Bia Đá Ma Công
Bóng tối nuốt chửng lấy thân hình thiếu niên, ném cậu rơi sâu vào lòng đất cổ xưa, nơi cấm thuật hóa thạch đang chờ đợi. Thạch Thiên Uy không biết mình đã rơi bao lâu. Cú va chạm với những vách đá nhô ra trong khe nứt địa chất làm xương sườn cậu đau nhói, nhưng nhờ có những mảng rêu bùn ẩm ướt và lớp trầm tích mềm của phân dơi tích tụ hàng trăm năm dưới đáy vực giảm chấn, cậu không bị tan xương nát thịt.
Khi Thiên Uy tỉnh dậy, lồng ngực cậu nghẹn thắt lại. Khí độc metan nóng rực từ tầng mỏ Khu Mỏ Số 9 sụp đổ phía trên vẫn đang rò rỉ xuống theo những khe nứt nhỏ, khiến không khí trở nên ngột ngạt và bỏng rát. Cậu ho khan liên tục, mỗi hơi thở đều mang theo vị mặn chát của máu và tro bụi than đá. Toàn thân cậu đau đớn như bị nghiền nát, nhưng bàn tay phải bằng xương thịt vẫn siết chặt lấy hai vật phẩm: tấm da dê vẽ Bản đồ hang mỏ cổ dính đầy vết máu khô của phụ thân, và Chiếc Vòng Đá Lạnh Diệp Linh Chi đang tỏa ra một luồng hàn khí mỏng manh, dịu nhẹ.
Chính luồng hàn khí từ chiếc vòng đá đã giữ cho thần trí Thiên Uy không bị hôn mê vĩnh viễn giữa làn khói độc. Cậu gượng dậy, dùng khuỷu tay lết đi trong bóng tối tuyệt đối. Xung quanh tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ những nhũ đá trên cao dội vào lòng đất lạnh.
Càng bò sâu vào trong, hơi lạnh buốt xương càng lúc càng đậm đặc, xua tan dần mùi lưu huỳnh nóng rát của vụ nổ phía trên. Thiên Uy ngẩng đầu lên, đôi mắt phàm trần của cậu bắt đầu bắt gặp một thứ ánh sáng kỳ lạ. Đó không phải là ánh lửa bập bùng của đuốc dầu, mà là một thứ quang mang màu xanh lục lạnh lẽo, lấp lánh rực rỡ phát ra từ những mạch quặng sắt xanh lục tự nhiên bò loang lổ trên vách đá đứng.
Cậu đã tiến vào Hang Mỏ Cổ Thiết Thạch, một bí cảnh ngầm bị chôn vùi dưới lòng đất sâu hàng trăm năm.
Ánh sáng xanh lục dẫn lối cho Thiên Uy đến một khoảng hang rộng lớn và bằng phẳng hơn. Giữa trung tâm hang đá cổ, dưới một mạch nước khoáng nhỏ giọt liên tục, có một bộ xương khô màu xám xịt đang ngồi xếp bằng uy nghiêm. Đó là di cốt của Độc Cô Kiếm Nhân, một kiếm khách tàn phế của tiền triều. Một bên cánh tay phải của bộ xương đã gãy nát thành nhiều khúc, nhưng tay trái vẫn đặt trên gối, xương ngón tay dài bám chặt lấy một thanh kiếm sắt cổ rỉ sét nhưng cực kỳ nặng nề, cắm sâu ba tấc vào nền đá cứng.
Ngay phía sau di cốt, sừng sững một tấm bia đá cổ khổng lồ màu xám tro, cao hơn một trượng. Bề mặt bia đá xù xì, phủ đầy những vết nứt chịu lực tự nhiên nứt nẻ như mạng nhện, nhưng ở chính giữa, những dòng chữ cổ được khắc bằng kiếm khí vô cùng sắc bén vẫn lấp lánh ánh xanh lục của quặng sắt chìm: "Bia Đá Hóa Thạch Ma Công (Tàn bản)".
Thiên Uy loạng choạng bò đến trước bia đá. Cậu quỳ sụp xuống, lồng ngực phập phồng dữ dội. Dưới ánh sáng xanh lục lạnh lẽo, cậu đọc được những dòng chữ khắc trên mặt đá xám. Đó là lời cảnh báo và khẩu quyết của Hóa Thạch Tổ Sư:
"Hóa thân thành thạch, vạn kiếp bất phục. Luyện ma công này, cơ thể hóa đá, đao thương bất nhập, vạn cân bất hoại. Nhưng mỗi lần vận công bộc phát, tà tính ma kình sẽ ăn mòn sinh khí, đẩy nhanh tốc độ hóa thạch của xương khớp và huyết quản. Khi tim hoàn toàn đông cứng thành đá xám vĩnh cửu, thần trí tiêu tán, vĩnh viễn hóa thành tượng đá vô tri bên thác nước lạnh. Kẻ luyện công phải có ý chí sắt đá, lòng mang huyết hải thâm thù, thà hóa đá thủ hộ bách tính chứ quyết không quay đầu."
