Nhạc nềnTaohua

Đao Khách Săn Tiền

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù từ dòng sông Hắc Thủy cuồn cuộn tràn vào vách đá, mang theo cái lạnh buốt xương của bão tuyết biên thùy và mùi lưu huỳnh nồng nặc dưới lòng mỏ cổ. Chiếc thuyền ba lá dột nát đã chìm hẳn dưới bẫy lưới sắt ngầm của Hắc Thủy Bến Đò Bang. Lão Bản, với bàn tay phải rộp da, rỉ máu đỏ tươi do vết bỏng hỏa công từ trận chiến trước, đang thở dốc bên một ngách hang đá hoang dã nằm khuất sau những rặng sậy khô héo.


Trên lưng lão, Thạch Thiên Uy nặng trịch như một tảng đá ngàn cân. Cánh tay trái của thiếu niên hoàn toàn hóa thạch xám xịt, cứng ngắc và lạnh buốt, đè nặng lên bả vai gầy guộc của lão thuyền phu. Mỗi bước đi của Lão Bản trên nền đá trơn trượt đều là một sự tra tấn thể xác. Lão nghiến răng, cố nén cơn đau bỏng rát từ bàn tay phải, lết từng bước một vào sâu trong bóng tối của hang đá.


"Ráng chịu đựng, tiểu tử..." Lão Bản thì thầm, giọng khàn đặc vì gió lạnh và khói độc sông nước. "Ta sẽ đưa ngươi lánh tạm vào đây. Lũ thủy tặc Hắc Thủy Bang và đám chó săn của Hắc Thiết Giáo đang lùng sục ráo riết dọc bến phà, nhưng cái hang này khuất nẻo, bọn chúng khó lòng tìm ra ngay được."


Đặt Thiên Uy nằm xuống ổ lá khô ẩm ướt ở góc hang, Lão Bản mệt mỏi quỳ sụp xuống bên cạnh. Lão nhìn lồng ngực phập phồng đứt quãng của thiếu niên mười bảy tuổi mà lòng đầy lo lắng. Mười hai cây Hắc Thiết Ngân Châm tẩm thạch tủy lạnh cắm sâu quanh ngực trái và sau gáy Thiên Uy vẫn đang tỏa ra một làn khói lạnh mỏng manh, run rẩy. Khóa Mệnh Châm Pháp của Lâm Dao đang phong tỏa chặt chẽ kinh mạch của cậu, giữ cho tim không bị đông cứng bởi hàn khí ma công bạo phát, nhưng đồng thời cũng giới hạn nội lực của cậu ở mức năm thành ngặt nghèo.


Bên cổ phải Thiên Uy, vết bỏng độc sâm đen do Lôi Báo để lại đang rách da loang lổ, rỉ ra những giọt máu đỏ tươi xen lẫn mủ độc xanh nhạt bốc mùi tanh nồng. Vết bỏng độc này đang ăn mòn da thịt cậu, tạo ra một cơn sốt cao nóng rát đối nghịch hoàn toàn với cánh tay trái lạnh buốt như băng đá nghìn năm. Sự xung đột giữa hỏa độc của sâm đen và hàn khí của Ma Công Hóa Thạch khiến cơ thể Thiên Uy không ngừng co giật.


Đặc biệt nguy hiểm hơn, vết rạn nứt dài ba tấc trên bả vai trái—vết thương cũ từ vụ sập hầm mỏ Thiết Thạch Trấn—nay lại bị rách nhẹ, rỉ ra từng giọt máu đen kịt, nồng nặc mùi sắt rỉ dọc theo mạn sườn xám xịt. Mùi máu đen nồng mùi lưu huỳnh này là một dấu vết chí mạng giữa không gian lạnh giá của đầm lầy.


Lão Bản vội vàng xé vạt áo rách của mình, run rẩy băng bó vết nứt trên vai đá và vết bỏng độc trên cổ Thiên Uy. Bàn tay phải bị bỏng nhiệt rộp da của lão đau nhói lên mỗi khi chạm vào làn da đá lạnh ngắt của thiếu niên. Lão áp chiếc vòng đá lạnh Diệp Linh Chi—kỷ vật duy nhất của mẫu thân Thiên Uy—vào sát ngực phải của cậu để xoa dịu đi cơn sốt nóng rát đang bùng phát từ bên trong tạng phủ.


