Nhạc nềnTaohua

Chạy Trốn Trong Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bấc rít lên từng hồi điên cuồng qua những tán thông già của cánh rừng phía Tây Thiết Thạch Trấn, mang theo những hạt tuyết nặng nề quất thẳng vào gương mặt tái nhợt của Lâm Dao. Đêm lập đông tối tăm như một hũ mực đổ, mặt đất phủ đầy tuyết cát xám xịt dơ bẩn trơn trượt. Tiếng bước chân thô bạo của truy binh Hắc Thiết Vệ phía sau vẫn rầm rập đuổi tới, tiếng giáp sắt va chạm vào nhau nghe chói tai, rợn người giữa màn đêm tĩnh mịch.


“Sư tỷ... đệ... đệ không chạy nổi nữa...”


Tiểu dược đồng A Sâm hụt chân ngã sấp xuống một vũng tuyết nhão, hơi thở hổn hển đứt quãng. Cậu bé mới mười ba tuổi, đôi bàn tay sưng tấy vì lạnh đang run lên bần bật, vai trái đau nhức do cú đập gậy sắt của lính tuần lúc ở y quán Hồi Xuân Đường vẫn còn âm ỉ rỉ máu. Lâm Dao vội vàng quay lại, dùng đôi tay cũng đang bỏng lạnh đỏ ửng của mình đỡ lấy tiểu sư đệ. Nàng siết chặt bọc vải thô trước ngực—nơi cất giấu cuốn y thư cổ "Thần Nông Bản Thảo Kinh" mà phụ thân Lâm Bản Thảo đã liều mạng bảo vệ.


“A Sâm, cố lên con! Chúng ta không thể dừng lại ở đây!”


Giọng Lão Bản trầm thấp dội lên từ bóng tối bên cạnh. Thân hình vạm vỡ của lão tiều phu phủ đầy tuyết trắng, bàn tay phải rách toác rỉ máu đỏ tươi do vết bỏng cũ đang nắm chặt khúc sào tre gãy làm đôi. Lão Bản ghé vai đỡ lấy A Sâm, đôi mắt ngập tràn lo âu nhìn về phía ngọn lửa đuốc hỏa công đang bập bùng đuổi sát phía sau. Lão biết rõ, huyện lệnh Tào Đốc Công đã ban bố lệnh truy quét toàn bộ y quán, lính tuần Hắc Thiết Vệ kết hợp với đệ tử Thiết Sa Môn đang rải quân phong tỏa mọi ngả đường rừng.


“Lão Bản thúc thúc... chúng ta phải đi đâu bây giờ?” Lâm Dao cắn chặt môi đến bật máu để ngăn tiếng khóc nấc. Hình ảnh phụ thân bị xích sắt trói chặt lôi đi dưới ánh cười tàn độc của tên phản đồ Lâm Phong vẫn như một nhát dao đâm nát tâm can nàng.


Lão Bản nhìn về phía thung lũng sâu hoắm đầy sương mù phía trước, khàn giọng nói:


“Dao nhi, nghe ta nói. Lũ Hắc Thiết Vệ nghĩ rằng Thiên Uy đã trốn lên núi đá phía Tây nên đang dồn lực lượng vây quét hướng đó. Nhưng thực chất, Thiên Uy vẫn đang hôn mê sâu dưới hang đá hoang dã ven sông Hắc Thủy. Sức khỏe của cậu ấy đang nguy kịch, bả vai đá rạn nứt rỉ máu đen liên tục, ngực trái lạnh buốt do ngân châm khóa mệnh bị chấn động. Ta phải lập tức quay lại hang để di dời cậu ấy lên Động Thạch Nhũ Lạnh ngầm dưới Thiết Thạch Sơn trước khi bầy chó săn của Thiết Lang đánh hơi thấy.”


Lão Bản chỉ tay về phía cánh rừng thông rậm rạp phía Tây vách đá:


“Hai đứa hãy chạy vào lối mòn này. Cựu binh Tần Thiết Đao trước khi đi đã gửi một mật thư nhờ người bằng hữu võ lâm đến đón hai đứa ở bìa rừng. Người đó sẽ bảo vệ hai đứa an toàn. Ta sẽ thu hút một toán kỵ binh đuổi theo hướng sông để đánh lạc hướng bọn chúng!”


“Thúc thúc! Như vậy quá nguy hiểm!” Lâm Dao hoảng hốt níu lấy tay áo Lão Bản.


“Không còn thời gian nữa! Đi mau!” Lão Bản dứt khoát đẩy Lâm Dao và A Sâm vào lối mòn tối tăm, rồi tự mình vung khúc sào tre gãy, cố tình dậm mạnh bước chân tạo vết trên tuyết lớn hướng ngược lại phía bến sông Hắc Thủy, lớn tiếng hô hoán để dẫn dụ truy binh.


