Nhát Kiếm Giải Thoát
Sương mù sớm lập đông buốt giá cuộn chảy vào Động Thạch Nhũ Lạnh như những dải lụa xám ẩm ướt, mang theo cái lạnh thấu xương của núi đá Thiết Thạch Sơn. Nhưng bên trong hang động ngầm, bầu không khí lại đặc quánh mùi sắt rỉ, lưu huỳnh và máu tươi tanh nồng. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ những nhũ đá trên cao tong... tong... bỗng chốc bị đè bẹp bởi tiếng thở dốc nghẹn ngào của Thạch Thiên Uy. Đôi mắt phải xám xịt của cậu dán chặt vào vết xăm hình chiếc búa rèn đan chéo với cành liễu—gia huy cổ xưa của dòng họ thợ rèn Thạch gia biên thùy—hiện rõ trên da thịt hoại tử dưới lớp giáp nứt vỡ của Mẫu Thử Số 0.
Nhìn vết xăm gia huy dính đầy máu khô hiển hiện dưới ánh sáng lạnh, Thiên Uy cảm thấy lồng ngực co thắt dữ dội, nhịp thở đứt quãng nghẹn ngào. Đầu óc cậu ong lên, ký ức về những đêm đông lạnh giá bên lò rèn cũ của cha, tiếng cười đùa của muội muội nuôi Thạch Tiểu Muội và những cái vỗ vai lực lưỡng của các đường huynh trong tộc ập về như một trận bão tuyết. Người đang đứng trước mặt cậu, bị bọc trong lớp giáp sắt rỉ hàn chết vào da thịt, mất đi lý trí và gầm rú như dã thú này, chính là Thạch Thiết Sơn—người đường ca họ hàng xa từng cùng cậu chia nhau củ khoai nướng trong những ngày đói kém ở mỏ quặng.
"Thiết Sơn ca..."
Tiếng gọi khàn đặc, nhỏ lệ nghẹn ngào vừa thoát ra khỏi cổ họng Thiên Uy liền bị dập tắt bởi một tiếng gầm rú điên cuồng dội lên từ lồng ngực bọc sắt của Mẫu Thử Số 0. Độc tính thạch tủy trong người quái vật bộc phát dữ dội, đôi mắt gã đỏ rực lên như hai hòn than nóng, dòng máu đen rỉ ra từ các kẽ đinh tán sôi sục bốc khói xám nhạt tanh nồng. Gã không còn nhận ra người đệ đệ họ Thạch của mình. Trong tâm trí bị tàn phá bởi tà thuật của gã, chỉ còn lại bản năng sát nhân tàn bạo được kích thích bởi mùi máu tươi đang chảy trên người Thiên Uy.
*Gầm...!*
Mẫu Thử Số 0 vung hai cánh tay bọc sắt khổng lồ, phóng toàn lực đâm sầm tới hòng nghiền nát Thiên Uy vào vách đá ngầm phía sau. Tốc độ đâm sầm ngàn cân xé rách sương mù, mang theo luồng gió rít gào rợn người.
"Thiên Uy! Tránh mau!"
Tiếng hét thất thanh của Lâm Dao vang lên từ sau vách đá đứng. Nàng ôm chặt cuốn Thần Nông Bản Thảo Kinh trước ngực, mười đầu ngón tay sưng tấy vì bỏng lạnh siết chặt đến trắng bệch. Nàng biết rõ Thiên Uy đang bị phong tỏa kinh mạch bởi Khóa Mệnh Châm Pháp, nội lực chỉ còn năm thành, tuyệt đối không thể dùng man lực để chống đỡ đòn đánh hủy diệt này.
Nhưng Thiên Uy không thể né tránh. Phía sau cậu là ngách hang chật hẹp, nơi Lâm Dao và Trần Thiết Chuột đang ẩn nấp. Nếu cậu tránh ra, man lực của quái vật sẽ tông sập vách đá, chôn sống tất cả mọi người.
