Thép Đổ Máu Chảy
Sương mù buổi sớm lập đông chưa kịp tan trên những đỉnh núi đá xám của Thiết Thạch Trấn thì dưới lòng đất sâu, bóng tối của Khu Mỏ Số 9 đã bị xé rách bởi những tiếng thét thảm khốc. Mùi lưu huỳnh nồng nặc quyện với mùi máu tươi ấm nóng bốc lên ngột ngạt trong những đường hầm chật hẹp, ẩm ướt.
Tại ngách hầm chính của khu mỏ, nơi những phu mỏ nổi dậy đang cố gắng thu gom những mảnh quặng sắt vụn cuối cùng, một cánh cửa sắt đen dày ba tấc rỉ sét loang lổ từ từ hé mở. Tiếng xích sắt rỉ sét kéo lê trên nền đá nứt nẻ nghe loảng xoảng, rợn người. Từ trong bóng tối của hầm tối số 9, một bóng người khổng lồ bước ra.
Đó không còn là một con người. Đó là một thực thể tàn bạo của sắt thép và da thịt bị biến dị—Mẫu Thử Số 0. Gã khổng lồ cao hơn tám thước, toàn thân bọc trong những tấm giáp sắt dày rỉ sét dính đầy máu khô. Những tấm giáp ấy không phải được mặc vào, mà là được hàn chết trực tiếp vào da thịt gã bằng những chiếc đinh tán lớn găm sâu vào tận xương cốt. Tại những mối hàn và kẽ đinh, dòng máu đen kịt pha lẫn mủ độc thạch tủy liên tục rỉ ra, bốc khói xám nhạt tanh nồng. Đôi mắt gã đỏ rực, điên cuồng, không còn một chút lý trí nhân tính nào, chỉ có tiếng gầm rú đục ngầu phát ra từ vòm họng rách nát.
“Gầm... gầm...!”
Tiếng gầm rú mang theo kình lực nặng nề chấn động cả vách hầm đá, khiến những mảnh đá nhỏ rụng xuống rào rào. Mẫu Thử Số 0 lao tới. Bước chân khổng lồ của gã dậm mạnh xuống nền hầm, mỗi bước đi là một tiếng nổ đục rền vang.
Trương Thiết Đầu, thủ lĩnh tự phát của phu mỏ khu mỏ số 9, đứng ở đầu chiến tuyến. Gương mặt trọc lóc chằng chịt sẹo của gã biến sắc khi nhìn thấy cỗ máy giết người di động đang tiến gần. Gã vung chiếc cuốc chim lớn có cán bọc xích sắt, thét lớn để trấn an những phu mỏ đang run rẩy phía sau:
“Không được lui! Giữ vững trận thế cọc gỗ! Đập nát chân nó!”
Mẫu Thử Số 0 đâm sầm vào hàng rào cọc gỗ chịu lực của trạm gác mỏ. Những khúc gỗ thông chịu lực dày bằng bắp đùi người thường lập tức gãy vụn thành trăm mảnh dưới man lực đâm sầm ngàn cân của quái vật. Mảnh gỗ bắn tung tóe găm thẳng vào da thịt của những phu mỏ đứng gần.
Không hề giảm tốc độ, quái vật vung cánh tay bọc sắt nặng nề quét ngang. Trương Thiết Đầu nghiến răng, vận mười thành man lực Luyện Lực Cảnh Trung Kỳ, vung chiếc cuốc chim đập mạnh vào khớp vai bọc sắt của đối thủ.
*Keng! Rắc!*
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên, bắn ra vô số tia lửa xanh lam. Trương Thiết Đầu cảm thấy hai cánh tay mình tê dại, xương cốt rạn nứt đau nhói. Chiếc cuốc chim bằng sắt rèn kiên cố của gã bị phản lực chấn động bẻ gãy đôi cán gỗ bọc xích. Lực phản chấn mạnh đến mức hất văng Trương Thiết Đầu lùi lại năm bước, ngã nhào xuống đống than đá.
Ngay lập tức, Mẫu Thử Số 0 bước tới, dùng bàn tay bọc sắt khổng lồ chộp lấy một phu mỏ gần đó. Gã dùng man lực biến dị nhấc bổng người phu mỏ lên, rồi đập mạnh vào vách đá hầm mỏ. Tiếng xương gãy rắc rắc vang lên khô khốc, người phu mỏ tội nghiệp không kịp hét lên một tiếng đã tắt thở, máu tươi bắn loang lổ trên tấm giáp rỉ sét của quái vật.
