Nhạc nềnTaohua

Kế Hoạch Chặn Tuyến Quặng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mười mũi kim độc tê liệt rít gió đen kịt vạch những đường cong chết chóc qua khoảng không chật hẹp, hướng thẳng vào cổ họng của Lâm Dao. Giữa lằn ranh sinh tử mỏng manh như sợi tơ hồng, không gian trong Động Thạch Nhũ Lạnh dường như ngưng đọng lại. Luồng khí lạnh buốt từ vách đá đứng và mùi máu tanh nồng của bầy dơi sắt dị biến càng làm cho sát cơ của nữ sát thủ Phong Ảnh trở nên sắc lẹm.


“Thạch đại ca!” Lâm Dao thét lên, tiếng kêu nghẹn lại nơi cổ họng. Nàng bị kẹt chặt giữa khe đá nứt hẹp, mười đầu ngón tay bỏng lạnh sưng tấy không thể cử động, chỉ biết bất lực nhìn cái chết đang lao đến.


Từ trên bệ đá ngầm, một bóng xám khổng lồ đột ngột chuyển động. Thạch Thiên Uy không màng đến mười một cây Hắc Thiết Ngân Châm đang cắm sâu quanh ngực trái và sau gáy. Cậu không màng đến lời cảnh báo của Lâm Dao rằng nếu bộc phát quá năm thành nội lực thì tim sẽ đông cứng vĩnh viễn. Trong đầu cậu lúc này chỉ còn một ý niệm duy nhất, một lời thề câm lặng: bằng mọi giá phải bảo vệ nàng.


*Xoạt!*


Thiên Uy vận dụng Tuyết Cát Bộ, bộ pháp trượt dài trên nền đất đá phủ đầy sương giá. Thân hình cậu trượt đi như một tảng đá cổ di động, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể sang bên trái để tăng tốc đột ngột trong tầm ngắn. Khớp cùi chỏ tay trái đã hóa thạch hoàn toàn cứng đơ không thể uốn cong, nhưng bả vai đá xám xịt gồ ghề (Hóa Thạch Viên Mãn Cấp 1) của cậu đã kịp thời lao ra, chắn ngang trước khe đá nứt nơi Lâm Dao đang đứng.


*Keng! Keng! Keng! Keng!*


Những tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên liên tiếp, bắn ra những tia lửa xanh lam rực rỡ trong bóng tối. Mười mũi kim độc tê liệt bôi chất hỏa sa của Phong Ảnh đập thẳng vào cánh tay và bả vai hóa đá của Thiên Uy. Lớp da đá dày bọc kín huyết quản của cậu cứng ngắc như sắt nguội nghìn năm, khiến những mũi kim độc chỉ có thể tạo ra những vết xước trắng nhỏ rồi gãy vụn, rơi rụng xuống đất.


Tuy nhiên, một mũi kim độc đi lệch hướng đã sượt qua bả vai phải bằng xương thịt của Thiên Uy. Cùng lúc đó, vết thương do vuốt dơi sắt cào rách da rỉ máu đỏ tươi trước đó bắt đầu phản ứng dữ dội. Chất độc kim loại mỏ quặng bám trên vuốt dơi kết hợp với độc tố hỏa sa trên mũi kim lập tức phát tác. Vai phải của cậu bỏng rát như bị tạt nước sôi, một làn khói đen nhạt bốc lên, da thịt bắt đầu có dấu hiệu hoại tử nhẹ, đau đớn thấu xương tủy.


“Khụ!”


Thiên Uy khuỵu gối xuống đất, phun ra một ngụm máu đỏ lẫn máu đen lưu huỳnh. Mười một cây ngân châm trên ngực trái cậu rung lên bần bật, hàn khí ma công từ tay đá rò rỉ ra ngoài làm đông cứng một mảng đất đá dưới chân.


“Chết đi!”


Phong Ảnh từ trên vách đá đứng lộn vòng đáp xuống, thanh đoản kiếm dẻo mỏng trong tay ả vạch một đường cong sắc lẹm, nhắm thẳng vào cổ họng Thiên Uy. Ả tin rằng tên phu mỏ tàn phế này đã kiệt sức sau đòn đỡ vừa rồi.


Nhưng ả đã quên mất một người.


*Vút!*


Một tiếng rít gió cực kỳ mỏng manh vang lên từ phía sau bệ đá. Tần Vô Ảnh, kiếm khách mù với đôi mắt nhắm nghiền mang vết sẹo dài, đã lướt tới từ lúc nào. Dù bị bầy dơi sắt vây hãm, y vẫn tập trung thính giác nhạy bén của Thính Phong Kiếm Cảnh lên cực hạn để định vị Phong Ảnh qua tiếng gió rít của y phục dạ hành.


