Nhạc nềnTaohua

Sắt Nóng Biên Thùy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bấc rít qua những khe nứt nẻ của bức tường đất lò rèn, mang theo cái lạnh buốt xương của vùng biên thùy phía Bắc cuộn tròn vào trong, nhanh chóng bị hơi nóng hầm hập từ bệ lò nung nuốt chửng. Thiết Thạch Trấn lập đông sớm. Khắp nơi chỉ có một màu xám xịt của tro than, bụi quặng và những dốc đá cằn cỗi hoang vu.


Trong gian nhà tranh dột nát kết hợp xưởng rèn thô sơ nằm ở góc hẻo lánh nhất của thị trấn, tiếng búa nện xuống đe sắt vang lên đều đặn, nặng nề và nhịp nhàng như nhịp thở của đất đá. Thạch Thiên Uy, thiếu niên mười bảy tuổi, đang đứng trần đại cánh tay gầy guộc nhưng săn chắc. Làn da cậu sạm đi vì khói bếp, những giọt mồ hôi rịn ra từ trán nhanh chóng bị hơi nóng hong khô, để lại những vệt xám xịt của bụi than Tuyết Cát.


Cậu hai tay vung chiếc búa rèn nặng hai mươi cân, dồn hết sức lực của một phu mỏ trẻ tuổi vào nhát nện quyết định.


“Binh!”


Tia lửa bắn tung tóe lên bức tường đất loang lổ vết bỏng. Thanh sắt thô dưới sức nặng của cú nện dần biến dạng, dẹt lại và chuyển sang màu đỏ hồng rực rỡ.


“Thiên Uy, lực búa lệch nửa phân về bên phải rồi. Khi nện sắt, tâm phải tĩnh như đá cổ, tay phải vững như gọng kìm. Lực phát ra từ gót chân, truyền qua hông, mượn vai làm trục chứ không phải dùng man lực bộc phát từ bắp tay.”


Một giọng nói trầm khàn, đục ngầu như tiếng đá lăn vang lên từ phía sau bệ lò. Thạch Thiết Tâm, phụ thân của Thiên Uy, bước ra từ bóng tối của góc xưởng. Ông là một người đàn ông vạm vỡ nhưng lưng đã hơi còng xuống, kết quả của những năm tháng gánh quặng nặng nề dưới lòng Khu Mỏ Số 9 sâu thẳm. Làn da ông chằng chịt những vết sẹo bỏng do xỉ than bắn vào, bàn tay thô ráp chai sạn cứng ngắc không khác gì một miếng sắt nguội.


Thiên Uy dừng búa, thở dốc, đưa tay quẹt mồ hôi trên trán, để lại một vệt nhọ nồi lớn. Cậu nhìn phụ thân với ánh mắt kính trọng nhưng không giấu nổi vẻ mệt mỏi:


“Phụ thân, con đã nện liên tục ba trăm búa. Nhưng quặng Thiết Sa đợt này quá nhiều tạp chất, nung mãi không chịu chảy đều, rèn ra lưỡi cuốc chỉ sợ chạm vào đá cứng là mẻ ngay.”


Thạch Thiết Tâm không đáp. Ông bước đến bên máng nước thối hỏa, cúi xuống nhặt một mảnh quặng sắt vụn màu xám đen xù xì, vân vê trong lòng bàn tay chai sạn. Đôi mắt đục ngầu nhưng tinh anh của ông thoáng qua một tia trầm mặc sâu xa. Ông biết rõ vì sao quặng đợt này tệ đến thế. Hắc Thiết Giáo đã độc quyền toàn bộ mạch quặng sắt đen nguyên chất chất lượng cao nhất ở Khu Mỏ Số 9 để vận chuyển về nội địa, chỉ để lại những đống quặng thải đầy tạp chất cho phu mỏ địa phương tự rèn nông cụ thô sơ.


“Đại ca, cha, hai người uống chút nước suối lạnh đi.”


