Cầu Sắt Đứt Đôi
Cơn bão tuyết đêm lập đông gào rú điên cuồng qua khe núi sâu ngăn cách Thiết Thạch Trấn với bên ngoài. Gió rít lên từng hồi buốt giá, cuốn theo những bông tuyết sắc lẹm như mảnh sành dập thẳng vào tấm áo choàng vải thô xám rách nát của Thạch Thiên Uy. Dưới chân cậu, Cầu Sắt Đứt Đôi—cây cầu sắt cổ được đúc bằng kỹ thuật sắt nguội từ thời tiền triều—đang run rẩy kẽo kẹt giữa khoảng không sâu hoắm. Nền cầu bọc những lá thép hoen rỉ đóng một lớp băng mỏng trơn trượt, chỉ một sơ sẩy nhỏ cũng đủ khiến người ta rơi xuống dòng sông Hắc Thủy chảy xiết đầy đá ngầm nhọn hoắt bên dưới.
Thiên Uy kéo lê chân trái cứng đờ, Ngự Trọng Bộ Pháp di chuyển nặng nề nhưng vững chãi như một tảng đá di động. Cánh tay trái của cậu—khối đá xám xịt xù xì hoàn toàn hóa thạch đến tận bả vai—trĩu nặng xuống như một phế tích cổ xưa. Mười hai cây Hắc Thiết Ngân Châm tẩm thạch tủy lạnh vẫn cắm sâu quanh ngực trái và sau gáy, phong tỏa chặt chẽ kinh mạch để giữ cho tim cậu không bị đông cứng bởi hàn độc ma công, nhưng cái giá phải trả là nội lực bị giới hạn ngặt nghèo ở mức năm thành. Mỗi hơi thở hít vào đều mang theo cảm giác buốt giá như ngậm băng, khiến lồng ngực co thắt từng cơn đau nhói. Tay phải bằng xương thịt của cậu quấn chặt sợi xích sắt vào chuôi Thanh Kiếm Gãy Của Thạch Thiết Tâm nặng bốn mươi cân, lưỡi kiếm rỉ sét loang lổ bọc quặng Sắt Chìm Mỏ Cổ tỏa ra ánh xanh lục lạnh lẽo.
Đối diện với cậu, thống lĩnh kỵ binh Lôi Báo đứng thủ thế trên lưng thớt hắc mã khổng lồ. Gương mặt gầy gò sắc sảo của gã co rúm lại vì phẫn nộ, đôi mắt một mí ti hí rực lên ngọn lửa đỏ của Hắc Sa Roi Quyết.
“Sát nhân nợ mạng! Thạch Thiên Uy, hôm nay cầu sắt này sẽ là mồ chôn của ngươi!”
Lôi Báo gầm lên, cổ tay gã giật mạnh. Sợi Roi Sắt Có Gai Của Lôi Báo dài một trượng quấn quanh cổ tay lập tức vung ra, duỗi dài xé gió phát ra tiếng rít chói tai như tiếng mãng xà độc gầm rú. Luồng nội kình nóng rực từ Hắc Sa Roi Quyết khiến những chiếc gai nhọn trên roi sắt chuyển sang màu đỏ hồng, làm tuyết rơi xung quanh bốc hơi thành những làn sương trắng mờ mịt.
*Vút!*
Sợi roi sắt gai độc mang theo kình lực bỏng rát quét ngang tầm trung, nhắm thẳng vào bả vai phải bằng xương thịt duy nhất của Thiên Uy mà tới. Tốc độ cực nhanh của roi sắt khóa chặt mọi đường lui của cậu.
Thiên Uy nhíu mày, mắt trái của cậu đã bắt đầu mờ đi do tác dụng phụ của ma công, chỉ còn mắt phải nhìn rõ đường roi đỏ rực. Theo bản năng, cậu vận dụng Tuyết Cát Bộ trượt dài gót chân phải trên nền băng trơn trượt hòng né tránh đường roi hiểm hóc. Thế nhưng, không gian trên cầu sắt cổ quá hẹp. Gót chân phải của cậu vừa lùi lại nửa bước đã chạm phải thành cầu rỉ sét gãy nát, vài mảnh sắt vụn rơi xuống vực thẳm không đáy. Thân hình Thiên Uy loạng choạng, suýt chút nữa đã mất thăng bằng rơi xuống dòng Hắc Thủy cuồn cuộn.
“Chết đi!” Lôi Báo cười lớn tàn bạo, cổ tay gã xoay tròn đầy linh hoạt. Sợi roi sắt gai độc lập tức đổi hướng từ quét ngang sang quấn chặt lấy lưỡi Thanh Kiếm Gãy Của Thạch Thiết Tâm trong tay phải Thiên Uy.
