Nhạc nềnTaohua

Y Quán Sóng Gió

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bấc rít lên qua những khe ngói nứt của Hồi Xuân Đường, mang theo cái lạnh buốt xương của đêm đông Thiết Thạch Trấn dồn vào lòng sảnh nhỏ. Trong không gian ngập tràn mùi thảo dược nồng nàn, ấm áp của lò than củi, sự im lặng giữa hai người đệ tử y gia lại lạnh lẽo hơn cả bão tuyết ngoài kia.


Lâm Dao đứng bên bàn gỗ, mười đầu ngón tay thanh mảnh của nàng vẫn còn đỏ ửng và tê dại do hàn khí ma công của Thạch Thiên Uy phản phệ qua thân kim từ đêm trước. Nàng khẽ hà hơi ấm vào lòng bàn tay, cố gắng xoa dịu cơn buốt thấu xương tủy, nhưng đôi mắt trong vắt, thông tuệ vẫn kiên định nhìn vào hũ thuốc bột Băng Phiến Tán đang nghiền dở.


Phía đối diện, Lâm Phong đứng tựa lưng vào tủ thuốc bằng gỗ gụ cổ kính. Hắn mặc chiếc áo dài y sĩ màu xanh nhạt, tay vân vê chiếc quạt giấy vẽ phong cảnh biên thùy, nhưng gương mặt nho nhã thường ngày nay lại u ám đến đáng sợ. Đôi mắt ti hí của hắn dán chặt vào đôi bàn tay sưng tấy của Lâm Dao, khóe môi khẽ giật mạnh vì đố kỵ.


“Muội lại nghĩ đến tên phu mỏ tàn phế đó?” Lâm Phong khàn giọng hỏi, giọng điệu chứa đầy sự mỉa mai cố kìm nén. “Một kẻ trộm luyện Hóa Thạch Ma Công, biến cánh tay trái thành đá xám dơ bẩn, gieo rắc tai họa khắp Thiết Thạch Trấn này. Tại sao muội phải trộm cả bộ Hắc Thiết Ngân Châm gia truyền của cha để cứu một tên tà ma ngoại đạo?”


Lâm Dao dừng tay nghiền thuốc, ngước đôi mắt thanh khiết nhìn thẳng vào sư huynh. Giọng nàng nhẹ nhàng nhưng lạnh lùng như băng tuyết:


“Sư huynh, Thạch đại ca không phải tà ma ngoại đạo. Gia đình huynh ấy bị Lôi Hùng tàn sát, phụ thân bị chôn sống oan khốc dưới hầm mỏ số 9. Huynh ấy chỉ là một thiếu niên đáng thương muốn đòi lại công lý. Y lý của cha luôn dạy chúng ta: y gia trị bệnh cứu người, không phân biệt chính tà, chỉ thấy người bệnh sắp chết thì không thể làm ngơ. Sao huynh lại có thể nói ra những lời cạn tình như thế?”


“Y lý? Đạo nghĩa?” Lâm Phong cười khẩy, bước tới một bước, bàn tay siết chặt chiếc quạt giấy đến mức các nan tre kêu rắc rắc. “Lâm Dao, muội quá ngây thơ rồi! Muội có biết Lôi Hùng Bang và huyện lệnh Tào Đốc Công đã ban bố lệnh truy nã cấp địa phương, coi hắn là kẻ sát nhân phản đồ? Việc muội lén lút cứu hắn là đang kéo cả Hồi Xuân Đường này xuống địa ngục! Ta là học trò lớn của sư phụ, ta không thể trơ mắt nhìn y quán bị hủy hoại vì một tên phu mỏ thấp hèn!”


“Thấp hèn?” Lâm Dao khẽ run lên vì giận dữ. “Thạch gia ba đời làm thợ rèn chính trực, Thạch đại ca xả thân chém chết kỵ binh Lôi Báo để bảo vệ vạn phu mỏ nghèo khổ. Huynh ấy chính trực hơn vạn lần những kẻ ngụy quân tử ngoài kia!”