Thiên Uy khẽ run rẩy. Hóa đá vĩnh viễn? Biến thành một bức tượng đá lạnh lẽo không cảm xúc, không còn cảm giác đau đớn hay ấm áp của con người?
Nỗi sợ hãi phàm trần trỗi dậy trong lòng thiếu niên mười bảy tuổi. Cậu nhìn xuống bàn tay trái bằng xương thịt mềm mại của mình, rồi lại nhìn bộ xương khô xám xịt của Độc Cô Kiếm Nhân bên cạnh. Cái giá của ma công này quá tàn khốc, nó là một con đường tự hủy không có lối về.
Nhưng ngay lập tức, hình ảnh vụ nổ sập hầm mỏ tàn bạo tại Khu Mỏ Số 9 hiện về trong tâm trí cậu. Tiếng gào thét đau đớn của muội muội nuôi Thạch Tiểu Muội khi bị vùi lấp dưới cát bụi than độc, tiếng xương khớp gãy vụn bi tráng của đường ca Thạch Đại Sơn khi lấy thân mình chặn khối đá sập ngàn cân cứu cậu, và đôi mắt đục ngầu đầy khẩn cầu câm lặng của phụ thân Thạch Thiết Tâm trước khi bị chôn sống oan khốc... Tất cả những nợ máu ấy bùng lên thành một ngọn lửa hận thù điên cuồng, thiêu rốt tâm can Thiên Uy.
"Lôi Hùng... Hắc Thiết Giáo..." Thiên Uy nghiến răng đến mức máu tươi chảy ra từ kẽ nứt môi, nhuộm đỏ cả cằm. "Các người cướp đi gia đình ta, chôn sống đồng bào ta... Ta thà hóa thành một bức tượng đá lạnh lẽo nhất địa ngục, cũng phải kéo toàn bộ phân đà các người xuống đáy mộ sâu!"
Ý chí báo thù dứt khoát dập tắt nỗi sợ hãi cuối cùng. Thiên Uy xếp bằng ngồi trước bia đá cổ, đặt chiếc vòng đá lạnh của mẫu thân sang bên ngực phải bằng xương thịt để giữ cho tâm trí không bị tà tính nuốt chửng. Cậu bắt đầu vận hành Hóa Thạch Ma Công - Thổ Nạp Pháp theo sơ đồ tuần hoàn kinh mạch khắc chìm trên mặt đá xám.
Cậu nhắm mắt, hít thở sâu theo nhịp điệu thổ nạp đặc thù. Không khí lạnh buốt của Hang Mỏ Cổ bắt đầu bị hút vào lồng ngực. Theo từng hơi thở nín khí dài ba mươi hơi thở liên tục, bụi khoáng chất lấp lánh ánh xanh lục từ mạch quặng sắt chìm xung quanh bắt đầu bay lơ lửng, thẩm thấu qua các lỗ chân lông của cánh tay trái Thiên Uy.
"Uỳnh!"
Một luồng hàn khí cực lạnh đột ngột xông thẳng vào kinh mạch tay trái của Thiên Uy, chạy dọc từ đầu ngón tay ngược lên bả vai. Cơn đau buốt tột cùng bùng phát trong cốt tủy, tựa như có hàng vạn cây kim sắt nguội đang đâm xuyên và đục khoét liên tục vào từng thớ thịt, khớp xương.
Thiên Uy gầm lên một tiếng đau đớn, toàn thân co rút lại. Cậu cố gắng kiểm soát luồng chân khí lạnh đang nổi loạn, nhưng do là lần đầu vận khí, kình lực hóa thạch thô bạo đã đi sai lệch kinh mạch, dồn ngược lên bả vai trái.
"Rắc!"
Một tiếng nứt gãy vật lý khô khốc vang lên. Lớp da thịt trên vai trái của Thiên Uy nứt toác ra một đường dài ba tấc, rỉ ra những giọt máu đen kịt, nồng nặc mùi lưu huỳnh và sắt rỉ. Cơn phản phệ nhiệt lượng ma công ban đầu suýt nữa làm nổ tung toàn bộ kinh mạch tay trái của cậu. Thân nhiệt Thiên Uy tăng vọt, lồng ngực bỏng rát như bị nung trong lò than đá tuyết cát.
