Đập Vỡ Giáp Sắt
Sương mù buổi sớm lập đông cuộn xoáy dữ dội trong thung lũng đá hẹp phía Tây Thiết Thạch Sơn. Gió bấc rít gào qua những vách đá đứng, mang theo cái lạnh thấu xương và mùi tuyết ẩm ướt cát bụi. Tại ranh giới thung lũng, thế trận đang ngàn cân treo sợi tóc.
Lưỡi đại đao bản rộng bọc thép nặng nề của Ngô Thiết Giáp vạch một đường cong chết chóc qua màn sương xám, mang theo toàn bộ kình lực Luyện Lực Cảnh Đỉnh Phong bổ thẳng xuống bả vai phải bằng xương thịt duy nhất của Thạch Thiên Uy. Nhát chém tàn bạo xé rách không khí, tiếng rít gió u u rợn người như tiếng quỷ khóc.
Thiên Uy đang ở tư thế khuỵu gối phải trên tuyết lạnh. Bả vai phải của cậu—nơi bị vuốt dơi sắt cào rách da từ đêm qua—đang rỉ máu đỏ tươi xối xả, thớ thịt co rút do chất độc kim loại mỏ quặng hoại tử nhẹ bốc lên một làn khói đen nhạt bỏng rát. Trên ngực trái và sau gáy, mười một cây Hắc Thiết Ngân Châm tẩm thạch tủy lạnh vẫn cắm sâu ngập lút. Khóa Mệnh Châm Pháp của Lâm Dao đang phong tỏa chặt chẽ kinh mạch của cậu để giữ cho tim không bị đông cứng bởi hàn khí ma công bạo phát, nhưng cái giá phải trả là nhịp thở đứt quãng, nội lực bị giới hạn ngặt nghèo ở mức năm thành. Mỗi hơi thở hít vào đều mang theo cảm giác buốt giá như ngậm băng.
Với năm thành nội lực ít ỏi, Thiên Uy biết mình tuyệt đối không thể dùng cánh tay phải bằng xương thịt để cầm kiếm đỡ trực diện đòn chém vạn cân của Ngô Thiết Giáp. Nếu cố chấp dùng tay phải đỡ, lực phản chấn cơ học khổng lồ từ bộ giáp sắt năm mươi cân và thanh đại đao của đối phương sẽ lập tức làm vỡ vụn toàn bộ xương bả vai phải của cậu, đẩy cậu vào tử lộ.
Trong khoảnh khắc sinh tử chỉ tính bằng cái chớp mắt, Thiên Uy đưa ra một quyết định tàn nhẫn với chính bản thân mình. Cậu không né tránh, cũng không lùi bước.
Cậu vận dụng Ngự Trọng Bộ Pháp. Dậm mạnh gót chân phải xuống đất làm điểm tựa chịu lực nén cực hạn, Thiên Uy nghiêng người dồn toàn bộ trọng tâm cơ thể sang bên trái. Khớp cùi chỏ tay trái đã hóa thạch hoàn toàn cứng đơ không thể uốn cong, nhưng bả vai đá xám xịt gồ ghề (Hóa Thạch Viên Mãn Cấp 1) của cậu đã kịp thời lao ra, chắn ngang trước đường đao chém dọc.
*Keng! Oành!*
Thanh đại đao bản rộng đập thẳng vào bả vai đá xám của Thiên Uy. Một tiếng va chạm kim loại đục rền vang dội khắp thung lũng, bắn ra vô số tia lửa xanh lam rực rỡ. Sức nặng vạn cân của đòn chém khiến Thiên Uy bị lún sâu hai chân xuống lớp tuyết mỏng dính đầy nhọ than. Lực phản chấn cơ học tàn khốc dội ngược lại, tạo ra những vết nứt nẻ sâu hoắm trên da đá bả vai trái của cậu. Từ những vết nứt, từng giọt máu đen kịt nồng nặc mùi lưu huỳnh mỏ cổ rỉ ra liên tục, bốc khói xám nhạt.
