Nhạc nềnDungeon_Tower

Nữ Cảnh Sát Nghi Ngờ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù ban sớm của phố Hàng Mã len lỏi qua những kẽ ngói âm dương nứt nẻ, mang theo cái lạnh ẩm ướt của đất trời Hà Nội lúc giao mùa rạng sáng. Trong căn phòng tối gác hai của nhà hát rối bóng Lê Gia, ngọn lửa xanh lục từ chiếc đèn đồng cổ thắp mỡ người khẽ chao đảo, tỏa ra thứ ánh sáng âm bản đen trắng ma quái.


Lê Khắc Vy quỳ trên sàn gỗ lim mục nát, lồng ngực phập phồng thở dốc. Đôi mắt anh—vừa mới khôi phục mười phần trăm thị lực cõi âm—đang phản chiếu hình ảnh một luồng oán khí màu đen kịt như khói độc đang cuồn cuộn lách qua khe cửa gỗ. Đó không phải là oán khí của người chết, mà là sát khí nồng nặc của người sống mang theo chính khí pháp luật dồn dập áp sát.


“Anh Vy! Mỹ An, mau trốn đi!”


Vy khàn giọng thì thầm vào khoảng không. Bóng đen nhỏ bé không ngũ quan của em gái anh khẽ rùng mình một cái, rồi lập tức tan biến vào vùng tối sâu nhất phía sau rương gỗ dâu tằm cổ quấn xích đồng. Con rối thế mạng của Trần Thế Hùng vừa mới hoàn thành khai nhãn bùa máu cũng co giật nhẹ, đổ sụp xuống sàn như một tấm da khô vô tri.


Vy biết, nếu anh không quấn lại băng mắt ngay lập tức, luồng ánh sáng cõi dương từ những chiếc đèn pin tuần tra ngoài kia sẽ thiêu rụi hốc mắt đang rỉ máu đen của anh. Với đôi tay run rẩy bám đầy dịch máu tươi từ lòng bàn tay phải bị kim châm rách, Vy vớ lấy dải băng vải trắng ngâm nước lá bưởi và chu sa dưới sàn, quấn chặt nhiều vòng quanh hốc mắt mù. Thế giới âm bản đen trắng biến mất, trả lại cho anh bóng tối vĩnh cửu quen thuộc. Nhưng thính giác cực hạn của gã mù—Mù lòa thấu thính—lại càng trở nên nhạy bén đến đáng sợ.


*Cộp. Cộp. Cộp.*


Tiếng đế giày da nện dồn dập trên những bậc cầu thang gỗ lim mục nát của nhà hát. Tiếng xột xoạt của cảnh phục sát người, tiếng kim loại của còng số tám va chạm vào bao súng gá bên hông, và đặc biệt là nhịp tim đập mạnh mẽ, lý trí của một người phụ nữ dạn dày sương gió.


“Công an hình sự quận Hoàn Kiếm đây! Đề nghị chủ hộ hợp tác kiểm tra hành chính!”


Giọng nói thanh lãnh, sắc lẹm của Đại úy Chu Hải Đường vang lên ngay ngoài hành lang gác hai, theo sau là tiếng thở dốc đầy hung hãn của Trung úy Nguyễn Đức Mạnh.


Vy nhanh chóng dùng vạt áo dài đen sờn cũ lau sạch vết máu tươi trên lòng bàn tay phải, giấu cây Kim khâu xương rỉ sét vào sâu trong ống tay áo rộng. Anh dò dẫm bước về phía cửa, tay cầm gậy tre gõ nhẹ xuống sàn: “Cộc... cộc...”


Cánh cửa gỗ gác hai vừa mở ra, một luồng gió mạnh mang theo chính khí hộ thể cực thịnh của Hải Đường ập thẳng vào mặt Vy. Luồng dương khí mạnh mẽ ấy khiến âm khí ký sinh dưới da cổ tay anh co rút lại đau đớn, vết sẹo chỉ đen tự động thắt chặt làm các khớp ngón tay Vy cứng đờ.