*Keng! Keng! Keng!*
Tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên giữa bão tuyết. Những chiếc gai nhọn hoắt bọc thép dẻo của roi sắt bám chặt vào sống kiếm rỉ sét. Ngay lập tức, hỏa độc đỏ rực từ roi sắt nung nóng bắt đầu truyền dọc theo thân kiếm, cọ sát thẳng vào da đá bả vai trái của Thiên Uy. Hơi nóng rực của lưu huỳnh hỏa độc va chạm với hàn khí hóa thạch phát ra tiếng rít xèo xèo ghê người, bốc lên những làn khói xám nồng nặc.
Cơn đau rát như lửa thiêu tột cùng bùng phát từ vết nứt sâu hoắm trên vai trái của Thiên Uy. Máu đen rỉ ra liên tục, bốc hơi nghi ngút khi chạm vào luồng độc nhiệt nóng bỏng. Mười hai cây ngân châm trên ngực trái chấn động mạnh, chân khí ma công trong cơ thể cậu nổi loạn đòi bộc phát để chống cự, khiến lồng ngực co thắt dữ dội. Thiên Uy ho ra một búng máu đen đặc dính đầy nhọ than, nhuộm đỏ một khoảng tuyết trắng dưới chân.
Lôi Báo thấy Thiên Uy ho ra máu, nghĩ rằng đối thủ đã kiệt sức dưới sức nóng của hỏa độc, liền điên cuồng dùng cả hai tay giật mạnh sợi roi sắt hòng tước đoạt thanh kiếm gãy của cậu.
“Thằng nhãi ranh! Buông kiếm!”
Thế nhưng, Lôi Báo đã lầm.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Thiên Uy không hề lùi bước. Ánh mắt cậu tĩnh lặng như đá cổ, nung nấu một ý chí phục thù quyết liệt. Cậu chấp nhận phế bỏ hoàn toàn thế phòng thủ của bả vai trái bị thương, mượn chính lực quấn và sức kéo của sợi roi sắt để rút ngắn khoảng cách tầm ngắn.
Cậu tiến lên một bước dài, kéo lê chân trái nặng nề làm điểm tựa chịu lực nén. Tay phải cậu giữ chặt chuôi kiếm gãy không buông, trong khi cánh tay trái hoàn toàn hóa thạch xám xịt—khối đá bất hoại không còn cảm giác đau đớn vật lý—vươn ra chớp nhoáng.
**Thạch Thủ Toái Đao!**
Bàn tay đá xám xù xì của Thiên Uy bóp chặt lấy sợi Roi Sắt Có Gai đang nóng đỏ rực của Lôi Báo. Gai nhọn độc đâm vào da đá chỉ tạo ra những tiếng *rắc rắc* khô khốc và vết xước trắng sâu, hoàn toàn không thể xuyên qua lớp da đá dày bọc kín huyết quản của cậu. Thiên Uy vận năm thành nội kình lạnh lẽo phóng thẳng qua điểm tiếp xúc.
**Thạch Hóa Chấn Kình!**
Một luồng hàn khí xám xịt, buốt giá dọc theo kinh mạch tay trái tuôn trào, bám nhanh dọc theo sợi roi sắt đỏ rực. Sương giá xám lan rộng với tốc độ chóng mặt, làm đông cứng tạm thời các khớp thép dẻo của roi sắt, biến sợi roi đang linh hoạt mềm dẻo thành một thanh sắt giòn xốp vì lạnh đột ngột.
Thiên Uy gầm lên một tiếng, bàn tay đá trái vặn mạnh cổ tay.
*RẮC!*
Sợi roi sắt bọc gai độc dẻo dai của Lôi Báo bị kình lực lạnh phản chấn bẻ gãy vụn thành hàng chục khúc sắt vụn rơi lả tả xuống nền cầu sắt cổ.
Lôi Báo bàng hoàng nhìn sợi roi gia truyền bị bóp nát dễ dàng, lòng bàn tay gã bị hàn khí xâm nhập trở nên tê dại, trắng bệch. Thế nhưng, là một đao khách tàn độc vùng biên thùy, gã nhanh chóng phản xạ đầy xảo quyệt. Gã buông lỏng chuôi roi gãy, tay trái thò vào ngực áo rút ra một chiếc dao găm mỏng, đồng thời bóp nát một bình sứ chứa độc sâm đen kịt.
“Chết đi cùng ta!”
Lôi Báo điên cuồng phóng người xuống khỏi lưng ngựa, vung dao găm tạt thẳng luồng độc sâm đen kịt—loại kịch độc làm tê liệt thần kinh vận động không màu không mùi—nhắm thẳng vào mắt phải bằng xương thịt duy nhất của Thiên Uy.
Khoảng cách quá gần, không gian cầu sắt lại chật hẹp, Thiên Uy không thể né tránh. Trong chớp mắt, cậu đưa bả vai trái hoàn toàn hóa đá xám gồ ghề lên che chắn trước mặt.
