Đốt Lò Đêm Tối
Gió bão lập đông gầm rú qua những khe đá nứt nẻ của Thiết Thạch Trấn, cuốn theo từng bông tuyết xám xịt dính đầy muội than mỏ quặng. Dưới lòng đất sâu, dư chấn của vụ sụp đổ Động Thạch Nhũ Lạnh vẫn còn âm ỉ rền vang như tiếng sấm nghẹn.
Thạch Thiên Uy kéo lê chân trái nặng nề, từng bước chậm chạp vượt qua những dốc đá trơn trượt ngoại ô thị trấn. Cánh tay trái của cậu—từ ngón tay nứt nẻ, cổ tay cứng đơ đến tận bả vai gồ ghề xám xịt—đã hoàn toàn hóa thạch vĩnh viễn (Hóa Thạch Viên Mãn Cấp 1). Khớp cùi chỏ đông cứng không thể uốn cong khiến cả nửa thân người bên trái nặng nề như một khối đá cổ ngàn cân. Trên ngực trái và sau gáy cậu, mười một cây Hắc Thiết Ngân Châm tẩm thạch tủy lạnh vẫn cắm sâu ngập lút, tỏa ra làn khói lạnh mỏng manh để khóa chặt màng tim khỏi sự đông cứng của ma công. Khóa Mệnh Châm Pháp của Lâm Dao đang giới hạn nội lực của cậu ở mức năm thành ngặt nghèo, khiến mỗi hơi thở hít vào đều buốt giá như ngậm băng, lồng ngực co thắt từng cơn đau nhói.
Phía sau cậu, Tần Vô Ảnh lặng lẽ bước đi trong bóng tối, tay cầm thanh trúc kiếm mỏng rèn từ sắt chìm, đôi tai giật nhẹ liên tục để dò thính giác định vị xung quanh. Trần Thiết Chuột ôm chặt chiếc hòm gỗ bọc sắt nứt góc chứa khối quặng Sắt Chìm Mỏ Cổ vừa cướp được từ xe vận tải, bước chân nhanh nhẹn luồn lách qua các bụi cây khô héo.
“Đến nơi rồi,” Trần Thiết Chuột thì thầm, giọng run lên vì lạnh và sợ hãi. “Phía trước là đống đổ nát của lò rèn cũ.”
Thiên Uy ngẩng đầu nhìn. Dưới ánh trăng khuyết mờ ảo, Lò Rèn Thạch Gia—mái nhà ấm áp một thời của cậu, nơi cha Thạch Thiết Tâm từng ngày đêm đập búa—nay chỉ còn là một đống tro tàn hoang phế sau trận hỏa công tàn bạo của Lôi Hùng. Những vách tường gỗ cháy đen thui gục xuống ngổn ngang, phủ đầy tuyết trắng và xỉ than rỉ sét.
Nhưng mục tiêu của họ không nằm ở phía trên.
Trần Thiết Chuột khéo léo gạt mớ xà gồ cháy đen sang một bên, lộ ra một tấm nắp hầm bằng sắt rỉ bám đầy tro than. Cậu gõ nhẹ lên mặt sắt theo nhịp ba ngắn một dài. Ngay lập tức, tấm nắp hầm từ từ dịch chuyển, để lộ ra một lối đi tối tăm dẫn xuống lòng đất.
Một bóng người vạm vỡ bước ra đón họ. Đó là Vương Chùy Tử, sư huynh đồng môn học rèn của Thiên Uy. Gương mặt đầy tàn nhang và vết bỏng lò rèn của gã giãn ra khi nhìn thấy Thiên Uy còn sống, nhưng ánh mắt nhanh chóng chuyển sang lo lắng khi thấy cánh tay đá xám xịt cứng đơ của sư đệ.
“Thiên Uy! Đệ vẫn sống... Tạ ơn trời đất!” Vương Chùy Tử trầm giọng nói, vội vàng đỡ lấy hòm quặng từ tay Trần Thiết Chuột. “Lối này, xuống mau! Học đồ A Mập đã chuẩn bị sẵn lò nung dưới mật thất ngầm.”
Cả nhóm nhanh chóng bước xuống hầm ngầm. Tấm nắp sắt rỉ đóng sập lại phía sau, trả lại vẻ hoang phế câm lặng cho đống đổ nát phía trên.
