Nhạc nềnTaohua

Độc Sa Truy Hồn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hơi nóng cuồn cuộn từ bệ lò rèn ngầm dưới mật thất Lò Rèn Thạch Gia dần dần lùi xa, để lại một khoảng không gian ngột ngạt dính đầy muội than đen kịt và sương giá bắt đầu ngưng tụ trên những vách gạch chịu lửa. Trên đe rèn bằng thép nguội cổ, thanh trọng kiếm gãy của phụ thân Thạch Thiết Tâm đã được rèn lại hoàn chỉnh, lưỡi kiếm bản rộng nặng bốn mươi cân bọc Sắt Chìm Mỏ Cổ lấp lánh ánh xanh lục lạnh buốt, tĩnh lặng như một loài thụy thú đang ngủ say sau mẻ thối hỏa huyết tế đầy bi tráng.


Thạch Thiên Uy quỳ sụp bên đe rèn, lồng ngực phập phồng cực kỳ chậm rãi. Ngón trỏ tay phải của cậu—vết rạch sâu hoắm từ nhát dao găm huyết tế vừa rồi—vẫn đang rỉ ra từng giọt máu đỏ tươi nóng ấm, nhỏ xuống sống kiếm nguội lạnh rồi đông cứng lại thành những vệt máu khô sẫm màu. Cánh tay trái hoàn toàn hóa thạch của cậu buông thõng một bên, cứng đơ và nặng nề như một tảng đá cổ không khớp cử động. Trên bả vai trái, vết rạn nứt sâu hoắm do sốc nhiệt lò nung vẫn đang rít lên những tiếng xèo xèo nhỏ, rỉ ra từng dòng máu đen kịt nồng nặc mùi lưu huỳnh mỏ cổ.


“Thiên Uy! Đệ không sao chứ?”


Vương Chùy Tử vứt chiếc búa rèn lớn nặng ba mươi cân xuống đất, vội vàng lao tới đỡ lấy sư đệ. Gương mặt vạm vỡ sạm đen đầy vết bỏng lò rèn của gã lộ rõ vẻ bàng hoàng và lo lắng tột độ. Gã nhìn bàn tay phải run rẩy dữ dội của Thiên Uy, nơi nguyên khí máu thịt bẩm sinh đang bị hao tổn nặng nề sau mẻ huyết tế.


Thiên Uy không đáp, chỉ lắc đầu nhẹ. Đôi mắt phải còn nguyên xương thịt của cậu đỏ rực sát khí, trong khi mắt trái đã bị mờ nhẹ vĩnh viễn, rỉ ra một giọt máu đen kịt dọc theo gò má do Khóa Nhãn Châm Kỹ phản phệ. Trên lồng ngực trái và sau gáy cậu, mười một cây Hắc Thiết Ngân Châm tẩm thạch tủy lạnh vẫn cắm sâu ngập lút, phong tỏa kinh mạch chặt chẽ dưới Khóa Mệnh Châm Pháp để giữ cho trái tim không bị đông cứng, nhưng cái giá phải trả là từng thớ cơ ngực co thắt đau nhói theo mỗi nhịp thở buốt giá.


Trong bóng tối của góc hầm ngầm, Tần Vô Ảnh đứng bất động như một bóng ma xám tro. Kiếm khách mù khẽ nghiêng tai, đôi tai to bất thường của y giật mạnh liên tục để đón nhận những chấn động âm thanh truyền qua các kẽ nứt đá trên nền đất hoang phế phía trên.


“Sát khí từ hướng đông bắc... Có tiếng cát sắt cọ xát dữ dội vào da thú.” Tần Vô Ảnh khàn giọng nói, thanh trúc kiếm chứa lưỡi thép mỏng rèn từ sắt chìm trong tay y khẽ rung lên một tiếng ngân lạnh lẽo. “Lôi Hổ đã dẫn đầu đệ tử Thiết Sa Môn áp sát đống đổ nát phía trên. Tiếng búa rèn cuối cùng của Chùy Tử đã đánh động đến thính giác nhạy bén của y.”


