Nhạc nềnTaohua

Nhát Châm Khóa Mệnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Khi cây kim châm cứu thứ mười một cắm xuống, một tiếng gầm rú dữ dội của quái thú dơi sắt vang vọng từ vách hang tối tăm, xé toác bầu không khí ẩm ướt của Động Thạch Nhũ Lạnh. Luồng khí lạnh từ đỉnh núi tuyết Thiết Thạch Sơn tràn qua khe nứt vách đá dường như cũng phải đông cứng lại trước âm thanh rợn người ấy.


Trên bệ đá ngầm, Thạch Thiên Uy giật nảy mình. Đôi mắt đỏ rực sát khí của cậu đột ngột mở ra, nhưng đồng tử co rút lại, mờ mịt và hỗn loạn. Cảm giác đầu tiên ập đến với cậu không phải là hận thù, mà là một cơn đau buốt thấu xương tủy chạy dọc lồng ngực trái. Mười một cây Hắc Thiết Ngân Châm tẩm thạch tủy lạnh buốt cắm sâu vào các huyệt đạo quanh ngực trái và sau gáy đang tỏa ra những luồng hàn khí xám xịt, khóa chặt màng tim cậu trong một lớp màng xơ cứng tạm thời. Đây chính là Khóa Mệnh Châm Pháp của Lâm Dao, một cấm thuật y khoa tạm thời giữ lại sinh mạng cho cậu khỏi sự đông cứng của ma công, nhưng cái giá phải trả là nội lực bị phong tỏa ngặt nghèo, giới hạn chỉ còn đúng năm thành.


“Thạch... Thạch đại ca! Huynh tỉnh rồi!” Lâm Dao quỳ sụp bên bệ đá, giọng nàng run rẩy vì kiệt sức. Mười đầu ngón tay nàng đỏ ửng, sưng tấy và tê dại do hàn khí ma công phản phệ qua thân kim khi nãy. Nàng cố gượng dậy nhưng đôi chân mềm nhũn, cơ thể lảo đảo suýt ngã.


Thiên Uy gầm lên một tiếng khàn đặc dưới cổ họng. Cậu cố gắng chống tay phải bằng xương thịt xuống bệ đá để ngồi dậy, nhưng nửa thân người bên trái nặng nề như một tảng đá ngàn cân. Cánh tay trái của cậu—từ ngón tay nứt nẻ, cổ tay cứng đơ, đến tận bả vai gồ ghề xám xịt—đã hoàn toàn hóa thạch (Hóa Thạch Viên Mãn Cấp 1). Khớp cùi chỏ không thể uốn cong, các ngón tay đá xù xì dính đầy bột Băng Phiến Tán trắng xóa chỉ có thể co duỗi một cách chậm chạp, phát ra những tiếng cọ xát khô khốc, vô tri.


“Đừng vận công! Mười một cây ngân châm đang gánh chịu lực nén cực hạn, nếu huynh bộc phát quá năm thành nội lực, tim huynh sẽ lập tức đông cứng vĩnh viễn!” Lâm Dao gào lên, cố gắng giữ chặt bả vai phải bằng thịt của cậu.


*Phành phạch! Phành phạch!*


Từ trên những vách đá đứng tối tăm của hang ngầm, hàng trăm bóng đen khổng lồ lao xuống như những lưỡi đao bay. Đó là đàn dơi sắt dị biến của Thiết Thạch Trấn. Chúng có sải cánh rộng hơn ba thước, móng vuốt và rìa cánh cứng ngắc, lấp lánh ánh kim loại do ăn quặng sắt đen lâu năm dưới lòng mỏ. Mùi máu đen nồng nặc mùi lưu huỳnh rò rỉ từ vết nứt dài ba tấc trên vai trái Thiên Uy và mùi máu đỏ tươi từ vết chém ngực phải đã kích thích bản năng khát máu hoang dã của chúng.


“Dao nhi, lùi lại sau bệ đá!”


Tần Vô Ảnh trầm giọng quát lớn. Kiếm khách mù đứng sừng sững trước bệ đá ngầm, đôi mắt nhắm nghiền với vết sẹo kiếm dài loang lổ không hề dao động. Tay phải y giật mạnh chuôi trúc kiếm, lưỡi sắt chìm mỏng manh lộ ra lấp lánh sắc xanh lục lạnh lẽo. Y nghiêng tai, nín thở tập trung thính giác của Thính Phong Kiếm Cảnh lên cực hạn. Trong bóng tối tuyệt đối của hang động, tiếng rít gió từ cánh dơi sắt co giãn không khí hiện lên rõ ràng như những đường vẽ mực đen.