"Hàn khí đang rò rỉ..." Lão Bản lo âu lầm bầm khi thấy sương giá mỏng bắt đầu đóng vảy trên những kẽ nứt của cánh tay đá Thiên Uy. "Nếu không có Lâm cô nương ở đây châm cứu điều hòa, thằng bé này làm sao chống chọi nổi hai luồng độc lực nóng lạnh này?"


Giữa sự tĩnh lặng u uất của hang đá, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt tí tách từ trần hang xuống nền đất ẩm. Thiên Uy vẫn chìm sâu trong cơn mê man, thần trí cậu bị những ảo giác ma công phản phệ đòi hút máu quấy nhiễu. Cậu mơ thấy ngọn lửa lò rèn của cha bùng cháy, mơ thấy tiếng gào thét của muội muội Tiểu Muội bị chôn sống dưới đống đổ nát, rồi lại thấy khuôn mặt tàn bạo của Lôi Hùng đang vung thiết chùy bổ xuống đầu mình.


Đột nhiên, tiếng gió rít qua khe đá cửa hang bị ngắt quãng bởi một tiếng động lạ. Đó không phải là tiếng gió bão tuyết gầm rú, mà là tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát dẫm lên những cành củi khô ngoài cửa hang.


Lão Bản giật mình, lập tức đứng bật dậy, chộp lấy chiếc sào tre bịt sắt nhọn ở đầu. Đôi mắt đục ngầu của lão trợn trừng cảnh giác, nhìn chằm chằm vào màn sương mù xám xịt đang cuộn tràn qua cửa hang hoang.


Một mùi máu tanh nồng nặc, dơ bẩn bốc lên lấn át cả mùi lưu huỳnh mỏ cổ. Từ trong màn sương xám, một bóng người cao lớn, bặm trợn từ từ bước vào hang. Gã mặc một chiếc áo khoác da thú nhuộm máu đỏ thẫm loang lổ vết máu khô, bả vai rộng thênh thang đeo một thanh đại đao bản rộng rỉ sét loang lổ. Gương mặt gã chằng chịt những vết sẹo chém đáng sợ, đôi mắt đỏ rực đầy sát khí hoang dã của một kẻ chuyên sống bằng nghề chém giết ngoài vòng pháp luật biên thùy.


Huyết Đao.


Đao khách săn tiền thưởng khét tiếng biên cương, kẻ đã đánh hơi được mùi máu đen nứt nẻ nồng nặc mùi lưu huỳnh rò rỉ từ bả vai đá của Thiên Uy. Gã dừng bước ở lối vào hang, khịt khịt mũi đầy thỏa mãn, rồi nở một nụ cười tàn độc lộ ra hàm răng ố vàng.


"Hắc hắc... Mùi lưu huỳnh mỏ cổ trộn lẫn với mùi máu đen dị dạng..." Huyết Đao khàn giọng cười lớn, tiếng cười vang vọng trong hang đá hẹp hòi nghe rợn người. "Không sai được! Thằng nhãi 'Thạch Ma' mà Hắc Thiết Giáo đang treo thưởng vạn lượng vàng để lấy đầu chính là đang trốn ở đây. Lão già kéo đò kia, khôn hồn thì cút ra một bên, bằng không thanh đại đao này của ta sẽ chẻ đôi cả hai đứa ngươi!"


Lão Bản nghiến răng, vặn chặt cán sào tre già, bắp tay cuồn cuộn gân xanh bất chấp vết bỏng nhiệt đang rỉ máu đỏ tươi ở lòng bàn tay phải. Lão đứng chắn trước mặt Thiên Uy, gầm lên một tiếng đầy dũng cảm:


"Muốn chạm vào thằng bé, trước hết phải bước qua xác của Lão Bản này!"


"Rác rưởi phàm phu! Chết đi!"


Huyết Đao điên cuồng gầm lên. Gã vung tay phải, thanh đại đao bản rộng rỉ sét loang lổ lập tức vạch một đường bán nguyệt đỏ thẫm trong bóng tối của hang đá. Chiêu thức Huyết Sa Đao Pháp mạnh mẽ lấy công bù thủ bùng phát, mang theo kình lực cuồng bạo chém bổ dọc thẳng xuống đầu Lão Bản, kình phong xé gió rít lên chói tai.


Lão Bản vung sào tre bịt sắt nhọn đỡ gạt trực diện, vận nội lực Luyện Lực Cảnh thô sơ dồn vào mũi sắt.