Mật thất ngầm của lò rèn cũ được xây dựng bằng gạch chịu lửa dày ba tấc bọc thép nguội, vốn là nơi Thạch Thiết Tâm cất giữ những bí mật rèn đúc gia truyền khỏi tai mắt của Hắc Thiết Giáo. Giữa phòng, một bệ lò rèn khổng lồ bằng đá đen đang nằm im lìm. Học đồ rèn béo ú A Mập, mặt mũi lấm lem nhọ nồi, tay cầm chiếc quạt lò rèn lớn đang lo lắng đứng chờ bên cạnh.
“Thiên Uy ca!” A Mập khẽ reo lên, vội vã đưa tay quẹt mồ hôi trán. “Than Đá Tuyết Cát đã được thu gom đầy đủ. Lò nung đã sẵn sàng, nhưng khối quặng sắt chìm này... thật sự quá cứng đầu.”
Vương Chùy Tử mở hòm gỗ, nhấc khối Sắt Chìm Mỏ Cổ nặng trịch ra đặt lên đe rèn. Khối quặng xù xì tỏa ra ánh xanh lục lạnh lẽo kỳ lạ, nặng gấp đôi sắt thường và tỏa ra hàn khí buốt giá làm ngưng đọng những hạt sương ẩm xung quanh.
“Sắt chìm nằm sâu dưới nước ngầm hàng trăm năm, hấp thụ hàn khí của đá cổ nên mật độ cực dày,” Vương Chùy Tử vuốt ve bề mặt quặng, gương mặt chất phác lộ vẻ nghiêm trọng. “Để nung chảy nó và kết dính vào sống kiếm gãy cũ của cha đệ, chúng ta phải dùng Than Đá Tuyết Cát đốt lò đạt nhiệt độ cực đại. Nhưng khói than tuyết cát tỏa ra khói đen cực kỳ dày đặc và mùi lưu huỳnh nồng nặc. Chỉ cần một làn khói lọt ra ngoài vách đá, lính tuần tra của Lôi Hùng sẽ phát hiện ngay lập tức.”
Thiên Uy im lặng bước đến bên bệ đá, đặt Thanh Kiếm Gãy Của Thạch Thiết Tâm lên mặt đe. Thanh trọng kiếm gãy nặng bốn mươi cân, lưỡi kiếm mẻ loang lổ vết rỉ sét dính máu đỏ tươi của Huyết Đao và máu đen của chính cậu, như đang thầm gào thét đòi hồi sinh.
“Phải rèn lại kiếm,” Thiên Uy khàn giọng nói, đôi mắt phải xám xịt rực lên ý chí sắt đá. “Không có kiếm mới, chúng ta không thể đột phá cửa phân đà.”
“Được! Đã vậy thì đốt lò!” Vương Chùy Tử nghiến răng quyết định. “A Mập, chất Than Đá Tuyết Cát vào lò! Đốt lửa!”
A Mập vội vàng gắp những khối than đen nhánh, lấp lánh ánh tinh thể tuyết cát đổ vào lòng lò nung. Lửa lò rèn được thắp lên, nhanh chóng bắt vào than tuyết cát bùng cháy dữ dội. Lửa lò chuyển từ màu đỏ hồng sang màu xanh lam rực rỡ, tỏa ra nhiệt lượng khổng lồ âm ỉ dưới lòng đất. Cùng lúc đó, một làn khói đen kịt, đậm đặc bốc lên nghi ngút từ ống khói ngầm dẫn lên mặt đất.
Ở phía trên mặt đất, tiều phu Lão Lưu đang đứng ẩn nấp sau một gốc cây sồi già đổ nát lân cận lò rèn. Lưng lão đeo một gùi củi khô lớn, tay cầm chiếc rìu đốn củi rèn từ thép nguội sắc bén. Đôi mắt sắc sảo của lão nhân ngoài năm mươi tuổi liên tục quan sát con đường mòn dẫn vào thị trấn.
