Nhạc nềnTaohua

Lời Cảnh Báo Của Lão Bản

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong hang hoang đặc quánh như hắc ín, chỉ có tiếng nước rỉ từ kẽ đá nhỏ giọt xuống nền đất ẩm nghe tí tách, lạnh lẽo. Gió bão tuyết ngoài cửa hang vẫn rít lên từng hồi điên cuồng, lùa những bông tuyết lạnh buốt qua khe đá hẹp, phủ một lớp sương giá mỏng lên vách hang xám xịt dính đầy nhọ than.


Trên ổ lá khô ẩm ướt, Thạch Thiên Uy nằm bất động, lồng ngực phập phồng một cách khó nhọc. Vết chém dài sạt qua ngực phải bằng xương thịt—di chứng tàn khốc từ lưỡi đại đao rỉ sét của Huyết Đao—vẫn đang rỉ máu đỏ tươi xối xả. Dòng máu nóng ấm ấy loang lổ dính đầy chiếc vòng đá lạnh Diệp Linh Chi đang áp sát lồng ngực cậu, dập dềnh bốc lên những làn khói xám nhạt tà dị. Đối nghịch hoàn toàn với mạn sườn phải đẫm máu đỏ, bả vai trái và cả cánh tay trái của thiếu niên mười bảy tuổi đã hoàn toàn hóa thạch xám xịt, cứng đơ gồ lên như một tảng đá cổ rêu phong nứt nẻ. Vết rạn nứt dài ba tấc trên bả vai đá ấy bị rách rộng thêm sau trận chiến, rỉ ra từng giọt máu đen kịt nồng nặc mùi lưu huỳnh mỏ cổ.


Mười hai cây Hắc Thiết Ngân Châm tẩm thạch tủy lạnh cắm sâu quanh ngực trái và sau gáy Thiên Uy vẫn đang tỏa ra một luồng hàn khí mỏng manh để khóa chặt màng tim khỏi sự đông cứng của ma công. Khóa Mệnh Châm Pháp của Lâm Dao đang phong tỏa chặt chẽ kinh mạch của cậu, giữ cho tim không bị ngừng đập do mất máu và sốt cao, nhưng cái giá phải trả là nội lực bị giới hạn ngặt nghèo ở mức năm thành. Mỗi hơi thở hít vào của Thiên Uy đều mang theo cảm giác buốt giá như ngậm băng, khiến lồng ngực co thắt từng cơn đau nhói.


Trong cơn mê sảng, Thiên Uy vẫn vô thức vận hành Hóa Thạch Ma Công - Thổ Nạp Pháp. Từng luồng chân khí lạnh lẽo, xám xịt chạy dọc theo kinh mạch của cánh tay trái đã hóa đá, cố gắng điều hòa luồng hỏa độc sâm đen đang hoại tử nhẹ ở cổ phải và vết chém ngực phải. Cậu rên rỉ, năm ngón tay đá xù xì vô tri khẽ cọ xát vào nhau phát ra những tiếng kêu khô khốc.


"Tiểu tử... tỉnh lại đi..."


Một giọng nói khàn đặc, yếu ớt vang lên bên tai cậu. Thiên Uy khó nhọc hé mở đôi mắt đỏ rực sát khí ma tính bùng phát dữ dội. Bóng tối trước mắt cậu nhạt dần, lộ ra gương mặt phong trần đầy nếp nhăn của Lão Bản. Lão thuyền phu già đang quỳ sụp bên cạnh cậu, gương mặt lão tái mét, bắp tay cuồn cuộn dẻo dai nay run rẩy vì kiệt sức. Bàn tay phải của lão, vốn bị bỏng nhiệt rộp da từ trận chiến trước, nay lại rách toác rỉ máu đỏ tươi do chấn động đỡ đòn của Huyết Đao, được băng bó sơ sài bằng một vạt áo rách.


Lão Bản run rẩy áp chiếc vòng đá lạnh Diệp Linh Chi chặt hơn vào ngực phải Thiên Uy, giúp cậu xoa dịu đi cơn sốt nóng rát đang bùng phát từ bên trong tạng phủ. Lão thở hắt ra một hơi, giọng đầy lo âu:


"Hàn khí từ tay đá của ngươi đang rò rỉ ra ngoài, sương giá đã đóng vảy quanh các kẽ nứt rồi. Huyết Đao bị ngươi chém trọng thương bả vai phải bỏ chạy, nhưng gã là đao khách săn tiền thưởng tàn độc, chắc chắn sẽ tìm gặp Lôi Hùng để báo tin tung tích của ngươi hòng đổi lấy thuốc giải đông tay. Chúng ta không thể ở lại cái hang này lâu hơn nữa."


