Quái Vật Sắt Rỉ
Sương mù sớm lập đông buốt giá cuộn chảy vào Động Thạch Nhũ Lạnh như những dải lụa xám ẩm ướt, mang theo cái lạnh thấu xương của núi đá Thiết Thạch Sơn. Nhưng bên trong hang động ngầm, bầu không khí lại đặc quánh mùi sắt rỉ, lưu huỳnh và máu tươi tanh nồng. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ những nhũ đá trên cao *tong... tong...* bỗng chốc bị đè bẹp bởi những tiếng gầm rú điên cuồng, dột ngạt phát ra từ vòm họng rách nát của kẻ đang tiến gần.
*Uỳnh... Uỳnh... Uỳnh...*
Nền đất đá nứt nẻ của hang động rung lên từng đợt bần bật. Tiếng xích sắt rỉ sét kéo lê trên đá nghe loảng xoảng, rợn người. Bóng tối ở lối vào hang bị xé toác khi một thân hình khổng lồ, dị dạng bước ra từ màn sương muối xám xịt. Đó là Mẫu Thử Số 0.
Gã khổng lồ cao hơn tám thước, toàn thân bọc trong những tấm giáp sắt dày rỉ sét loang lổ dính đầy máu khô. Những tấm giáp ấy không phải được mặc vào, mà là được hàn chết trực tiếp vào da thịt gã bằng những chiếc đinh tán lớn găm sâu vào tận xương cốt. Tại những mối hàn và kẽ đinh, dòng máu đen kịt pha lẫn mủ độc thạch tủy liên tục rỉ ra, bốc khói xám nhạt tanh nồng. Đôi mắt gã đỏ rực, điên cuồng, không còn một chút lý trí nhân tính nào, chỉ có tiếng gầm rú đục ngầu phát ra từ vòm họng rách nát.
Thạch Thiên Uy đứng ở cửa hang, tay phải quấn chặt sợi xích sắt vào chuôi Thanh Kiếm Gãy Của Thạch Thiết Tâm nặng bốn mươi cân bọc Sắt Chìm Mỏ Cổ. Gương mặt thiếu niên mười bảy tuổi lạnh lùng, lầm lì như một khối đá cổ, nhưng đôi mắt phải xám xịt của cậu đang rực lên ngọn lửa căm thù tột độ. Cánh tay trái hoàn toàn hóa thạch xám xịt gồ ghề (Hóa Thạch Viên Mãn Cấp 1) của cậu buông thõng bên hông, cứng đơ và không thể uốn cong khớp khuỷu tay. Vết rạn nứt sâu trên bả vai trái vẫn đang rỉ ra từng giọt máu đen kịt, nồng nặc mùi lưu huỳnh mỏ cổ.
Ngay trên lồng ngực trái và sau gáy Thiên Uy, mười một cây Hắc Thiết Ngân Châm tẩm thạch tủy lạnh vẫn cắm sâu ngập lút. Khóa Mệnh Châm Pháp của Lâm Dao đang phong tỏa chặt chẽ kinh mạch để giữ cho tim không bị đông cứng bởi hàn khí ma công bạo phát, nhưng cái giá phải trả là nhịp thở của cậu đứt quãng, nội lực bị giới hạn ngặt nghèo ở mức năm thành. Mỗi hơi thở hít vào đều mang theo cảm giác buốt giá như ngậm băng, khiến lồng ngực co thắt từng cơn đau nhói.
Lâm Dao đứng phía sau Thiên Uy, hai bàn tay sưng tấy vì bỏng lạnh đang run rẩy ôm chặt bọc vải chứa cuốn y thư cổ Thần Nông Bản Thảo Kinh trước ngực. Nàng nhìn tấm lưng cô độc gầy gò của Thiên Uy, khàn giọng gọi:
"Thiên Uy... huynh đang bị khóa mệnh, nội lực chỉ còn năm thành! Tuyệt đối không được dùng man lực chọi man lực với nó!"
Tần Vô Ảnh khẽ nghiêng tai, trúc kiếm mỏng rèn từ sắt chìm lạnh lẽo hơi chúc xuống đất. Đôi mắt nhắm nghiền với vết sẹo kiếm dài đáng sợ qua mi mắt của y không hề động đậy, nhưng thính giác nhạy bén của Thính Phong Kiếm Cảnh đã khóa chặt mọi chuyển động co giãn của không khí xung quanh quái vật:
"Lâm y sĩ nói đúng. Luồng chân khí biến dị trong người con quái vật này rất hỗn loạn, man lực của nó tối thiểu cũng nặng ngàn cân. Thiên Uy, né tránh đòn đâm húc trực diện của nó!"