*Vút! Vút! Vút!*


Tần Vô Ảnh khẽ nhích gót chân phải, thân hình lướt đi nhẹ nhàng như một bóng ma xám. Thanh kiếm mỏng trong tay y vạch ra ba đường vòng cung chuẩn xác đến kinh ngạc. Tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên rền rĩ. Ba con dơi sắt đi đầu bị chém đứt đôi cánh cứng, rơi rụng xuống đất, máu đen của chúng phun tóe ra bốc mùi hôi thối.


Nhưng đàn dơi sắt quá đông. Chúng lao xuống liên tục từ mọi ngóc ngách, tạo thành một cơn bão đen kịt che phủ cả bệ đá ngầm. Một con dơi sắt khổng lồ, móng vuốt sắc lẹm như móc câu bọc thép, nhắm thẳng vào bả vai phải bằng xương thịt đang rỉ máu đỏ tươi của Thiên Uy mà lao xuống.


Thiên Uy nghiến chặt răng, cơn đau từ các huyệt đạo bị khóa khiến cậu không thể di chuyển linh hoạt. Cậu kéo lê chân trái nặng nề theo bộ pháp Ngự Trọng Bộ Pháp, lấy chân phải làm điểm tựa chịu lực nén, rồi vung mạnh cánh tay đá trái khổng lồ quét ngang một đường thô bạo.


*Bùm!*


Cánh tay đá xám xịt, cứng ngắc như một khúc gỗ cổ thụ đập thẳng vào thân con dơi sắt. Sức nặng vạn cân từ cơ thể hóa thạch nghiền nát xương cốt con quái thú, đánh văng nó găm chặt vào vách đá nhọn hoắt bên cạnh. Tuy nhiên, lực phản chấn cực mạnh dội ngược lại bả vai trái khiến Thiên Uy ho ra một búng máu đen, mười một cây ngân châm trên ngực cậu rung lên bần bật, bốc ra những làn khói lạnh buốt.


“Khụ... Lâm cô nương... đưa A Sâm trốn vào khe đá!” Thiên Uy khàn giọng nói, mắt trái cậu bắt đầu mờ đi, chỉ còn mắt phải nhìn thấy lờ mờ dưới ánh sáng xanh lục của mạch quặng.


Lâm Dao cắn răng, lết thân hình kiệt sức đến góc hang, cố gắng kéo tiểu dược đồng A Sâm—người đang bị tê liệt nửa thân dưới do độc tố hỏa sa của mũi tên sượt qua vai—vào sâu trong một khe nứt đá hẹp chịu lực nén tốt.


Đột ngột, một tiếng rít gió cực kỳ mỏng, sắc lẹm và lạnh lẽo vang lên từ phía cửa hang tối tăm, hoàn toàn khác biệt với tiếng cánh dơi sắt đập phành phạch.


*Hưu! Hưu!*


Ba luồng ánh sáng đen xé toác màn sương mù ẩm ướt, nhắm thẳng vào cổ Lâm Dao mà phóng tới. Đó là kim độc tê liệt của Phong Ảnh—nữ sát thủ khinh công của phân đà Hắc Thiết Giáo. Ả đã bám theo dấu máu đen rò rỉ của Thiên Uy để đột nhập vào hang.


Tần Vô Ảnh giật nhẹ đôi tai. Thính Binh Thuật của y ngay lập tức bắt được độ rung của không khí từ ba mũi kim độc.


“Kẻ gian xảo!”


Tần Vô Ảnh quát lớn, y xoay người 360 độ, vung trúc kiếm bọc sắt chìm tạo ra một vòng tròn kiếm kình mỏng nhưng sắc bén. Tiếng *keng keng* vang lên liên tiếp, ba mũi kim độc bị đánh bạt găm sâu vào vách đá bên cạnh, làm đen kịt một mảng rêu xanh do kịch độc nhện mỏ quặng ăn mòn.


Từ trên vách đá đứng trơn trượt đầy rêu độc, một bóng đen mảnh khảnh lướt đi nhanh như gió thổi không để lại dấu chân. Phong Ảnh sử dụng Phong Ảnh Bộ Pháp bám chặt vào các cột thạch nhũ, mặt che mạng lụa đen, đôi mắt sắc lạnh xếch ngược lộ rõ sát ý tàn độc. Ả nhìn thấy Thiên Uy đang bị giới hạn nội lực, liền cười lanh lảnh:


“Thạch Ma! Hôm nay Động Thạch Nhũ Lạnh này sẽ là mộ địa của các ngươi. Lôi Hùng đà chủ đã ra lệnh, kẻ nào mang đầu ngươi về sẽ được phong làm Phó đà chủ!”