Cắn chặt răng đến mức bật máu, Thiên Uy đưa cánh tay phải bằng xương thịt vung Thanh Kiếm Gãy Của Thạch Thiết Tâm lên, chém ngang một nhát hòng đánh bạt hướng đâm sầm của quái vật.
*KENG... UỲNH...!*
Nhát chém bổ ngang đập thẳng vào giáp ngực của Mẫu Thử Số 0. Nhưng lực chấn động phản hồi cơ học khổng lồ từ bộ giáp sắt bọc thép dày và man lực biến dị của quái vật dội ngược ra, mạnh mẽ đến mức khiến Thiên Uy cảm thấy toàn bộ xương bả vai phải của mình như rạn nứt. Thanh trọng kiếm gãy nặng bốn mươi cân suýt chút nữa rơi khỏi tay cậu, sợi xích sắt quấn chặt quanh cổ tay phải siết mạnh vào da thịt rách nách, máu đỏ tươi bắn ra xối xả. Thân hình Thiên Uy bị hất văng ngược lại, đập mạnh lưng vào vách đá đứng, lồng ngực co thắt dữ dội khiến cậu ho ra một búng máu đen kịt.
Mười một cây Hắc Thiết Ngân Châm cắm trên ngực trái và sau gáy Thiên Uy rung lên bần bật, hàn khí lạnh buốt từ các huyệt đạo dội ngược vào tim khiến nhịp thở của cậu đứt quãng, toàn thân run rẩy. Cánh tay trái hóa thạch hoàn toàn đến bả vai cứng đơ không khớp cử động của cậu nặng nề như một tảng đá ngàn cân buông thõng, không thể nhấc lên để che chắn.
"Gầm... gầm...!"
Mẫu Thử Số 0 không dừng lại. Thấy con mồi bị ngã gục, gã khổng lồ điên cuồng lao tới, giơ cao hai tay bọc sắt đan chặt vào nhau bổ xuống đầu Thiên Uy với lực nặng ngàn cân.
Tần Vô Ảnh khẽ nghiêng tai, thính giác nhạy bén của Thính Phong Kiếm Cảnh lập tức khóa chặt hướng gió rít của đòn đánh. Y lướt nhanh tới, vung trúc kiếm mỏng rèn từ sắt chìm chém thẳng vào khớp gối bọc sắt của quái vật để giải vây. Nhưng lưỡi kiếm mỏng chỉ tạo ra một vết xước trắng trên giáp sắt, lực phản chấn khiến Tần Vô Ảnh bị đẩy lùi liên tiếp ba bước, trúc kiếm bị mẻ nhẹ rung lên bần bật.
Thiên Uy nhìn quái vật đang giương nắm đấm sắt sát sạt đỉnh đầu, trong lòng dâng lên một sự quyết đoán bi tráng. Cậu nhận ra không thể kéo dài trận chiến này dưới sự hạn chế của ngân châm khóa mệnh. Nếu tiếp tục giằng co, hàn khí ma công sẽ đóng băng tim cậu trước khi cậu kịp hạ gục đối thủ. Cậu cần một đòn dứt điểm nhân đạo để giải thoát cho người đường ca tội nghiệp khỏi kiếp sống quái vật rỉ sét này.
Thiên Uy nín thở, gầm lên một tiếng khàn đặc dưới cổ họng. Cậu đưa cánh tay trái hoàn toàn hóa thạch xám xịt, cứng ngắt của mình lên, tự dùng bàn tay đá đập mạnh vào huyệt Kiên Tỉnh bên vai phải.
*BỐP!*
Cú đập tự phế kinh mạch cực mạnh kích hoạt **Khóa Mạch Cấm Thuật**.