*BOONG!*


Tiếng kim loại va chạm rền vang đục ngầu chấn động cả vách hang. Sức mạnh của một kẻ luyện ngoại công đỉnh phong như Huyết Đao quá khủng khiếp. Lực chấn động từ thanh đại đao nặng nề truyền qua sào tre, dội thẳng vào lòng bàn tay phải đang bị bỏng rộp của Lão Bản. Vết bỏng rách toác ra, máu đỏ tươi phun xối xả, chiếc sào tre bịt sắt bị chém gãy đôi thành hai đoạn gỗ thông chịu lực yếu ớt.


Lão Bản đau đớn rên rỉ, thân hình vạm vỡ bị đánh văng mạnh vào vách đá cứng, gục xuống góc hang, hơi thở đứt quãng không còn khả năng chống cự.


"Hừ, một đòn cũng chịu không nổi!" Huyết Đao khinh bỉ phun một búng nước bọt dơ bẩn xuống đất, rồi quay sang nhìn Thiên Uy đang nằm bất động trên ổ rơm. Gã bước tới, vung cao thanh đại đao bản rộng, nhắm thẳng vào cổ họng thiếu niên mà chém xuống.


Đúng lúc lưỡi đao rỉ sét loang lổ chỉ còn cách cổ họng Thiên Uy ba tấc, đôi mắt nhắm nghiền của thiếu niên đột ngột mở ra.


Đôi mắt đỏ rực sát khí ma tính bùng phát dữ dội trong bóng tối. Thiên Uy tỉnh dậy giữa cơn sốt cao bỏng rát và cái lạnh buốt của bả vai đá. Bản năng sinh tồn hoang dã của dòng họ thợ rèn mỏ đá cổ kích hoạt lập tức.


Cậu không thể vận dụng chân khí bạo phát do mười hai cây ngân châm Khóa Mệnh Châm Pháp đang phong tỏa huyệt đạo quanh ngực trái, giới hạn nội lực còn năm thành ngặt nghèo. Nhưng tay phải bằng xương thịt của cậu, vốn đã quấn xích sắt chặt vào chuôi Thanh Kiếm Gãy Của Thạch Thiết Tâm nặng bốn mươi cân, lập tức vung lên.


*KENG!*


Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên, bắn ra hàng vạn tia lửa rực rỡ thắp sáng cả hang đá tối tăm. Thanh trọng kiếm gãy bọc Sắt Chìm Mỏ Cổ lấp lánh ánh xanh lục lạnh lẽo đã kịp thời chặn đứng lưỡi đao của Huyết Đao. Lực chấn động cực mạnh dội ngược lại khiến cả hai đều phải lùi lại một bước.


Huyết Đao kinh ngạc nhìn thiếu niên đang gượng dậy. Nửa người bên trái của Thiên Uy—từ ngón tay đá, cổ tay xám xịt đến tận bả vai nứt nẻ—hoàn toàn cứng đơ như một bức tượng đá cổ rêu phong (Hóa Thạch Trung Kỳ). Chân trái của cậu kéo lê chậm chạp, nặng nề trên nền đất ẩm cát tuyết.


"Thì ra ngươi vẫn chưa chết hẳn!" Huyết Đao cười tàn bạo, đôi mắt đỏ rực sát khí điên cuồng. "Tay trái hóa đá cứng như sắt thép sao? Để xem thanh đại đao Huyết Sa của ta chẻ đôi tảng đá của ngươi như thế nào!"


*Vút!*


Huyết Đao vung đại đao chém bổ dọc một nhát cực mạnh, chẻ đôi vách đá cửa hang rụng xuống hàng loạt mảnh đá nhọn hoắt. Gã mượn lực đá lở để che khuất tầm nhìn, liên tục đổi hướng chém nhanh liên hoàn nhắm thẳng vào bả vai phải bằng xương thịt duy nhất của Thiên Uy, nơi vết bỏng độc sâm đen đang hoại tử rỉ mủ độc.


Thiên Uy nhíu chặt đôi lông mày sắc sảo. Trong không gian hang đá chật hẹp, cậu cố gắng vung chiếc búa rèn gia truyền nặng năm mươi cân đeo sau lưng để đập trả, nhưng không gian hang quá hẹp, cán búa dài bị kẹt chặt vào trần đá nhô ra tạo phản lực chấn động làm tê dại bả vai. Cậu buộc phải buông búa rèn, chỉ dựa vào thanh trọng kiếm gãy nặng bốn mươi cân quấn chặt xích sắt vào cổ tay phải.


Đối mặt với đao pháp chém nhanh vô ảnh của Huyết Đao trong hang tối, Thiên Uy kéo lê chân trái nặng nề, áp dụng Ngự Trọng Bộ Pháp để làm điểm tựa chịu lực nén. Cậu xoay người, vung cánh tay đá trái khổng lồ xám xịt ra phía trước làm lá chắn sống đỡ trực diện các đòn chém cuồng bạo.