Lâm Dao nước mắt giàn giụa, kéo lấy A Sâm chạy điên cuồng vào rừng sâu. Những cành thông khô gãy quệt rách da mặt hai đứa trẻ, tuyết lạnh buốt giá luồn vào cổ áo sờn rách.


Nhưng tai họa không buông tha cho những kẻ khốn cùng. Chỉ sau nửa canh giờ trốn chạy, tiếng chó sủa dữ tợn và tiếng xích sắt lách cách lại vang lên phía sau. Một toán tuần binh Hắc Thiết Vệ bọc giáp nặng nề, tay cầm chiến thương dài phá giáp đã phát hiện ra dấu vết của họ nhờ sự chỉ điểm của những đệ tử Thiết Sa Môn điên cuồng tìm kiếm tiền thưởng.


“Ở đằng kia! Có dấu chân nhỏ trên tuyết! Bắt lấy con nhỏ đó!” Tiếng gầm rú của tên đầu mục tuần binh vang lên khô khốc qua chiếc mũ giáp sắt.


Lâm Dao và A Sâm hoảng loạn lao vào một bụi cây rậm rạp khuất dưới một vách đá đứng đón gió tuyết. Hai đứa trẻ nín thở, ôm chặt lấy nhau, cơ thể run rẩy bần bật giữa cái lạnh buốt xương và nỗi sợ hãi tột cùng. Qua kẽ lá thông phủ tuyết, nàng nhìn thấy năm tên lính tuần mang giáp sắt dày đang từ từ áp sát, ánh đuốc hỏa công đỏ rực soi rõ những mũi thương bịt sắt nhọn hoắt.


*Hưu! Hưu! Hưu!*


Không một lời cảnh báo, toán lính tuần giương cung bắn một loạt tên bịt sắt bôi độc hỏa sa thẳng vào bụi cây nơi hai đứa trẻ ẩn nấp. Tiếng gió rít chói tai xé toác màn đêm lạnh lẽo.


Lâm Dao nhắm nghiền mắt, ôm chặt lấy A Sâm, chuẩn bị tinh thần đón nhận cái chết cận kề. Nhưng nhát chém chết chóc ấy đã không đến.


*Keng! Keng! Keng!*


Một loạt tiếng va chạm kim loại thanh giòn, chói tai vang lên giữa không trung. Một bóng người mặc y phục xám tro rách rưới nhưng gọn gàng bất ngờ lướt ra từ bóng tối vách đá như một bóng ma không tiếng động. Người đó tay cầm một thanh trúc kiếm thô ráp, cán gỗ mộc mạc, nhưng đường kiếm vung ra nhanh như chớp giật, đón gió bắt hình, gạt phăng toàn bộ loạt tên độc rơi rụng xuống tuyết cát.


Lâm Dao hé mắt nhìn. Đó là một nam tử trung niên, mái tóc xơ xác buộc gọn gàng bằng một sợi dây da thú. Đôi mắt y nhắm nghiền, một vết sẹo kiếm dài đáng sợ loang lổ cắt ngang qua cả hai mi mắt, gương mặt trầm mặc lạnh lùng như đá cổ. Bên hông y đeo một chiếc hồ lô rượu cũ kỹ bằng đồng bọc sắt.


“Kẻ nào? Dám cản trở công vụ của Hắc Thiết Giáo?” Tên đầu mục tuần binh tức giận quát lớn, vung chiến thương dài phá giáp chỉ thẳng vào người mới tới.


Nam tử mù không đáp. Y khẽ nghiêng tai đón gió rít, nín thở vận hành *Thính Phong Nạp Tức Quyết*. Trong thế giới bóng tối của y, tiếng tuyết rơi rơi nhẹ, tiếng nhịp tim dồn dập của Lâm Dao, và cả tiếng chuyển động nặng nề của những bộ giáp sắt dày đều hiện lên rõ mồn một như một bản đồ chi tiết.


“Ta là Tần Vô Ảnh.” Giọng y khàn đặc, lạnh lẽo. “Nhận ủy thác từ thư mật của Tần Thiết Đao, đến đón y sư Lâm gia. Kẻ nào bước lên một bước, chết.”


“Tên mù khốn khiếp! Giết hắn!”


Hai tên lính giáp nặng vung thương dài đâm tới tầm trung với lực đâm cực mạnh, nhắm thẳng vào ngực và cổ của Tần Vô Ảnh. Lực đâm xé gió tạo ra tiếng rít đục rền.


Tần Vô Ảnh đứng bất động cho đến khi mũi thương chỉ còn cách ngực nửa thước. Y bất ngờ xoay nhẹ người, bộ pháp di chuyển nhanh nhẹn không tiếng động lách qua khe hẹp giữa hai mũi thương đâm thẳng. Cùng lúc đó, tay phải y giật mạnh chuôi trúc kiếm.


