Nhạc nềnTaohua

Huyết Tế Kiếm Khí

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hơi nóng cuồn cuộn từ bệ lò rèn khổng lồ dưới mật thất ngầm dâng lên như một thủy triều lửa, ép chặt vào không gian chật hẹp của căn hầm gạch chịu lửa. Dưới tác động của Than Đá Tuyết Cát, ngọn lửa lò rèn không còn màu đỏ hồng thông thường mà đã chuyển sang một sắc xanh lam rực rỡ, ma mị nhưng mang theo nhiệt lượng cực đại của địa nhiệt biên thùy.


Chính nhiệt lượng khủng khiếp này đang tàn phá cơ thể Thạch Thiên Uy một cách tàn nhẫn.


Cánh tay trái hoàn toàn hóa thạch của cậu—từ những ngón tay xám xịt xù xì, khớp cổ tay cứng đờ cho đến tận bả vai gồ ghề nứt nẻ—vốn mang hàn khí buốt giá của Ma Công Hóa Thạch, nay bị luồng nhiệt lượng cực đại ép vào liền xảy ra phản ứng co giãn vật lý kịch liệt.


*Rắc... Rắc...*


Những tiếng nứt gãy khô khốc, rợn người vang lên từ sâu trong thớ đá xám cổ. Lớp da đá dày bọc ngoài vai trái của Thiên Uy bắt đầu nứt toác ra thành những đường rãnh sâu hoắm như đất đai gặp hạn hán. Từ những vết nứt ấy, từng giọt máu đen kịt, nồng nặc mùi lưu huỳnh mỏ quặng và sắt rỉ liên tục rỉ ra, chảy dài xuống cánh tay đá không còn xúc giác. Hàn khí xám xịt thoát ra từ vết nứt gặp hơi nóng lò nung lập tức rít lên những tiếng *xèo xèo* chói tai, hóa thành những làn khói trắng bao bọc quanh người thiếu niên.


Cơn đau đớn tột cùng như bị hàng vạn cây kim sắt nung đỏ đâm xuyên qua tủy xương khiến lồng ngực Thiên Uy co thắt dữ dội. Cậu khuỵu một gối xuống nền đất hầm ngầm, hàm răng nghiến chặt đến mức rỉ máu đỏ tươi nơi khóe môi để ngăn một tiếng gào thét đau đớn thoát ra ngoài. Trên lồng ngực trái và sau gáy cậu, mười một cây Hắc Thiết Ngân Châm tẩm thạch tủy lạnh của Lâm Dao cắm sâu ngập lút đang rung lên bần bật. Khóa Mệnh Châm Pháp đang gồng mình phong tỏa kinh mạch để giữ cho trái tim cậu không bị nhiệt lượng thiêu rụi hoặc bị hàn kình ma công nổi loạn đông cứng vĩnh viễn, nhưng cái giá phải trả là nội lực của cậu bị giới hạn ngặt nghèo ở mức năm thành. Mỗi hơi thở hít vào lúc này đối với Thiên Uy đều buốt giá như ngậm băng, trong khi huyết quản bên phải lại nóng bỏng như lửa đốt.


“Nhiệt độ lò đã đạt mức tối đa rồi! Nhưng khối sắt chìm này... thật sự quá bướng bỉnh!”


Tiếng hét khàn đặc của Vương Chùy Tử vang lên giữa tiếng quạt lò rít gào rầm rập. Sư huynh đồng môn của Thiên Uy đang đứng bên đe rèn, thân hình vạm vỡ ướt đẫm mồ hôi, tạp dề da bò dày bị hơi nóng sấy đến khô cong và sém cạnh. Gã vung chiếc búa rèn lớn nặng ba mươi cân, dốc toàn bộ kình lực Luyện Lực Cảnh Đỉnh Phong nện liên tiếp xuống khối Sắt Chìm Mỏ Cổ đặt trên đe.


*KENG! KENG! KENG!*


Những tiếng va chạm kim loại đục rền vang lên dồn dập, nhưng mỗi nhát búa nện xuống đều bị dội ngược trở lại một cách kỳ lạ. Khối quặng sắt chìm cổ xưa, dù đã được nung trong lửa than tuyết cát suốt hai canh giờ và chuyển sang màu đỏ sậm âm ỉ, vẫn giữ nguyên cấu trúc dày đặc bướng bỉnh của nó. Nó không chịu nung chảy hoàn toàn, và càng không chịu kết dính với phần sống kiếm cũ rỉ sét loang lổ của Thanh Kiếm Gãy Của Thạch Thiết Tâm đặt bên dưới.