Nhưng Mẫu Thử Số 0 không cho họ thời gian để suy tính. Ngửi thấy mùi máu đen rỉ sét phát ra từ vai trái của Thiên Uy, quái vật gầm lên một tiếng điên cuồng, đôi bàn chân bọc sắt nặng nề dậm mạnh xuống nền đất, lao thẳng vào Thiên Uy với tốc độ đâm sầm ngàn cân.
*Gió rít gào rợn người!*
Cơn gió mang theo mùi máu tanh và hơi lạnh của sắt rỉ ập thẳng vào mặt Thiên Uy. Với năm thành nội lực ít ỏi, Thiên Uy biết mình tuyệt đối không thể dùng cánh tay phải bằng xương thịt để cầm kiếm đỡ trực diện đòn đâm húc vạn cân này. Nếu cố chấp dùng tay phải đỡ, lực phản chấn cơ học khổng lồ từ bộ giáp sắt và man lực biến dị của đối phương sẽ lập tức làm vỡ vụn toàn bộ xương bả vai phải đang bị thương của cậu, đẩy cậu vào tử lộ.
Nghĩ đến đó, Thiên Uy nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt thấu xương từ mười một cây ngân châm khóa mệnh. Cậu dồn toàn bộ trọng tâm sang bên trái, đưa cánh tay đá trái khổng lồ, cứng ngắt ra đỡ trực diện đòn đâm sầm của quái vật.
*KENG... UỲNH...!*
Một tiếng va chạm kim loại và đá xám chói tai vang lên như sấm rền giữa hang động, bắn ra vô số tia lửa xanh lam rực rỡ. Lực va chạm cực mạnh từ cú đâm sầm ngàn cân của Mẫu Thử Số 0 truyền thẳng vào cánh tay đá của Thiên Uy. Lực phản chấn mạnh mẽ khiến Thiên Uy lùi lại liên tiếp năm bước, mỗi bước lùi đều dẫm nát đá vụn dưới chân, plowing sâu xuống nền đất cát lạnh giá của hang ngầm.
Lồng ngực trái của Thiên Uy co thắt dữ dội. Mười một cây ngân châm khóa mệnh rung lên bần bật dưới lực chấn động, hàn khí lạnh buốt từ các huyệt đạo dội ngược vào tim khiến cậu ho ra một búng máu đen kịt. Vết thương cũ ở vai phải bị dơi sắt cào hoại tử rách rộng thêm, máu đỏ tươi chảy xối xả nhuộm đỏ mảng áo vải thô rách nát.
Không để Thiên Uy kịp thở, Mẫu Thử Số 0 điên cuồng vung hai cánh tay bọc sắt khổng lồ, đấm liên tiếp vào ngực trái Thiên Uy hòng nghiền nát lồng ngực bằng thịt của cậu.
*Bốp! Bốp! Bốp!*
Thiên Uy không thể uốn cong khớp khuỷu tay trái, chỉ có thể dùng bả vai đá gồ ghề và cánh tay đá cứng đơ làm lá chắn sống, liên tục gạt bạt những cú đấm nặng nề của quái vật. Mỗi cú đấm bọc sắt đập vào tay đá đều phát ra những tiếng kêu đục ngầu, chấn động lực từ những cú đánh liên tiếp làm rạn nứt nhẹ khớp vai phải bằng xương thịt duy nhất của Thiên Uy, khiến máu đỏ tươi rỉ ra dọc theo sợi xích sắt quấn quanh cổ tay cậu.
Chứng kiến Thiên Uy bị dồn vào thế bí, máu đỏ và máu đen loang lổ khắp thân thể, Lâm Dao xót xa tột cùng. Nàng không màng đến sự nguy hiểm, mím môi định lướt ra ngoài bệ đá ngầm, tay cầm ngân châm định hỗ trợ đâm vào các khớp hở trên bộ giáp quái vật:
"Thiên Uy! Để muội giúp huynh khóa kinh mạch khớp vai của nó!"
Nhưng nàng vừa bước ra một bước, một cánh tay gầy guộc nhưng cứng cáp của Tần Vô Ảnh đã vươn ra, dùng sống trúc kiếm mỏng cản chặt nàng lại. Giọng kiếm khách mù lạnh lùng nhưng gấp gáp:
"Lâm y sĩ, đừng qua đó! Khí kình biến dị quanh người con quái vật này rất độc hại, cô không có võ công, chỉ cần chạm vào hỏa độc thạch tủy bốc ra từ giáp sắt của nó là sẽ bị hoại tử da thịt ngay lập tức! Để Thiên Uy tự giải quyết, cậu ấy đang quan sát tìm kiếm khe hở cơ học!"