Lâm Dao vội vàng lướt tới từ hốc đá tối, túi thuốc thơm bên hông nàng tỏa ra mùi thảo dược thanh khiết để xua bớt mùi khét của máu và muội than. Nàng nhìn vết rạch sâu hoắm trên ngón trỏ tay phải của Thiên Uy, lòng đau xót dằn vặt. Nàng muốn châm cứu giảm đau cho cậu, nhưng Tần Vô Ảnh đã đưa tay cản lại.


“Lâm cô nương, không còn thời gian nữa. Lôi Hổ là kẻ hung hãn tàn bạo, Thiết Sa Chưởng của y chứa hỏa độc cực mạnh, chuyên khắc chế cơ thể đá của Thiên Uy. Hiện tại Thiên Uy bị giới hạn năm thành nội lực, tay phải lại vừa hao tổn nguyên khí máu thịt, tuyệt đối không thể nghênh chiến trực diện lúc này.” Kiếm khách mù dứt khoát quay sang Vương Chùy Tử và A Mập. “Chùy Tử, ngươi và A Mập giúp Thiên Uy mang theo thanh kiếm mới rèn này rút lui theo đường ngách sau dẫn thẳng tới Động Thạch Nhũ Lạnh ẩn nấp. Ta sẽ cùng Lâm cô nương và A Sâm đi trước để bảo vệ y thư Thần Nông Bản Thảo Kinh.”


Lâm Dao nhìn Thiên Uy với ánh mắt kiên cường ẩn sau vẻ lo âu: “Thạch đại ca, huynh phải giữ vững Tĩnh Tâm Khẩu Quyết, tuyệt đối không được vận công quá giới hạn năm thành. Chiếc vòng đá lạnh của mẫu thân huynh vẫn đang tỏa hàn khí bảo vệ tim huynh. Chúng ta hẹn gặp lại ở Động Thạch Nhũ Lạnh.”


Nói đoạn, Tần Vô Ảnh vận dụng khinh công Thần Hành Bộ Pháp cực nhanh, một tay xách lấy tiểu dược đồng A Sâm đang bị tê liệt nửa người do độc tố hỏa sa, tay kia dẫn đường cho Lâm Dao ôm chặt bọc y thư cổ lướt nhanh vào lối ngách sau tối tăm của hầm ngầm.


Thiên Uy đứng gượng dậy dưới sự hỗ trợ của Vương Chùy Tử và A Mập. Cậu dùng bàn tay phải đang run rẩy, quấn chặt sợi xích sắt rỉ sét vào cổ tay để giữ chặt lấy chuôi thanh kiếm mới rèn nặng bốn mươi cân. Trọng lượng khổng lồ của thanh kiếm bọc Sắt Chìm Mỏ Cổ đè nặng lên cánh tay phải mất máu của cậu, nhưng kình lực lạnh lẽo truyền dọc sống kiếm lại tạo ra một sợi dây liên kết huyết mạch bền bỉ, giúp cậu giữ vững ý chí sắt đá.


“Sư huynh... A Mập... Chúng ta đi.” Thiên Uy khàn giọng nói, kéo lê chân trái nặng nề bước vào bóng tối hầm ngầm.


***


Phía trên mặt đất, sương mù sáng sớm lập đông dày đặc bao phủ khắp khu vực ngoại ô hoang phế của Thiết Thạch Trấn. Những hạt tuyết nhỏ li ti rơi đầy trên những khúc xà gồ cháy đen thui của Lò Rèn Thạch Gia cũ, tạo nên một khung cảnh xám xịt, lạnh lẽo đến rợn người.


Lôi Hổ dẫn đầu hơn ba mươi đệ tử Thiết Sa Môn đang lầm lũi tiến vào rừng đá phía Tây ngoại ô lò rèn. Gã thanh niên cao lớn mặc cẩm y thêu chỉ vàng xộc xệch, tay áo xắn cao lộ ra đôi cánh tay đỏ rực dính đầy vảy sắt chai cứng do luyện Thiết Sa Chưởng. Đôi mắt xếch hung tợn của gã đảo liên tục qua màn sương mù, hơi thở tỏa ra mùi lưu huỳnh hỏa độc bỏng rát.


“Tiếng búa rèn vừa rồi phát ra từ hướng này.” Lôi Hổ cười lạnh, giọng nói tràn đầy sát khí tự phụ. “Thằng ranh Thạch Ma kia chắc chắn đang lén lút sửa kiếm dưới lòng đất. Hôm nay, ta sẽ dùng Thiết Sa Chưởng nung chảy bẻ gãy hoàn toàn cánh tay đá của nó để lập công với phụ thân!”


