Dòng Nước Lạnh Giá
Sương mù trên sông Hắc Thủy dày đặc như một dải lụa xám ẩm ướt, lơ lửng sát mặt nước cuồn cuộn chảy. Thứ sương này không chỉ mang cái lạnh buốt xương của gió tuyết biên thùy phía Bắc, mà còn nồng nặc mùi lưu huỳnh và khí độc bốc lên từ những mạch quặng ngầm dưới đáy sông. Dòng nước đen ngòm, cuộn xoáy hung hãn qua những bãi đá ngầm nhọn hoắt, chốc chốc lại va vào mạn chiếc thuyền ba lá cũ kỹ của lão thuyền phu Lão Bản, phát ra những tiếng *bồm bộp* trầm đục.
Trong khoang thuyền dột nát, Thạch Thiên Uy nằm bất động trên ổ rơm dính đầy cát tuyết. Gương mặt thiếu niên mười bảy tuổi tái nhợt, đôi môi khô khốc nứt nẻ rỉ ra vệt máu đỏ bầm. Cánh tay trái của cậu—khối đá xám xịt, xù xì hoàn toàn hóa thạch đến tận bả vai—nằm trĩu nặng xuống sàn gỗ, khiến chiếc thuyền ba lá hơi nghiêng hẳn về một bên. Mỗi nhịp thở của Thiên Uy đều vô cùng nặng nề và đứt quãng. Mười hai cây Hắc Thiết Ngân Châm tẩm thạch tủy lạnh vẫn cắm sâu quanh ngực trái và sau gáy cậu, tỏa ra một làn khói lạnh mỏng manh để khóa chặt màng tim khỏi sự đông cứng của ma công, nhưng kình lực phản chấn từ trận chiến trước đó đã khiến kinh mạch của cậu tổn thương nghiêm trọng. Bên cổ phải, vết bỏng độc sâm đen do chiêu độc thủ cuối cùng của Lôi Báo để lại đang rách da loang lổ, rỉ ra những giọt máu đỏ tươi xen lẫn mủ độc xanh nhạt, bốc lên mùi hôi tanh nồng nặc.
Lão Bản đứng ở đuôi thuyền, hai bàn tay to bản, chai sạn bám chặt lấy mái chèo gỗ trắc dẻo dai. Lão nhân ngoài sáu mươi tuổi, mặc chiếc áo ba lỗ rách nát lộ ra bắp tay cuồn cuộn bóng dầu do phơi nắng gió sông nước lâu năm. Đôi mắt lão đục ngầu nhưng tinh anh, liên tục đảo quanh mặt sông mờ mịt sương mù để định vị đường đi. Lão khẽ liếc nhìn thiếu niên đang hôn mê dưới khoang, trong lòng dâng lên một niềm kính trọng xen lẫn xót xa.
"Thằng nhỏ tội nghiệp..." Lão Bản lầm bầm, giọng khàn đặc vì gió lạnh. "Một mình chém chết thống lĩnh kỵ binh Lôi Báo, phá sập cả cây cầu sắt cổ để cứu vạn phu mỏ. Chí khí này, ngay cả những đại hiệp giang hồ danh môn chính đạo cũng chưa chắc đã có. Cha của ngươi, Thạch Thiết Tâm, dưới suối vàng chắc chắn sẽ tự hào về ngươi."
Lão Bản vốn là một người lái đò lâu năm trên sông Hắc Thủy. Lão ghét cay ghét đắng sự tàn bạo, bóc lột của Hắc Thiết Giáo và đám quan quân triều đình tham nhũng tại Thiết Thạch Trấn. Khi chứng kiến Thiên Uy xả thân vì bách tính, lão đã thề nguyện dùng cả mạng sống này để đưa cậu trốn thoát an toàn, quyết không tham lam vạn lượng bạc tiền thưởng mà Hắc Thiết Giáo đang ráo riết treo đầu cậu khắp các ngả sông.
Bỗng nhiên, từ phía thượng lưu sông Hắc Thủy, vang lên tiếng tù và bằng sừng trâu trầm đục, kéo dài phá tan bầu không khí tĩnh mịch của màn sương. Tiếng tù và dồn dập, mang theo sát khí lạnh lẽo.
*U u u... U u u...*
Lão Bản rùng mình, cơ bắp trên hai cánh tay lập tức căng cứng. Lão nhận ra âm thanh này. Đó là hiệu lệnh săn mồi của Hắc Thủy Bến Đò Bang—nhóm thủy tặc đường sông khét tiếng hung hãn, kiểm soát toàn bộ bến phà Hắc Thủy. Bọn chúng đã nhận tiền hối lộ và lệnh treo thưởng từ phó đà chủ Lôi Hùng, giăng lưới sắt ngầm dọc bờ sông để truy tìm tung tích của "Thạch Ma" Thạch Thiên Uy.