*Cộc... Cộc... Cộc...*
Tiếng móng ngựa gõ dồn dập trên tuyết đóng băng từ xa vọng lại. Một toán lính tuần tra Hắc Thiết Vệ bọc giáp sắt nặng đang chậm rãi cưỡi ngựa tiến về phía đống đổ nát lò rèn cũ. Chỉ huy toán tuần tra là một tên chấp sự mang giáp đen bọc vai dày, tay cầm roi da bò bọc gai sắt.
Lão Lưu biết rõ khói lò rèn ngầm sắp sửa bốc lên qua các khe nứt đá trên mặt đất. Lão lập tức hành động theo kế hoạch dọn sẵn. Lão Lưu nhanh chóng dỡ gùi củi khô, chất một đống củi tươi ẩm ướt phủ đầy lá thông xanh lên một hố than cũ gần đó rồi châm lửa đốt.
*Xèo... Xèo...*
Ngọn lửa bắt vào lá thông tươi ẩm ướt lập tức bùng lên một làn khói xám trắng dày đặc, tỏa ra mùi gỗ thông nồng nặc che khuất hoàn toàn làn khói đen bốc mùi than đá từ ống khói ngầm của lò rèn bốc lên lân cận.
“Có khói! Phía trước có cháy rừng!” Một tên lính tuần tra thét lên, chỉ tay về phía làn khói xám trắng của Lão Lưu.
Tên chỉ huy giáp đen giật dây cương hắc mã dừng lại, đôi mắt hí sắc lạnh nheo lại nghi ngờ nhìn về phía đống đổ nát lò rèn cũ. Mặt đất xung quanh lò rèn dường như đang run rẩy nhẹ do áp lực búa gõ dưới lòng đất.
Dưới mật thất ngầm, nhiệt độ lò nung đã đạt đến mức cực đại. Khối quặng Sắt Chìm Mỏ Cổ bắt đầu chuyển sang màu đỏ sậm, nhưng bề mặt cứng đầu của nó vẫn chưa hề có dấu hiệu nung chảy để kết dính với sống kiếm gãy cũ.
“Nhiệt độ vẫn chưa đủ! A Mập, quạt lò mạnh lên!” Vương Chùy Tử mồ hôi nhễ nhại gào lên, tay vung chiếc búa rèn lớn đập mạnh liên tiếp lên phôi thép để tạo lực nén vật lý.
A Mập béo ú nghiến răng kéo quạt lò liên tục, tiếng rít gió xé tai vang lên rầm rập dưới hầm ngầm. Tiếng ồn của lò rèn quá lớn, có nguy cơ truyền thẳng lên mặt đất qua các khe nứt đá.
“Để đệ át tiếng búa!” Thiên Uy trầm giọng. Cậu đưa tay phải bằng xương thịt siết chặt lấy chiếc búa rèn nhỏ phụ tá, phối hợp nhịp nhàng với tiếng búa lớn của Vương Chùy Tử.
*KENG... KENG... KENG...*
Tiếng búa gõ rèn đúc vang lên dồn dập. Để át tiếng ồn này khỏi tai mắt tuần binh phía trên, Trần Thiết Chuột lén lút bò ra ngách hầm ngầm dẫn ra bãi đá lân cận, dùng một chiếc cuốc sắt liên tục đập mạnh vào các tảng đá xám ngoài bãi, giả vờ như một phu mỏ đang đập đá khai thác quặng lậu trong đêm.
Một tên lính tuần tra Hắc Thiết Vệ phía trên nghe thấy tiếng động, nghi ngờ xuống ngựa bước về phía nền đất lò rèn cũ. Hắn rút thanh kiếm sắt bản rộng ra, dùng chuôi kiếm gõ mạnh xuống mặt đất đá xám để kiểm tra cấu trúc ngầm.
*CỘC... CỘC...*
Âm thanh dội ngược từ nền đất đá rỗng báo hiệu có mật thất bên dưới. Tên lính tuần tra biến sắc, định mở miệng hô hoán báo động.
Ngay lúc đó, Lão Lưu gánh gùi củi tươi ẩm ướt lảo đảo bước ra từ màn khói trắng xám dày đặc, gương mặt chất phác giả vờ hốt hoảng gào lớn:
“Quân quan đại nhân cứu mạng! Lò than đá ngoại ô phía Đông bị cháy nổ rồi! Khói độc tràn ra khắp rừng thông, đàn chó săn của Thiết Lang đang bị kẹt giữa lửa hỏa công!”