Sự bênh vực kiên định của Lâm Dao như một gáo dầu đổ vào ngọn lửa đố kỵ đang thiêu đốt tâm can Lâm Phong. Hắn thầm thương trộm nhớ sư muội từ nhiều năm qua, nhưng chưa bao giờ nhận được một ánh mắt dịu dàng từ nàng. Vậy mà giờ đây, nàng lại sẵn sàng mạo hiểm cả tính mạng, chịu đựng hàn độc bỏng lạnh để cứu mạng một tên phu mỏ dị dạng. Trong đai áo của Lâm Phong, chiếc thẻ bài đệ tử ký danh bằng sắt đen của Hắc Thiết Giáo khẽ chạm vào nhau, lạnh ngắt.


Hắn nghiến răng, quay mặt đi để che giấu sát ý điên cuồng trong mắt: “Được... được lắm. Muội đã cố chấp như vậy, thì đừng trách ta.”


Đúng lúc đó, từ gian trong của y quán, y sư Lâm Bản Thảo bước ra. Lão nhân ngoài năm mươi tuổi, râu dài bạc trắng cắt tỉa gọn gàng, mặc áo dài nho sĩ màu xanh lục, đôi kính gọng đồng thô sơ trễ xuống mũi. Gương mặt lão đầy vẻ mệt mỏi và lo âu. Lão nhìn hai đứa học trò, thở dài một tiếng:


“Lâm Phong, Lâm Dao, hai con đừng cãi nhau nữa. Sóng gió ngoài kia đã cận kề rồi. Lão Bản vừa mới lén báo tin cho ta, Lôi Hùng đã điên cuồng phong tỏa toàn bộ thị trấn, liên kết với Thiết Sa Môn rải độc cát sắt khắp các nguồn nước. Thiên Uy đang trốn trong hang đá hoang dã, vết thương ngực phải rách sâu và vai đá nứt nẻ rất nguy kịch. Dao nhi, con hãy chuẩn bị thêm Băng Phiến Tán và hũ nhựa cây tuyết tùng, đêm nay chúng ta phải tìm cách tiếp tế cho họ.”


Lâm Phong cúi đầu, bàn tay giấu trong tay áo run lên bần bật. Hắn thầm nghĩ: *Sư phụ, người cũng hồ đồ rồi. Người thà phản bội lại triều đình, phản bội lại Hắc Thiết Giáo để cứu tên ma đầu đó sao? Đã vậy, Hồi Xuân Đường này không cần tồn tại nữa.*


*Rầm!*


Một tiếng nổ lớn vang lên cắt đứt bầu không khí ngột ngạt. Cánh cổng gỗ dày của Hồi Xuân Đường bị một lực lượng cực mạnh đạp sập, vỡ vụn thành những mảnh gỗ nhỏ bay tung tóe. Gió tuyết lạnh giá ùa vào sảnh chính, thổi tắt nửa số nến trên ban thờ.


Hàng chục binh lính Hắc Thiết Vệ mặc giáp sắt nặng nề đen bóng, tay lăm lăm chiến thương dài phá giáp rầm rập xông vào, dàn trận bao vây toàn bộ y quán. Ánh đuốc hỏa công đỏ rực rọi sáng những gương mặt lạnh lùng, vô tri dưới mũ giáp sắt dày.


Từ giữa đội hình binh lính bọc thép, một lão nhân mập mạp bước ra. Lão mặc áo quan triều đình màu xanh lục thêu hoa văn chim hạc sang trọng nhưng đã sờn cũ, gương mặt tròn bôi phấn trắng bệch như người chết, đôi mắt ti hí híp lại đầy gian giảo. Tay lão không ngừng vân vê chiếc quạt lụa vẽ cảnh lầu các.


Đó chính là huyện lệnh Thiết Thạch Trấn—Tào Đốc Công.