Thiên Uy gượng ngồi dậy, cơn đau buốt thấu xương tủy từ vết chém ngực phải và vai đá trái khiến cậu ho ra một búng máu đen đặc dính đầy nhọ than. Cánh tay trái hoàn toàn cứng ngắc, không thể cử động khớp khuỷu tay, gồ lên nặng nề như một khối đá nguội. Cậu khàn giọng hỏi:


"Lão Bản... tay của ông..."


"Tay ta không sao, chỉ là vết thương ngoài da." Lão Bản hào sảng lắc đầu, nhưng khóe mắt lão giật mạnh vì đau đớn. "Lôi Hùng đã điên cuồng ra lệnh phong tỏa toàn bộ Thiết Thạch Trấn, đồng thời liên kết với Thiết Sa Môn để truy sát bất kỳ ai liên quan đến Thạch gia. Đệ tử Thiết Sa Môn đang rải quân khắp các ngả đường biên giới. Hàn độc ma công của ngươi đang lan rộng, vai trái đã cứng đơ gồ lên như thế này, nếu không có thuốc hoãn độc của Lâm Bản Thảo y sư, ngươi sẽ không chịu nổi ba ngày nữa."


Lão Bản dừng một chút, ánh mắt đục ngầu nhưng tinh anh nhìn sâu vào bóng tối ngoài cửa hang, tiếp tục:


"Ta khuyên ngươi nên tìm đến Động Thạch Nhũ Lạnh ngầm dưới Thiết Thạch Sơn. Nơi đó có dòng nước suối tuyết lạnh buốt nhỏ giọt quanh năm, ngươi có thể dùng Thạch Nhũ Thối Thể Pháp để ngâm mình, làm dịu đi hỏa độc lưu huỳnh và ổn định cấu trúc đá xám của cánh tay trái. Nhưng trước hết, ta phải lén quay lại thị trấn, tìm gặp Lâm Bản Thảo để lấy thuốc giải độc sâm đen và thuốc mỡ Băng Phiến Tán cho ngươi."


Thiên Uy siết chặt bàn tay phải bằng xương thịt vào chuôi Thanh Kiếm Gãy Của Thạch Thiết Tâm nặng bốn mươi cân quấn xích sắt chặt bên hông. Cậu biết Lão Bản nói đúng. Cơ thể cậu đang là một bãi chiến trường giữa hỏa độc nóng rực và hàn khí lạnh buốt, Khóa Mệnh Châm Pháp chỉ là biện pháp tạm thời, nếu không có y lý của Lâm gia điều hòa, cậu sẽ tự nổ tung kinh mạch mà chết. Cậu nhìn Lão Bản, trầm mặc gật đầu:


"Lão Bản, vạn sự cẩn thận. Lôi Hùng là kẻ gian hùng xảo quyệt, Thiết Sa Môn lại có Thiết Sa Chưởng chứa độc hỏa cực kỳ nguy hiểm."


"Yên tâm, lão già này chèo đò trên sông Hắc Thủy ba mươi năm, quen biết từng gốc cây ngọn cỏ vùng này. Lũ kỵ binh của Lôi Hùng Bang không dễ gì phát hiện ra ta đâu."


Lão Bản dứt khoát đứng dậy. Lão xé thêm một vạt áo rách bọc kín bàn tay phải đang rỉ máu, nhặt lấy nửa đoạn sào tre gãy bịt sắt nhọn còn lại làm gậy chống. Lão lén lướt ra khỏi hang đá hoang dã, nhanh chóng chìm vào màn sương mù xám xịt và bão tuyết gầm rú ngoài sông.


Để tránh tai mắt của kỵ binh tuần tra, Lão Bản không đi đường lộ mà băng qua những rặng sậy khô héo ven bờ sông Hắc Thủy, tiến về phía ngoại vi Thiết Thạch Trấn. Lão cải trang thành một tiều phu nghèo khổ, lưng đeo một gùi củi tươi ẩm ướt nhặt nhạnh dọc đường để che giấu danh phận thuyền phu sông nước. Danh phận dân chài nghèo khổ của lão giúp lão dễ dàng đi qua các chốt chặn nhỏ của binh lính tuần tra ngoại vi mà không bị nghi ngờ.