Ngô Thiết Giáp thấy đòn chém dọc chí mạng của mình bị cản phá bởi bả vai đá cứng ngắc thì đôi mắt hung tợn dưới mũ giáp sắt co rút lại. Y gầm lên một tiếng phẫn nộ:
“Cứng thật! Để xem cục đá xám này chịu được bao nhiêu đao!”
Nhưng Ngô Thiết Giáp không chỉ là một gã võ phu mang giáp nặng dũng cảm bộc trực. Y là chỉ huy thiết vệ dày dạn chiến trận của Hắc Thiết Giáo, sở hữu những thủ đoạn tàn độc được chế tạo từ công nghệ cơ quan bọc thép. Ngay khi đao vừa dội ngược ra, Ngô Thiết Giáp lập tức giật mạnh sợi xích sắt bọc quanh cổ tay, kích hoạt cơ quan ngầm đặt bên trong giáp ngực bọc thép dày hai tấc của mình.
*Xì... Xì...*
Từ hai lỗ thông hơi nhỏ trên tấm hộ tâm kính bọc ngực sắt của y, một luồng khói độc lưu huỳnh màu vàng rực bùng phát dữ dội, phun thẳng vào mặt Thiên Uy ở khoảng cách chưa đầy ba bước. Khói độc bốc mùi hôi thối bỏng rát, mang theo nhiệt lượng cực cao của cát sắt nung nóng độc hại.
“Khụ! Khụ!”
Thiên Uy ho sặc sụa. Làn khói độc lưu huỳnh nóng rực lập tức tràn vào phế quản, thiêu đốt lồng ngực đang bị đông cứng bởi hàn khí ma công của cậu. Sức nóng bỏng rát của khói độc kích ứng mạnh mẽ với mười mười cây ngân châm khóa mệnh, khiến kinh mạch quanh tim cậu co thắt dữ dội, máu đen trào ra khóe môi.
Nguy hiểm hơn hết, khói lưu huỳnh vàng rực bám chặt lấy khuôn mặt dính đầy nhọ than của cậu, xộc thẳng vào mắt. Mắt trái của Thiên Uy—vốn đã bị mờ nhẹ do tác dụng phụ của ma công hóa thạch ở các trận chiến trước—nay hoàn toàn bị khói độc làm bỏng rát. Một màn sương mù màu vàng xám xịt bao phủ lấy nhãn cầu, khiến thị lực của cậu giảm sút nghiêm trọng. Cậu chỉ còn có thể nhìn thấy những bóng đen mờ ảo di chuyển giữa làn sương mù dày đặc. Mắt trái rỉ ra một giọt máu đen loang lổ.
“Ha ha ha! Thạch Ma? Mù mắt rồi thì chỉ là một bia đá vô tri cho ta đập phá mà thôi!”
Tiếng cười ngạo nghễ của Ngô Thiết Giáp vang lên sát bên tai. Y vung đại đao vạch một đường chém quét ngang hông phải—phần xương thịt yếu mềm nhất của Thiên Uy.
Trong bóng tối mờ ảo của thị lực bị suy giảm, Thiên Uy ngửi thấy mùi tử thần cận kề. Khói độc lưu huỳnh làm mù mắt, tiếng gió tuyết gầm rú xung quanh làm nhiễu loạn phương hướng. Nếu cứ tiếp tục chiến đấu trong tình trạng này, cậu sẽ bị Ngô Thiết Giáp băm vằn thành trăm mảnh.
Cậu phải bộc phát thính giác lên cực hạn để bù đắp cho thị giác đã mất. Nhưng kinh mạch đang bị Khóa Mệnh Châm Pháp phong tỏa ngặt nghèo, cậu không thể vận dụng chân khí ma công để kích hoạt ngũ quan tự nhiên.