Một giọng nói trong trẻo, nhỏ nhẹ vang lên từ cửa ngách. Thạch Tiểu Muội, đứa em gái nuôi mười hai tuổi của Thiên Uy, bước vào với một chiếc gáo dừa đựng nước suối trong vắt. Cô bé gầy gò, mặc chiếc áo hoa cũ nát vá nhiều mảnh nhưng được giặt sạch sẽ. Gương mặt nhỏ nhắn của cô bé hơi xanh xao, thỉnh thoảng lại khẽ ho khan vài tiếng do hít phải khói than độc hại bao phủ quanh năm khắp Thiết Thạch Trấn.


Thiên Uy đón lấy gáo nước, uống một ngụm lớn, cái lạnh của nước suối biên thùy tạm thời làm dịu đi cơn nóng rát trong lồng ngực. Cậu xoa đầu Tiểu Muội, ánh mắt dịu đi đôi chút:


“Tiểu Muội, muội vào nhà trong đi, ngoài này khói than dày lắm, không tốt cho phổi của muội đâu.”


Cô bé ngoan ngoãn gật đầu, nhưng trước khi kịp quay đi, tiếng bước chân rầm rập từ con đường đất đá bên ngoài đã dội thẳng vào tai ba người. Đó là tiếng xích sắt va quẹt vào đá hộc, tiếng giày da bọc thép nện xuống đất đầy nghênh ngang và thô bạo.


Thiên Uy lập tức cảnh giác, tay khẽ siết chặt chuôi búa rèn. Thạch Thiết Tâm thì khẽ thở dài, khuôn mặt già nua của ông co rút lại thành một màng nhẫn nhịn câm lặng.


Cánh cửa gỗ mục nát của lò rèn bị một bàn chân bọc sắt đạp phăng, đổ sụp xuống đất bụi bay mù mịt.


Chu Quản Sự bước vào. Lão nhân gầy gò gù lưng, khuôn mặt dài như mặt ngựa đầy những nếp nhăn nham hiểm, mặc bộ áo dài xám tro dính đầy dầu mỡ của ban quản lý phân đà Hắc Thiết Giáo. Tay lão cầm một cuốn sổ da trâu dày cộp, tay kia không ngừng vân vê chiếc roi mây bọc da trâu có những nút thắt sắt nhọn hoắt. Theo sau lão là hai tên tuần binh Hắc Thiết Vệ, thân hình hộ pháp bọc trong những bộ giáp sắt đen dày cộm, tay lăm lăm thanh thương dài phá giáp lạnh lùng.


“Thạch Thiết Tâm! Chỉ tiêu quặng Thiết Sa của lò rèn nhà ngươi tháng này lại thiếu ba phần mười! Ngươi coi lời cảnh báo của phân đà Hắc Thiết Giáo là gió thoảng bên tai sao?”


Chu Quản Sự bước đến bên đe rèn, dùng chiếc roi mây gõ mạnh lên mặt thép phát ra tiếng “chát, chát” chói tai. Ánh mắt gian giảo của lão đảo liên tục khắp các ngóc ngách của lò rèn nghèo nàn, như thể đang tìm kiếm thứ gì đó ngoài những chiếc cuốc rỉ sét.


Thạch Thiết Tâm bước lên một bước, khom lưng dập đầu hành lễ, giọng nói hạ thấp hết mức có thể:


“Báo cáo Chu Quản Sự, quặng Thiết Sa tháng này lẫn quá nhiều cát đá, lò rèn thô sơ của tiểu nhân nung nấu mất nhiều thời gian hơn bình thường. Xin quản sự gia hạn cho tiểu nhân thêm mười ngày, tiểu nhân nhất định sẽ thức thâu đêm để đúc đủ số lượng cuốc chim giao nộp.”


“Gia hạn? Bản quản sự có thể đợi, nhưng phó đà chủ Lôi Hùng có đợi được không? Các lò nung của tổng đà đang cần gấp quặng đen để rèn đúc thiết giáp binh cho triều đình! Các ngươi làm chậm trễ tiến độ, có gánh nổi tội đầu rơi máu chảy không?”


Chu Quản Sự hừ lạnh một tiếng. Lão bất ngờ vung roi mây, đập mạnh vào thanh sắt rèn thử nghiệm mà Thiên Uy vừa rèn dở trên đe.


“Rắc!”


Thanh sắt thô bị tạp chất bên trong làm giòn, dưới cú đập bằng kình lực Luyện Lực Cảnh sơ kỳ của Chu Quản Sự lập tức gãy đôi, văng ra đất nảy lên những tiếng đục ngầu.


