Trùng Phùng Trong Hang Đá
Tiếng gió tuyết gào rú bên ngoài vách đá Thiết Thạch Sơn nhạt dần, nhường chỗ cho bóng tối tĩnh mịch và hơi lạnh ẩm ướt của lòng đất sâu. Dưới chân thác nước ngầm chảy qua Động Thạch Nhũ Lạnh, bóng tối đặc quánh như hũ mực đổ, chỉ được thắp sáng bởi những mạch quặng sắt lấp lánh sắc xanh lục lạnh lẽo bò dọc trên vách đá đứng. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn dội vào lòng đất lạnh, nghe cô độc và buốt giá đến tận xương tủy.
Tần Vô Ảnh cõng tiểu dược đồng A Sâm trên lưng, từng bước chân của y dẫm lên nền đá rêu phong trơn trượt cực kỳ vững chãi. Gương mặt y trầm mặc, đôi mắt nhắm nghiền với vết sẹo dài loang lổ cắt ngang mi mắt không hề dao động. Y không cần ánh sáng. Trong thế giới bóng tối của y, tiếng nước nhỏ giọt, độ ẩm của không khí và tiếng thở dốc yếu ớt của Lâm Dao phía sau đều hiện lên rõ ràng thành một bản đồ địa hình chi tiết.
“Dao nhi, bám chặt lấy đai lưng của ta. Lối đi này dốc đứng và đầy rêu độc, sơ sẩy một bước sẽ rơi xuống vực thẳm ngầm.” Giọng Tần Vô Ảnh khàn đặc, khẽ nghiêng tai lắng nghe tiếng gió rít qua khe đá.
Lâm Dao cắn chặt môi, mười đầu ngón tay của nàng bị bỏng lạnh đỏ ửng, sưng tấy đến mức tê dại sau khi trốn chạy qua bão tuyết. Nàng ôm chặt bọc vải thô chứa cuốn y thư cổ "Thần Nông Bản Thảo Kinh" trước ngực, bước chân lảo đảo theo sau kiếm khách mù. Cơn đau lòng vì phụ thân bị bắt giam và sự phản bội của sư huynh Lâm Phong vẫn đang gặm nhấm tâm can nàng, nhưng nàng biết mình không được phép gục ngã lúc này.
Phía sau lưng Tần Vô Ảnh, tiểu dược đồng A Sâm đã hoàn toàn im lặng. Chất độc hỏa sa tê liệt từ mũi tên sượt qua vai phải của cậu bé đang phát tác cực nhanh. Kinh mạch cổ của A Sâm đã cứng đơ, da dẻ chuyển sang màu xanh tím tái dính đầy tuyết cát xám xịt. Cậu bé chỉ còn có thể phát ra những tiếng rên rỉ vô lực dính đầy đờm nghẹn.
“A Sâm, ráng chịu đựng một chút nữa thôi. Sắp tới nơi rồi.” Lâm Dao khẽ thì thầm, giọng nàng run rẩy vì lạnh và lo sợ.
*Tí tách. Tí tách.*
Tiếng nước nhỏ giọt đột ngột vang lên dồn dập hơn. Tần Vô Ảnh dừng bước chân khập khiễng, mũi y giật nhẹ, ngửi thấy một mùi hương vô cùng đặc trưng đang lảng vảng trong không khí ẩm ướt—mùi lưu huỳnh mỏ cổ nồng nặc hòa lẫn với mùi máu tươi tanh nồng.
“Cậu ấy ở đằng kia.” Tần Vô Ảnh trầm giọng nói, chỉ tay về phía một bệ đá ngầm bằng phẳng nằm khuất sau những cột thạch nhũ lạnh rủ xuống như những lưỡi đao đá khổng lồ.
Lâm Dao vội vã lướt qua người kiếm khách mù, bước chân nàng dẫm lên vũng nước lạnh buốt. Dưới ánh sáng xanh lục mờ ảo của mạch quặng sắt chìm, nàng nhìn thấy một thân hình gầy gò đang quằn quại trong cơn đau đớn tột cùng trên bệ đá ngầm.
Đó là Thạch Thiên Uy.