Chỉ còn một cách duy nhất: tự tổn thương bản thân để kích thích tiềm năng sinh lý kinh mạch.
Thiên Uy dùng bàn tay phải bằng xương thịt dính đầy máu đỏ tươi, lách nhanh vào đai lưng bọc da trâu, rút ra một cây ngân châm ngắn dự phòng mà Lâm Dao từng đưa cho cậu để sơ cứu. Cậu không hề do dự, vận mười thành man lực cơ bắp tay phải, đâm thẳng cây ngân châm sâu một phân vào huyệt Thái Dương bên mắt trái đang bị mờ.
*Phập!*
Một cơn đau đầu dữ dội như búa bổ, tàn khốc thấu tận xương tủy bùng phát trong đầu Thiên Uy. Cậu nghiến răng chặt đến mức rỉ máu kẽ răng để không phát ra tiếng thét thảm khốc. Từ huyệt Thái Dương trái, một giọt máu đen đặc nồng mùi lưu huỳnh chảy dài xuống má.
Nhưng ngay khoảnh khắc cây châm cắm sâu vào huyệt vị, thần kinh thính giác của Thiên Uy như được khai mở hoàn toàn bởi kích thích kịch độc vật lý. Bộ pháp *Khóa Nhãn Châm Kỹ* đã thành công.
Mọi âm thanh hỗn loạn xung quanh bỗng chốc trở nên rõ mồn một qua đôi tai nhạy bén cực hạn của cậu. Tiếng gió tuyết rít qua khe đá đứng lùi xa, tiếng ho sặc sụa của Trần Thiết Chuột trên vách đá cao cách đó năm mươi trượng vang lên rành rọt. Và quan trọng nhất, tiếng rít co giãn không khí của lưỡi đại đao bọc thép đang chém tới bên hông phải cậu vang lên như một tiếng sấm rền định hướng.
Thiên Uy nín thở, tĩnh lặng như đá cổ. Cậu không dùng mắt nhìn, chỉ nghiêng đầu nhẹ lắng nghe tiếng rít gió của lưỡi đao.
Ngay khi lưỡi đao chỉ còn cách hông phải bằng thịt của cậu ba phân, Thiên Uy bất ngờ vận dụng Tuyết Cát Bộ. Trượt dài gót chân phải trên lớp cát tuyết trơn trượt, cậu ngửa người ra sau một góc bốn mươi lăm độ, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể đá trái làm đối trọng chịu lực nén.
*Vút!*
Thanh đại đao nặng nề của Ngô Thiết Giáp chém sạt qua ngực áo vải thô rách nát của Thiên Uy, chỉ cách da thịt cậu một sợi tóc, chém đứt đôi chiếc túi vải đựng quặng phế liệu đeo bên hông cậu.
Né tránh thành công đòn chí mạng, Thiên Uy không để đối thủ có cơ hội thu đao. Cậu lướt tới áp sát tầm ngắn chớp nhoáng. Đôi tai nhạy bén của cậu bắt được tiếng thở dốc nặng nề của Ngô Thiết Giáp và tiếng khớp giáp sắt cọ xát vào nhau ở bả vai trái của y.
Thiên Uy phóng cánh tay đá trái hoàn toàn hóa thạch cứng đơ ra phía trước, xòe năm ngón tay đá xù xì, xám xịt nứt nẻ thực hiện thủ đoạn *Thạch Thủ Toái Đao*. Cậu đưa tay đá chụp thẳng lấy sống đao bọc thép của Ngô Thiết Giáp.
*Keng! Rắc rắc!*
Bàn tay đá của Thiên Uy kẹp chặt lấy lưỡi đại đao bản rộng. Ngô Thiết Giáp kinh hoàng nhận ra thanh đao nặng hai mươi cân của mình như bị cắm chặt vào một khe đá núi kiên cố chịu lực nén khổng lồ, không thể nhúc nhích dù chỉ một phân.