*Xèo xèo!*
Chất độc sâm đen tạt thẳng vào vai đá trái và một phần cổ bên thịt của cậu. Lớp da đá xám xịt rít lên, khói độc bốc nghi ngút, ăn mòn một mảng da thịt bên cổ phải bằng xương thịt khiến Thiên Uy đau đớn tột cùng, máu đỏ rỉ ra loang lổ dọc theo cổ áo vải thô. Thế nhưng, đôi mắt phải tinh anh của cậu đã được bảo vệ an toàn sau tấm lá chắn đá vĩ đại.
Lôi Báo kinh hoàng nhận ra đòn độc thủ cuối cùng đã thất bại. Gã đang lơ lửng giữa không trung, hoàn toàn không còn điểm tựa để né tránh.
Thiên Uy trừng mắt phải đỏ rực sát khí ma tính. Cậu dùng tay phải bằng xương thịt nắm chặt chuôi kiếm gãy, đưa bàn tay đá trái khổng lồ đè chặt lên sống Thanh Kiếm Gãy Của Thạch Thiết Tâm.
**Đoạn Thiết Trảm!**
Nhát chém bổ dọc vạn cân tích tụ toàn bộ năm thành kình lực lạnh lẽo và trọng lượng cơ thể đá xám của Thiên Uy giáng xuống từ trên cao. Đường kiếm khí xám rực bốc khói lạnh xé rách không khí bão tuyết, chém thẳng xuống giữa ngực Lôi Báo.
*XOẠC!*
Lưỡi kiếm gãy rèn từ Sắt Chìm Mỏ Cổ chém đứt đôi lá chắn thép bọc ngực và giáp da báo của Lôi Báo, đâm xuyên qua lồng ngực gã rỉ máu đỏ tươi. Sức mạnh vạn cân của đòn chém tiếp tục truyền thẳng xuống nền cầu dưới chân gã.
*RẦM... RẮC... RẮC!*
Cú va chạm vật lý cực mạnh làm chấn động toàn bộ cấu trúc chịu lực của Cầu Sắt Đứt Đôi. Những dầm sắt cổ gỉ sét nâng đỡ cầu bị rạn nứt nghiêm trọng, đứt lìa ra dưới sức nặng khổng lồ. Cây cầu sắt cổ gãy làm đôi, sụp đổ hoàn toàn giữa vực sâu thẳm.
Lôi Báo trợn trừng mắt nhìn Thiên Uy, miệng phun máu tươi, thân hình gã rơi tự do xuống vực thẳm Vô Minh không đáy cùng với nửa cây cầu sắt đổ nát. Bản thống lĩnh kỵ binh kiêu ngạo đã đền tội dưới nhát kiếm phục thù của thiếu niên thợ rèn.
Thiên Uy đứng trên nửa cây cầu sắt còn lại đang rung rinh sắp sập. Cơn phản phệ từ việc vận công quá giới hạn châm cứu khóa mệnh khiến ngực trái cậu lạnh buốt như băng đông cứng, tim cậu đập chậm lại rời rạc, nhịp thở đứt quãng cực kỳ khó khăn. Cánh tay trái hoàn toàn hóa thạch xám cứng ngắc đến tận bả vai, không còn một chút khớp cử động nào, trĩu nặng xuống kéo lê cả thân người cậu nghiêng sang một bên.
Từ phía bên kia bờ Thiết Thạch Trấn, tiếng chuông báo động của phân đà Hắc Thiết Giáo vang lên dồn dập. Hàng trăm bộ binh bọc giáp nặng nề đang rầm rập tiến đến cổng cầu sắt đổ nát hòng vây quét tiêu diệt cậu. Lối quay lại đã bị cắt đứt hoàn toàn.
Nhìn dòng sông Hắc Thủy chảy xiết đầy đá ngầm nhọn hoắt cuồn cuộn sương mù độc hại phía dưới vách đá dựng đứng mười trượng, Thiên Uy không hề do dự. Cậu ôm chặt thanh kiếm gãy của phụ thân vào lòng, dùng chút tàn lực cuối cùng nhảy thẳng xuống dòng nước lạnh buốt xương.
*Tùm!*
Dòng nước xiết lạnh giá nuốt chửng thân hình thiếu niên hóa thạch xám xịt. Hàn khí cực lạnh của sông Hắc Thủy bao phủ lấy cơ thể cậu, làm dịu đi cơn sốt bỏng rát của hỏa độc ngoài da vai trái, nhưng cũng đẩy nhanh tốc độ hóa đá lan rộng đến ngực trái nứt nẻ.
Thiên Uy chìm dần vào bóng tối của dòng sông sương mù, ý thức cậu mờ nhạt dần. Giữa làn nước xiết đầy đá ngầm nhọn hoắt, một bàn tay thô ráp, to bản và cuồn cuộn bắp thịt của lão thuyền phu Lão Bản bất ngờ vươn ra từ mạn thuyền ba lá, nắm chặt lấy cổ áo vải thô của Thiên Uy, lôi mạnh cậu lên khỏi dòng nước tử thần hướng về phía bến phà Hắc Thủy sương mù bao phủ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!