Lâm Dao nhìn Tần Vô Ảnh, rồi lại nhìn Thiên Uy đang oằn mình chống đỡ những cú đấm bọc sắt của quái vật dưới làn khói lưu huỳnh màu vàng nhạt bốc lên từ các kẽ đinh tán găm trên da thịt Mẫu Thử Số 0. Nàng cắn chặt môi đến bật máu, bất lực lùi lại sau vách đá đứng.
Mẫu Thử Số 0 gầm rú điên cuồng, gã giơ cao cả hai tay bọc sắt khổng lồ, đan chặt vào nhau tạo thành một chiếc búa sắt vạn cân, bổ thẳng từ trên xuống nhắm thẳng vào đỉnh đầu Thiên Uy hòng đập nát cơ thể đá của cậu.
Thiên Uy nín thở, đôi mắt phải xám xịt co rụt lại. Cậu biết mình không thể tiếp tục dùng tay đá để đỡ trực diện cú bổ vạn cân này dưới sự hạn chế của Khóa Mệnh Châm Pháp. Cậu phải thay đổi chiến thuật.
Cậu vận dụng Ngự Trọng Bộ Pháp. Dậm mạnh gót chân phải bằng xương thịt xuống nền đất đá làm điểm tựa chịu lực nén, Thiên Uy dồn toàn bộ trọng lượng của nửa thân người đá trái làm trục xoay, kéo lê chân trái nặng nề tạo lực xoay ly tâm để né tránh cú bổ vạn cân của quái vật trong gang tấc.
*UỲNH...!*
Cú bổ của Mẫu Thử Số 0 đập hụt, nện thẳng xuống nền đất đá nơi Thiên Uy vừa đứng, tạo ra một tiếng nổ lớn chấn động cả hang ngầm. Nền đá nứt nẻ vỡ vụn thành trăm mảnh, bụi đá và nhọ than bay mù mịt quanh bộ pháp di chuyển nặng nề của Thiên Uy.
Tận dụng khoảnh khắc quái vật bị mất đà do cú bổ hụt, Thiên Uy nghiêng người lách sang mạn sườn phải của nó. Cậu dùng bàn tay phải bằng xương thịt siết chặt lấy chiếc Búa Rèn Gia Truyền nặng năm mươi cân đeo sau lưng, vung một cú đập cực mạnh nhắm thẳng vào chiếc mũ giáp sắt rỉ sét trên đầu Mẫu Thử Số 0.
*BOONG...!*
Tiếng va chạm vang rền như tiếng chuông chùa bị gõ mạnh, chấn động lực khổng lồ truyền ngược lại khiến bàn tay phải bằng thịt của Thiên Uy tê dại, máu đỏ tươi rách da từ vai phải chảy tràn xuống chuôi búa rèn. Nhưng lớp giáp sắt dày ba tấc bọc quanh mũ giáp của quái vật quá dày, cú đập vạn cân của búa rèn chỉ tạo ra một vết lõm nhỏ không đáng kể, hoàn toàn không hề hấn gì đến hộp sọ bọc sắt của gã.
Mẫu Thử Số 0 gầm lên một tiếng tức giận, cú đập của Thiên Uy dường như chỉ làm kích thích thêm thú tính điên cuồng trong người gã. Độc tính thạch tủy trong người quái vật bộc phát dữ dội, khiến dòng máu đen rỉ ra từ các kẽ đinh tán sôi sục, bốc khói xám nhạt tanh nồng rợn người. Gã khổng lồ trở nên điên cuồng và mạnh mẽ hơn gấp bội, vung tay bọc sắt gạt phăng chiếc búa rèn trong tay phải Thiên Uy, hất văng chiếc búa nặng năm mươi cân cắm sâu vào vách đá ngầm.
Thiên Uy bị mất vũ khí phụ trợ, lùi lại ba bước, hơi thở dốc dập dồn. Cậu đứng bất động, mắt phải xám xịt quan sát kỹ lưỡng từng chuyển động co giãn cơ học trên bộ giáp rỉ sét của đối thủ. Cậu nhận thấy quái vật tấn công hoàn toàn theo bản năng thú tính bị kích thích, không hề có bất kỳ chiêu thức võ học nào. Nhưng bộ giáp sắt hàn chết vào da thịt kia dường như không có khe hở thông thường, ngoại trừ...
Tần Vô Ảnh bỗng nhiên giật mạnh đôi tai, gương mặt mù sắc sảo của y biến sắc. Y hét lớn hướng về phía Thiên Uy:
"Thiên Uy! Lắng nghe nhịp thở của nó! Dưới lớp giáp sắt rỉ kia... nhịp thở hỗn loạn này... có tiết tấu rèn đập của Thạch gia!"
Thiên Uy bàng hoàng. Cậu vận dụng Thính Binh Thuật, nín thở tập trung tinh thần vào đôi tai để lắng nghe tiếng rít gió co giãn của không khí phát ra từ lồng ngực bọc sắt của Mẫu Thử Số 0.