Ngay lập tức, một luồng chân khí lạnh lẽo, xám xịt như rồng đá cuộn bùng phát dữ dội từ cánh tay đá trái, phá vỡ một phần phong tỏa của Khóa Mệnh Châm Pháp. Hàn khí cực lạnh tràn ra xối xả, lan nhanh dọc theo nền đất đá ngầm của hang động. Mặt đất ẩm ướt dưới chân Mẫu Thử Số 0 lập tức bị đóng băng một lớp sương giá xám xịt dày đặc. Luồng hàn khí bùng phát bám chặt lấy khớp gối bọc sắt của quái vật, làm đông cứng tạm thời các mối hàn và đinh tán rỉ sét quanh khớp chân gã, khiến cú bổ vạn cân của gã bị khựng lại giữa không trung trong vòng một hơi thở ngắn ngủi.
Nhưng cái giá phải trả cho Khóa Mạch Cấm Thuật cực kỳ tàn khốc. Kinh mạch tay phải của Thiên Uy bị hoại tử nhẹ do bộc phát cấm thuật quá tải, tay đá trái xuất hiện thêm nhiều vết rạn nứt sâu hoắm, máu đen lưu huỳnh rỉ ra liên tục dọc theo các thớ đá xám xịt bốc khói lạnh buốt.
Chỉ có một hơi thở duy nhất.
Thiên Uy nhắm nghiền mắt trái đang bị mờ nhẹ vĩnh viễn, tập trung toàn bộ tinh thần vào đôi tai nhạy bén. Cậu vận dụng **Thính Binh Thuật** lên cực hạn, khóa chặt mọi âm thanh chấn động cơ học trong hang. Giữa tiếng gầm rú của quái vật và tiếng gió rít, tai cậu giật nhẹ, bắt được một âm thanh microscopic vô cùng đặc biệt: tiếng *clink-creak* rạn nứt cơ học rất khẽ của những chiếc đinh tán rỉ sét bọc quanh khớp cổ ngực của Mẫu Thử Số 0 dưới áp lực của luồng hàn khí đông cứng.
Đó chính là tử huyệt cơ học duy nhất của bộ giáp hàn chết này.
Thiên Uy mở mắt phải xám xịt rực lửa căm thù. Cậu dậm mạnh gót chân phải làm điểm tựa Ngự Trọng Bộ Pháp, dồn toàn bộ kình lực vạn cân còn lại vào tay phải cầm Thanh Kiếm Gãy Của Thạch Thiết Tâm, đưa tay đá trái đè chặt lên sống kiếm gãy để gia cố lực nén.
Cậu vung **Đoạn Thiết Trảm**—nhát chém bổ dọc vạn cân tích tụ toàn bộ sát ý và chân khí hóa thạch của mình.
*XOẠT... ĐOÀNG...!*
Một đường kiếm khí màu xám tro xé rách sương mù, chém thẳng từ trên xuống. Nhát chém bổ dọc cực mạnh chẻ đôi lá chắn vai bọc sắt của Mẫu Thử Số 0, tạo ra một tiếng nổ lớn bắn ra vô số tia lửa xanh lam rực rỡ.
Ngay lập tức, lợi dụng đà nứt vỡ của giáp vai, Thiên Uy xoay nhẹ cổ tay phải, vận dụng **Nhất Điểm Khống Kình**, tập trung toàn bộ trọng lượng bốn mươi cân của thanh trọng kiếm gãy dồn vào một điểm nhỏ trên mũi kiếm gãy. Cậu đâm thẳng mũi kiếm gãy sắc bén vào kẽ hở chật hẹp giữa khớp cổ và giáp ngực của quái vật, nơi những chiếc đinh tán rỉ sét vừa bị nứt gãy.
*PHẬP!*
Lưỡi kiếm gãy bọc Sắt Chìm Mỏ Cổ đâm xuyên qua lớp thịt hoại tử hoen rỉ, ngập lút vào tận tim của Mẫu Thử Số 0. Hàn khí lạnh buốt từ kiếm truyền thẳng vào lồng ngực quái vật, làm đông cứng hoàn toàn độc tính thạch tủy đang sôi sục bên trong.
