Phục Kích Trên Đường Vận Chuyển
Sương mù sáng sớm lập đông dày đặc như một tấm lụa xám ẩm ướt, bao phủ toàn bộ thung lũng đá hẹp phía Tây Thiết Thạch Sơn. Gió bấc rít qua các khe nứt địa chất đứng, mang theo cái lạnh buốt xương và mùi than đá âm ỉ từ các lò nung ngoại ô dội lại. Mặt đất phủ một lớp tuyết mỏng lẫn cát đá nứt nẻ, trơn trượt và lạnh giá.
Nép mình sau một khối đá xám gồ ghề, Thạch Thiên Uy đứng bất động như một bức tượng cổ rêu phong. Cánh tay trái của cậu—từ ngón tay nứt nẻ, cổ tay cứng đơ, đến tận bả vai gồ ghề xám xịt—đã hoàn toàn hóa thạch vĩnh viễn (Hóa Thạch Viên Mãn Cấp 1). Khớp cùi chỏ tay trái đông cứng ngắc không thể uốn cong, khiến cậu phải để thõng cánh tay đá nặng nề sát mạn sườn.
Trái ngược với sự lạnh lẽo vô tri của tay trái, bả vai phải bằng xương thịt của Thiên Uy đang bỏng rát như bị tạt nước sôi. Vết thương do vuốt dơi sắt cào rách da rỉ máu đỏ tươi xối xả từ đêm qua bắt đầu phản ứng dữ dội với chất độc kim loại mỏ quặng hoại tử nhẹ, bốc lên một làn khói đen nhạt nồng mùi lưu huỳnh. Từng thớ cơ vai co rút thấu xương tủy, nhưng cậu chỉ mím chặt môi, không hề phát ra một tiếng rên rỉ.
Trên lồng ngực trái và sau gáy Thiên Uy, mười một cây Hắc Thiết Ngân Châm tẩm thạch tủy lạnh vẫn cắm sâu ngập lút. Khóa Mệnh Châm Pháp của Lâm Dao đang phong tỏa chặt chẽ kinh mạch để giữ cho tim không bị đông cứng bởi hàn khí ma công phản phệ, nhưng cái giá phải trả là nhịp thở của cậu đứt quãng, nội lực bị giới hạn ngặt nghèo ở mức năm thành. Mỗi hơi thở hít vào đều mang theo cảm giác buốt giá như ngậm băng.
Cậu dùng bàn tay phải bằng xương thịt siết chặt lấy chuôi Thanh Kiếm Gãy Của Thạch Thiết Tâm. Thanh trọng kiếm gãy nặng bốn mươi cân rèn từ Sắt Chìm Mỏ Cổ được quấn chặt vào cổ tay cậu bằng một sợi xích sắt rỉ sét loang lổ. Luồng hàn khí âm ỉ từ sống kiếm truyền qua lòng bàn tay phải dính máu, tạm thời xoa dịu đi cơn sốt độc đang thiêu đốt lồng ngực.
“Thiên Uy ca, bọn chúng tới rồi.”
Một tiếng thì thầm nhỏ nhẹ vang lên từ phía trên vách đá đứng. Trần Thiết Chuột—thiếu niên phu mỏ gầy nhom có đôi tai to nhọn hoắt—đang nằm sấp trên đỉnh dốc đá chịu lực nén kém. Cậu bé đã lén bôi dầu bôi trơn lên cơ thể để luồn lách qua các khe hẹp, thiết lập xong bẫy đá lở thô sơ bằng đòn bẩy xích sắt.
Tần Vô Ảnh đứng nép bên cạnh Thiên Uy, đôi mắt nhắm nghiền mang vết sẹo kiếm dài đáng sợ không hề lay động. Kiếm khách mù khẽ nghiêng tai, thính giác nhạy bén của Thính Phong Kiếm Cảnh lập tức bắt được tiếng bánh xe gỗ nặng nề nghiến lên sỏi đá và tiếng bước chân rầm rập của đội tuần binh bọc giáp nặng.
“Tám xe quặng sắt thô, ba mươi tên bộ binh giáp nặng, dẫn đầu là hơi thở nặng nề của Ngô Thiết Giáp.” Tần Vô Ảnh trầm giọng nói, tay phải đặt hờ lên chuôi trúc kiếm chứa lưỡi thép mỏng rèn từ sắt chìm lạnh lẽo.
