Nhạc nềnTaohua

Tiếng Sấm Dưới Lòng Đất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bước chân bọc sắt của Lôi Hùng nặng nề nện xuống nền đất cát nứt nẻ, gạt phăng hơi lạnh của đêm đông lập đông Thiết Thạch Trấn. Mỗi bước đi của gã hộ pháp khổng lồ này như mang theo vạn cân sát khí, ép thẳng vào gian lò rèn rách nát của cha con Thiên Uy. Theo sau gã, hàng chục ngọn đuốc rực lửa của đám đệ tử Lôi Hùng Bang và tuần binh Hắc Thiết Vệ soi sáng rực cả một góc trời xám xịt. Ánh lửa bập bùng phản chiếu lên đôi thiết chùy răng cưa nặng trăm cân dắt ngang hông gã, tỏa ra thứ ánh sáng đỏ ối hung tàn.


Chu Quản Sự khom lưng cúi đầu, vẻ mặt ngựa nham hiểm hớn hở chỉ tay vào nền đất lò rèn:


“Báo cáo phó đà chủ! Lò rèn này chính là nơi Thạch Thiết Tâm che giấu tấm bản đồ hang mỏ cổ dẫn đến bia đá cấm thuật. Tiểu nhân nghi ngờ bọn chúng đã lén đào đất giấu vật phẩm dưới bệ lò!”


Lôi Hùng không thèm nhìn Chu Quản Sự. Đôi mắt đỏ ngầu như ác quỷ của gã găm chặt vào Thạch Thiết Tâm. Gã vung tay, giọng nói đục ngầu vang lên như sấm rền:


“Thạch Thiết Tâm! Bản đà chủ không có thời gian nhẫn nhại với loại phu mỏ thấp hèn như ngươi. Giao ra bản đồ bia đá cổ Hóa Thạch Ma Công, ta sẽ cho ba cha con ngươi một con đường sống. Bằng không, Khu Mỏ Số 9 sẽ là mồ chôn của cả họ Thạch!”


Thạch Thiết Tâm khẽ rùng mình, nhưng ông nhanh chóng che giấu sự dao động bằng một cái cúi đầu thật thấp. Bàn tay thô ráp của ông vẫn đè chặt lên vai Thiên Uy, truyền sang con trai một luồng kình lực ấm nóng nhưng run rẩy. Ông thầm nghĩ, thà hy sinh lò rèn và mạng sống bản thân chứ quyết không để bản đồ rơi vào tay tà giáo, phải bảo vệ huyết mạch Thiên Uy.


“Phó đà chủ minh xét... tiểu nhân thật sự không biết tấm bản đồ nào cả. Tổ tiên Thạch gia chỉ để lại chiếc búa rèn rỉ sét này...”


“Rầm!”


Lôi Hùng không đợi Thiết Tâm nói hết câu. Gã bất ngờ rút chiếc thiết chùy răng cưa bên hông, vung ngang một đường. Kình lực Hắc Thiết kình bạo phát xé gió rít lên chói tai, đập thẳng vào bệ lò nung bằng đất sét chịu lực của Thạch gia. Cả bệ lò nung khổng lồ nổ tung, gạch đá và xỉ than nóng bỏng bắn tung tóe. Ngọn lửa lò rèn bùng lên một lần cuối cùng rồi lụi tàn trong đống tro tàn tro đen đầy đau thương. Lò rèn cũ bị thiêu rụi và tàn phá hoàn toàn.


“Trói hết lại! Giải bọn chúng đến Khu Mỏ Số 9! Ta muốn xem xương cốt của họ Thạch cứng hơn, hay roi da bọc sắt của Hắc Thiết Giáo cứng hơn!” Lôi Hùng gầm lên tàn bạo.