“Ngoắc lấy chân nó! Dùng xích sắt!” Một phu mỏ nghĩa quân hét lớn.
Bốn phu mỏ dũng cảm lao lên, quăng sợi xích sắt nặng dùng để kéo xe quặng quanh hai chân bọc sắt của Mẫu Thử Số 0. Họ cùng nhau dùng hết sức lực kéo mạnh hòng làm gã khổng lồ mất thăng bằng. Nhưng quái vật chỉ gầm lên một tiếng điên cuồng. Gã giật mạnh chân trái, kình lực vạn cân truyền dọc theo sợi xích sắt, kéo ngã toàn bộ đội hình bốn phu mỏ nghĩa quân bay thẳng về phía trước. Gã bước lên, dùng đôi bàn chân bọc sắt nặng nề dẫm nát lồng ngực của hai người phu mỏ dưới đất.
“Rút lui! Tất cả rút vào các khe đá hẹp! Mau!”
Trương Thiết Đầu gào thét trong tuyệt vọng. Gã nhận ra rằng với những nông cụ thô sơ và sức mạnh phàm phu, nghĩa quân phu mỏ không có bất kỳ cơ hội nào để phá vỡ lớp giáp sắt hàn chết đao thương bất nhập của con quái vật này. Họ cần cánh tay đá phá giáp và thanh trọng kiếm gãy của Thạch Thiên Uy.
Trần Thiết Chuột, thiếu niên phu mỏ gầy nhom lanh lợi, đang nấp sau một tảng đá xám. Chứng kiến cảnh đồng bào bị tàn sát dã man, mắt cậu đỏ rực vì phẫn nộ và đau đớn. Cậu biết mình không thể cận chiến. Trần Thiết Chuột vận dụng Súc Cốt Công thô sơ, co nhỏ cơ thể gầy gò của mình lại để chui qua một khe đá nứt hẹp chỉ rộng chưa đầy một gang tay trên vách hầm mỏ, tìm đường tắt chạy trối chết hướng về phía Động Thạch Nhũ Lạnh để báo tin cho Thiên Uy.
Phía sau cậu, tiếng gầm rú của Mẫu Thử Số 0 và tiếng gào khóc của phu mỏ vẫn tiếp tục vang dội. A Sứt, người hộ vệ què sứt môi, đang đứng ở một mỏm đá cao. Gã nghiến răng, dùng sợi dây quăng đá thô sơ bện bằng dây da trâu, đặt vào một viên quặng sắt sắc nhọn. Gã xoay tròn sợi dây trên đầu rồi buông tay.
*Vút! Bốp!*
Viên đá đập trúng vào khe hở nhỏ bên dưới mũ giáp sắt của Mẫu Thử Số 0, nơi rỉ ra dòng máu đen hoại tử. Cú đánh bằng dây quăng đá cực chuẩn của A Sứt từ khoảng cách hai mươi trượng làm lệch đầu quái vật sang một bên, thu hút sự chú ý của gã khỏi những phu mỏ đang chạy trốn.
“Lại đây! Con súc sinh bọc sắt này!” A Sứt thét lớn, khập khiễng kéo lê chân trái què để di chuyển sâu vào lối đi hẹp đầy đá nhọn, cố gắng kéo giãn đội hình địch để hỗ trợ phu mỏ rút lui.
Mẫu Thử Số 0 quay đầu lại, đôi mắt đỏ ngầu khóa chặt vào bóng dáng khập khiễng của A Sứt. Gã gầm lên một tiếng rợn người, kéo lê những sợi xích sắt rỉ sét loảng xoảng, lao thẳng về phía lối đi hẹp.
***
Cách đó ba dặm, sâu dưới lòng núi đá Thiết Thạch Sơn, Động Thạch Nhũ Lạnh ngập tràn trong sự tĩnh lặng buốt giá.
Những giọt nước khoáng lạnh nhỏ giọt đều đặn từ những nhũ đá treo lơ lửng trên cao dội vào lòng hồ nước ngầm, tạo ra những tiếng *tong... tong...* vang vọng. Nhiệt độ trong hang cực thấp, hơi sương giá màu xám nhạt bao phủ khắp mặt nước lạnh buốt.