“Lâm Bản Thảo, gan của ngươi thật sự lớn bằng trời!” Tào Đốc Công giọng lảnh lót như thái giám, trưng ra một tấm cáo thị lệnh truy nã giả mạo bọc sáp đỏ hình đầu hổ. “Quan phủ đã ban bố lệnh cấm tàng trữ vũ khí và che giấu tà ma ngoại đạo. Vậy mà Hồi Xuân Đường các ngươi lại dám lén lút trộm thuốc gia truyền, dung túng cho tên phản đồ sát nhân Thạch Thiên Uy! Hôm nay, bản quan phụng mệnh triều đình, niêm phong tịch thu y quán, bắt giữ toàn bộ tà đảng!”


Lâm Bản Thảo run rẩy, nhưng lão vẫn giữ vững phong thái của một y sư chính trực. Lão bước lên phía trước, che chắn cho Lâm Dao và tiểu dược đồng A Sâm đang sợ hãi đứng nép sau quầy thuốc. Lão cúi đầu hành lễ, giọng nói ôn tồn nhưng đanh thép:


“Huyện lệnh đại nhân minh xét! Hồi Xuân Đường ba đời bốc thuốc cứu người, chưa từng liên kết với tà đảng. Y gia trị bệnh không hỏi thân phận, chỉ cứu người sắp chết. Thạch Thiên Uy bị trọng thương, lão phu chỉ hành hiệp trượng nghĩa theo y đức cứu người, hoàn toàn không có ý định phản nghịch triều đình!”


“Y đức cứu người?” Tào Đốc Công cười tàn ác, quạt mạnh chiếc quạt lụa. “Luật pháp triều đình mới là tối thượng! Ngươi nói ngươi không che giấu tà ma, vậy bộ Hắc Thiết Ngân Châm gia truyền của ngươi đâu? Hũ thuốc bột Băng Phiến Tán cực lạnh dùng để áp chế ma công đâu? Đưa ra đây cho bản quan kiểm tra!”


Lâm Bản Thảo biến sắc. Lão biết bộ ngân châm đã được Lâm Dao mang đi cứu Thiên Uy và vẫn chưa thu hồi. Lão lắp bắp:


“Dụng cụ y tế... lão phu đã mang đi châm cứu cho phu mỏ nghèo ở khu mỏ số 9, hiện chưa mang về...”


“Sư phụ, người đến nước này vẫn còn muốn lừa gạt đại nhân sao?”


Một giọng nói lạnh lùng, đê hèn vang lên từ phía sau. Lâm Phong thong thả bước ra, cúi rạp người trước Tào Đốc Công. Gương mặt hắn lộ rõ vẻ đắc ý tột cùng.


Lâm Dao trợn tròn mắt, lồng ngực phập phồng vì phẫn nộ tột độ: “Sư huynh! Huynh... huynh phản bội cha, phản bội y quán?”


Lâm Phong không thèm nhìn Lâm Dao, hắn dâng lên một hũ sứ nhỏ dính đầy bột thuốc trắng và một cuốn sổ tay y thư cổ:


“Báo cáo đại nhân, thảo dân Lâm Phong, học trò lớn của Hồi Xuân Đường, xin đứng ra vạch trần tội ác của sư phụ và sư muội. Lâm Dao đã lén trộm bộ Hắc Thiết Ngân Châm gia truyền tẩm Hàn Băng Thạch Tủy cực lạnh để thực hiện Khóa Mệnh Châm Pháp cứu mạng tên 'Thạch Ma' Thạch Thiên Uy. Đây chính là hũ Băng Phiến Tán tẩm độc đá lạnh mà cô ta vừa nghiền dở để chuẩn bị mang đi tiếp tế cho hắn trong hang đá hoang dã!”


“Lâm Phong! Tên phản đồ đê tiện!” Tiểu dược đồng A Sâm tức giận hét lên, nước mắt giàn giụa. Cậu bé 13 tuổi cố gắng lao lên định giật lại hũ thuốc nhưng bị một tên lính Hắc Thiết Vệ vung gậy sắt đập mạnh vào vai.