Thiên Uy vận dụng *Thạch Hóa Chấn Kình*. Luồng chân khí lạnh lẽo, buốt giá từ kinh mạch tay trái bộc phát mạnh mẽ qua lòng bàn tay đá, truyền thẳng dọc theo lưỡi đao thép. Một lớp sương giá xám xịt bám nhanh dọc sống đao, lan rộng đến tận cổ tay bọc sắt của Ngô Thiết Giáp, làm đông cứng tạm thời các khớp ngón tay và xích sắt nối đao của y.
“Ngươi... con quái vật này!” Ngô Thiết Giáp hoảng hốt gào lên. Y điên cuồng dùng chân bọc giáp sắt nặng nề đá mạnh vào khớp gối phải bằng thịt của Thiên Uy hòng ép cậu buông đao.
Nhưng Thiên Uy đã chuẩn bị sẵn sàng cho đòn quyết định này. Cậu chấp nhận chịu đựng lực đá chấn động làm rạn thêm khớp gối phải rỉ máu đỏ tươi xối xả.
Tay phải bằng xương thịt của cậu nắm chặt lấy chuôi Thanh Kiếm Gãy Của Thạch Thiết Tâm nặng bốn mươi cân. Sợi xích sắt quấn chặt kiếm gãy vào cổ tay cậu phát ra tiếng kêu loang lổ rỉ sét. Thiên Uy đưa bàn tay đá trái lên đè chặt lên sống kiếm gãy, tạo ra một cấu trúc đòn bẩy chịu lực nén cực đại giữa hai tay.
Cậu vận dụng năm thành nội lực ít ỏi còn lại dọc kinh mạch, kết hợp với toàn bộ trọng lượng vạn cân của bả vai đá trái đã xơ cứng hoàn toàn.
“Đoạn... Thiết... Trảm!”
Thiên Uy khàn giọng quát lớn. Một tiếng gầm đục ngầu vang lên từ lồng ngực co thắt của cậu.
Cậu vung thanh kiếm gãy chém bổ dọc từ trên xuống thẳng tắp. Nhát chém tích tụ vạn cân kình lực phá giáp, vạch một đường kiếm khí xám rực bốc khói lạnh xé rách sương mù dày đặc.
*Rắc! Uỳnh!*
Thanh kiếm gãy rèn từ Sắt Chìm Mỏ Cổ đập trúng đỉnh mũ giáp sắt của Ngô Thiết Giáp. Sức tàn phá vật lý tàn khốc bộc phát tại một điểm chịu lực nén cực hạn. Chiếc mũ giáp sắt dày hai tấc rèn từ quặng sắt đen nguyên chất bị chẻ đôi làm đôi dưới lưỡi kiếm gãy. Lực chém tiếp tục bổ dọc xuống, đập nát tấm giáp vai và áo giáp ngực sắt nặng năm mươi cân của Ngô Thiết Giáp, tạo ra một tiếng nổ đục rền vang dội.
Chấn động lực khổng lồ từ nhát chém làm vỡ vụn sọ và lồng ngực của Ngô Thiết Giáp ngay tại chỗ. Đôi mắt hung tợn của y trợn trừng đầy kinh hoàng vô vọng, máu đỏ tươi phun xối xả qua kẽ nứt của giáp ngực sắt bị chẻ đôi.
Thân hình vạm vỡ nặng nề của chỉ huy thiết vệ ngã quỵ xuống lớp tuyết xám, chiếc đại đao bọc thép gãy đôi rơi loảng xoảng bên cạnh xác chết dính đầy nhọ than.
“Khụ! Khụ!”
Thiên Uy ngã khuỵu gối xuống tuyết, tay phải chống kiếm gãy xuống đất để giữ cơ thể không bị đổ sụp. Cậu nôn ra liên tiếp hai búng máu đen nồng mùi lưu huỳnh nóng rát. Cây ngân châm cắm ở huyệt Thái Dương trái rỉ máu đen xối xả, khiến nửa khuôn mặt cậu nhuộm một màu đen kịt tà dị. Cánh tay đá trái của cậu xuất hiện thêm ba vết rạn nứt nẻ sâu hoắm dọc từ cổ tay đến bả vai cứng đơ, hàn khí ma công thoát ra ngoài tạo thành một làn sương giá xám xịt bọc kín cánh tay.