Thạch Thiên Uy đang ngồi xếp bằng trên một bệ đá ngầm sát mép nước. Cánh tay trái hoàn toàn hóa thạch xám xịt gồ ghề (Hóa Thạch Viên Mãn Cấp 1) của cậu đang được ngâm sâu dưới dòng nước suối lạnh tuyết tan. Lớp da đá xù xì, nứt nẻ bám đầy bột Băng Phiến Tán trắng xóa tỏa ra làn khói lạnh mỏng manh, cố gắng hấp thụ hàn khí tự nhiên để làm dịu đi cơn bạo phát nhiệt lượng bỏng rát đang âm ỉ thiêu đốt lồng ngực cậu.
Mắt trái của Thiên Uy đang nhắm nghiền, vệt máu đen khô khốc vẫn loang lổ dọc từ huyệt Thái Dương xuống má, dấu vết tàn khốc của bộ pháp Khóa Nhãn Châm Kỹ từ trận chiến trước. Mắt phải của cậu hé mở, xám xịt và lạnh lùng như đá cổ, phản chiếu ánh sáng xanh lục lạnh lẽo phát ra từ hòm quặng Sắt Chìm Mỏ Cổ đặt bên cạnh.
Lâm Dao đang quỳ bên cạnh cậu. Gương mặt thanh khiết của nàng y sĩ trẻ lộ rõ vẻ mệt mỏi tột độ, hai quầng mắt thâm quầng vì thức trắng đêm. Mười đầu ngón tay của nàng bị bỏng lạnh đỏ ửng, sưng tấy nhẹ do hàn khí ma công phản phệ qua thân kim vẫn đang run rẩy một cách yếu ớt. Nàng cẩn thận kiểm tra mười mốt cây Hắc Thiết Ngân Châm đang cắm sâu ngập lút quanh ngực trái và sau gáy Thiên Uy.
“Thiên Uy... huynh phải giữ nhịp thở thật chậm.” Lâm Dao khàn giọng nói, giọng nàng run lên vì lạnh và lo lắng. “Khóa Mệnh Châm Pháp đang gánh chịu áp lực cực lớn từ hỏa độc sâm đen hoại tử ở cổ phải và vết chém ngực phải của huynh. Nội lực của huynh hiện tại bị phong tỏa ngặt nghèo ở mức năm thành. Tuyệt đối không được vận công bạo phát ma công, nếu không, mười mốt cây châm này sẽ bị phản chấn dội ra, tim huynh sẽ lập tức bị đông cứng vĩnh viễn.”
Thiên Uy im lặng. Cậu khẽ hít vào một hơi thật sâu, cảm nhận luồng không khí lạnh buốt như ngâm băng tràn vào phế quản, xoa dịu đi cơn co thắt lồng ngực đau nhói. Chiếc Vòng Đá Lạnh Diệp Linh Chi—kỷ vật duy nhất của mẫu thân—đang được cậu áp chặt bên ngực phải bằng xương thịt dưới lớp áo vải thô dính loang lổ máu. Luồng hàn khí mỏng manh từ chiếc vòng đá như một dòng suối ấm áp nâng đỡ tâm hồn cậu, giúp cậu kìm nén tà tính ma công đang gào thét đòi hút máu tàn sát.
Tần Vô Ảnh ngồi tĩnh lặng trên một khối đá xám khuất sau bóng tối của vách hang. Thanh trúc kiếm chứa lưỡi thép mỏng rèn từ sắt chìm đặt ngang trên đùi y. Đôi tai của kiếm khách mù giật nhẹ liên tục, lắng nghe tiếng gió rít qua những khe nứt địa chất ngầm.
“Có tiếng động lạ.” Tần Vô Ảnh đột ngột mở lời, giọng nói lạnh lùng trầm thấp. “Tiếng bước chân rất nặng, không phải của phu mỏ thông thường. Nền đá ngầm đang rung lên.”
Ngay khoảnh khắc đó, tiếng bước chân dồn dập rầm rập vang lên từ phía cửa hang ngầm.