"Đám chó săn đánh hơi nhanh thật!" Lão Bản nghiến răng chửi thề. Lão dùng lực cánh tay đẩy mạnh mái chèo, cố gắng điều khiển chiếc thuyền ba lá lách vào sát những rặng sậy cao ngập đầu người ven bờ hòng che giấu hành tung.
Thế nhưng, dòng nước sông Hắc Thủy ở đoạn này chảy quá xiết. Lão Bản cố gắng dùng sào tre bịt sắt găm chặt xuống đáy sông để đẩy thuyền đi ngược dòng, hy vọng tìm được một hang đá ngầm bỏ hoang để ẩn nấp. Nhưng sức nước cuồn cuộn như thác đổ, đẩy ngược chiếc thuyền ba lá ra xa. Chiếc thuyền chao đảo dữ dội, nước sông lạnh buốt tràn qua mạn thuyền làm ướt sũng ổ rơm dưới thân Thiên Uy. Chiếc thuyền suýt chút nữa đã bị lật úp giữa dòng nước xoáy.
"Không được! Sức nước quá mạnh, không thể đi ngược dòng!" Lão Bản thầm nghĩ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán gạt đi hơi lạnh của sương giá. Lão buộc phải buông sào tre, nắm lấy mái chèo xoay ngang mạn thuyền, nương theo dòng nước xiết để lao nhanh về phía hạ lưu, chấp nhận dấn thân vào vùng săn đuổi của thủy tặc.
Từ trong màn sương mù dày đặc phía sau, ba chiếc thuyền ba lá lớn bọc lá thép mỏng ở mũi thuyền đột ngột lao ra như những con cá mãng xà khổng lồ. Trên mỗi thuyền có khoảng năm, sáu tên thủy tặc Hắc Thủy Bang mặc áo da rách rưới, tay cầm móc xích sắt và cung tên bịt sắt. Kẻ dẫn đầu đứng ở mũi thuyền tiên phong là một gã thủy tặc một mắt, tay cầm chiếc móc xích sắt nặng nề rỉ sét nồng nặc mùi máu.
"Kia rồi! Chiếc thuyền ba lá của lão già kéo đò! Thằng nhãi tay đá đang ở trên đó!" Gã một mắt gào thét điên cuồng, chỉ thẳng ngón tay về phía thuyền Lão Bản. "Bắn móc xích! Bắt sống tụi nó về nhận thưởng vạn lượng vàng từ Hắc Thiết Giáo!"
*Vút! Vút! Vút!*
Ba sợi xích sắt nặng nề có móc găm sắc nhọn ở đầu được ném mạnh ra từ tay những tên thủy tặc lực lưỡng. Tiếng xích sắt va chạm chói tai vang rền trên mặt sông sương mù. Hai sợi xích rơi tõm xuống dòng nước xiết, nhưng sợi xích thứ ba do gã một mắt ném ra đã găm chặt vào mạn gỗ đuôi thuyền của Lão Bản. Những chiếc móc găm bằng sắt bén cắm sâu vào thớ gỗ thông chịu lực, kéo giật chiếc thuyền ba lá lùi lại.
Chiếc thuyền chao đảo mạnh, Thiên Uy đang hôn mê sâu khẽ rên rỉ một tiếng đau đớn, vết rạn nứt trên bả vai trái của cậu lại rỉ ra một vệt máu đen nhỏ dọc theo mạn thuyền gỗ.
Lôi kéo chiếc thuyền ba lá áp sát vào thuyền lớn của địch là thế tử lộ của hai người. Lão Bản không hề hoảng sợ, lão gầm lên một tiếng đầy hào sảng, bắp tay cuồn cuộn nổi gân xanh như những con rắn thép. Lão buông mái chèo, chộp lấy chiếc sào tre già rèn thêm mũi sắt nhọn ở đầu—vũ khí cận chiến nặng nề duy nhất của lão.
Lão Bản vung sào tre bằng cả hai tay, vận nội kình Luyện Lực Cảnh thô sơ dồn vào mũi sắt, đập mạnh một cú như sấm sét xuống sợi xích sắt đang căng ra giữa hai thuyền.
*BOONG!*
Tiếng kim loại va chạm rền vang chấn động cả mặt sông mờ mịt. Cú đập vạn cân của Lão Bản đập trúng mắt xích yếu nhất, lực phản chấn cực mạnh làm gãy đôi móc sắt găm trên mạn thuyền, sợi xích sắt văng ngược trở lại đập trúng mặt một tên thủy tặc khiến hắn ngã nhào xuống dòng nước xiết. Chiếc thuyền ba lá thoát khỏi lực kéo, lập tức lao vút đi theo dòng nước lũ.