Thị lực mắt trái của cậu mờ hẳn đi, chỉ còn thấy một bóng đen xám xịt mịt mù. Cái giá phải trả cho bộ pháp Khóa Nhãn Châm Kỹ là sự giảm sút thị lực vĩnh viễn nhẹ ở mắt trái. Nhưng cậu đã chiến thắng trận tử chiến phá giáp nặng nề này.
“Thiên Uy ca! Huynh giết chết gã giáp nặng đó rồi!”
Trần Thiết Chuột từ trên dốc đá cao nhanh nhẹn tụt xuống, chân đi dép rơm bện chặt lướt nhanh trên tuyết cát. Cậu bé gầy nhom chạy đến đỡ lấy bả vai phải bằng thịt đang rỉ máu đỏ tươi hoại tử của Thiên Uy, gương mặt lấm lem bụi than đầy vẻ kính sợ và lo lắng.
Tần Vô Ảnh lướt tới bên cạnh, trúc kiếm chứa lưỡi thép mỏng rèn từ sắt chìm lạnh lẽo đã thu vào vỏ trúc. Kiếm khách mù khẽ nghiêng tai lắng nghe nhịp thở đứt quãng của Thiên Uy, rồi quay đầu hướng về phía đoàn xe vận tải quặng sắt bị đá đè sụp đổ phía sau.
“Bọn lính tuần tra còn sống sót đã bỏ chạy hỗn loạn về phía phân đà. Chúng ta phải nhanh chóng thu hồi quặng quý trước khi viện binh của Lôi Hùng kéo tới.” Tần Vô Ảnh trầm giọng nói, tay trái bám chặt lấy vai Thiên Uy để truyền một luồng chân khí ấm áp làm dịu cơn co thắt lồng ngực của cậu.
Trần Thiết Chuột nhanh nhẹn dùng Súc Cốt Công chui vào gầm xe chở quặng bị đá đè bẹp dí. Cậu bé dùng tay không bới đống đất đá, lôi ra một hòm gỗ bọc sắt dày bị nứt góc.
Bên trong hòm gỗ, lộ ra những khối quặng thô màu đen xù xì lấp lánh ánh xanh lục kỳ lạ dưới ánh sáng sớm mờ mịt. Đó chính là Sắt Chìm Mỏ Cổ—loại sắt nguội nằm sâu dưới nước ngầm hàng trăm năm không bị rỉ sét, có trọng lượng nặng gấp đôi sắt thường và có khả năng truyền dẫn kình lực hóa đá cực tốt.
“Đúng là Sắt Chìm Mỏ Cổ rồi! Đủ nguyên liệu để Vương Chùy Tử sư huynh rèn lại hoàn chỉnh thanh kiếm gãy cho huynh rồi, Thiên Uy ca!” Trần Thiết Chuột reo lên khe khẽ, ôm chặt hòm quặng quý báu vào lòng.
Thiên Uy khẽ gật đầu, đôi mắt mờ nhắm nghiền tĩnh lặng như đá cổ. Cậu dùng bàn tay phải run rẩy rút cây ngân châm ngắn ra khỏi huyệt Thái Dương trái. Cơn đau buốt thấu xương tủy lại giật mạnh một cái, khiến cậu phải mím chặt môi ngăn tiếng rên rỉ. Cậu biết, Sắt Chìm Mỏ Cổ cướp được hôm nay sẽ là chìa khóa quyết định để cậu rèn lại thanh kiếm của phụ thân, chuẩn bị cho trận quyết chiến sinh tử cuối cùng với Lôi Hùng.