*Rầm! Phập!*
Cánh cửa đá ngụy trang của Động Thạch Nhũ Lạnh bị đẩy mạnh ra. Trần Thiết Chuột lao vào, toàn thân cậu bé gầy nhom dính đầy bụi than đen và máu khô. Cậu bé ngã nhào xuống nền đất đá trơn trượt, thở hổn hển, hai mắt đỏ rực rỉ nước mắt vì sợ hãi và u uất:
“Thiên Uy ca! Lâm y sĩ! Nguy rồi! Lôi Hùng... Lôi Hùng đã thả quái vật dưới hầm tối số 9 rồi!”
Thiên Uy khẽ giật mình. Cậu rút cánh tay đá trái ra khỏi dòng nước lạnh, tiếng đá cọ xát khô khốc vang lên rợn người. Cậu ngước mắt phải sắc lạnh nhìn thẳng vào Trần Thiết Chuột:
“Quái vật gì?”
“Là... là Mẫu Thử Số 0!” Trần Thiết Chuột gào lên, giọng nói nghẹn ngào vì đau đớn. “Một gã khổng lồ bọc trong bộ giáp sắt hàn chết vào da thịt! Gã mất hết lý trí, gầm rú tàn sát toàn bộ phu mỏ nghĩa quân tại Khu Mỏ Số 9! Cuốc chim của Trương Thiết Đầu thúc thúc bị phản chấn gãy vụn khi đập vào giáp vai nó! Bẫy xích sắt bị nó dùng man lực giật đứt dễ dàng! Nhiều phu mỏ bị nó dẫm nát ngực chết thảm khốc rồi... Khu Mỏ Số 9 đang bị tàn phá dữ dội, lối thoát hiểm duy nhất sắp bị bịt kín!”
Lâm Dao bàng hoàng đứng bật dậy, gương mặt thanh tú cắt không còn một giọt máu. Nàng nắm chặt lấy bọc vải chứa cuốn y thư cổ trước ngực:
“Thiết giáp binh biến dị...? Lôi Hùng điên rồi! Hắn dùng thuốc độc thạch tủy để chế tạo ra thứ quái vật mất nhân tính đó sao?”
Ngay sau đó, tiếng bước chân khập khiễng kéo lê nặng nề vang lên ngoài cửa hang. A Sứt xuất hiện, bờ môi sứt nghiêm trọng rỉ máu đỏ tươi, chân trái què bị thương nặng chảy máu xối xả dính đầy nhọ than. Gã tựa lưng vào vách đá gãy, gậy bọc sắt trong tay run rẩy, khàn giọng báo cáo:
“Thiên Uy... ca... con quái vật bọc sắt đó... nó đang theo dấu vết máu của phu mỏ chạy trốn để tiến về phía này. Tôi đã cố dùng dây quăng đá quấy nhiễu tầm nhìn của nó để nghĩa quân rút lui vào hang sâu... nhưng nó quá mạnh... giáp sắt dày ba tấc không hề hấn gì...”
Nghe đến đây, ngọn lửa phẫn nộ tột cùng bùng phát trong mắt phải xám xịt của Thạch Thiên Uy. Cậu nhớ đến phụ thân Thạch Thiết Tâm bị chôn sống oan khốc dưới đống đổ nát, nhớ đến muội muội nuôi Thạch Tiểu Muội chết thảm, và nay là hàng trăm phu mỏ nghĩa quân—những người đồng bào nghèo khổ đã tin tưởng đi theo cậu—đang bị tàn sát dã man bởi cường quyền tàn độc của Hắc Thiết Giáo.
“Thép đổ... máu chảy...” Thiên Uy lẩm bẩm, giọng nói của cậu khàn đặc, khô khốc như tiếng hai tảng đá mài vào nhau. Sát ý ma công bùng phát mạnh mẽ quanh thân, tạo ra một luồng hàn khí xám xịt rít gào làm nước hồ ngầm đóng một lớp băng mỏng.
Cậu gượng đứng dậy. Nửa thân người bên trái nặng nề như một tảng đá ngàn cân, khớp bả vai đá trái cứng đơ không thể uốn cong kéo lê chân trái nặng nề trên nền đá. Cơn đau nhói từ vết chém ngực phải rách rộng thêm rỉ máu đỏ tươi loang lổ sát tim bốc khói xám nhạt.