“Nhìn xem! Thứ rác rưởi này mà cũng dám dâng lên phân đà sao? Ta nghi ngờ lò rèn Thạch gia các ngươi đang lén lút cất giấu quặng sắt đen nguyên chất chất lượng cao để rèn đúc vũ khí sắc bén bất hợp pháp, mưu đồ tạo phản!”


Lời buộc tội của Chu Quản Sự vừa thốt ra, không khí trong lò rèn lập tức đông cứng lại. Ở Thiết Thạch Trấn, luật cấm tàng trữ và rèn đúc vũ khí sắc bén ngoài tầm kiểm soát của Hắc Thiết Giáo là tuyệt đối. Kẻ nào vi phạm nhẹ thì chặt tay, nặng thì bị ném vào hầm mỏ chôn sống.


“Ngươi ngậm máu phun người!”


Thiên Uy không thể nhịn được nữa. Cậu bước lên một bước, lồng ngực phập phồng phẫn uất, chiếc búa rèn trong tay phải khẽ run lên vì giận dữ. Cậu là một thiếu niên Phàm Phu Tục Tử, chưa hề có nội kình ma công, nhưng sức mạnh cơ bắp tích lũy từ mười năm vung búa rèn khiến cậu có một khí thế lì lợm không dễ bị bắt nạt.


“Thiên Uy! Lui xuống!”


Thạch Thiết Tâm bất ngờ quát lớn. Cùng lúc đó, bàn tay thô ráp của ông đè chặt lên bả vai phải của Thiên Uy. Sức nặng từ bàn tay của người cha như một tảng đá ngàn cân nện xuống, khóa chặt mọi cử động của thiếu niên, ép cậu phải đứng yên tại chỗ. Thiên Uy nhìn cha, thấy khóe mắt ông giật liên hồi, đôi môi mím chặt đến rỉ máu. Ông đang dùng cả cơ thể để cầu xin con trai mình nhẫn nhịn.


Chu Quản Sự nhìn thấy phản ứng của Thiên Uy, khẽ nheo mắt cười đầy hiểm độc:


“Ồ? Tiểu tử thối này muốn dùng búa đập ta sao? Đúng là cha nào con nấy, một lũ phu mỏ cứng đầu không biết sống chết.”


Nói rồi, Chu Quản Sự quay ngoắt người lại, bước ra cửa lò rèn. Phía ngoài sân đất xám, một phu mỏ già gầy gò, lưng còng rạp đang quỳ rạp dưới đất bên cạnh một sọt quặng Thiết Sa vỡ vụn. Đó là lão phu mỏ Tạ Phong, một cựu binh triều đình tàn phế đào ngũ đang ẩn dật làm phu mỏ nghèo khổ.


“Lão già kia! Sọt quặng của ngươi hôm nay toàn là đất cát! Ngươi muốn lừa gạt phân đà sao?”


Chu Quản Sự quát lớn, bất ngờ vung chiếc roi mây bọc da trâu quất mạnh xuống lưng lão Tạ Phong.


“Vút! Chát!”


Mũi roi sắt nhọn hoắt xé rách lớp áo vải thô mỏng manh của lão già, găm sâu vào da thịt. Một vệt máu đỏ tươi loang lổ lập tức bắn ra, thấm đẫm bờ vai gầy guộc của lão cựu binh. Lão Tạ Phong đau đớn rên rỉ, ngã nhào xuống đất cát lạnh giá, nhưng không dám hé răng van xin một lời.


“Phụ thân! Thả con ra! Con phải giết chết tên cẩu tặc này!”


Thiên Uy gầm lên trong cổ họng, cố gắng thoát khỏi bàn tay kìm kẹp của cha. Cậu không thể đứng nhìn một lão nhân tàn phế bị hành hạ dã man ngay trước mắt mình. Giang hồ nghĩa khí mà cậu thường nghe kể từ những người kể chuyện trà quán không cho phép cậu câm lặng.


“Thiên Uy... im lặng cho ta!”