Hàng chục tên lính tuần tra bọc giáp nặng ập vào. Thiên Uy phẫn nộ tột cùng, tay phải siết chặt chiếc búa rèn nhỏ giấu sau lưng áo vải thô, định liều chết xông lên. Nhưng một tiếng ho khan yếu ớt của Thạch Tiểu Muội từ nhà trong vọng ra đã dập tắt ý định của cậu. Cô bé mười hai tuổi gầy gò, mặt cắt không còn một giọt máu, đang bị hai tên tuần binh xách nách lôi ra ngoài. Thiên Uy nhìn cha, Thạch Thiết Tâm khẽ lắc đầu, đôi mắt đục ngầu tràn ngập sự khẩn cầu câm lặng. Cậu đành nghiến răng buông búa, chấp nhận để xích sắt nặng nề quấn chặt lấy cổ tay.


...


Khu Mỏ Số 9, hầm mỏ sâu nhất và nguy hiểm nhất Thiết Thạch Trấn, chìm trong bóng tối vĩnh cửu và mùi lưu huỳnh nồng nặc bỏng rát. Dưới ánh đuốc chập chờn, hàng trăm phu mỏ gầy gò xơ xác bị dồn vào một góc hầm dốc đứng. Lính tuần tra Hắc Thiết Vệ dàn đội hình thương dài phá giáp canh gác nghiêm ngặt quanh các lối ra vào.


Giữa khoảng đất trống, ba cha con Thiên Uy và lão cựu binh Tạ Phong bị xích chặt vào những cọc gỗ chịu lực nứt nẻ. Chỉ huy tuần tra Lôi Điện—cháu trai của Lôi Hùng—đứng hiên ngang bên cạnh, tay không ngừng vung vẩy chiếc roi da bò dài bọc gai sắt rèn nguội dính máu khô.


“Thạch Thiết Tâm, đây là cơ hội cuối cùng của ngươi.” Lôi Hùng ngồi trên một tảng đá xám lớn, đôi thiết chùy răng cưa cắm sâu xuống đất cát. “Chỉ ra vị trí hang mỏ cổ, hoặc nhìn con gái nuôi của ngươi bị ném xuống Vực Thẳm Vô Minh!”


Chu Quản Sự lôi Thạch Tiểu Muội đến sát mép khe nứt địa chất sâu không thấy đáy dưới lòng mỏ. Cô bé sợ hãi khóc không thành tiếng, đôi mắt đen lánh ngấn lệ nhìn về phía Thiên Uy:


“Đại ca... cứu muội...”


“Tiểu Muội!” Thiên Uy gào lên, xích sắt trên tay cậu khua lên những tiếng loảng xoảng chói tai. Cậu dùng hết sức mạnh cơ bắp của Phàm Phu Tục Tử để giãy giụa, nhưng hai tên lính giáp nặng phía sau đã đè chặt bả vai cậu xuống đất.


Đường ca Thạch Đại Sơn, thanh niên phu mỏ lực lưỡng hai mươi hai tuổi, đang bị trói bên cạnh cũng không thể chịu đựng nổi nữa. Anh vận Ngoại Kình Thô Lậu, cơ bắp cuồn cuộn gồ lên dưới lớp áo vải rách nách, gầm lớn:


“Lũ cẩu tặc tàn bạo! Có giỏi thì bước ra đây đấu tay đôi với Thạch Đại Sơn ta!”


“Chát! Vút!”


Lôi Điện cười lạnh, vung chiếc roi da bọc sắt quất mạnh một đường chéo. Mũi roi sắt nhọn hoắt xé rách không khí, đánh bạt Thạch Đại Sơn ngã nhào ra đất, để lại một vệt máu đỏ tươi loang lổ cắt sâu từ vai đến ngực anh. Đại Sơn đau đớn rên rỉ nhưng ánh mắt vẫn trợn trừng đầy dũng cảm bất khuất.


Thạch Thiết Tâm nhìn cảnh tượng đó, lồng ngực ông phập phồng dữ dội. Ông biết rõ, Lôi Hùng đã mất kiên nhẫn. Dù ông có giao bản đồ ra hay không, tà giáo tàn bạo này cũng sẽ diệt khẩu toàn bộ phu mỏ để che giấu bí mật đúc giáp lậu phản quốc. Dòng máu thợ rèn kiêu hùng trong người ông trỗi dậy. Ông thà chết chứ quyết không chịu cúi đầu.


