Thiết Sa Phá Đá
Rầm!
Một tiếng nổ đục rền vang lên từ phía trên đỉnh đầu, kéo theo hàng loạt đất đá và mạt củi cháy xém rơi rào rào xuống lòng ngách hầm tối tăm. Cánh cửa hầm bằng gỗ thông chịu lực bọc lá sắt mỏng—lối vào duy nhất dẫn xuống mật thất ngầm của Lò Rèn Thạch Gia cũ—đã hoàn toàn bị vỡ vụn thành trăm mảnh dưới kình lực nóng rực của Thiết Sa Chưởng. Ánh lửa đỏ quái dị từ đôi bàn tay của Lôi Hổ rực lên giữa làn sương mù lập đông xám xịt, rọi xuống lòng đất như một đôi mắt quỷ đói khát.
Trong lòng ngách hầm chật hẹp, Thạch Thiên Uy kéo lê chân trái nặng nề, cơ thể cậu nghiêng hẳn sang một bên do bả vai trái đã hoàn toàn hóa đá cứng ngắc (Hóa Thạch Viên Mãn Cấp 1). Trọng lượng bốn mươi cân của thanh kiếm mới rèn bọc Sắt Chìm Mỏ Cổ đè nặng lên cánh tay phải bằng xương thịt, sợi xích sắt quấn chặt chuôi kiếm vào cổ tay cậu phát ra những tiếng loảng xoảng khô khốc. Ngón trỏ tay phải—vết rạch sâu hoắm từ mẻ huyết tế vừa rồi—đang hoại tử nhẹ, rỉ ra những giọt máu đỏ tươi nóng ấm thấm qua lớp băng gạc dính đầy muội than.
“Sư đệ! Mau đi lối này!” Vương Chùy Tử khàn giọng hét lên, một tay vác chiếc búa rèn lớn, tay kia ra sức đỡ lấy mạn sườn phải của Thiên Uy. Bên cạnh gã, học đồ rèn A Mập mặt lấm lem nhọ nồi, hai tay ôm chặt chiếc bọc chứa những mảnh sắt vụn phế liệu, vừa chạy vừa ho sặc sụa do hít phải khí độc lưu huỳnh nồng nặc đang tràn xuống từ cửa hầm bị phá.
Thiên Uy không đáp, đôi mắt phải còn nguyên xương thịt rực lên tia nhìn lạnh lẽo, trong khi mắt trái đã bị mờ nhẹ vĩnh viễn, rỉ ra một giọt máu đen kịt dọc theo gò má do Khóa Nhãn Châm Kỹ phản phệ. Lồng ngực trái của cậu co thắt dữ dội theo từng nhịp thở đứt quãng. Mười một cây Hắc Thiết Ngân Châm tẩm thạch tủy lạnh vẫn cắm sâu ngập lút quanh ngực và sau gáy dưới Khóa Mệnh Châm Pháp, liên tục tỏa ra luồng hàn khí buốt giá để ngăn không cho trái tim cậu bị đông cứng. Nhưng cái giá phải trả là nội lực của cậu bị giới hạn ngặt nghèo ở mức năm thành, khiến mỗi lần vận khí chạy dọc kinh mạch đều mang lại nỗi đau đớn như bị hàng vạn kim sắt đâm xuyên.
Khi cả ba chạy qua một ngách đá hẹp dẫn sâu vào lòng đất, Thiên Uy bỗng khựng lại. Dưới ánh sáng lờ mờ của vỉa quặng sắt xanh lục tự nhiên, cậu nhìn thấy A Sứt đang nằm co quắp trong một khe đá nứt. Người hộ vệ què chân trái đang thở hổn hển, môi sứt rỉ máu đỏ tươi. Vết bỏng hỏa độc Thiết Sa Chưởng ở chân trái của gã—hậu quả từ cú đánh tàn bạo của Lôi Hổ trước đó—đã chuyển sang màu đen kịt, da thịt rộp lên những bọng nước mủ vàng và bắt đầu hoại tử nhẹ do độc nhiệt lưu huỳnh ăn sâu vào xương cốt.