Thạch Thiết Tâm khàn giọng nói, bàn tay ông đè lên vai con trai càng lúc càng nặng nề, như thể muốn bóp nát xương bả vai cậu để giữ cậu lại. Đôi mắt ông đỏ ngầu nhìn thẳng vào con trai, chứa đựng một nỗi bất lực tột cùng và tình yêu thương sâu sắc. Ông biết, chỉ cần Thiên Uy vung búa lúc này, hai tên Hắc Thiết Vệ bọc giáp ngoài kia sẽ lập tức dùng thương dài đâm xuyên tim cậu trong chớp mắt.


Chu Quản Sự cười khẩy, tiếp tục quất thêm một roi nữa vào lưng lão Tạ Phong. Tiếng roi da xé gió vang lên chát chúa giữa không gian xám xịt của thị trấn mỏ.


Thạch Thiết Tâm hít một hơi thật sâu, buông vai Thiên Uy ra. Ông bước nhanh ra sân, dập đầu quỳ xuống bên cạnh lão Tạ Phong, giọng nói run rẩy nhưng kiên định:


“Chu Quản Sự bớt giận! Lão Tạ Phong tuổi già mắt mờ, không phân biệt được quặng tốt xấu. Số quặng thiếu hụt của lão và của lò rèn nhà tiểu nhân... tiểu nhân xin đứng ra gánh vác tất cả.”


Nói rồi, Thạch Thiết Tâm run rẩy thọc tay vào thắt lưng vải thô sờn rách, lôi ra một chiếc túi vải nhỏ dính đầy mỡ rèn. Ông mở túi, đổ ra lòng bàn tay vài mảnh bạc vụn không đồng đều—đây là số Bạc Vụn Biên Thùy ít ỏi mà gia đình ông tích lũy suốt nửa năm qua để dành mua thuốc phổi cho Tiểu Muội.


“Đây là chút lòng thành của tiểu nhân... xin quản sự nhận cho, bỏ qua cho lão Tạ Phong lần này.”


Chu Quản Sự dừng roi, nhìn chằm chằm vào mấy mảnh bạc vụn trên tay Thạch Thiết Tâm. Lão liếm môi, giật lấy chiếc túi vải, cân nhắc trọng lượng rồi khinh bỉ nhổ một búng nước bọt xuống đất cát sát bên đầu Thạch Thiết Tâm:


“Hừ! Có chút bạc vụn này mà đòi bù đắp chỉ tiêu sao? Nhưng nể tình ngươi biết điều, ta tạm thời tha cho mạng chó của lão già này.”


Lão dắt túi bạc vào đai lưng, nhưng đôi mắt ngựa dài híp lại đầy nghi ngờ, tiến sát tai Thạch Thiết Tâm thì thầm bằng giọng lạnh buốt:


“Thạch Thiết Tâm, đừng tưởng ta không biết quá khứ của ngươi. Tổ tiên Thạch gia các ngươi từng là thợ rèn thần thiết nổi tiếng biên thùy. Phó đà chủ Lôi Hùng đang tìm kiếm một tấm bia đá cổ khắc ghi cấm thuật rèn đúc bị thất truyền dưới lòng đất mỏ cổ này. Nếu ngươi biết điều giao ra bản đồ, vinh hoa phú quý không hết. Bằng không... lò rèn này sớm muộn gì cũng thành nấm mồ của ba cha con ngươi.”


Thạch Thiết Tâm cúi gập đầu sát đất, hai tay chống xuống cát lạnh run rẩy, nhưng giọng nói vẫn giữ được vẻ sợ hãi giả tạo của một phu mỏ thấp hèn:


“Quản sự minh xét, tiểu nhân chỉ là một thợ rèn thô lậu gánh quặng lâu năm, làm sao biết được bia đá cổ nào chứ...”


Chu Quản Sự hừ lạnh một tiếng đầy khinh miệt, vung tay ra lệnh cho hai tên tuần binh Hắc Thiết Vệ:


“Chúng ta đi! Để xem lũ chuột nhắt này nhịn được đến bao giờ.”


Toán người nghênh ngang rời đi, để lại một làn khói bụi than xám xịt cuộn lên giữa sân đất lò rèn.