"Lũ khốn kiếp! Bắn tên lửa! Thiêu rụi thuyền của tụi nó!" Gã một mắt gầm rú điên cuồng từ phía sau.
Những tên thủy tặc nhanh chóng châm lửa vào các mũi tên độc có quấn vải tẩm lưu huỳnh khoáng cháy đỏ rực. Tiếng cung gỗ kéo căng vang lên *ken két*.
*Vút! Vút! Vút!*
Hàng chục mũi tên lửa vạch những đường cong đỏ rực qua màn sương mù xám xịt, lao vun vút về phía thuyền Lão Bản. Đa số mũi tên rơi xuống dòng sông Hắc Thủy phát ra tiếng *xèo xèo* rồi tắt ngúm, nhưng có ba mũi tên lửa đã cắm phập vào mui thuyền bằng lá cọ khô của Lão Bản. Ngọn lửa bắt nhanh vào lá khô, bùng cháy dữ dội, tỏa ra làn khói đen nồng nặc mùi lưu huỳnh bỏng rát.
Hơi nóng từ ngọn lửa bốc lên sát khoang thuyền bắt đầu kích ứng mạnh mẽ đến hàn khí ma công trong người Thiên Uy. Cánh tay đá xám xịt của cậu bốc lên những làn khói xám nhạt rít lên ghê người. Cơ thể cậu run rẩy dữ dội, lồng ngực co thắt từng cơn làm mười hai cây ngân châm khóa mệnh rung rinh sắp tuột.
Lão Bản vừa phải giữ mái chèo điều khiển thuyền vượt qua các tảng đá ngầm nhọn hoắt phía trước, vừa phải vung tay gạt phăng những mảnh mui thuyền đang cháy rực rơi xuống người Thiên Uy. Lão dùng bàn tay trần bọc đầy vết chai sần đập mạnh vào ngọn lửa đang cháy lan trên mạn thuyền.
"Nóng... nóng quá..." Lão Bản rên rỉ, bàn tay phải của lão bị bỏng đỏ ửng, da thịt rộp lên đau đớn tột cùng do gạt mảnh gỗ cháy tẩm lưu huỳnh độc. Thế nhưng, lão vẫn cắn răng chịu đựng, đôi mắt không rời khỏi dòng nước xoáy phía trước.
Lão Bản liếc mắt nhìn nhanh địa hình xung quanh sương mù dày đặc. Lão nhận ra họ đang tiến sát đến đoạn hiểm trở nhất của sông Hắc Thủy—khe đá ngầm nhọn hoắt có tên gọi là Thác Nước Hàn Thủy Ngoại Vi. Nơi đây dòng nước bị kẹp giữa hai vách đá đứng cao vút, lòng sông thu hẹp lại chỉ còn chưa đầy một trượng, đầy rẫy những bãi đá ngầm nhọn hoắt như răng nanh ác thú nhô lên mặt nước.
"Muốn sống sót thì phải mạo hiểm thôi!" Lão Bản thầm nghĩ, ánh mắt lộ rõ vẻ quyết đoán dũng cảm.
Lão dùng sào tre bịt sắt tì mạnh vào vách đá ven bờ, mượn lực đẩy cực mạnh của dòng nước xiết để ép chiếc thuyền ba lá nhỏ bé lao thẳng vào khe đá ngầm hẹp hòi hiểm trở đó. Sức nước hung hãn đẩy chiếc thuyền lao đi với tốc độ chóng mặt, luồn lách qua những khe đá nhọn hoắt chỉ cách mạn thuyền vài phân.
Khi chiếc thuyền ba lá lao qua dòng thác nước chảy xiết đổ xuống từ vách đá cao, những tia nước lạnh buốt bắn tung tóe lên mui thuyền, dập tắt hoàn toàn ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội trên mui lá cọ. Khói trắng bốc nghi ngút che mờ tầm nhìn.
Chiếc thuyền lớn bọc thép mỏng của thủy tặc Hắc Thủy Bang di chuyển phía sau với tốc độ cao không thể dừng lại kịp. Thuyền của bọn chúng quá lớn, không thể lách qua khe đá hẹp hòi này.