*Bộp!*


A Sâm ngã nhào xuống đất, đau đớn rên rỉ, nhưng tay vẫn cố gắng bấu chặt lấy góc sàn gỗ nơi cậu đang giấu bộ ngân châm gia truyền thứ hai dưới viên gạch nền lỏng lẻo.


“Ồ? Còn có cả ngân châm giấu dưới gạch sao?” Lâm Phong tinh mắt phát hiện ra hành động của A Sâm. Hắn lướt tới, dùng chân dẫm mạnh lên những ngón tay nhỏ bé của tiểu dược đồng, dùng mũi giày di nát. Hắn cúi xuống, cạy viên gạch lên và dâng bộ ngân châm bọc trong bao da thú cho Tào Đốc Công: “Đại nhân nhìn xem, đây chính là bằng chứng bọn họ tàng trữ dụng cụ y tế lậu để phục vụ tà ma!”


“Tốt! Tốt lắm!” Tào Đốc Công cười lớn, nhận lấy bao da ngân châm, ánh mắt híp lại đầy tham lam. Lão quay sang nhìn Lâm Bản Thảo đang tái mét mặt mày: “Lâm Bản Thảo, chứng cứ rành rành, ngươi còn gì để biện hộ? Người đâu! Đập nát cái y quán tà ma này cho ta! Tịch thu toàn bộ dược liệu và y thư!”


“Không! Xin đại nhân nương tay! Dược liệu đó là để cứu mạng hàng trăm phu mỏ bị bệnh phổi!” Lâm Bản Thảo gào lên tuyệt vọng.


Nhưng tiếng gào của lão nhanh chóng bị đè bẹp bởi tiếng đổ vỡ tàn khốc. Binh lính Hắc Thiết Vệ vung những chiếc gậy sắt nặng nề đập phá điên cuồng.


*Rầm! Choảng!*


Những chiếc tủ thuốc bằng gỗ gụ cổ kính chứa hàng trăm ngăn kéo thảo dược quý giá bị đập sập, vỡ vụn. Các hũ sứ đựng thuốc đắt tiền, những bình thủy tinh ngâm thạch tủy lạnh vỡ tan tành, nước thuốc loang lổ hòa lẫn với bột thuốc trắng xóa chảy tràn trên nền đất tuyết cát xám xịt. Những cuốn y thư cổ truyền đời bị lính tuần tra thẳng tay xé rách, ném vào lò than đang cháy đỏ rực để thắp sáng thêm ngọn lửa tàn phá.


Hồi Xuân Đường—y quán cứu người chính trực duy nhất của Thiết Thạch Trấn—chỉ trong chốc lát đã biến thành một đống đổ nát hoang tàn, khói bụi thuốc bắc bay mù mịt xen lẫn mùi lưu huỳnh khét lẹt.


Lâm Bản Thảo nhìn tâm huyết cả đời bị hủy hoại, tim lão như rỉ máu. Lão hiểu rõ Tào Đốc Công nhận hối hận của Lôi Hùng chỉ muốn tiền bạc và tìm kiếm bia đá cổ, bọn chúng sẽ không bao giờ tha cho gia đình lão. Nhìn sang Lâm Dao đang khóc nghẹn ngào bên đống đổ nát, lão đưa ra quyết định cuối cùng để bảo toàn mạng sống và y thư cho con gái.


Lão nhân ngoài năm mươi tuổi dập đầu mạnh xuống nền đất lạnh, trán đập vào mảnh sứ vỡ rỉ máu đỏ tươi loang lổ:


“Huyện lệnh đại nhân! Mọi việc che giấu tà ma, trộm thuốc cứu người đều là do một mình lão phu chỉ thị! Lâm Dao và A Sâm hoàn toàn vô tội, chúng chỉ là đứa trẻ làm theo lệnh! Xin đại nhân bắt một mình lão phu, tha cho hai đứa trẻ!”