*Phù... Phù... Khục...*
Đó là nhịp thở đứt quãng, nặng nề nhưng mang theo tiết tấu nện búa ba ngắn một dài—bí thuật giữ hơi thở khi rèn sắt của dòng họ thợ rèn Thạch gia mà cha cậu, Thạch Thiết Tâm, từng dạy cậu từ thuở nhỏ. Nhịp thở này chỉ có những tộc nhân cũ của Thạch gia, những người lớn lên bên đe rèn lò lửa Thiết Thạch Trấn, mới có thể sở hữu bẩm sinh.
"Tộc nhân... cũ của Thạch gia...?"
Một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng Thiên Uy, khiến tim cậu co thắt đau nhói thấu xương tủy còn hơn cả nỗi đau của mười một cây ngân châm khóa mệnh. Con quái vật thiết giáp binh biến dị tàn bạo, mất hết lý trí đang đứng trước mặt cậu... thực chất lại là một người đồng bào, một tộc nhân cũ của gia tộc cậu bị Hắc Thiết Giáo bắt đi làm vật thí nghiệm tàn độc.
Sự giằng xé nội tâm tột cùng bùng phát trong lòng Thiên Uy. Cậu phải ra tay tiêu diệt một người thân tộc, một người đồng bào tội nghiệp bị bọc trong lớp sắt rỉ vô tri này sao? Nhưng nếu không ra tay, toàn bộ nghĩa quân phu mỏ và Lâm Dao phía sau sẽ bị nghiền nát dưới đôi bàn tay bọc sắt của gã.
Mẫu Thử Số 0 không hề biết đến nỗi dằn vặt của Thiên Uy. Độc tính thạch tủy kích thích thần kinh khiến gã gầm lên một tiếng điên cuồng, lao thẳng tới, vung cánh tay bọc sắt đấm mạnh vào mạn sườn phải bằng xương thịt của Thiên Uy.
Thiên Uy cắn chặt răng, mắt phải xám xịt rực lên sát khí bi tráng. Cậu không lùi bước, cũng không né tránh hoàn toàn. Cậu đưa cánh tay đá trái cứng đơ ra che chắn trước ngực phải bằng thịt dính máu tươi, chấp nhận chịu lực nén va chạm khổng lồ để áp sát đối thủ.
*KENG... CRẮC...!*
Cú đấm bọc sắt của quái vật nện thẳng vào khuỷu tay đá của Thiên Uy. Lực va chạm cực mạnh khiến lớp da đá xám trên cánh tay trái của Thiên Uy bị rạn nứt thêm vài đường sâu hoắm, rỉ ra những giọt máu đen nồng nặc mùi lưu huỳnh bốc khói xám. Nhưng nhờ có cơ thể đá đao thương bất nhập cản phá, Thiên Uy đã giữ vững được vị trí, không bị hất văng.
Cậu mượn lực phản chấn của đá xám làm đòn bẩy chịu lực nén, áp sát thân hình khổng lồ của Mẫu Thử Số 0 tầm ngắn. Tay phải Thiên Uy cầm Thanh Kiếm Gãy Của Thạch Thiết Tâm, vận năm thành nội lực ít ỏi truyền dọc sống kiếm lấp lánh ánh xanh lục lạnh lẽo của Sắt Chìm Mỏ Cổ, vung một nhát chém ngang cực mạnh nhắm thẳng vào khớp bả vai bọc sắt của đối thủ.
*XOẠT... KENG...!*
Lưỡi kiếm gãy nặng bốn mươi cân chém sượt qua khớp bả vai bọc sắt của Mẫu Thử Số 0, tạo ra một vệt lửa xanh lam rực rỡ và tiếng rít kim loại chói tai. Nhát chém mang theo trọng lực nén cực lớn của sắt chìm cổ đã đập vỡ một mảng rỉ sét dày cộm trên khớp bả vai quái vật.
Một góc tấm giáp sắt rỉ sét dày bọc quanh khớp bả vai của Mẫu Thử Số 0 bị nứt vỡ, rơi rụng xuống nền đất đá ngầm loảng xoảng.
Dưới lớp giáp sắt gãy nứt, lộ ra một mảng da thịt hoại tử màu xám xanh dính đầy máu khô và mủ độc. Và ngay trên mảng da thịt hoại tử ấy, dưới thứ ánh sáng xanh lục lạnh lẽo của hang mỏ cổ, hiện rõ một vết xăm hình chiếc búa rèn đan chéo với cành liễu—gia huy cổ xưa của dòng họ thợ rèn Thạch gia biên thùy, dính đầy những vệt máu khô khốc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!