Thiên Uy lập tức lao ra sân, đỡ lão Tạ Phong dậy. Lưng lão già rách nát, máu đỏ tươi rỉ ra dính đầy bụi cát bẩn thỉu. Thiên Uy nghiến răng, đôi bàn tay nắm chặt đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Cậu nhìn phụ thân đang chậm rãi đứng dậy từ đất cát dơ bẩn, u uất dâng trào trong lồng ngực:


“Cha! Tại sao chúng ta phải nhẫn nhục như vậy? Chúng ta có sức mạnh, chúng ta có búa rèn! Tại sao phải quỳ gối trước một tên cẩu tặc bủn xỉn như thế?”


Thạch Thiết Tâm nhìn con trai, gương mặt già nua đầy những nếp nhăn khắc khổ như vách đá đứng đón gió bão. Ông lặng lẽ bước đến máng nước thối hỏa, dùng dòng nước lạnh buốt rửa sạch bùn đất trên tay. Giọng ông trầm thấp, vang lên như tiếng búa gõ đều đặn:


“Thiên Uy, sắt không qua lửa đỏ nung nấu, không thể loại bỏ tạp chất để thành thép nguội cứng cáp. Người không biết nhẫn nhục chịu nhục ở biên thùy hoang vu này, chỉ là một khúc củi khô dễ gãy. Sức mạnh của ngươi lúc này chỉ là man lực Phàm Phu Tục Tử, đối đầu với Hắc Thiết Giáo chỉ có con đường chết vùi thây dưới hầm mỏ sâu.”


Ông quay lại, nhìn thẳng vào mắt Thiên Uy, ánh mắt chứa đựng một nỗi đau đớn sâu sắc nhưng vô cùng kiên định:


“Hãy nhớ kỹ, mạng sống của muội muội ngươi, ý chí của Thạch gia chúng ta, không thể lãng phí vào những cơn giận dữ vô ích. Nhẫn... để chờ thời cơ.”


Thiên Uy cúi đầu câm lặng, nhưng ngọn lửa căm thù trong tim cậu không hề dập tắt, ngược lại càng cháy âm ỉ như than đá Tuyết Cát dưới bệ lò nung ngầm. Cậu quay nhìn vào trong nhà, thấy Thạch Tiểu Muội đang ôm ngực khẽ ho khan bên chiếc giường tre dột nát, lòng đau đớn như có ngàn mũi kim châm.


Nhưng sóng gió không để cho gia đình thợ rèn nghèo có thời gian thở dốc.


Chưa đầy nửa canh giờ sau khi Chu Quản Sự rời đi, bầu trời Thiết Thạch Trấn đột ngột tối sầm lại. Những đám mây đen xám xịt cuộn thổi đầy sát khí che khuất ánh trăng khuyết yếu ớt đầu đông.


Tiếng vó ngựa dồn dập từ xa vang lên, rầm rập như sấm động dưới lòng đất. Lần này không phải là vài tên tuần binh đi lẻ, mà là cả một đội kỵ binh sắt tuần tra của Lôi Hùng Bang đang rầm rập áp sát.


Thiên Uy lao ra cửa ngách, mắt trợn trừng khi nhìn thấy hàng chục ngọn đuốc lửa rực đỏ đang bao vây hoàn toàn Lò Rèn Thạch Gia.


Một bóng người hộ pháp cao lớn bước xuống từ lưng ngựa chiến xám lớn. Hắn mặc bộ giáp ngực bằng thép đen bọc hộ tâm kính sáng loáng, khuôn mặt đỏ rực với bộ râu quai nón hung tợn như ác quỷ bước ra từ lò nung. Hai tay hắn cầm đôi thiết chùy răng cưa nặng trăm cân, mỗi bước đi khiến nền đất cát nứt nẻ dưới chân khẽ rung chuyển.


Phó đà chủ Hắc Thiết Giáo—Lôi Hùng đích thân dẫn quân áp sát.


Hắn vung một chiếc thiết chùy răng cưa chỉ thẳng vào lò rèn, giọng nói rền vang như sấm sét giữa đêm đông lạnh giá:


“Phong tỏa toàn bộ lối ra vào lò rèn này cho ta! Lục soát từng tấc đất, từng kẽ đá! Nếu tìm không thấy tấm bản đồ bia đá cổ Hóa Thạch Ma Công... thiêu rụi lò rèn này, chôn sống cả lũ cha con Thạch gia dưới đống đổ nát!”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!