Thiên Uy khẽ gật đầu. Cậu bước ra khỏi bóng tối vách đá, khoác chiếc áo choàng xám rách nát để che đi cánh tay đá trái dị dạng. Tay phải cậu cầm chiếc Tiêu Lệnh Hắc Thiết đoạt được từ trước, hiên ngang tiến về phía lối vào thung lũng đá hẹp.
Làn sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn tầm xa. Khi toán lính tuần đi đầu bọc giáp sắt mỏng xuất hiện, Thiên Uy giơ cao tấm thẻ bài sắt đen khắc hình đầu hổ bọc sáp đỏ, khàn giọng quát lớn mật khẩu đổi gác:
“Thiết Huyết Quy Lâm!”
Toán lính tuần tra đi đầu hơi khựng lại. Một tên chỉ huy giáp nhẹ nheo mắt nhìn tấm lệnh bài bọc sáp đỏ, cúi đầu định bước tới kiểm tra khuôn mặt dính đầy nhọ than của Thiên Uy.
Ngay khoảnh khắc khoảng cách giữa hai bên thu hẹp còn mười bước, Thiên Uy bất ngờ ra hiệu bằng một cái liếc mắt sắc lẹm hướng lên đỉnh vách đá đứng.
“Giật chốt!”
*Rắc! Rầm! Uỳnh!*
Trần Thiết Chuột trên đỉnh dốc dùng hết sức bình sinh giật mạnh xích sắt đòn bẩy. Hàng vạn khối đá vôi lớn xếp chồng tự nhiên lập tức mất điểm tựa chịu lực nén, lở xuống ầm ầm như sấm truyền. Những khối đá nặng hàng trăm cân rơi tự do, đè bẹp dí chiếc xe ngựa chở quặng dẫn đầu đoàn vận chuyển, tạo ra một tiếng nổ đục rền vang dội thung lũng.
Khói bụi than đá và cát tuyết bay mù mịt, che khuất hoàn toàn hướng di chuyển của kỵ binh hộ tống phía sau. Đội hình đoàn xe vận tải bị chia cắt làm đôi trong nháy mắt. Tiếng ngựa hí hoảng loạn xen lẫn tiếng la hét của tuần binh bị đá đè vang lên chói tai.
“Có phục kích! Bảo vệ xe quặng!” Ngô Thiết Giáp gầm lên một tiếng như sấm đánh từ phía sau làn khói bụi.
*Vút! Vút! Vút!*
Tần Vô Ảnh lướt đi nhanh như một bóng ma xám. Kiếm khách mù hoàn toàn chiến đấu bằng thính giác nhạy bén, lắng nghe tiếng rít gió của không khí co giãn để định vị đối thủ. Trúc kiếm chứa lưỡi thép mỏng trong tay y vung ra liên tiếp, vạch những đường cong mỏng manh nhưng chết chóc.
*Phập! Phập!*
Ba tên xạ thủ giáp nhẹ đang cố gắng giương cung trên xe quặng lập tức ngã gục, cổ họng bị đâm xuyên bởi những nhát kiếm mỏng lạnh buốt của sắt chìm, máu đỏ tươi phun xối xả nhuộm đỏ lớp tuyết xám.
Tuy nhiên, phản ứng của quân phòng thủ cực kỳ nhanh chóng. Ba tên lính giáp nặng vạm vỡ dưới quyền Ngô Thiết Giáp lập tức bước lên phía trước. Bọn chúng dựng ba tấm khiên sắt bọc thép dày hai tấc xuống đất, khóa chặt các khớp nối vào nhau tạo thành một bức tường phòng thủ kiên cố, chặn đứng lối đi chật hẹp của thung lũng.
Thiên Uy kéo lê chân trái nặng nề bước ra khỏi làn khói bụi. Do bả vai trái hoàn toàn hóa đá cứng đơ, trọng tâm cơ thể cậu bị lệch nghiêm trọng sang một bên. Nhưng chính khuyết điểm vật lý này lại được cậu tận dụng một cách triệt để.