Cảnh tượng trước mắt khiến Lâm Dao bàng hoàng đến mức phải đưa tay bịt chặt miệng để ngăn tiếng hét thất thanh. Thiếu niên mười bảy tuổi đang nằm nghiêng, toàn thân run rẩy bần bật. Cánh tay trái của cậu—từ ngón tay, cổ tay, cùi chỏ đến tận bả vai—đã hoàn toàn biến thành một màu đá xám xịt, xù xì và nứt nẻ nồng nặc (Hóa Thạch Viên Mãn Cấp 1). Cánh tay ấy cứng đơ gồ lên như một tảng đá cổ không khớp cử động, lạnh buốt đến mức sương giá trắng xóa đang đóng dày đặc xung quanh lớp da đá.
Ở bả vai trái, vết nứt dài ba tấc do chấn động lực đập đá trước đó đã toác rộng thêm một phân, rỉ ra từng giọt máu đen kịt, nồng nặc mùi lưu huỳnh và sắt rỉ. Sức nóng từ hỏa độc lưu huỳnh trong cơ thể đang thiêu đốt ngũ tạng của cậu, đối lập hoàn toàn với hàn khí ma công đang đóng băng nửa người bên trái.
*Khụ! Khụ!*
Thiên Uy đột ngột ho dữ dội, một búng máu đen rỉ sét phun ra từ miệng cậu, làm ướt sũng bề mặt bệ đá ngầm dưới thân. Vệt máu đen vừa chạm xuống đá lạnh lập tức bốc lên làn khói xám nhạt nồng nặc mùi lưu huỳnh nóng rát. Bên ngực phải bằng thịt, vết thương bị chém sâu hoắm bởi đại đao của Huyết Đao cũng đang rách miệng, rỉ máu đỏ tươi loang lổ sát tim, dính chặt vào Chiếc Vòng Đá Lạnh Diệp Linh Chi đang tỏa ra làn khói lạnh mỏng manh dưới lớp áo vải thô rách nát.
“Thạch đại ca!”
Lâm Dao quỳ sụp xuống bên bệ đá, nước mắt nàng rơi xuống làn da đá xám lạnh lẽo của cậu rồi lập tức đông cứng thành những hạt băng nhỏ. Nàng đưa bàn tay bỏng lạnh sưng tấy của mình chạm vào bả vai đá của Thiên Uy. Nó lạnh buốt và cứng ngắc như đá granite nghìn năm dưới đáy suối sâu, không hề có một chút xúc giác hay sự ấm áp của người sống. Nhịp tim dưới lồng ngực trái của cậu đập chậm chạp, đứt quãng, mỗi lần đập đều khiến lồng ngực co thắt dữ dội.
“Hàn độc... đã xâm nhập vào sát màng tim rồi. Cánh tay đá đang hút sạch sinh khí huyết quản của huynh ấy.” Lâm Dao khàn giọng, gương mặt thanh khiết như hoa tuyết lộ rõ vẻ hoảng loạn. “Nếu không khóa chặt ngả kinh mạch dẫn vào tim ngay lập tức, tim huynh ấy sẽ hoàn toàn hóa thạch vĩnh viễn trong vòng nửa canh giờ nữa!”
“Dao nhi, bình tĩnh lại. Ta sẽ giúp cô giữ chặt cậu ấy. Hãy dùng châm cứu gia truyền của cha cô.” Tần Vô Ảnh đặt A Sâm nằm xuống một góc khuất an toàn, rồi lướt tới đứng sừng sững bên cạnh bệ đá, hai bàn tay chai sạn đặt mạnh lên bả vai phải bằng thịt và chân phải của Thiên Uy.
Lâm Dao hít một hơi thật sâu để lấy lại sự bình tĩnh của một y sư. Nàng mở bọc vải thô, lấy ra hũ sứ chứa bột Băng Phiến Tán và hộp khóa bảo mật bọc da trâu. Mở hộp khóa, bộ Hắc Thiết Ngân Châm gia truyền lấp lánh ánh đen bóng dưới ánh sáng xanh lục. Những cây kim châm cứu đặc biệt này đúc từ hợp kim bạc và sắt nguội mỏ cổ, là dụng cụ duy nhất có thể chịu được kình lực hóa thạch mà không bị gãy nứt.
“Thạch đại ca, huynh phải nhẫn nhịn đau đớn này.” Lâm Dao thì thầm bên tai Thiên Uy, dù cậu vẫn đang hôn mê sâu dằn vặt bởi ảo giác ma công.