Giữa ranh giới sinh tử, căn tính lì lợm, kiên cường của một đứa con thợ rèn bẩm sinh—người đã dành cả tuổi thơ đứng bên đe rèn chịu đựng nhiệt độ rực lửa—đã cứu mạng Thiên Uy. Cậu không hoảng loạn. Cậu nhớ lại lời cha dạy: "Tâm phải tĩnh như đá cổ, lực phát ra từ gót chân, mượn vai làm trục...".
Thiên Uy cắn chặt răng đến mức rỉ máu, nín thở hoàn toàn để ổn định nhịp tim đang đập loạn xạ. Cậu mượn luồng khí lạnh mỏng manh từ chiếc vòng đá lạnh của mẫu thân bên ngực phải để dẫn dắt, ép luồng chân khí ma công quay trở lại đúng quỹ đạo tuần hoàn kinh mạch tay trái.
Cậu hít vào thật chậm, dẫn bụi khoáng quặng sắt xanh lục nén chặt vào xương khớp ngón tay. Hàn khí ma công bắt đầu đóng băng huyết quản bả vai trái, triệt tiêu dần nhiệt lượng phản phệ.
Theo từng hơi thở thổ nạp nặng nề, một sự biến đổi vật lý tàn khốc diễn ra rõ mồn một trên cánh tay trái của Thiên Uy. Năm ngón tay trái của cậu dần mất đi sắc hồng của máu thịt. Lớp da bắt đầu xơ cứng lại, chuyển sang màu xám xịt, xù xì và nứt nẻ của đá cổ mỏ quặng. Móng tay co rút, hóa thành những mảng sừng cứng ngắc như sắt rỉ. Sự hóa thạch lan dần từ ngón tay lên mu bàn tay, rồi dừng lại ở cổ tay trái.
Thiên Uy mở mắt ra. Đôi mắt cậu đỏ rực sát khí ma tính trong một khoảnh khắc rồi trở lại tĩnh lặng như đá cổ. Cậu đưa bàn tay trái xám xịt lên quan sát. Cậu thử cào mạnh vào vách đá sắc nhọn bên cạnh—tiếng sột soạt khô khốc vang lên, vách đá bị cào xước một mảng, nhưng năm ngón tay xám của cậu không hề hấn gì, cũng không có một chút cảm giác đau đớn hay nóng lạnh vật lý nào.
Cánh tay trái bắt đầu mất đi vĩnh viễn xúc giác tự nhiên của da thịt bằng xương thịt, nhưng đổi lại, cậu đã đạt đến cảnh giới Hóa Thạch Sơ Bộ. Bàn tay trái của cậu giờ đây đao thương bất nhập, cứng cáp ngang ngửa với đá quặng mỏ cổ.
"Cha... Đại Sơn ca... Tiểu Muội..." Thiên Uy thầm gọi tên gia đình, tay trái siết chặt thành nắm đấm đá xám khô khốc. "Ta đã có sức mạnh báo thù."
Đột nhiên, cả Hang Mỏ Cổ Thiết Thạch rung chuyển dữ dội. Những dư chấn từ vụ nổ sập hầm mỏ phía trên tiếp tục lan xuống dưới. Từ trên trần hang cao đứng, hàng loạt khối đá vôi khổng lồ đứt gãy gãy vụn, lao xuống ầm ầm, bịt kín hoàn toàn lối vào ngách hang dốc đứng hẹp—lối thoát duy nhất của Thiên Uy ra ngoài thế giới.
Không khí trong hang bắt đầu loãng dần, áp lực đá đè nén ngột ngạt tăng cao. Đối mặt với nguy cơ bị chôn sống lần thứ hai dưới đống đổ nát đá lở, Thiên Uy đứng bật dậy. Cậu nhìn khối đá vôi khổng lồ nặng ngàn cân đang chặn cửa hang, đôi mắt ánh lên một tia quyết liệt lạnh lùng.
Thiên Uy bước lên một bước, kéo lê chân trái nặng nề do sự mất thăng bằng trọng lượng bả vai đá mới hình thành. Cậu vung nắm đấm trái màu đá xám xịt nứt nẻ lên, dồn toàn bộ kình lực thô sơ mới đột phá vào năm ngón tay đá cứng ngắc, đấm mạnh trực diện vào khối đá vôi chặn lối thoát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!