Trúc kiếm chứa lưỡi thép mỏng rèn từ sắt chìm trong tay Tần Vô Ảnh đâm thẳng ra. Đường kiếm nhanh như chớp giật, chuẩn xác nhắm vào nách phải của Phong Ảnh—tử huyệt khi ả đang vung kiếm tấn công.


Phong Ảnh kinh hoàng biến sắc. Cảm nhận được luồng hàn khí buốt giá tỏa ra từ lưỡi sắt chìm đang lao tới, ả buộc phải thu chiêu nửa chừng, vặn người trên không trung để né tránh. Đường kiếm của Tần Vô Ảnh sượt qua vai ả, chém đứt một mảng y phục dạ hành màu đen và để lại một vệt máu đỏ tươi.


“Lũ tàn phế đáng chết!” Phong Ảnh rít lên một tiếng phẫn nộ. Nhận thấy đòn ám sát lén lút đã thất bại, lại thêm bầy dơi sắt bị tiếng kiếm khí dạt ra xa, ả biết không thể chiếm được ưu thế trong hang hẹp này. Thân hình mảnh khảnh của ả lộn vòng trên không, bám vào một sợi dây leo đá rồi nhanh chóng lướt ra phía cửa hang, biến mất vào màn bão tuyết lập đông gào rú bên ngoài.


Đàn dơi sắt còn lại thấy thủ lĩnh phe địch rút lui, lại bị hàn khí từ tay đá của Thiên Uy xua đuổi, cũng phành phạch bay ngược lên các hốc đá tối tăm trên trần hang. Sự tĩnh mịch lạnh lẽo một lần nữa bao trùm lấy Động Thạch Nhũ Lạnh.


Lâm Dao chật vật bò ra khỏi khe đá nứt. Nàng lao đến bên cạnh Thiên Uy, đôi bàn tay bỏng lạnh run rẩy chạm vào bả vai phải đang rỉ máu đỏ tươi dính đầy nhọ than của cậu. Vết thương do dơi cào và kim độc sượt qua đang bốc khói đen hoại tử nhẹ, mùi hôi tanh nồng nặc.


“Thiên Uy! Huynh điên rồi! Đã bảo là không được vận công quá năm thành cơ mà!” Lâm Dao khóc không thành tiếng, nàng vội vàng rút hũ Băng Phiến Tán từ trong hộp gỗ da trâu, dùng ngón tay tê dại lấy bột thuốc đắp lên vết thương vai phải của cậu.


Thiên Uy thở dốc, gương mặt gầy gò sạm đen nhợt nhạt vì mất máu. Cậu khẽ lắc đầu, đưa bàn tay phải bằng xương thịt siết chặt lấy chiếc vòng đá lạnh của mẫu thân đang đeo sát ngực phải. Luồng hàn khí mỏng manh từ viên đá lạnh thẩm thấu vào lồng ngực, phối hợp với Tĩnh Tâm Khẩu Quyết giúp cậu áp chế cơn bạo phát nhiệt lượng đang rạo rực đòi hút máu trong tim. Cánh tay trái hóa đá hoàn toàn đến vai của cậu gác lên bệ đá, lạnh lẽo và vô tri như một khối đá xám cổ.


“Lâm cô nương... ta không sao.” Giọng Thiên Uy khàn đặc, đục ngầu như tiếng đá lăn. “Phong Ảnh đã rút... nhưng ả sẽ sớm báo cho Lôi Hùng. Chúng ta không thể ở lại đây lâu.”


Tần Vô Ảnh tra kiếm vào vỏ trúc, khẽ nghiêng tai nghe ngóng động tĩnh ngoài cửa hang rồi bước lại gần: “Thiên Uy nói đúng. Phong Ảnh là sát thủ khinh công tinh nhuệ của phân đà. Ả rút đi nghĩa là kỵ binh của Lôi Báo hoặc tuần binh của Ngô Thiết Giáp sẽ sớm bao vây ngọn núi này. Sức khỏe của cậu hiện tại chỉ còn chưa đầy năm thành, chúng ta cần một kế hoạch chủ động, không thể mãi trốn chạy.”


Đúng lúc đó, từ phía lối vào ngách hầm mỏ bỏ hoang dẫn vào hang, có tiếng bước chân dồn dập nhưng nhẹ nhàng, luồn lách qua các khe đá. Tần Vô Ảnh lập tức đặt tay lên chuôi kiếm, đôi tai giật mạnh.


“Đừng bắn! Là tôi! Trần Thiết Chuột đây!”