“Sắt chìm nằm sâu dưới nước ngầm hàng trăm năm, hàn độc ngấm sâu vào tận lõi quặng!” Vương Chùy Tử thở dốc, bắp tay run rẩy dữ dội, gương mặt sạm đen đầy vết bỏng lò rèn lộ rõ vẻ bất lực. “Lửa than tuyết cát dù nóng đến mấy cũng chỉ có thể nung đỏ bề ngoài, không thể phá vỡ cái ‘cốt bướng’ lạnh lẽo bên trong của nó để dung hợp với thép cũ. Cứ tiếp tục thế này, khi than đá cháy hết, mẻ thép nguội đi sẽ lập tức bị giòn nứt vỡ vụn vĩnh viễn. Kiếm của sư phụ... sẽ hỏng hoàn toàn!”


Phía bên kia bệ lò, học đồ rèn béo ú A Mập đang ra sức kéo quạt lò lớn, hai tay rã rời, mặt mũi lấm lem nhọ than đen nhẻm. Cậu bé khóc không ra nước mắt, gào lên:


“Sư huynh! Than Đá Tuyết Cát sắp cạn kiệt rồi! Chúng ta không còn thời gian nữa!”


Thiên Uy ngước đôi mắt phải còn nguyên xương thịt nhưng đỏ rực sát khí nhìn chằm chằm vào khối quặng đỏ sậm trên đe rèn. Cậu nhìn thấy thanh kiếm gãy của phụ thân—vũ khí duy nhất gắn liền với vong linh và lời thề báo thù của cha—đang nằm im lìm dưới khối quặng bướng bỉnh, như một linh hồn bị xích sắt giam cầm không thể thoát ra.


Trong đầu cậu, những ký ức về thảm kịch gia tộc bị tàn sát dã man dưới tay Lôi Hùng lại hiện về cuồn cuộn. Hình ảnh người cha Thạch Thiết Tâm bị chôn sống dưới hầm mỏ số 9, hình ảnh muội muội Tiểu Muội chết thảm trong đống đổ nát... Tất cả hóa thành một luồng hận thù tột cùng thiêu đốt tâm can cậu. Cậu không thể thất bại ở đây. Cậu phải có thanh kiếm này để chém đứt đầu Lôi Hùng, rửa sạch oan khuất cho gia tộc.


“Sắt chìm bướng bỉnh... vì nó chưa được tế khí.” Thiên Uy khàn giọng nói, giọng nói đục ngầu và lạnh lẽo như tiếng đá lăn dưới lòng vực.


Vương Chùy Tử biến sắc, quay ngoắt đầu lại nhìn sư đệ: “Thiên Uy! Đệ định làm gì?”


“Huynh quên rồi sao, Chùy Tử sư huynh?” Thiên Uy gượng dậy, kéo lê chân trái nặng nề bước từng bước chậm chạp đến bên đe rèn. “Cha từng dạy chúng ta về quy tắc Đúc Thần Thiết Bí Truyền của tổ tiên Thạch Vô Kỵ. Thần thiết có linh tính, quặng cổ có cốt lạnh. Muốn nung chảy cốt lạnh của quặng sắt chìm dưới suối ngầm, phải dùng chính máu đầu ngón tay của người rèn possesses dòng máu chịu lực nén cao bẩm sinh để huyết tế kiếm khí. Máu thợ rèn Thạch gia chính là chất dẫn duy nhất để dung hợp vạn vật.”


“Không được!” Vương Chùy Tử hét lớn, vội vàng ngăn cản. “Đó là cấm thuật tự hủy nguyên khí! Đệ đang bị Khóa Mệnh Châm Pháp giới hạn chân khí, cơ thể lại bị hoại tử nhẹ do chất độc dơi sắt cào bên vai phải. Nếu đệ dùng máu huyết tế lúc này, hỏa độc từ lò rèn và hàn độc ma công sẽ nhân cơ hội phản phệ thẳng vào tim đệ! Đệ sẽ chết trước khi kiếm được rèn xong!”