Nấp sau một tảng đá xám gồ ghề khuất trong bụi cây sồi khô héo, A Sứt—người hộ vệ què chân trái với vết sứt môi nghiêm trọng—đang nín thở quan sát động tĩnh của kẻ thù. Bàn tay thô ráp của gã nắm chặt lấy một sợi dây cáp sắt mỏng được chôn giấu khéo léo dưới lớp cát tuyết. Sợi cáp này được liên kết với một hệ thống bẫy dây giăng ngang lối đi hẹp giữa hai vách đá đứng.


Bên cạnh gã, tiều phu Lão Lưu—người đốn củi già râu tóc bạc xơ xác—đang lặng lẽ đeo chiếc gùi củi khô lớn sau lưng, tay cầm chiếc rìu đốn củi rèn từ thép nguội sắc bén. Đôi mắt lão nhân đầy vẻ kiên định, sẵn sàng xả thân để bảo vệ hậu duệ duy nhất của Thạch gia.


“Lão Lưu thúc, chuẩn bị...” A Sứt thì thầm qua kẽ môi sứt, giọng nói nhỏ đến mức bị tiếng gió tuyết gào rú nuốt chửng.


Khi toán đệ tử Thiết Sa Môn đi đầu bước vào eo đá hẹp, A Sứt quyết đoán giật mạnh sợi dây cáp sắt.


*Xoạt!*


Sợi cáp sắt mỏng bất ngờ căng ngang tầm đầu gối, quét mạnh qua chân hai tên đệ tử đi đầu. Lực quét đột ngột khiến chúng mất thăng bằng, đổ rầm xuống đất, gương mặt va đập mạnh vào những vỉa đá nhọn hoắt phủ đầy sương giá, máu đỏ tuôn ra xối xả.


“Có bẫy! Cẩn thận!” Một tên đệ tử hét lên hoảng loạn.


Ngay lập tức, Lão Lưu bước ra từ bóng tối vách đá, hai tay sử dụng dây quăng đá dẻo dai. Lão nhân quay vòng dây quăng tạo ra tiếng vút vút xé gió, rồi buông tay phóng những viên quặng sắt sắc nhọn nặng trịch nhắm thẳng vào các bó đuốc lửa do đệ tử Thiết Sa Môn cầm gác.


*Bộp! Bộp! Bộp!*


Những viên quặng sắt đập chính xác vào đầu đuốc, làm tàn lửa bắn tung tóe rồi dập tắt hoàn toàn nguồn sáng duy nhất của kẻ thù. Màn sương mù dày đặc kết hợp với bóng tối sáng sớm lập tức nuốt chửng lấy đội hình của Thiết Sa Môn, gây nên sự hỗn loạn lớn.


“Lũ chuột nhắt hèn hạ!” Lôi Hổ gầm lên phẫn nộ. Gã lập tức vận hành Hắc Thiết Hỏa Độc Quyết.


*BÙNG!*


Đôi bàn tay của Lôi Hổ đỏ rực lên như hai hòn than nóng rẫy, tỏa ra nhiệt lượng bỏng rát cực lớn và làn khói độc màu vàng nồng nặc mùi lưu huỳnh. Ánh sáng đỏ rực từ đôi độc thủ của gã chiếu sáng một khoảng không gian nhỏ xung quanh, soi rõ vị trí ẩn nấp của Lão Lưu.


Lão Lưu không hề run sợ. Lão vung mạnh cánh tay phải, ném chiếc rìu đốn củi rèn từ thép nguội sắc bén nhắm thẳng vào ngực Lôi Hổ. Chiếc rìu xoay tròn xé rách màn sương mù, mang theo kình lực vạn cân của một tiều phu quanh năm đốn củi nặng.


Tuy nhiên, Lôi Hổ không hề né tránh. Gã cười tàn bạo, đưa bàn tay phải đỏ rực bọc Thiết Sa Chưởng ra gạt ngang.