Một bóng người gầy nhom, dáng người thấp bé chui ra từ khe đá hẹp. Thiếu niên phu mỏ mặc bộ đồ quá khổ rách nát dính đầy bụi than đen nhẻm, hai tai to và nhọn hoắt thở hổn hển. Đôi mắt ti hí của cậu đảo liên tục, lộ rõ vẻ hoảng sợ nhưng cũng đầy quyết tâm.


“Thiết Chuột? Sao đệ tìm được đến đây?” Thiên Uy khẽ hỏi, nỗ lực gượng dậy dựa lưng vào vách đá ngầm.


Trần Thiết Chuột lao đến, quỳ sụp xuống bên cạnh Thiên Uy, giọng nói dồn dập: “Thiên Uy ca! Tôi lén nghe trộm được tin tức từ phòng giám thị khu mỏ số 9. Lôi Hùng đang điên cuồng gom gấp toàn bộ Quặng Thiết Sa chất lượng cao khai thác lậu dưới lòng mỏ. Hắn ra lệnh đúc gấp hàng ngàn bộ giáp sắt bọc thép để vận chuyển về Phá Quân Thành theo mật lệnh của phản tướng Tống Hàn!”


Nghe đến cái tên Lôi Hùng và Khu Mỏ Số 9, đôi mắt phải của Thiên Uy rực lên một tia sát khí đỏ rực. Ký ức về vụ sập hầm mỏ chôn sống phụ thân Thạch Thiết Tâm và muội muội nuôi Thạch Tiểu Muội lại hiện về như một nhát dao nung đỏ đâm vào tim cậu. Cánh tay đá trái của cậu vô thức siết chặt, mặt đá xám xịt phát ra tiếng kêu *rắc rắc* khô khốc.


“Hắn muốn vận chuyển quặng đi đâu?” Tần Vô Ảnh trầm giọng hỏi.


“Đoàn xe vận tải quặng sắt đen nặng nề sắp sửa xuất phát từ cổng mỏ số 9 dưới làn sương mù sớm ngày mai.” Trần Thiết Chuột vừa nói vừa dùng một cành cây khô vẽ nhanh sơ đồ phân bố lính canh lên nền đất cát ẩm ướt của hang đá. “Đội vận chuyển này do chính Ngô Thiết Giáp—chỉ huy đội thiết vệ giáp nặng của phân đà—trực tiếp áp tải. Bọn chúng sẽ đi qua hẻm thung lũng đá hẹp phía Tây để ra khỏi Thiết Thạch Trấn.”


Lâm Dao lo lắng nhìn vết thương vai phải đang rỉ máu của Thiên Uy: “Thiên Uy, huynh đang bị Khóa Mệnh Châm Pháp giới hạn nội lực. Ngô Thiết Giáp là cao thủ Luyện Lực Cảnh Đỉnh Phong, bộ giáp sắt của hắn dày tới hai tấc, đao thương bất nhập tầm thường. Huynh đi lúc này chẳng khác nào tự sát!”


Thiên Uy im lặng nhìn sơ đồ Trần Thiết Chuột vẽ trên đất cát. Đầu óc cậu hoạt động liên tục. Sự căm thù tột độ không làm cậu mất đi lý trí, ngược lại, sự biến đổi thể xác và những lời dạy của phụ thân về cấu trúc chịu lực của sắt thép đã rèn luyện cho cậu một tư duy chiến thuật thực dụng, lạnh lùng như đá cổ.


Cậu chỉ tay vào sơ đồ đất cát: “Ngô Thiết Giáp phòng thủ rất nghiêm ngặt, nhưng xe chở Quặng Thiết Sa rất nặng. Mỗi xe quặng nặng hàng ngàn cân, di chuyển qua hẻm thung lũng đá hẹp chắc chắn sẽ bị hạn chế tốc độ và khả năng xoay trở. Đây là điểm yếu của bọn chúng.”


Tần Vô Ảnh khẽ gật đầu, vuốt ve chuôi kiếm: “Hẻm thung lũng đá hẹp phía Tây có nhiều vách đá đứng chịu lực nén kém. Nếu chúng ta tận dụng Thạch Trận Cổ phối hợp, kích hoạt bẫy đá lở đúng thời điểm, có thể chia cắt hoàn toàn đội hình kỵ binh hộ tống và cô lập Ngô Thiết Giáp.”


“Đúng vậy!” Trần Thiết Chuột lanh lọi tiếp lời. “Tôi có thể lén chuẩn bị sẵn hai chiếc xe kéo gỗ chịu lực nặng giấu trong bụi sậy ven thung lũng. Ngay khi đá lở chặn đường, chúng ta sẽ cướp lấy Quặng Thiết Sa rồi tẩu tán theo lối mòn nhỏ mà tuần binh không thể đuổi theo.”