Khi tiếp cận một trà quán rách nát ở bìa rừng sồi ven thị trấn, Lão Bản lén lút ngồi vào một góc khuất, kéo sụp chiếc nón lá cũ nát để nghe ngóng tin tức. Tiếng bàn tán xôn xao của đám phu mỏ và giang hồ thảo khấu lọt vào tai lão:


"Nghe nói huyện lệnh Tào Đốc Công mới ban bố lệnh truy nã mới, treo thưởng vạn lượng vàng cho cái đầu của tên 'Thạch Ma' tàn phế tay trái."


"Hừ, Lôi Hùng Bang đang điên cuồng lục soát khắp nơi. Nhưng nghe đâu tên 'Thạch Ma' đó đã dùng khinh công trốn lên núi đá phía Tây rồi. Đinh Bất Nhị—tay chơi cờ bạc có hạng—đã thề thốt nhìn thấy hắn nhảy qua vách đá trốn chạy."


Lão Bản thầm mừng trong lòng. Lời đồn giả về hướng trốn chạy của Thiên Uy do Đinh Bất Nhị tung ra đã đánh lạc hướng thành công mạng lưới gián điệp của Lôi Hùng, giúp kéo dài thời gian cho bọn họ. Tuy nhiên, niềm vui chưa kịp nhen nhóm thì lão đã chứng kiến một cảnh tượng đáng sợ ngoài trà quán.


Hai tên đệ tử của Thiết Sa Môn, tay áo xắn cao lộ ra đôi bàn tay đỏ rực dính đầy vảy sắt do luyện Thiết Sa Chưởng, đang lén lút rải một loại bột cát sắt màu xám đen quanh các nguồn nước suối ngầm chảy vào thị trấn. Đó là độc cát sắt nung nóng, loại hỏa độc cực mạnh có thể gây hoại tử kinh mạch và thiêu rốt phủ tạng của bất kỳ ai uống phải. Chúng đang muốn triệt tiêu nguồn nước sạch để ép Thiên Uy phải lộ diện.


Lão Bản nghiến răng căm phẫn, nhưng lão biết mình không có võ công cao cường, vội vàng cúi đầu lén ghi lại các vị trí trạm gác mới lập của kỵ binh Lôi Hùng Bang dọc bờ sông Hắc Thủy vào lòng bàn tay trái, rồi lẳng lặng rút lui an toàn trước khi bị lính tuần tra gác cổng phát hiện.


Lão lách qua những con ngõ nhỏ hẹp chứa đầy bụi than xám xịt của khu ổ chuột, hướng về phía y quán Hồi Xuân Đường của Lâm Bản Thảo. Lão hy vọng có thể tiếp cận ngách sau của y quán để tránh tai mắt kẻ thù.


Thế nhưng, khi vừa rẽ vào con hẻm nhỏ phía sau Hồi Xuân Đường, tim Lão Bản chợt thắt lại, chân lão khựng cứng giữa nền tuyết cát lạnh giá.


Trước mắt lão, ngách sau của y quán Hồi Xuân Đường đã bị phong tỏa hoàn toàn. Một toán lính tuần tra Hắc Thiết Vệ mặc giáp sắt nặng nề, tay lăm lăm thương dài phá giáp đang đứng canh gác nghiêm ngặt. Những chiếc hòm thuốc gỗ bị đập nát vứt ngổn ngang ra nền đất tuyết, thảo dược quý rơi vãi dập nát dưới gót ủng bọc sắt của binh lính.


Một lá bùa niêm phong bằng giấy màu vàng úa, đóng dấu sáp đỏ hình đầu hổ của huyện lệnh Tào Đốc Công, dán chéo ngay trên cánh cửa gỗ nứt nẻ của y quán.


Y quán đã bị quân lính bao vây niêm phong hoàn toàn! Lâm Bản Thảo y sư và Lâm Dao không biết đã gặp phải thảm cảnh gì.


Lão Bản bàng hoàng tột độ, bàn tay phải rách da siết chặt lấy nửa khúc sào tre gãy đến rỉ máu đỏ tươi. Mất đi sự trợ giúp của y quán Lâm gia, Thiên Uy sẽ không có thuốc hoãn độc, bả vai đá trái sẽ tiếp tục nứt vỡ và hàn độc sẽ đóng băng trái tim cậu vĩnh viễn. Lão Bản hiểu rằng, mối đe dọa mới đã xuất hiện, và bọn họ đã hoàn toàn bị dồn vào đường cùng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!