Nàng nhanh chóng dùng ngón tay lấy một lượng lớn bột Băng Phiến Tán đắp chặt vào vết nứt sâu hoắm trên bả vai đá trái của cậu để ngăn rỉ máu đen. Bột thuốc màu trắng vừa tiếp xúc với máu đen lập tức tạo ra tiếng rít xèo xèo chói tai, tỏa ra cảm giác mát lạnh tê dại làm dịu đi vết nứt rách.
Tiếp theo, Lâm Dao rút ra cây Hắc Thiết Ngân Châm thứ nhất dài ba tấc. Nàng nín thở, mười đầu ngón tay bỏng lạnh run rẩy nhẹ nhưng ánh mắt cực kỳ kiên định. Nàng đâm mạnh cây kim sâu hai phân vào huyệt Kiên Tỉnh bên vai trái của Thiên Uy.
*Xoẹt!*
Một làn khói lạnh mỏng manh xám xịt lập tức bốc lên từ thân kim châm cứu. Thân thể Thiên Uy co giật mạnh, một tiếng rên rỉ khàn đặc thoát ra từ cổ họng cậu. Chân khí hóa thạch lạnh lẽo dọc kinh mạch vai trái bắt đầu phản chấn điên cuồng chống lại sự xâm nhập của ngân châm.
Lâm Dao không dừng tay, nàng tiếp tục rút cây kim thứ hai, thứ ba, thứ tư châm vào các huyệt đạo quanh khớp vai đá để thiết lập *Khóa Nhiệt Châm Cứu Pháp*. Hàn khí từ tay đá phóng ra dọc theo thân kim buốt sâu vào tận xương tủy mười ngón tay của Lâm Dao, khiến da tay nàng tái bệch, run rẩy dữ dội.
Đến khi nàng chuẩn bị châm cây kim thứ năm vào huyệt Thiên Tông, dòng chân khí lạnh hỗn loạn tự hủy của Ma Công Hóa Thạch đột ngột bùng phát mạnh mẽ. Một luồng kình lực lạnh giá phản chấn cực mạnh phóng ra từ bả vai đá của Thiên Uy, làm chệch mũi kim trên tay Lâm Dao. Mũi kim sắt đen suýt chút nữa đã đâm lệch sang kinh mạch chủ bên cổ phải, nơi đang bị hoại tử nhẹ do bỏng độc sâm đen.
“A!” Lâm Dao kêu lên một tiếng, mười ngón tay nàng tê dại hoàn toàn, không thể giữ chặt cây kim.
“Dao nhi, giữ vững tâm thần!”
Tần Vô Ảnh quát nhẹ. Y bất ngờ vận hành *Thính Phong Nạp Tức Quyết*, dồn toàn bộ nội lực Thính Phong ấm nóng vào hai lòng bàn tay, áp chặt sườn giữ chặt bả vai và lồng ngực Thiên Uy không cho run rẩy. Luồng nội lực ấm áp của kiếm khách mù thẩm thấu vào cơ thể Thiên Uy, tạm thời áp chế dòng chân khí hóa thạch nổi loạn quanh vai.
“Đâm kim mau! Ta không thể giữ được lâu!” Tần Vô Ảnh trầm giọng, trán y đã lấm tấm mồ hôi lạnh.
Lâm Dao cắn chặt răng đến bật máu, dùng cả hai tay giữ chặt cây ngân châm thứ năm, vận lực đâm sâu vào huyệt Thiên Tông.
*Bùm!*
Một tiếng nổ đục rền rất nhỏ vang lên trong kinh mạch vai trái Thiên Uy. Luồng hàn độc ma công bị ngân châm tẩm thạch tủy cực lạnh dẫn truyền ngược ra ngoài da, trung hòa bớt hỏa độc lưu huỳnh nóng rực đang thiêu đốt ngũ tạng của cậu. Thiên Uy ngừng co giật, hơi thở có phần ổn định hơn, nhưng sắc mặt cậu vẫn xám xịt như tro tàn.
Lâm Dao không dám chậm trễ một hơi thở nào. Nàng tiếp tục châm cây kim thứ sáu, thứ bảy, thứ tám, thứ chín, thứ mười vào các huyệt đạo quanh ngực trái để khóa chặt màng bảo vệ tim. Mỗi cây kim cắm xuống đều bốc lên làn sương giá xám xịt lạnh lẽo, bao bọc nửa lồng ngực trái của Thiên Uy trong một màng bảo vệ xơ cứng tạm thời.