Ông khẽ cử động bàn tay chai sạn, lén dùng một mảnh sắt sắc nhọn giấu trong tay áo cắt đứt sợi dây thừng trói buộc bấy lâu nay. Đồng thời, ông lén thọc tay vào ngực áo, lấy ra hai vật phẩm: một tấm da dê cũ kỹ vẽ Bản đồ hang mỏ cổ và một chiếc vòng tay bằng đá lạnh—Chiếc Vòng Đá Lạnh Diệp Linh Chi, kỷ vật duy nhất của người vợ quá cố để lại.


“Thiên Uy... nghe cha nói...” Thạch Thiết Tâm thì thầm bằng giọng khàn đặc, chỉ đủ cho Thiên Uy nghe thấy giữa tiếng ồn ào của hầm mỏ. “Lát nữa, khi hỗn loạn xảy ra, hãy chạy thật nhanh về phía khe nứt phía sau bệ đá. Hãy cầm lấy chiếc vòng này và bản đồ. Sống sót... rèn đúc lại ý chí Thạch gia, đòi lại công lý cho gia tộc!”


“Cha...” Thiên Uy bàng hoàng nhìn cha.


Bất ngờ, Thạch Thiết Tâm gầm lên một tiếng như mãnh hổ xuất sơn. Ông dùng sức mạnh Luyện Lực Cảnh đỉnh phong, giật đứt hoàn toàn dây trói, chộp lấy chiếc búa rèn gia truyền nặng năm mươi cân đặt bên cạnh đe rèn của mỏ.


“Binh!”


Một nhát búa vạn cân bổ dọc, Thạch Thiết Tâm chặn đứng một nhát chém chùy bất ngờ của Lôi Hùng khi gã định ra tay sát hại Tiểu Muội. Lực va chạm vật lý cực mạnh giữa búa rèn và thiết chùy răng cưa tạo ra một tiếng nổ đục rền vang dội khắp hang mỏ, tia lửa bắn tung tóe làm sáng rực cả khoảng tối.


“Bạo động rồi! Phu mỏ bạo động rồi!” Chu Quản Sự hoảng hốt hét lớn, lùi lại phía sau đội hình tuần binh.


“Trương Thiết Đầu! Dẫn anh em phu mỏ xông lên!” Thạch Đại Sơn gào lên, dùng vai húc đổ tên lính canh bên cạnh, cướp lấy thanh xẻng sắt nặng xông vào vòng vây.


Hàng trăm phu mỏ căm thù áp bức bấy lâu nay, nghe tiếng gọi khởi nghĩa, đồng loạt cầm cuốc chim, xẻng sắt lao vào cuộc chiến sinh tử phá vây. Hầm mỏ số 9 lập tức biến thành một bãi chiến trường tàn khốc, tiếng gào rú, tiếng kim loại va chạm và tiếng xích sắt loảng xoảng vang rền.


Lôi Hùng bị đẩy lùi hai bước, đôi mắt gã lóe lên sát khí điên cuồng. Gã nhận ra cuộc nổi dậy này không thể dập tắt bằng roi vọt thông thường. Gã quay sang Chu Quản Sự, ra lệnh tàn bạo:


“Kích nổ mìn thuốc súng! Chôn sống toàn bộ lũ phu mỏ này dưới lòng đất! Không để lại bất kỳ chứng cứ nào!”


“Phó đà chủ... nhưng còn số quặng và bản đồ...” Chu Quản Sự run rẩy.


“Ta nói kích nổ!” Lôi Hùng gầm lên, vung chùy đập nát một cột gỗ chịu lực gần đó.


Chu Quản Sự không dám trái lệnh, vội vàng chạy về phía ngách hầm đặt ngòi nổ.


Thiên Uy chứng kiến cảnh tượng đó, lòng nóng như lửa đốt. Cậu cố gắng bò dậy, tay phải cầm chiếc búa rèn nhỏ nhắm hướng Chu Quản Sự lao tới. Nhưng Lôi Điện đã ngăn chặn lối đi, chiếc roi da bọc sắt quét ngang một đường hiểm hóc nhắm thẳng vào cổ cậu.