“Nếu không có kiếm, đệ sống cũng chỉ như một phế nhân chờ chết dưới gót giày của Hắc Thiết Giáo.”


Thiên Uy lạnh lùng gạt phăng sự can ngăn của Vương Chùy Tử. Ý chí sắt đá của một thợ rèn bẩm sinh rực lên trong đôi mắt cậu. Cậu đưa cánh tay trái hoàn toàn hóa thạch của mình ra. Cánh tay đá xám xịt nứt nẻ, cứng ngắc không khớp cử động, từ từ đè chặt lên phôi thép Sắt Chìm Mỏ Cổ đang nóng đỏ rực trên đe rèn.


*XÈO XÈO XÈO!*


Hơi nóng cực đại từ phôi thép nung đỏ nướng cháy thớ đá của bàn tay trái Thiên Uy, tạo ra những làn khói trắng xóa bốc lên nghi ngút cùng mùi lưu huỳnh khét lẹt. Lớp da đá xám xịt bị nung nóng nứt toác ra thêm những đường rãnh sâu hoắm, máu đen rỉ ra liên tục rồi bốc hơi ngay lập tức thành những vệt muội than đen kịt bám chặt vào sống đe. Nhưng Thiên Uy không hề nháy mắt, cánh tay đá trái của cậu đóng vai trò như một chiếc kìm sắt khổng lồ bất hoại, giữ chặt phôi thép cứng đầu không cho xê dịch nửa phân dưới sức nóng.


Với bàn tay phải bằng xương thịt duy nhất còn lại, Thiên Uy rút chiếc dao găm rỉ sét giắt bên hông ra. Cậu không ngần ngại rạch một đường sâu hoắm dọc theo đầu ngón tay trỏ phải của mình.


Máu đỏ tươi bộc phát, xối xả tuôn ra từ vết cắt.


Thiên Uy đưa đầu ngón tay phải đang chảy máu áp sát vào khoảng không phía trên khối quặng Sắt Chìm Mỏ Cổ đang đỏ sậm bướng bỉnh. Cậu nhắm mắt, vận hành một hơi thở sâu theo Hóa Thạch Ma Công - Thổ Nạp Pháp, dồn chút chân khí lạnh ít ỏi còn lại dọc theo kinh mạch tay phải, ép dòng máu bẩm sinh mang mật độ chịu lực cao của tổ tiên Thạch Vô Kỵ nhỏ xuống.


*Tỏng... Tỏng...*


Những giọt máu đỏ tươi nóng ấm của thiếu niên thợ rèn nhỏ thẳng vào lòng phôi thép đang nung đỏ rực rỡ.


*BÙNG!*


Ngay khi giọt máu đầu tiên chạm vào bề mặt quặng sắt chìm cổ, một tiếng nổ nhỏ vang lên, và một hiện tượng kỳ dị bộc phát khiến cả Vương Chùy Tử và A Mập đều phải kinh hoàng thối lui hai bước.


Dòng máu đỏ tươi của Thiên Uy không bị hơi nóng thiêu rụi, mà ngược lại, nó lập tức bùng cháy thành một ngọn lửa màu xanh lam rực rỡ, ma mị bao bọc lấy toàn bộ khối quặng sắt chìm. Ngọn lửa xanh lam ấy cháy bừng bừng, tỏa ra một luồng hàn khí cực lạnh nhưng lại có khả năng nung chảy vật lý kinh người.


Dưới sự bao bọc của ngọn lửa huyết tế xanh lam, cấu trúc dày đặc bướng bỉnh của khối Sắt Chìm Mỏ Cổ bắt đầu tan chảy nhanh chóng như sáp ong gặp lửa. Dòng thép nóng chảy lấp lánh sắc xanh lục lạnh lẽo của quặng cổ từ từ chảy tràn ra, bao bọc lấy phần sống kiếm cũ rỉ sét loang lổ của thanh kiếm gãy bên dưới. Hai luồng kim loại—một cổ xưa lạnh lẽo, một cũ kỹ rỉ sét dính máu—dưới tác động của ngọn lửa huyết tế bắt đầu dung hợp chặt chẽ vào nhau, tạo thành một thể thống nhất hoàn hảo.


Nhưng cái giá phải trả ngay lập tức ập đến với Thiên Uy.