“Thiên... Thiên Uy đại ca...” A Sứt thều thào qua kẽ môi sứt, bàn tay run rẩy cố đẩy Thiên Uy đi. “Lôi Hổ... y dẫn theo hơn ba mươi đệ tử Thiết Sa Môn... đã tràn xuống rồi. Đừng lo cho tôi... mau bảo vệ kiếm mới rèn... chạy đi...”
“A Sứt thúc!” A Mập khóc không thành tiếng, định lao tới cõng gã nhưng bị Vương Chùy Tử giữ chặt vai.
“A Mập, không kịp nữa rồi! Đưa Chùy Tử sư huynh và kiếm mới đi trước!” Thiên Uy khàn giọng ra lệnh, giọng nói của cậu lạnh buốt và lầm lì như đá cổ. Cậu khẽ cúi đầu nhìn vết thương hoại tử trên chân A Sứt, lòng căm thù Lôi Hùng Bang và Thiết Sa Môn dâng lên cực hạn. Cậu biết rõ, hỏa độc Thiết Sa Chưởng của Lôi Hổ cực kỳ nguy hiểm, nếu để nó thấm vào vết nứt bả vai đá của mình, cấu trúc hóa thạch sẽ bị phá hủy hoàn toàn.
“Chúng ta đi!” Vương Chùy Tử nghiến răng, kéo chặt A Mập lao vào lối ngách sau dẫn thẳng tới Động Thạch Nhũ Lạnh.
Thiên Uy đứng lại một mình giữa ngã ba ngách hầm tối tăm. Cậu xoay người, kéo lê chân trái làm điểm tựa chịu lực nén, tay phải quấn xích sắt siết chặt chuôi kiếm gãy bọc Sắt Chìm. Sợi xích sắt rỉ sét siết mạnh vào vết rạch ngón trỏ phải, gây ra cơn đau nhói buốt, nhưng kình lực lạnh lẽo từ quặng sắt chìm nghìn năm truyền dọc sống kiếm lại giúp cậu giữ vững thần trí tỉnh táo.
*Bịch! Bịch! Bịch!*
Tiếng bước chân bọc da thú dậm mạnh trên nền đá nứt nẻ vang lên dồn dập. Lôi Hổ lướt nhanh qua màn khói bụi than đen, cẩm y thêu chỉ vàng của gã đã bị cháy xém nhiều chỗ, lộ ra đôi cánh tay đỏ rực dính đầy vảy sắt chai cứng bốc khói độc màu vàng nồng nặc mùi lưu huỳnh. Theo sau y là mười tên đệ tử Thiết Sa Môn lăm lăm kiếm sắt trong tay.
“Ha ha ha! Thạch Ma! Cuối cùng ta cũng dồn được ngươi vào tử lộ!” Lôi Hổ cười lớn tàn bạo, đôi mắt xếch rực lên ngọn lửa độc hỏa. “Hôm nay, không có tên kiếm khách mù đỡ đao, ta xem ngươi dùng cánh tay đá dơ bẩn kia chống đỡ Thiết Sa Chưởng của ta thế nào!”
Không một lời đáp trả, Thiên Uy nín thở, vận hành Tĩnh Tâm Khẩu Quyết để đè nén sát ý ma công đang đòi hút máu trong tim. Cậu kéo lê chân trái trượt dài trên nền đất cát tuyết dính muội than, áp dụng Tuyết Cát Bộ trượt nhanh áp sát tầm ngắn.
*Vút!*
Lôi Hổ phản xạ cực nhanh. Gã vận nội kình dồn hỏa độc vào bàn tay phải đỏ rực, phóng ra một chưởng Thiết Sa Chưởng mang theo khói độc lưu huỳnh màu vàng nhắm thẳng vào bả vai trái của Thiên Uy.
Biết mình bị giới hạn năm thành nội lực do Khóa Mệnh Châm Pháp, Thiên Uy không dám khinh suất. Cậu đưa cánh tay đá trái cứng đơ gồ lên đỡ gạt trực diện đòn đánh.