“Đoành! Đoành! Đoành!”


Một chuỗi tiếng nổ kinh hoàng vang lên từ các ngách hầm sâu. Thuốc nổ mìn bùng phát tạo chấn động dữ dội dưới lòng đất. Sức nổ cực đại xé toác các vách đá chịu lực, những cột gỗ thông chịu lực gãy vụn phát ra những tiếng “rắc, rắc” ghê rợn. Trần hang mỏ bắt đầu sụp lở, hàng vạn khối đá khổng lồ, bụi than đen và cát tuyết từ trên cao đổ xuống ầm ầm như thác lũ.


“Sập hầm rồi! Chạy mau!” Tiếng la hét thảm thiết của phu mỏ vang lên giữa làn khói bụi mù mịt.


Một khối đá sập khổng lồ nặng ngàn cân, chịu lực nén cực lớn từ trần hang đột ngột đứt gãy, lao thẳng xuống vị trí của Thiên Uy đang bị vây hãm.


“Thiên Uy! Tránh ra!”


Thạch Đại Sơn hét lớn. Với sức mạnh Ngoại Kình Thô Lậu bẩm sinh, anh trượt dài trên nền đất cát, lao đến đẩy mạnh Thiên Uy văng ra xa sát mép khe nứt địa chất.


Ngay khoảnh khắc đó, Thạch Đại Sơn đứng thẳng người, hai vai rộng thênh thang nâng cao, dùng cả tấm lưng thịt và xương cốt bẩm sinh chịu lực để gánh đỡ khối đá sập khổng lồ đang đè xuống.


“Rắc! Rắc!”


Tiếng xương khớp của Đại Sơn rạn nứt dưới sức nặng vạn cân vang lên rõ mồn một. Gương mặt anh đỏ rực, máu tươi từ miệng và các vết thương cũ phun ra liên tục, nhưng đôi mắt anh vẫn trợn trừng đầy kiêu hùng, hai chân cắm chặt xuống đất cát như hai cột sắt:


“Đại ca... chạy mau... bảo vệ... cha và Tiểu Muội...”


“Đại Sơn ca!” Thiên Uy gào lên đau đớn, nước mắt hòa lẫn bụi than chảy ròng ròng trên mặt. Cậu cố gắng bò lại cứu anh họ, nhưng dòng đá lở cuồn cuộn đổ xuống đã ngăn cách hoàn toàn lối đi.


Thạch Thiết Tâm từ trong khói bụi lao tới, ông nắm chặt lấy bả vai Thiên Uy, dùng chút kình lực cuối cùng đẩy mạnh cậu về phía khe nứt địa chất tối tăm. Trước khi buông tay, ông nhét mạnh Chiếc Vòng Đá Lạnh Diệp Linh Chi và tấm Bản đồ hang mỏ cổ vào lòng bàn tay phải của Thiên Uy:


“Sống sót... con trai của ta!”


Ngay phía sau ông, Thạch Tiểu Muội đang bị vùi lấp nửa thân người dưới đống đổ nát, cô bé đưa bàn tay nhỏ bé vẫy vẫy trong vô vọng giữa làn khí độc metan dày đặc đang tràn vào lồng ngực.


“Cha! Tiểu Muội! Đại Sơn ca!”


Thiên Uy gào thét trong tuyệt vọng tột cùng. Nhưng một khối đá lớn khác sụp xuống, va mạnh vào ngực cậu, đẩy cậu rơi thẳng xuống khe nứt địa chất sâu hoắm, tối tăm không thấy đáy.


Thân hình thiếu niên chìm dần vào bóng tối vô định, bên tai chỉ còn vang vọng tiếng sập đổ ầm ầm của cả hầm mỏ Khu Mỏ Số 9 và tiếng gào thét của người thân bị chôn sống dưới đống đổ nát ngập tràn khí độc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!