Cuối cùng, nàng rút ra cây ngân châm thứ mười một—cây kim quan trọng nhất quyết định sự thành bại của *Khóa Mệnh Châm Pháp*. Cây kim này phải đâm chính xác vào huyệt Đản Trung sát màng tim để khóa chặt dòng chân khí lạnh không cho xâm nhập vào cơ tim.
Bàn tay Lâm Dao run lên bần bật vì kiệt sức và lạnh giá. Nàng nhìn lồng ngực phập phồng đứt quãng của Thiên Uy, biết rằng chỉ cần sai lệch một phân, tim cậu sẽ ngừng đập ngay lập tức.
“Thạch đại ca, xin hãy tin tưởng muội...”
Lâm Dao nhắm mắt lại một khoảnh khắc, rồi mở mắt ra với ý chí quyết đoán tuyệt đối. Nàng dùng lực hai tay đâm mạnh cây ngân châm thứ mười một sâu vào huyệt Đản Trung.
*Keng!*
Một tiếng ngân thanh giòn vang vọng khắp lòng hang đá tối tăm. Thân thể Thiên Uy ưỡn cong lên một cái dữ dội, một búng máu đen đặc rỉ sét phun ra từ miệng cậu dính đầy bệ đá. Chiếc vòng đá lạnh trên ngực phải cậu tỏa ra ánh sáng mỏng manh xoa dịu tim.
Ngay sau đó, cơ thể Thiên Uy hoàn toàn thả lỏng, đổ sụp xuống bệ đá ngầm. Nhịp tim của cậu đập chậm lại nhưng đều đặn và mạnh mẽ hơn, làn sương giá quanh ngực trái dần tan biến. Trạng thái *Khóa Mệnh Châm Pháp* đã được thiết lập hoàn chỉnh, giữ được mạng sống cho Thiên Uy khỏi sự đông cứng hóa thạch, nhưng cái giá phải trả là toàn bộ nội lực của cậu bị phong tỏa chặt chẽ, giới hạn ngặt nghèo ở mức năm thành.
Lâm Dao kiệt sức ngồi sụp xuống đất, mười đầu ngón tay nàng đỏ hồng sưng tấy vì bỏng lạnh, đôi mắt mỏi mệt mờ đi vì kiệt lực. Nàng nhìn Thiên Uy thở đều đặn trở lại, lòng dâng lên một niềm thanh thản câm lặng.
*Rắc. Rắc. Rắc.*
Nhưng niềm vui ngắn ngủi chưa kịp trọn vẹn. Từ trên những kẽ đá nứt nẻ và vách hang tối tăm phía trên đỉnh đầu bọn họ, một loạt tiếng động sột soạt quái dị vang lên dồn dập, phá vỡ sự tĩnh mịch của Động Thạch Nhũ Lạnh.
Một mùi hôi thối nồng nặc bốc lên, hòa lẫn với mùi máu đen rỉ sét vừa phun ra của Thiên Uy.
Tần Vô Ảnh lập tức buông tay khỏi vai Thiên Uy, tay phải y giật mạnh chuôi trúc kiếm, lưỡi sắt chìm mỏng manh lộ ra lấp lánh sắc xanh lục lạnh lẽo. Y nghiêng tai hướng lên trần hang, nín thở tập trung thính giác lên cực hạn.
“Có thứ gì đó đang lao xuống từ vách hang sâu. Số lượng rất lớn!” Tần Vô Ảnh trầm giọng cảnh báo, thanh kiếm mỏng trong tay y khẽ rung lên phát ra tiếng rít gió nhỏ nhẹ.
*Hưu! Hưu! Hưu!*
Ngay khi cây kim châm cứu thứ mười một vừa cắm định vị sâu vào huyệt đạo ngực trái Thiên Uy, một tiếng gầm rú dữ dội, chói tai của loài quái thú dơi sắt vang vọng từ những khe nứt tối tăm trên vách hang ngầm, kéo theo hàng vạn đôi mắt đỏ rực sát khí đang lao xuống điên cuồng hướng về phía bầy người.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!