*KENG!!!*


Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên kèm theo những tia lửa đỏ bắn tung tóe. Chiếc rìu thép nguội bị bàn tay chai cứng như sắt của Lôi Hổ đánh bạt văng ra xa, găm sâu vào thân một cây thông cổ thụ gần đó, cán gỗ bị nhiệt lượng tỏa ra từ tay gã sém đen thui.


“Ngoại công thô lậu của tiều phu mà đòi cản ta sao?” Lôi Hổ thét lớn, lướt nhanh bộ pháp Độc Nhãn Bộ áp sát Lão Lưu.


A Sứt què chân trái không thể di chuyển nhanh, nhưng gã vẫn dũng cảm kéo lê chiếc gậy gỗ bọc sắt có cán gắn móc xích, cố gắng quét ngang chân Lôi Hổ để giải vây cho Lão Lưu.


Lôi Hổ nhấc chân tránh né dễ dàng, rồi tung một chưởng Thiết Sa Chưởng cực mạnh nhắm thẳng vào lồng ngực A Sứt. A Sứt vội vàng đưa chiếc gậy gỗ bọc sắt lên đỡ.


*RẮC!!!*


Sức nóng khủng khiếp và kình lực nặng nề của Thiết Sa Chưởng đập nát vụn khúc gậy gỗ bọc sắt của A Sứt. Luồng hỏa độc lưu huỳnh tạt ngang sượt qua chân trái què của gã, thiêu cháy mảng áo vải thô rách rưới và gây bỏng rát hoại tử nặng nề cho da thịt chân trái. A Sứt hét lên đau đớn, thân hình què quặt bị đánh bay văng vào sâu trong ngách hang đá ẩm ướt.


Lão Lưu định lao tới nhặt rìu cứu viện nhưng bị ba tên đệ tử Thiết Sa Môn dùng kiếm sắt vây hãm cản bước. Lôi Hổ không thèm nhìn lão tiều phu già, gã dẫm mạnh chân lên đống gạch vụn cháy đen của lò rèn, đôi mắt hung tợn dán chặt vào cửa hầm lò rèn ngầm vừa lộ ra sau lớp xà gồ đổ nát.


Nằm sâu trong ngách hang tối tăm, A Sứt cắn chặt răng chịu đựng cơn đau rát tột cùng từ vết bỏng hỏa độc ở chân trái đang rỉ máu đỏ tươi. Gã biết mình không thể cầm cự được nữa, lò rèn ngầm đã bị lộ. Gã cố gượng dậy, đưa hai ngón tay lên miệng sứt môi, dốc toàn bộ tàn lực phát ra một tiếng hú dài, sắc nhọn và dồn dập—giả tiếng chim đêm báo động vang dội khắp núi đá.


*Ú... Ú... Ú...*


Tiếng hú báo động vang vọng qua các vách đá đứng, dội thẳng xuống mật thất ngầm lò rèn cũ, kéo Thiên Uy và Vương Chùy Tử vào trạng thái nguy cấp tột cùng.


“A Sứt đã phát tín hiệu báo động! Lôi Hổ đã tìm thấy lối vào!” Vương Chùy Tử biến sắc gào lên, ra sức đẩy Thiên Uy lao nhanh vào lối ngách sau tối tăm.


Thiên Uy mím chặt môi, cánh tay trái hóa thạch của cậu đập mạnh vào vách đá ngầm để giữ thăng bằng khi kéo lê chân trái nặng nề. Cậu nghe thấy tiếng bước chân bọc sắt rầm rập của kẻ thù đang dẫm nát vách gỗ cửa hầm phía trên đầu.


Trên mặt đất, Lôi Hổ đứng trước cánh cửa hầm bằng gỗ thông chịu lực bọc lá sắt mỏng của lò rèn ngầm. Gã nghe thấy tiếng hú báo động dội lên từ bên dưới, biết chắc chắn Thiên Uy đang lẩn trốn bên trong.


Gương mặt xếch hung tợn của Lôi Hổ rực lên ngọn lửa tàn độc. Gã vận mười thành nội kình Thiết Sa Chưởng, đôi bàn tay bốc cháy một ngọn lửa hỏa độc đỏ rực nồng nặc mùi lưu huỳnh bỏng rát. Gã gầm lên một tiếng dữ dội, vung chưởng đập mạnh trực diện xuống cánh cửa hầm ngầm.


*OÀNH!!!*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!