Thân hình khổng lồ của Mẫu Thử Số 0 bỗng chốc cứng đờ. Tiếng gầm rú điên cuồng của gã dập tắt hoàn toàn, thay vào đó là một tiếng thở dài nhẹ nhõm, thanh thản. Đôi mắt đỏ rực sát khí của gã dần dần nhạt đi, khôi phục lại một chút lý trí ngắn ngủi của một con người.
Gã khụy hai gối bọc sắt xuống nền đất băng giá, nhìn Thiên Uy bằng ánh mắt mệt mỏi nhưng ngập tràn sự biết ơn. Khóe môi hoại tử dính đầy đinh tán của gã khẽ giật mạnh, cố gắng phát ra những âm thanh thì thầm đứt quãng vào tai Thiên Uy khi cậu đang ghé sát người giữ chuôi kiếm:
"Thiên... Uy... giải... thoát... rồi... Mật thất... dưới lò nung... phân đà Lôi gia... sắt cổ... trả thù..."
Tiếng thì thầm vừa dứt, Mẫu Thử Số 0 đổ gục thân hình khổng lồ xuống nền đất hang đá ngầm loảng xoảng. Lớp giáp sắt rỉ sét loang lổ máu khô lạnh ngắt hoàn toàn. Gã đã chết, một cái chết thanh thản và nhân đạo dưới nhát kiếm giải thoát của người đệ đệ họ Thạch.
Thiên Uy rút mạnh thanh kiếm gãy ra khỏi ngực quái vật, máu đen lưu huỳnh chảy tràn trên lưỡi kiếm lấp lánh ánh xanh lục lạnh. Cậu khuỵu gối phải xuống đất, tay phải run rẩy do hoại tử nhẹ kinh mạch sau khi bộc phát Khóa Mạch Cấm Thuật, tay đá trái nứt nẻ sâu hoắm bốc khói lạnh buốt. Nỗi đau đớn thể xác tột cùng hòa lẫn với nỗi căm thù vạn phần đối với tội ác tàn bạo của Lôi Hùng và Hắc Thiết Giáo dâng cao trong lòng thiếu niên, biến thành một ngọn lửa hận thù không bao giờ tắt.
Trương Thiết Đầu và toàn thể Nghĩa Quân Thiết Thạch đứng xung quanh bàng hoàng chứng kiến nhát kiếm giải thoát bi tráng. Trương Thiết Đầu siết chặt chiếc cuốc sắt lớn, ngực trần nổi gân xanh cuồn cuộn, đôi mắt trọc lóc rực lên ngọn lửa căm thù quyết tử:
"Lũ tà giáo tàn độc! Bọn chúng biến đồng bào ta thành quái vật sắt rỉ thế này đây! Thạch đại ca, chúng ta thề quyết tử san phẳng phân đà Hắc Thiết Giáo để đòi nợ máu!"
"Đòi nợ máu! San phẳng phân đà!"
Hàng trăm phu mỏ nghĩa quân đồng loạt vung cuốc xẻng thét lớn, tiếng thét căm hờn vang rền khắp các đường hầm Khu Mỏ Số 9.
Nhưng niềm căm phẫn chưa kịp lắng xuống, một tiếng động lớn rợn người bỗng dội lên từ sâu trong đường hầm ngầm. Lực chấn động khổng lồ từ trận chiến vừa rồi kết hợp với man lực bổ hụt của quái vật đã phá hủy hoàn toàn các cột gỗ chịu lực yếu ớt của hang đá ngầm.
*RẮC... RẮC... CRẮC...!*
Những khối đá xám khổng lồ từ trần hang bắt đầu sụp lở xuống xối xả, bụi đá và nhọ than bay mù mịt che khuất hoàn toàn lối ra duy nhất của Động Thạch Nhũ Lạnh. Lối vào mỏ bị sập một phần, đất đá chất chồng ngổn ngang bịt kín đường ngầm phía trước, buộc nhóm Thiên Uy phải đối mặt với áp lực rút lui khẩn cấp.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!