“Không được vận công! Thiên Uy!” Lâm Dao hét lên lo lắng, nàng lao tới giữ chặt lấy cánh tay phải bằng thịt của cậu. “Mười mốt cây ngân châm khóa mệnh trên người huynh đang bị chấn động! Nếu huynh cố tình vận chân khí bạo phát ma công để chiến đấu lúc này, hàn độc sẽ lập tức xâm nhập vào tim, huynh sẽ hóa thành tượng đá vô tri ngay lập tức!”
Tần Vô Ảnh cũng đứng bật dậy, tay cầm trúc kiếm mỏng đứng chắn trước lối đi cửa hang. Kiếm khách mù khẽ nghiêng tai lắng nghe gió rít, gương mặt sắc sảo lạnh lùng:
“Lâm y sĩ nói đúng. Thiên Uy, kinh mạch của cậu đang bị phong tỏa, chỉ có năm thành nội lực. Để tôi đi cản nó trước.”
“Không.” Thiên Uy gạt nhẹ tay Lâm Dao ra bằng cánh tay phải xương thịt run rẩy. Ánh mắt cậu kiên định, lạnh lùng như đá cổ. “Tần đại ca, trúc kiếm mỏng của anh rèn từ sắt chìm tuy sắc bén nhưng không thể phá vỡ bộ giáp sắt dày ba tấc hàn chết của quái vật. Đao kiếm thông thường chém vào chỉ gãy vụn. Chỉ có man lực của cánh tay đá trái và thanh trọng kiếm gãy của cha tôi mới có thể chẻ đôi lớp giáp bọc thép của nó.”
Cậu dùng tay phải bằng xương thịt dính đầy máu đỏ tươi, siết chặt lấy chuôi Thanh Kiếm Gãy Của Thạch Thiết Tâm nặng bốn mươi cân. Cậu dùng sợi xích sắt rỉ sét quấn chặt chuôi kiếm gãy vào cổ tay phải của mình, khóa chết vũ khí vào tay không buông.
“Ca... huynh thực sự muốn xuất chiến trong trạng thái bị khóa mệnh sao?” Trần Thiết Chuột nghẹn ngào hỏi.
Thiên Uy không đáp. Cậu lê chân trái nặng nề bước từng bước một về phía cửa hang Động Thạch Nhũ Lạnh. Mỗi bước đi của cậu là một tiếng đá cọ xát nặng trịch vang lên khô khốc. Cậu biết mình đang chơi một canh bạc sinh tử với chính mạng sống của mình. Với mười mốt cây ngân châm đang phong tỏa kinh mạch quanh tim, cậu chỉ có thể sử dụng đúng năm thành nội lực. Cậu không thể dùng man lực chọi man lực với quái vật, cậu phải mượn trọng tâm cơ thể đá để làm đòn bẩy chịu lực nén, tìm kiếm khe hở cơ học trên bộ giáp rỉ sét của nó.
Bỗng nhiên, Tần Vô Ảnh giơ tay trái lên ra hiệu im lặng. Đôi tai của kiếm khách mù giật mạnh liên tục. Sắc mặt y trở nên cực kỳ nghiêm trọng:
“Nó tới rồi.”
Từ sâu trong những đường hầm đá tối tăm dẫn đến Động Thạch Nhũ Lạnh, một tiếng gầm rú điên cuồng, tàn bạo dội lên dữ dội. Tiếng gầm rú bị bóp méo qua vòm họng rách nát và mũ giáp sắt rỉ sét, phát ra những âm thanh kim loại va chạm chói tai, rợn người.
*Uỳnh... Uỳnh... Uỳnh...*
Nền đá ngầm dưới chân nhóm Thiên Uy rung chuyển mạnh mẽ. Tiếng xích sắt rỉ sét loảng xoảng kéo lê trên đá nứt nẻ vang lên rầm rập, mỗi lúc một gần hơn. Sát khí cuồng bạo và mùi máu tươi tanh nồng nặc bốc lên ngột ngạt, tràn vào cửa hang dập tắt đi ngọn lửa sưởi ấm duy nhất.
Tiếng gầm rú điên cuồng của Mẫu Thử Số 0 vang vọng khắp núi đá, báo hiệu nó đang tiến gần đến nơi ẩn náu của nhóm Thiên Uy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!