Cậu vận dụng *Ngự Trọng Bộ Pháp*. Dậm mạnh gót chân phải bằng thịt xuống nền đất cát nứt nẻ làm điểm tựa chịu lực nén, Thiên Uy kéo lê chân trái hóa đá quét một vòng rộng trên mặt đất. Trọng lượng khổng lồ của bả vai đá trái đóng vai trò như một quả cân con lắc, tạo ra một lực xoay ly tâm cực lớn.
Cậu xoay người 360 độ, vung Thanh Kiếm Gãy Của Thạch Thiết Tâm nặng bốn mươi cân tạo ra một luồng kình phong xé gió rít gào dữ dội.
Ba tên lính thủ khiên giáp nặng nhìn thấy thanh kiếm gãy rỉ sét loang lổ của cậu thì cười lạnh tự phụ. Bọn chúng dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể đè lên lá khiên sắt, tin rằng bức tường thép dày hai tấc bọc quặng sắt đen có thể đỡ gạt phăng mọi đòn chém vật lý tầm ngắn.
Nhưng Thiên Uy không chém bổ dọc bừa bãi vào mặt khiên phẳng.
Cậu áp dụng *Nhất Điểm Khống Kình*. Toàn bộ kình lực năm thành chân khí ít ỏi kết hợp với trọng lượng vạn cân của bả vai đá trái được tập trung co rút vào một điểm nhỏ duy nhất trên mũi kiếm gãy.
*Keng! Cạch!*
Mũi kiếm gãy đâm thẳng tắp, chuẩn xác wedged vào khe hở nứt nẻ nhỏ hẹp giữa khớp nối của hai lá khiên sắt đang khóa chặt.
Cảm nhận được lực cản vật lý cực lớn từ lá thép bọc khiên, Thiên Uy nghiến răng, đưa bàn tay trái hóa đá xám xịt, xù xì bọc sống kiếm đè chặt lên sống Thanh Kiếm Gãy Của Thạch Thiết Tâm. Cậu mượn cấu trúc đá bất hoại của tay trái để tạo ra một lực đòn bẩy nén cực đại (levergae), dồn toàn bộ trọng lực cơ thể đè xuống.
*Rắc! Rắc! Uỳnh!*
Kình lực vạn cân bộc phát qua mũi kiếm gãy. Khớp nối xích sắt của hai lá khiên bị bẻ gãy vụn dưới lực nén cơ học tàn khốc. Lực phản chấn nặng nề truyền qua mặt khiên, lập tức bẻ gãy gập khớp cổ tay và xương bả vai của hai tên lính thủ khiên bọc giáp nặng. Tiếng xương gãy khô khốc vang lên đồng thời với tiếng hét thảm thiết của bọn chúng. Bức tường khiên sắt kiên cố sụp đổ hoàn toàn, để lộ ra khoảng trống sảnh chính.
Tần Vô Ảnh tận dụng thời cơ, lướt nhanh qua khoảng trống như một làn gió lạnh. Trúc kiếm của y đâm thẳng ra, nhắm vào khe hở giáp cổ của Ngô Thiết Giáp—vị trí duy nhất không có lá thép bảo vệ.
Nhưng Ngô Thiết Giáp là một chỉ huy thiết vệ dày dạn chiến trận dũng cảm. Nhận biết được tiếng gió kiếm mỏng manh sát sao, y khẽ nghiêng người bả vai trái ra phía trước.
*Keng!*
Lưỡi kiếm mỏng của Tần Vô Ảnh đâm trúng vào tấm giáp vai dày bọc thép rèn nguội của Ngô Thiết Giáp. Sức phòng thủ cực cao của bộ giáp sắt năm mươi cân khiến mũi kiếm sắt chìm bị gạt nảy ra ngoài, chỉ để lại một vết xước trắng sâu trên lá thép.
Ngô Thiết Giáp gầm lên một tiếng phẫn nộ, vung thanh đại đao bản rộng bọc thép nặng nề chém quét ngang một đường cong chết chóc tầm trung để đẩy lui Tần Vô Ảnh. Kiếm khách mù buộc phải dùng khinh công Thần Hành né tránh thối lui ba bước, trúc kiếm trong tay rung lên bần bật do chấn động lực.