“Cha!” Lâm Dao hét lên, định lao tới ôm lấy cha nhưng bị Lâm Bản Thảo dùng ánh mắt nghiêm nghị, quyết liệt chặn lại.


“Chạy đi! Dao nhi! Hãy cầm lấy cuốn 'Thần Nông Bản Thảo Kinh' trốn ra ngách sau! Tìm Thiên Uy! Chỉ có hắn mới bảo vệ được con!” Lâm Bản Thảo hét lớn, dùng hết sức lực đẩy Lâm Dao về phía quầy thuốc đổ nát, nơi có một lối hầm ngầm nhỏ dẫn ra ngách sau y quán.


Tào Đốc Công hừ lạnh một tiếng, vung quạt lụa: “Muốn trốn? Bắt lấy cô ta cho ta!”


Hai tên lính Hắc Thiết Vệ vung thương dài phá giáp lao lên. Nhưng Lâm Bản Thảo đã điên cuồng ôm chặt lấy chân tên lính đi đầu, dùng cả thân thể già nua để kéo giữ chúng lại.


“Dao nhi! Chạy mau!”


A Sâm nhanh trí gạt nước mắt, kéo tay Lâm Dao đang khóc nấc lên, đẩy nàng chui vào lối hầm ngầm nhỏ hẹp dưới quầy thuốc đổ nát. Lối đi chật hẹp, tối tăm dẫn bọn họ trượt dài ra ngách sau y quán.


Bên trong sảnh chính, tiếng gậy sắt đập mạnh vào lưng Lâm Bản Thảo vang lên khô khốc. Lão nhân ho ra máu đỏ tươi nhưng hai tay vẫn ôm chặt chân lính canh không buông, cho đến khi bị xích sắt quấn chặt, trói nghiến lại như một con thú.


Ngoài ngách hẻm sau y quán Hồi Xuân Đường dính đầy tuyết cát xám xịt, Lão Bản đang đứng ẩn nấp sau đống củi gỗ nứt nẻ, tay cầm khúc sào tre gãy dính máu, trợn mắt chứng kiến toàn bộ thảm cảnh qua khe hở của bức tường nứt.


Lồng ngực lão phập phồng giận dữ, bàn tay rách da siết chặt khúc sào tre đến mức máu đỏ tươi rỉ ra loang lổ. Lão thấy Lâm Dao và A Sâm chui ra khỏi lối hầm ngầm, mặt mũi lấm lem bụi thuốc và nước mắt, run rẩy trong cơn gió tuyết bão bùng.


Lão Bản vội vàng lướt ra, dùng bắp tay cuồn cuộn dẻo dai bịt chặt miệng Lâm Dao tránh để nàng phát ra tiếng khóc lớn, rồi kéo cả hai đứa trẻ ẩn nấp sâu vào bóng tối của đống củi gỗ.


Từ cửa sau y quán, Lâm Bản Thảo bị hai tên lính Hắc Thiết Vệ lôi xềnh xệch ra ngoài. Đầu lão rũ xuống, mái tóc và chòm râu bạc trắng dính đầy bụi than và máu đỏ tươi, xích sắt bọc quanh người siết chặt đến mức rách da thịt.


Phía sau lão, Lâm Phong bước ra, trên tay hắn cầm chiếc ấn y quán bọc đồng và những cuốn y thư cổ chưa bị đốt hết. Hắn đứng dưới tấm biển hiệu 'Hồi Xuân Đường' đã bị đập gãy làm đôi, khóe môi nhếch lên một nụ cười thầm tàn độc, đắc ý tột cùng khi tiếp quản y quán trống rỗng.


Lá bùa niêm phong màu vàng úa đóng dấu sáp đỏ hình đầu hổ đập phần phật trong gió tuyết lạnh giá, dập tắt đi hy vọng cuối cùng của bọn họ về một liều thuốc hoãn độc cứu mạng Thiên Uy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!