Khi ngọn lửa xanh lam bùng phát, một luồng phản lực kình nhiệt khổng lồ dội ngược trở lại kinh mạch tay phải của cậu. Dòng máu bẩm sinh bị rút đi đột ngột khiến sắc mặt Thiên Uy trở nên trắng bệch không còn một giọt máu. Cánh tay phải bằng xương thịt của cậu bắt đầu run rẩy dữ dội, các thớ cơ vai phải bị chất độc hoại tử nhẹ do vuốt dơi cào trước đó kích ứng co rút thắt lại đau đớn.


Nguy hiểm hơn, mười một cây ngân châm trên ngực trái cậu rung lên bần bật như sắp sửa bị đẩy văng ra ngoài bởi chân khí ma công đang điên cuồng nổi loạn chống hỏa lực. Thiên Uy cảm thấy lồng ngực trái lạnh buốt như bị đóng băng, nhịp tim đập rời rạc đứt quãng, mắt trái bị mờ nhẹ vĩnh viễn rỉ ra một giọt máu đen kịt dọc theo gò má.


“Thiên Uy! Đỡ lấy búa! Đập nhát búa cuối cùng mau!” Vương Chùy Tử gào lên, nhận biết thời cơ ngàn năm có một khi phôi thép đang dung hợp hoàn hảo nhất.


Thiên Uy nghiến răng, dùng bàn tay phải đang run rẩy siết chặt lấy chuôi chiếc búa rèn nặng năm mươi cân gia truyền đặt cạnh đe. Cậu mượn Ngự Trọng Bộ Pháp, dậm mạnh gót chân phải xuống đất làm điểm tựa chịu lực nén, xoay người vung búa bằng cánh tay phải duy nhất dốc toàn bộ năm thành kình lực còn lại nện thẳng xuống phôi thép đang bùng cháy lửa xanh.


*UỲNH!!!*


Một tiếng nổ đục rền vang dội lên từ đe rèn, chấn động mạnh mẽ lan truyền qua các vách gạch chịu lửa của mật thất ngầm, dội thẳng lên mặt đất đổ nát phía trên. Ngọn lửa xanh lam vụt tắt, dòng thép nóng chảy hoàn toàn kết dính bọc chặt lấy sống kiếm cũ rỉ sét, hoàn thành quá trình thối hỏa thối luyện hoàn hảo.


Thanh trọng kiếm gãy của phụ thân đã được rèn lại hoàn chỉnh.


Nó nằm im lìm trên đe rèn, lưỡi kiếm bản rộng nặng bốn mươi cân giờ đây lấp lánh một sắc xanh lục lạnh lẽo, thô ráp nhưng cực kỳ sắc bén của quặng sắt chìm mỏ cổ, hoàn toàn không còn một vết rỉ sét loang lổ nào. Sợi xích sắt rỉ sét quấn chặt chuôi kiếm như một sợi dây liên kết huyết mạch bền bỉ giữa Thiên Uy và linh hồn của phụ thân Thạch Thiết Tâm.


Thiên Uy buông búa rèn, cơ thể suy kiệt hoàn toàn khuỵu sụp xuống bên đe rèn, hơi thở đứt quãng bốc khói lạnh. Nhưng đôi mắt cậu vẫn dán chặt vào kiếm mới rèn, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.


Tuy nhiên, tiếng búa gõ dội rền vừa rồi đã xuyên qua các kẽ nứt đá trên nền đất lò rèn cũ hoang phế bốc lên mặt đất.


Cách đó không xa, ngoài bìa rừng thông hoang dã, Lôi Hổ đang dẫn đầu đám đệ tử Thiết Sa Môn lùng sục. Đôi tai to bất thường của gã thiên tài ngoại môn khẽ giật mạnh liên tục. Gã đứng bất động trên tuyết cát, lắng nghe độ rung cơ học đặc trưng của tiếng búa rèn dội lên từ lòng đất.


Đôi bàn tay đỏ rực dính đầy vảy sắt của Lôi Hổ từ từ siết chặt lại thành nắm đấm, tỏa ra mùi lưu huỳnh hỏa độc bỏng rát. Gã quay đầu nhìn chằm chằm về hướng đống đổ nát của Lò Rèn Thạch Gia, khóe môi nở một nụ cười tàn bạo xếch ngược:


“Tiếng búa rèn thần thiết... Tìm thấy ngươi rồi, Thạch Ma!”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!