Nghe tin đàn chó săn quý giá của phân đà gặp nguy hiểm, tên chỉ huy giáp đen lập tức đổi hướng chú ý. Gã quay sang quát lớn với tên lính đang nghi ngờ mặt đất:
“Bỏ đống đổ nát đó đi! Toàn đội lập tức hành quân về phía Đông dập lửa cứu chó săn! Mau!”
Toán kỵ binh tuần tuần lập tức quay đầu ngựa, dồn dập phi nước kiệu hướng về phía rừng thông phía Đông dưới sự dẫn dắt đánh lạc hướng mưu trí của Lão Lưu. Tên lính tuần tra nghi ngờ khẽ tặc lưỡi, tra kiếm vào bao rồi vội vã leo lên ngựa chạy theo đồng bọn, bỏ qua nền đất rỗng dưới chân.
Dưới mật thất ngầm, mọi người khẽ thở phào nhẹ nhõm khi nghe tiếng vó ngựa xa dần qua thính giác nhạy bén của Tần Vô Ảnh báo hiệu an toàn.
Nhưng cuộc khủng hoảng thực sự mới chỉ bắt đầu.
Khối quặng Sắt Chìm Mỏ Cổ dưới nhiệt độ cực đại của Than Đá Tuyết Cát vẫn trơ trơ không chịu kết dính với sống kiếm cũ rỉ sét. Thấy mẻ thép có nguy cơ bị hỏng do giảm nhiệt đột ngột, A Mập bối rối định bốc một gáo nước suối lạnh dội vào lò để giảm bớt làn khói đen đang bốc mạnh.
“Không được dùng nước dập khói!” Vương Chùy Tử hét lớn, vội vàng dùng kìm sắt gạt phăng gáo nước trên tay A Mập. “Nước lạnh dội vào lúc này sẽ làm giảm nhiệt độ lò đột ngột, phôi sắt chìm sẽ bị giòn nứt vỡ vụn vĩnh viễn, mẻ thép sẽ hỏng hoàn toàn!”
Thể lực của Vương Chùy Tử đã bị vắt kiệt sau hàng trăm nhát búa nặng nề liên tục, bắp tay gã run rẩy dữ dội, tạp dề da bò dày sũng mồ hôi. Lượng Than Đá Tuyết Cát quý giá trong lò đang tiêu hao rất nhanh, ngọn lửa xanh lam bốc cao rực rỡ tỏa ra nhiệt lượng bỏng rát cực độ bao trùm khắp mật thất ngầm chật hẹp.
Sức nóng khổng lồ âm ỉ từ lò nung tích tụ lại, biến mật thất thành một lò nung nóng rực. Nhiệt độ tăng cao đột ngột bắt đầu kích ứng mạnh mẽ vào bả vai đá trái hoàn toàn hóa thạch (Hóa Thạch Viên Mãn Cấp 1) của Thạch Thiên Uy.
Cánh tay trái và vai trái bằng đá xám cổ nứt nẻ của cậu vốn mang hàn khí buốt giá nghìn năm, nay gặp phải nhiệt lượng cực đại từ lò than bốc lên liền xảy ra phản ứng co giãn vật lý dữ dội.
*RẮC... RẮC... RẮC...*
Những tiếng nứt gãy khô khốc vang lên từ sâu trong thớ đá vai trái Thiên Uy. Các vết nứt cũ bỗng chốc toác rộng ra thêm một phân, rỉ ra từng giọt máu đen kịt nồng nặc mùi lưu huỳnh mỏ cổ. Hàn khí xám xịt từ vết nứt thoát ra xối xả gặp hơi nóng bốc lên tạo thành những làn khói trắng rít xèo xèo chói tai quanh người cậu.
Cơn đau đớn tột cùng như bị hàng vạn kim sắt nung đỏ đâm xuyên kinh mạch bùng phát dữ dội, khiến lồng ngực trái Thiên Uy co thắt mạnh. Mười một cây ngân châm khóa mệnh cắm trên ngực cậu rung lên bần bật dưới áp lực của hàn kình ma công nổi loạn chống lại sức nóng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!