Ả dứt lời, thân hình lướt xuống như một con chim én đêm, tay phải rút ra thanh đoản kiếm dẻo mỏng rèn từ thép nguội, nhắm thẳng vào huyệt Thái Dương bên mắt trái đang mờ của Thiên Uy mà đâm lén.


Thiên Uy đứng bất động giữa bệ đá ngầm, lồng ngực cậu co thắt dữ dội. Cậu cố gắng vận hành Hám Địa Kích để đấm sập vách hang cản địch, nhưng ngay khi chân khí lạnh vừa dồn xuống nắm đấm đá, mười một cây ngân châm khóa mệnh lập tức phản chấn, hàn độc buốt nhói chạy thẳng vào tim khiến cậu khuỵu gối xuống, phun ra một ngụm máu đỏ tươi lẫn máu đen lưu huỳnh. Chiêu thức thất bại, kình lực tan biến.


“Thạch đại ca!” Lâm Dao hét lên trong tuyệt vọng.


Đoản kiếm mỏng của Phong Ảnh đã áp sát huyệt Thái Dương của Thiên Uy trong vòng ba tấc. Hơi lạnh từ lưỡi thép dẻo đã làm buốt lạnh da mặt cậu.


Trong khoảnh khắc sinh tử, Thiên Uy nhắm nghiền mắt trái bị mờ. Cậu tập trung toàn bộ tinh thần vào tai phải, áp dụng Thính Binh Thuật lắng nghe tiếng rít gió của lưỡi kiếm dẻo co giãn. Cậu nghiêng đầu sang bên phải nửa phân một cách chuẩn xác, tránh được mũi kiếm đâm lén trong gang tấc. Lưỡi đoản kiếm sượt qua má cậu, để lại một vết xước rỉ máu đỏ tươi.


Ngay khi đoản kiếm đâm hụt, Thiên Uy đưa cánh tay đá trái khổng lồ cứng ngắc lên, dùng kỹ thuật Thạch Thủ Toái Đao kẹp chặt lấy sống đoản kiếm dẻo của Phong Ảnh.


*Rắc!*


Kình lực nặng nề từ bàn tay đá xám xịt bóp chặt lưỡi kiếm, vận lực bẻ gãy đôi thanh đoản kiếm dẻo rèn từ thép nguội. Phong Ảnh kinh hoàng biến sắc, ả không ngờ một kẻ bị khóa mệnh châm vẫn có thể phản xạ và sở hữu lực tay đá kinh người đến thế. Ả vội vàng dậm mạnh chân vào ngực Thiên Uy, mượn lực phản chấn để dùng khinh công tháo lui bám lên vách đá cao.


Nhưng đàn dơi sắt dị biến vẫn đang lao xuống điên cuồng. Sự hiện diện của Phong Ảnh và tiếng kim loại gãy nứt càng làm chúng trở nên hung hãn. Một toán dơi sắt năm con lao xuống bám chặt lấy bả vai phải bằng xương thịt của Thiên Uy, dùng móng vuốt sắt cào cấu điên cuồng, rách da rỉ máu đỏ tươi xối xả dọc mạn sườn.


Thiên Uy cắn chặt răng không phát ra một tiếng rên rỉ. Cậu dùng tay đá trái quét mạnh liên tiếp lên bả vai phải để đập nát bầy dơi sắt, máu đen lưu huỳnh và máu đỏ tươi hòa lẫn chảy tràn trên lớp da đá xám xịt.


Trong lúc hỗn loạn, Phong Ảnh ở trên vách đá cao nhìn thấy Lâm Dao đang cố gắng bảo vệ A Sâm trong khe đá nứt hẹp. Đôi mắt sát thủ lóe lên tia sáng xảo quyệt. Ả biết không thể cận chiến với tay đá của Thiên Uy và kiếm mù của Tần Vô Ảnh trong không gian hẹp, liền quyết định tấn công vào điểm yếu chí mạng của bọn họ.


Ả lộn vòng trên không, hai tay vung mạnh, phóng ra mười mũi kim độc tê liệt bôi chất hỏa sa đen kịt nhắm thẳng vào Lâm Dao đang bị kẹt giữa khe đá nứt không thể né tránh.


“Dao nhi! Tránh mau!” Tần Vô Ảnh nghe tiếng gió rít dồn dập, nhưng y đang bị vây hãm bởi đàn dơi sắt dày đặc xung quanh, không thể lướt tới kịp thời.


Lâm Dao trợn tròn mắt nhìn mười luồng ánh sáng đen xé gió lao thẳng vào cổ mình. Khe đá quá hẹp, thân hình nàng bị kẹt chặt giữa hai vách đá nhọn hoắt chịu lực nén, hoàn toàn không có một đường lui nào trước sát chiêu độc hiểm của kẻ thù.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!