*BOONG! BOONG! BOONG!*


Những tiếng va chạm đục ngầu, nặng nề vang lên liên tiếp như tiếng búa nện trên đe sắt nguội cổ. Thanh đại đao rỉ sét loang lổ chém mạnh vào cánh tay đá trái của Thiên Uy, bắn ra những tia lửa vàng rực rỡ. Mỗi nhát đao chém trúng chỉ để lại những vết xước trắng sâu trên lớp da đá xám xịt nứt nẻ, không hề gây ra một chút cảm giác đau đớn vật lý nào cho Thiên Uy nhờ năng lực khóa cảm giác đau của ma công.


Tuy nhiên, lực phản chấn cực lớn từ Huyết Sa Đao Pháp của một kẻ luyện ngoại lực đỉnh phong dội ngược lại bả vai trái nứt nẻ của Thiên Uy, khiến vết rạn nứt dài ba tấc toác rộng thêm, rỉ ra từng dòng máu đen kịt nồng nặc mùi lưu huỳnh dính đầy nhọ than đen.


"Ngươi chỉ biết đỡ thôi sao, thằng nhãi ranh tàn phế!" Huyết Đao gào thét điên cuồng, đao pháp càng chém càng nhanh, lấy công bù thủ cực kỳ tàn bạo. Gã nhận ra Thiên Uy bị liệt chân trái di chuyển nặng nề, liên tục luồn lách qua mạn sườn phải bằng xương thịt của cậu để tấn công lén lút.


Thiên Uy nín thở, lồng ngực co thắt dữ dội do Khóa Mệnh Châm Pháp hạn chế năm thành nội lực không thể bạo phát chân khí lạnh. Máu đỏ từ vết bỏng độc sâm đen ở cổ phải rỉ ra loang lổ làm ướt đẫm mảng áo vải thô rách vai. Cậu hiểu rằng, nếu tiếp tục giằng co phòng thủ tĩnh lặng một chỗ trong hang hẹp này, cậu sẽ kiệt sức chết vì mất máu đỏ và nghẹt thở do hàn độc tiến sát tim.


Cậu phải chủ động dùng cơ thể đá làm mồi nhử để tiếp cận tầm gần, khóa chặt binh khí địch.


Thiên Uy kéo lê chân trái trượt một bước Tuyết Cát Bộ ngắn trên nền cát tuyết ẩm ướt sát vách hang, cố tình để lộ ra một sơ hở lớn bên mạn sườn phải bằng xương thịt của mình.


Huyết Đao quả nhiên sập bẫy. Đôi mắt đỏ rực của gã sáng lên một tia tàn độc hân hoan. Gã vung đại đao chém bổ dọc một nhát cực mạnh nhắm thẳng vào ngực phải Thiên Uy hòng chẻ đôi tim cậu.


Đúng thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, Thiên Uy đưa cánh tay đá trái xám xịt ra, thực hiện cấm thuật Thạch Thủ Toái Đao. Bàn tay đá cứng ngắc nứt nẻ bóp chặt lấy sống đao rỉ sét loang lổ của Huyết Đao.


*XOẢNG!*


Tia lửa bắn tung tóe chói mắt khi lưỡi đao ma sát dữ dội với lòng bàn tay đá xám. Sức mạnh vật lý từ cánh tay đá của Thiên Uy vô cùng kinh người, kẹp chặt lấy thanh đại đao bản rộng khiến nó không thể di chuyển thêm một phân nào.


"Cái gì?!" Huyết Đao hoảng hốt gào lên, gã cố sức giật mạnh đại đao ra nhưng thanh đao như bị đóng đinh vào tảng đá cổ nghìn năm.


Thiên Uy nhắm chặt mắt trái đang mờ dần do tác dụng phụ ma công, vận khí lạnh dọc kinh mạch tay trái bộc phát kình lực lạnh giá tối đa dưới giới hạn năm thành nội lực.


Thạch Hóa Chấn Kình.


Một luồng hàn khí xám xịt, lạnh buốt thấu xương tủy từ lòng bàn tay đá của Thiên Uy đột ngột phóng ra, truyền dọc theo lưỡi đao bản rộng rỉ sét. Một lớp sương giá xám xịt bám nhanh dọc sống đao, lan rộng với tốc độ chóng mặt đến cổ tay của Huyết Đao bốc khói lạnh mỏng manh.