*XÈO XÈO!!!*
Một tiếng rít chói tai vang lên giữa lòng hầm ngầm ngột ngạt. Bàn tay đỏ rực của Lôi Hổ đập mạnh vào lớp da đá xám xịt của Thiên Uy. Nhiệt độ cực cao từ Thiết Sa Chưởng ngay lập tức làm dãn nở nhiệt đột ngột cấu trúc đá xám cổ xưa. Da đá trên bả vai trái của Thiên Uy nứt toác ra như đất đai gặp hạn hán, rỉ ra từng dòng máu đen kịt nồng nặc mùi lưu huỳnh mỏ cổ bốc khói xám rít liên tục.
Cơn đau đớn tột cùng như bị hàng vạn cây kim sắt nung đỏ đâm xuyên qua tủy xương bả vai trái khiến Thiên Uy khuỵu gối trái xuống nền đất đá nứt nẻ. Cậu ho ra một búng máu đen đặc dính nhọ than xuống tuyết lạnh.
“Hóa ra da đá của ngươi cũng biết sợ lửa!” Lôi Hổ cười lớn tự phụ. Nhận ra nhược điểm chí mạng của đối thủ, y lập tức đổi hướng chưởng pháp liên tục nhắm vào bả vai phải bằng xương thịt duy nhất của Thiên Uy.
*Vút! Vút! Vút!*
Những luồng chưởng phong mang theo hơi nóng bỏng rát quét tới liên tục. Thiên Uy nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt, dùng Ngự Trọng Bộ Pháp kéo lê chân trái làm trục xoay, xoay người vung thanh kiếm gãy nặng bốn mươi cân tạo ra một vòng tròn phòng thủ nặng nề để đánh bạt các đòn chưởng độc. Sống kiếm bọc Sắt Chìm Mỏ Cổ lấp lánh ánh xanh lục lạnh buốt va chạm mạnh mẽ với đôi bàn tay chai cứng như sắt của Lôi Hổ, phát ra những tiếng *keng keng* chói tai và bắn ra hàng loạt tia lửa đỏ rực.
Thiên Uy cố gắng áp sát, vận kình dồn vào tay đá trái thực hiện *Thạch Thủ Toái Đao* hòng bóp cổ tay Lôi Hổ để bẻ gãy khớp xương của y. Tuy nhiên, khi năm ngón tay đá xù xì của cậu vừa chạm vào cổ tay Lôi Hổ, nhiệt lượng tỏa ra từ Thiết Sa Chưởng Cảnh giới quá nóng rực, hỏa độc lưu huỳnh bốc lên thiêu đốt da thịt khiến lớp da đá ngón tay Thiên Uy bị bỏng nhiệt trắng xóa, buộc cậu phải buông tay lùi lại.
Lôi Hổ chớp thời cơ, dùng chân quét ngang vào khớp gối phải đang bị thương của Thiên Uy.
*Bộp!*
Lực quét mạnh mẽ khiến Thiên Uy mất thăng bằng bộ pháp, ngã quỵ xuống nền hầm ngầm đổ nát, lưng đập mạnh vào bức tường gạch chịu lửa của mật thất cũ. Mười một cây ngân châm khóa mệnh trên ngực trái cậu rung lên bần bật, hàn khí ma công nổi loạn chống nóng khiến lồng ngực cậu co thắt dữ dội, nhịp thở hoàn toàn đứt quãng.
Lôi Hổ lướt tới như một bóng ma đỏ rực giữa làn khói độc màu vàng. Gã đứng trước mặt Thiên Uy đang quỳ gối, gương mặt xếch đầy vẻ tàn độc và háo danh tột độ. Gã vận mười thành nội kình Hắc Thiết Hỏa Độc Quyết, dồn toàn bộ hỏa độc tích tụ suốt năm năm qua vào bàn tay phải đỏ rực bốc cháy như nham thạch.
“Thạch Ma! Cánh tay đá của ngươi đã nứt vỡ, nội lực đã kiệt! Chết đi!”
Lôi Hổ cười lớn tàn bạo, vung mười thành nội kình Thiết Sa Chưởng nung nóng đỏ rực phóng chưởng thẳng vào ngực trái bằng xương thịt của Thiên Uy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!