Thiên Uy xoay người, cố gắng vung chiếc Búa Rèn Gia Truyền 50 Cân đang quấn xích sắt sau lưng để thử kình lực bộc phát. Nhưng ngay khi cậu vừa nhấc chiếc búa nặng lên bằng tay phải, bả vai phải đang bị hoại tử nhẹ do chất độc dơi sắt lập tức nhói lên đau đớn dữ dội. Mười một cây ngân châm trên ngực trái co thắt mạnh, khiến cậu lảo đảo, chiếc búa nặng rơi sầm xuống nền đá tạo ra tiếng vang đục rền. Vết mổ vai phải bị rách nhẹ, rỉ ra những giọt máu đỏ tươi loang lổ.


“Thiên Uy!” Lâm Dao vội vàng giữ lấy cậu, gương mặt nàng đầy vẻ trách móc và xót xa. Nàng dùng vải băng sạch bọc chặt bả vai phải cho cậu, ngăn không cho máu đỏ tiếp tục chảy.


Thiên Uy thở hổn hển, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Cậu nhìn chiếc búa rèn nằm trên đất, trong lòng nhận ra giới hạn vật lý của cơ thể hiện tại. Nội lực bị giới hạn còn năm thành là một thực tế tàn nhẫn. Cậu không thể dùng man lực để chọi trực diện với bộ giáp sắt nặng năm mươi cân của Ngô Thiết Giáp.


“Ta không thể dùng lực chọi lực.” Thiên Uy trầm giọng nói, đôi mắt phải nhìn thẳng vào Tần Vô Ảnh và Trần Thiết Chuột. “Chúng ta phải dùng mưu trí. Ta sẽ dùng Tiêu Lệnh Hắc Thiết đoạt được từ tên giám thị trước đó để ngụy trang, tiếp cận đoàn xe vận tải mà không kích hoạt báo động sớm.”


Trần Thiết Chuột nghe vậy, mắt sáng lên. Cậu lén lút thò tay vào trong ngực áo rách nát, rút ra một tấm thẻ bài bằng sắt đen khắc hình đầu hổ bọc sáp đỏ bẩn thỉu, lén đưa cho Thiên Uy:


“Thiên Uy ca, đây là chiếc Tiêu Lệnh Hắc Thiết thứ hai tôi nhặt được từ xác tên lính canh gác kho. Quan trọng hơn, tôi đã nghe lén được mật khẩu đổi gác của tuần binh tại cầu sắt đêm nay: 'Thiết Huyết Quy Lâm'.”


Thiên Uy đón lấy tấm Tiêu Lệnh Hắc Thiết lạnh ngắt từ tay Trần Thiết Chuột. Ngón tay đá xám xịt của cậu miết nhẹ lên hình đầu hổ khắc chìm bọc sáp đỏ. Chiếc thẻ bài này chính là chìa khóa giúp cậu vượt qua các trạm gác ngoại vi mà không cần bộc phát nội lực chiến đấu.


“Tốt lắm.” Thiên Uy khẽ nói, ánh mắt cậu hướng về phía cửa hang tối tăm, nơi màn sương mù sớm đang bắt đầu len lỏi vào, mang theo hơi lạnh buốt giá của một ngày mới sắp bắt đầu. “Mật khẩu đổi gác 'Thiết Huyết Quy Lâm'... Đêm nay chúng ta sẽ xuất kích. Mục tiêu là đoàn xe quặng của Ngô Thiết Giáp.”


Tần Vô Ảnh đứng dậy, trúc kiếm giắt bên hông tỏa ra sát khí âm ỉ: “Kiếm của tôi đã sẵn sàng đón gió.”


Lâm Dao nhìn Thiên Uy với ánh mắt phức tạp, vừa lo lắng vừa thấu hiểu quyết tâm báo thù không thể lay chuyển của cậu. Nàng khẽ siết chặt chiếc vòng đá lạnh trong tay, thầm nguyện cầu cho thiếu niên có cơ thể đang dần hóa đá này có thể sống sót qua trận chiến sinh tử sắp tới.


Bên ngoài Động Thạch Nhũ Lạnh, tiếng gió tuyết gầm rú dần lùi xa, nhường chỗ cho tiếng vó ngựa dồn dập rầm rập của đội tuần binh Hắc Thiết Vệ đang bắt đầu xuất phát từ cổng mỏ số 9 dưới làn sương mù sớm lạnh lẽo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!