"A... lạnh... lạnh quá!" Huyết Đao rú lên đau đớn khi chất độc đao bị hàn khí Thạch Hóa triệt tiêu hoàn toàn, đôi bàn tay vạm vỡ của gã bị đông cứng lạnh buốt, các khớp xương ngón tay tê dại không còn lực nắm giữ.


Nhân cơ hội Huyết Đao bị đông cứng khớp tay khựng lại trong một giây quyết định, Thiên Uy vung Thanh Kiếm Gãy Của Thạch Thiết Tâm bằng tay phải xương thịt duy nhất. Cậu vận Ngự Trọng Bộ Pháp xoay người quét ngang một đường kiếm nặng nề tạo kình phong xám tro dạt mọi chướng ngại vật.


Mũi kiếm gãy nặng bốn mươi cân lấp lánh ánh xanh lục lạnh lẽo đâm thẳng một nhát cực mạnh phá giáp vai bọc da thú của Huyết Đao, xuyên sâu vào bả vai phải của gã, máu đỏ tươi phun xối xả.


"HỰ!" Huyết Đao hét thảm thiết, thanh đại đao bản rộng rơi xuống đất phát tiếng kêu chói tai. Gã ôm lấy bả vai phải bị đâm nát rỉ máu đỏ và đông cứng sương giá, gương mặt bặm trợn đầy vết sẹo co rúm lại vì sợ hãi tột cùng trước sức mạnh tà dị bất hoại của "Thạch Ma".


Thế nhưng, một kẻ giết người hàng loạt trốn chạy ngoài vòng pháp luật như Huyết Đao trong bước đường cùng vẫn vô cùng tàn độc. Trước khi bỏ chạy lùi lại ra ngoài hang, gã dùng bàn tay trái chưa bị đông cứng hoàn toàn chộp lấy thanh đại đao bản rộng dưới đất, vung một nhát chém quét ngang điên cuồng liều chết hòng kéo theo Thiên Uy xuống địa ngục.


*VÚT!*


Đường đao chém ngang đỏ thẫm rít gió cuồng bạo.


Thiên Uy do bị kiệt sức sau đòn đâm kiếm gãy và bả vai đá trái đang co thắt dữ dội nứt nẻ, không thể di chuyển bộ pháp né tránh kịp thời.


Lưỡi đại đao bản rộng rỉ sét loang lổ của Huyết Đao chém sạt qua ngực phải bằng xương thịt duy nhất của Thạch Thiên Uy, rạch một đường rách sâu hoắm dài nửa thước, chỉ cách tim cậu đúng một phân trong gang tấc.


Máu đỏ tươi phun xối xả làm ướt đẫm mảng ngực phải bằng xương thịt, dính loang lổ lên chiếc vòng đá lạnh Diệp Linh Chi đang giắt bên trong ngực áo.


"Hộc!" Thiên Uy ho ra một búng máu đỏ tươi lẫn máu đen rỉ sét, thân hình cậu lảo đảo rồi quỳ sụp xuống nền đất hang đá ẩm ướt.


Huyết Đao không dám quay đầu nhìn lại, gã ôm lấy bả vai phải bị đâm nát đang đóng băng lạnh buốt, chật vật lết từng bước chạy thoát thân ra ngoài màn sương mù dày đặc của bến phà Hắc Thủy, biến mất trong bão tuyết gầm rú.


Trong hang đá hoang dã tối tăm, Thiên Uy quỳ gối sát đất, tay phải vẫn nắm chặt xích sắt quấn kiếm gãy không buông. Ngực phải cậu rách da mất máu đỏ tươi xối xả, trong khi vai trái và cánh tay đá trái nứt nẻ rỉ ra những giọt máu đen kịt nồng mùi lưu huỳnh bốc khói xám nhạt.


Cơn sốt cao tột độ từ vết bỏng độc sâm đen ở cổ phải bùng phát dữ dội trở lại do mất máu đỏ, clashing điên cuồng với hàn khí lạnh buốt thấu xương tủy của Ma Công Hóa Thạch lan rộng đến vai trái cứng đơ. Kinh mạch quanh ngực trái co thắt kịch liệt làm mười hai cây ngân châm khóa mệnh rung rinh dữ dội bốc khói lạnh mỏng manh.


Thiên Uy kiệt sức hoàn toàn, đôi mắt đỏ rực sát khí dần khép lại, cậu ngã gục xuống bên cạnh Lão Bản đang bất tỉnh, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc giữa hang đá lạnh giá lạnh lẽo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!