*UỲNH! RẮC!*
Tiếng va chạm kinh hoàng vang lên từ phía sau. Chiếc thuyền tiên phong của thủy tặc đâm sầm vào tảng đá ngầm nhọn hoắt giữa dòng. Lực tông cực mạnh làm vỡ nát mạn thuyền bọc thép mỏng, nước sông Hắc Thủy tràn vào cuồn cuộn làm lật úp chiếc thuyền lớn. Tiếng gào thét thảm thiết của những tên thủy tặc rơi xuống nước vang vọng rồi chìm nghỉm giữa dòng nước xiết đầy đá nhọn. Hai chiếc thuyền còn lại của địch buộc phải quay mũi chèo tránh đá ngầm, dừng lại hoàn toàn cuộc truy đuổi đường thủy.
Lão Bản thở phào nhẹ nhõm, gục đầu vào sào tre thở dốc. Bàn tay phải bị bỏng rát của lão run rẩy rỉ máu đỏ tươi dính đầy nhọ than đen dơ bẩn. Chiếc thuyền ba lá trôi dạt ra khỏi khe đá hẹp, tiến vào một vùng mặt nước phẳng lặng hơn nhưng sương mù lại càng lúc càng dày đặc, lạnh lẽo bao phủ quanh năm.
"Thoát rồi... chúng ta thoát khỏi lũ thủy tặc rồi..." Lão Bản thầm nghĩ, lòng đầy mừng rỡ. Lão định chèo thuyền cập vào một bến hoang ven rừng đá để tìm nơi ẩn náu đất liền, điều trị vết thương bỏng độc ở cổ cho Thiên Uy.
Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang.
*KENG... KÉO... KÉO...*
Một âm thanh ma sát kim loại nặng nề, ghê rợn đột ngột vang lên từ dưới đáy thuyền ba lá. Chiếc thuyền đang lao nhanh bỗng khựng lại dữ dội, mạn thuyền gỗ thông kêu lên những tiếng *rắc rắc* như sắp vỡ vụn.
Lão Bản mất thăng bằng, suýt chút nữa đã ngã nhào ra khỏi đuôi thuyền. Lão vội vàng cúi đầu nhìn xuống dòng nước đen ngòm phía dưới.
Từ dưới lòng sông sâu mờ mịt, một tấm lưới sắt khổng lồ (lưới sắt ngầm)—vũ khí phong tỏa đường thủy chuyên dụng của Hắc Thủy Bến Đò Bang—đã được giăng sẵn từ trước để khóa chặt toàn bộ lòng sông. Những mắt lưới bằng sắt đen dày bọc gai nhọn hoắt đã quấn chặt lấy bánh lái gỗ và keel dưới đáy chiếc thuyền ba lá của Lão Bản, giữ chặt chiếc thuyền lại giữa dòng nước chảy xiết.
*Kẽo kẹt... kẽo kẹt...*
Chiếc thuyền ba lá bị kẹt cứng, không thể di chuyển thêm một phân nào. Lực nước xiết đẩy mạnh vào đuôi thuyền khiến mạn thuyền gỗ bắt đầu nứt ra, nước sông lạnh buốt rò rỉ vào khoang thuyền càng lúc càng nhiều.
Từ phía bờ đá sương mù dày đặc cách đó không xa, vang lên tiếng bước chân rầm rập và tiếng xích sắt kéo lê chói tai của hàng chục tên thủy tặc Hắc Thủy Bang đang áp sát bến sông. Tiếng gầm rú của truy binh cận kề ngay trước mắt.
Lão Bản điên cuồng dùng sào tre bịt sắt đâm xuống nước hòng bẩy tấm lưới sắt ra khỏi bánh lái, nhưng lưới sắt ngầm quá nặng và quấn chặt bọc lấy bánh lái chịu lực nén cực lớn của nước xiết, không hề suy chuyển.
"Khốn nạn! Lưới sắt ngầm của Hắc Thủy Bang!" Lão Bản nghiến răng bất lực.
Đúng lúc đó, dưới khoang thuyền ngập nước lạnh, Thạch Thiên Uy đang hôn mê sâu đột ngột co giật dữ dội. Gương mặt cậu co rúm lại vì đau đớn tột cùng.
*HỰ!*
Thiên Uy nôn ra một búng máu đen đặc dính đầy nhọ than, nồng nặc mùi lưu huỳnh hỏa độc rỉ sét bốc khói xám nhạt trên sàn thuyền gỗ ướt sũng. Mười hai cây ngân châm trên ngực trái của cậu chấn động mạnh mẽ, tỏa ra làn khói lạnh buốt giá. Hàn khí ma công phản phệ dữ dội từ cánh tay đá trái đang lan rộng nhanh chóng dọc theo bả vai, tiến sát đến ngực trái nứt nẻ, đe dọa đông cứng màng tim cậu vĩnh viễn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!