*Xoẹt!*


Một lưỡi thép mỏng rèn từ sắt chìm lạnh lẽo giấu bên trong vỏ trúc kiếm lộ ra, lấp lánh một làn khói lạnh mỏng manh dưới ánh đuốc. Tần Vô Ảnh sử dụng *Vô Ảnh Kiếm Pháp* đâm nhanh chớp nhoáng, lưỡi kiếm dẻo dai luồn lách qua khe hở giáp cổ bọc thép dày của hai tên lính tuần, đâm xuyên qua yết hầu của chúng chỉ trong một nhịp thở.


*Phụt!*


Máu đỏ tươi phun ra xối xả, nhuộm đỏ mảng tuyết trắng xóa dưới chân. Hai tên lính giáp nặng trợn tròn mắt, tay ôm cổ họng đổ sập xuống đất như hai khúc gỗ khô đổ nát. Lực chấn động từ cơ thể bọc sắt của chúng làm rung chuyển mặt tuyết cát.


Tên đầu mục tuần binh kinh hoàng lùi lại một bước: “Ngươi... ngươi luyện kiếm pháp gì thế này? Mau phóng ám khí giết hắn!”


Từ trên vách đá đứng cao mười trượng phía sau, một bóng đen mảnh khảnh đang bám vách đá lướt nhanh như gió thổi không để lại dấu chân. Đó chính là sát thủ khinh công Phong Ảnh dưới quyền phân đà. Ả dùng một tay bám vào dây leo gai bọc sắt, tay kia vung mạnh, phóng ra hàng loạt kim độc tê liệt tầm xa nhắm thẳng vào đỉnh đầu Tần Vô Ảnh và hai đứa trẻ.


*Vút! Vút! Vút!*


Tiếng kim độc xé gió cực kỳ nhỏ nhẹ, gần như không tiếng động. Nhưng thính giác nhạy bén cực hạn của Tần Vô Ảnh đã bắt được độ rung bất thường của không khí.


“Tránh ra!”


Tần Vô Ảnh quát nhẹ, tay trái giật phăng chiếc hồ lô rượu bằng đồng bọc sắt bên hông ném mạnh lên không trung hướng về phía vách đá, đồng thời vận kình lực phóng kiếm khí mỏng manh đập mạnh vào đáy hồ lô.


*Bùm!*


Chiếc hồ lô rượu nổ tung giữa chừng, rượu ngâm nóng rực bắn tung tóe cùng mảnh đồng vụn tạo ra một lá chắn chấn động lực hất văng toàn bộ loạt kim độc tê liệt của Phong Ảnh rơi rụng xuống khe đá nứt.


Phong Ảnh trên vách đá hừ lạnh một tiếng, khinh công bám vách của ả quá nhanh, lập tức lướt mất hút vào màn sương mù dày đặc để chuẩn bị cho đợt tấn công tiếp theo.


Tần Vô Ảnh biết rõ khuyết điểm của mình là không thể nhìn thấy đối thủ di chuyển trên cao vách đá đứng đón gió bão. Y quyết định không truy đuổi Phong Ảnh mà dùng sương mù đêm tối đầm lầy để dẫn Lâm Dao lách đi đường tắt.


Y lướt tới bên cạnh Lâm Dao, khàn giọng nói: “Trọng lượng cơ thể của hai đứa quá nặng, ta không thể dùng khinh công mang cả hai vượt qua vách đá đứng này được. Hãy bám chặt lấy đai lưng của ta, chúng ta phải chạy sâu vào đầm lầy sương mù hoang dã!”


Lâm Dao vội vã kéo lấy A Sâm gượng dậy. Nhưng đúng lúc đó, từ trong màn sương mù xám xịt dính đầy tuyết cát phía trên vách đá, một tiếng rít gió lạnh lẽo, im lặng tột cùng vang lên.


*Hưu!*


Một mũi tên bịt sắt mảnh khảnh bôi chất độc tê liệt cực mạnh từ bóng tối bắn sượt qua bả vai phải của A Sâm, găm thẳng vào thân cây thông phía sau.


“A!”


A Sâm hét lên một tiếng đau đớn, gương mặt nhỏ nhắn lập tức biến sắc, đôi môi chuyển sang màu xanh tím tái. Chất độc tê liệt từ vết thương sượt qua vai bắt đầu phát tác cực nhanh, dọc theo kinh mạch bả vai lan rộng xuống cánh tay phải bằng xương thịt khiến toàn thân cậu bé cứng đờ, ngã quỵ xuống đất không thể cử động thần kinh vận động.


“A Sâm!” Lâm Dao hoảng hốt quỳ xuống ôm lấy tiểu sư đệ, nước mắt tuôn rơi ròng rã.


Từ trên vách đá đứng cao hoang vu, tiếng cười lạnh lẽo, ma mị của sát thủ Phong Ảnh vang vọng qua màn sương mù dày đặc, báo hiệu cái chết đang dần khép chặt vòng vây quanh ba người bọn họ giữa đêm đông lạnh giá.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!