“Thạch Ma?” Ngô Thiết Giáp trợn đôi mắt hung dữ nhìn chằm chằm vào Thiên Uy. Y quét mắt nhìn cánh tay đá xám xịt nứt nẻ và bả vai gồ ghề của thiếu niên mười bảy tuổi, cười lạnh tự phụ:
“Chu Quản Sự quả là một lũ rác rưởi nhát gan, mới bị một tên phu mỏ tàn phế tay trái dọa cho mất mật! Hôm nay, bản thống lĩnh sẽ dùng thanh đại đao này đập nát vụn cục đá xám của ngươi!”
Ngô Thiết Giáp bước lên một bước lớn, mặt đất thung lũng đá như rung chuyển dưới sức nặng của bộ giáp sắt năm mươi cân. Y vung đại đao bản rộng bọc thép chém bổ dọc thẳng xuống đầu Thiên Uy với một lực chém vạn cân phá giáp cực mạnh.
Thiên Uy cảm nhận được áp lực vật lý khổng lồ đang ép xuống. Mười một cây ngân châm khóa mệnh trên ngực trái cậu lại co thắt đau nhói, giới hạn chân khí bộc phát khiến cậu không thể dùng tay đá đỡ trực diện đòn đánh nặng nề này.
Cậu lập tức dồn lực vào gót chân phải bằng thịt, áp dụng bộ pháp *Tuyết Cát Bộ* trượt dài trên lớp cát tuyết trơn trượt của thung lũng dốc đá. Thân hình cậu trượt nhanh như một bóng ma xám, né tránh đường đao chí mạng trong gang tấc.
*Uỳnh!*
Thanh đại đao của Ngô Thiết Giáp chém hụt, đập mạnh xuống nền đất đá nứt nẻ, chẻ đôi một tảng đá xám lớn và bắn ra vô số mảnh đá vụn sắc nhọn như ám khí tầm ngắn.
Thiên Uy tận dụng thời cơ đối thủ chưa kịp thu đao, cậu lướt tới áp sát tầm ngắn. Cậu đưa cánh tay đá trái đao thương bất nhập ra, gạt mạnh vào sống đao của Ngô Thiết Giáp để triệt tiêu đà chém tiếp theo.
*Keng! Keng!*
Tia lửa bắn tung tóe giữa da đá xám xịt và lưỡi thép mỏng bọc đao. Tuy nhiên, lực phản chấn cực mạnh từ bộ giáp sắt nặng năm mươi cân và thanh đại đao của Ngô Thiết Giáp dội ngược lại tàn khốc.
Thanh Kiếm Gãy Của Thạch Thiết Tâm trong tay phải Thiên Uy bị chấn động mạnh, sống kiếm phát ra tiếng rít u u và bị mẻ thêm một vết lớn loang lổ rỉ sét.
Đồng thời, bả vai phải bằng xương thịt đang bị hoại tử nhẹ do chất độc dơi sắt của Thiên Uy phải gánh chịu một lực nén cực lớn. Khớp xương bả vai phải của cậu bị chấn động kình lực làm rạn khớp nhẹ, đau nhói thấu tận tim gan. Vết thương rách da rỉ ra những giọt máu đỏ tươi xối xả, thấm đẫm mảng vải thô bọc vai.
“Khụ!”
Thiên Uy khuỵu gối phải xuống tuyết lạnh, khóe môi rỉ ra một vệt máu đỏ lẫn máu đen lưu huỳnh. Mười một cây ngân châm trên ngực trái cậu rung lên bần bật, hàn khí ma công rò rỉ làm đông cứng một mảng đất tuyết dưới chân cậu.
Ngô Thiết Giáp cười lớn tàn bạo khi nhận ra điểm yếu thể chất của đối thủ. Y tích tụ toàn bộ ngoại kình Luyện Lực Cảnh Đỉnh Phong vào hai cánh tay vạm vỡ cuồn cuộn cơ bắp bọc sắt.
“Chết đi, tên tàn phế!”
Ngô Thiết Giáp vung thanh đại đao bản rộng bọc thép nặng nề, vạch một đường cong chết chóc xé rách sương mù, chém thẳng xuống bả vai phải bằng xương thịt duy nhất đang rỉ máu đỏ tươi của Thạch Thiên Uy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!