“Đi... rút lui vào hầm than ngoại ô...” Thiên Uy khàn giọng ra lệnh, giọng nói của cậu đã bắt đầu mang tiếng cọ xát khô khốc của đá cổ do ảnh hưởng của ma công lan rộng đến cổ họng.
Tần Vô Ảnh đỡ lấy Thiên Uy, cùng Trần Thiết Chuột lén lút thu gom quặng quý, nhanh chóng biến mất vào màn sương mù dày đặc của thung lũng đá hẹp, để lại xác chết bọc giáp sắt bị chẻ đôi của Ngô Thiết Giáp lạnh ngắt trên tuyết bão.
***
Cùng lúc đó, tại sảnh chính của Phân Đà Hắc Thiết Giáo trung tâm Thiết Thạch Trấn.
Một tiếng gầm rú phẫn nộ, điên cuồng như thú dữ vang lên dữ dội, làm rung chuyển cả những bức tường đá đen kiên cố bọc lá thép bảo vệ.
*Rầm!*
Phó đà chủ Lôi Hùng đập mạnh chiếc thiết chùy răng cưa nặng trăm cân xuống chiếc đe sắt rèn giữa sảnh, khiến đe sắt bị nứt đôi làm hai nửa. Gương mặt hộ pháp đỏ rực râu quai nón của gã co rúm lại vì phẫn nộ tột cùng.
Gã trợn tròn đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào chiếc mũ giáp sắt bị chẻ đôi loang lổ vết máu khô của Ngô Thiết Giáp vừa được một tên tuần binh run rẩy mang về dâng nộp.
“Ngô Thiết Giáp bị giết? Đoàn xe vận chuyển Sắt Chìm Mỏ Cổ bị cướp sạch?” Lôi Hùng rít qua kẽ răng, sát khí Hắc Thiết Kình Lực bùng phát mạnh mẽ quanh thân, tạo ra một luồng kình phong màu đen xám rít gào làm tắt ngúm hàng chục ngọn đuốc hỏa công quanh tường.
“Bẩm... bẩm phó đà chủ... là Thạch Ma! Hắn... hắn bị mù mắt trái do khói lưu huỳnh nhưng vẫn nghe tiếng gió đao... dùng một nhát chém chẻ đôi cả giáp nặng năm mươi cân của thống lĩnh Ngô...” Tên tuần binh dập đầu sát đất, toàn thân run rẩy như cầy sấy.
Lôi Hùng điên cuồng đá bay tên lính tuần tra gãy ba xương sườn văng vào vách đá. Gã thở dốc nặng nề, lồng ngực gồ ghề bọc trong hộ tâm kính thép phập phồng dữ dội. Gã biết rõ, Sắt Chìm Mỏ Cổ bị cướp mất sẽ khiến kế hoạch đúc năm ngàn bộ giáp sắt lậu dâng lên phản tướng Tống Hàn bị đình trệ nghiêm trọng, đầu gã sẽ khó bảo toàn trước cơn thịnh nộ của Đường chủ Thiết Vô Tình.
Gã quay đầu nhìn về phía lối ngách dẫn xuống hầm ngục sâu nhất bên dưới phân đà—nơi đặt các lò nung thử nghiệm thiết giáp binh phản quốc.
“Thạch Ma... ngươi muốn nổi loạn giải phóng phu mỏ sao? Được! Bản đà chủ sẽ cho ngươi chứng kiến sức mạnh thực sự của thiết giáp binh tàn bạo nhất!”
Lôi Hùng gầm lên một tiếng tàn ác. Gã vung tay ra lệnh cho hai tên cận vệ khổng lồ bọc thép gác cửa hầm ngục:
“Xuống hầm tối số 9! Tháo xích sắt, giải phóng Mẫu Thử Số 0 cho ta! Truy quét toàn bộ khu mỏ, gặp bất kỳ tên phu mỏ nào nổi loạn... giết không tha!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!