“Chào Đại úy Chu,” Vy lầm lì lên tiếng, đầu hơi cúi, hướng hốc mắt quấn băng vải trắng về phía luồng hơi ấm của người đối diện. “Nhà hát rối bóng Lê Gia đóng cửa từ giờ Tý. Không biết có việc gì khiến các đồng chí phải đột kích ban đêm thế này?”


“Kiểm tra hành chính đột xuất, anh Vy,” Nguyễn Đức Mạnh bước lên trước, giọng nói đầy vẻ nghi kỵ và hống hách. Gã gạt tay Vy ra, dùng đèn pin chuyên dụng rọi thẳng vào khuôn mặt nhợt nhạt như sáp của gã mù. “Chúng tôi nhận được tin báo từ quần chúng nhân dân về việc có tiếng kêu cứu thảm thiết phát ra từ nhà hát này lúc nửa đêm. Hơn nữa...” Mạnh khịt khịt mũi, khuôn mặt vuông chữ điền cau lại đầy ghê tởm, “mùi gì thối thế này? Như mùi thịt thối phân hủy hòa với mùi dầu hỏa hôi hám vậy?”


“Đó là mùi keo hồ gia truyền và hóa chất bảo quản rối gỗ cổ, thưa cán bộ,” Vy điềm tĩnh trả lời, dù trong lòng anh đang căng lên như dây đàn nhị. Mùi dầu hỏa đặc chế mỡ người chết oan bốc lên từ ngọn đèn đồng cổ vẫn chưa kịp tan hết trong phòng tối gác hai.


Chu Hải Đường không nói một lời. Ánh mắt sắc lẹm như dao cạo của cô quét qua dải băng quấn mắt dính vệt dịch đen nhạt của Vy, rồi dừng lại ở đôi bàn tay gầy gò chằng chịt vết sẹo khâu chỉ đen ở cổ tay anh. Cô đưa thẻ cảnh sát ra trước mặt Vy theo đúng nghiệp vụ, dù biết anh không thể nhìn thấy: “Chúng tôi phát hiện vết máu lạ loang lổ từ ngõ tối Hàng Mã dẫn thẳng vào sân sau nhà hát của anh. Đại ca băng nhóm đòi nợ thuê Trần Thế Hùng cũng được xác nhận mất tích lần cuối tại khu vực này. Đề nghị anh Vy cho phép chúng tôi khám xét gác hai.”


“Tôi là người mù, ban đêm chỉ ở trong phòng tối rửa ảnh và sửa rối giấy bồi,” Vy lách người chắn trước lối vào phòng tối, giọng trầm thấp đầy cảnh giác. “Gia tộc họ Lê chúng tôi có những quy tắc kiêng kỵ cổ xưa. Phòng chế tác rối là cấm địa, người ngoài bước vào sẽ dính phải độc dược bảo quản...”


“Né ra!” Mạnh gạt phăng Vy sang một bên, thô bạo đẩy cửa phòng tối gác hai xông vào.


Ánh đèn pin công suất lớn của Mạnh quét loang loáng qua những bức tường gỗ mục nát bám đầy rêu phong. Căn phòng ngập tràn mùi cồn ướt, mùi keo da trâu và một thứ mùi tanh nồng dị thường. Vy đứng ở cửa, thính giác nghe tiếng bước chân của Mạnh đang tiến sát về phía góc tối—nơi đặt chiếc rương gỗ dâu tằm cổ quấn chặt ba vòng xích đồng trấn yểm.


*Két... két...*


Chiếc rương dâu tằm bỗng dưng co giật nhẹ. Oán khí của gã Hùng bên trong con rối thế mạng cảm nhận được dương khí của cảnh sát đang kích động, bắt đầu cào cấu vào thành rương gỗ dâu tằm để tìm đường thoát ra. Những sợi xích đồng quấn quanh rương rung lên loảng xoảng.


“Cái gì trong rương thế này?” Mạnh hét lên, mắt trợn trừng khi nhìn thấy những vệt chất lỏng màu đen ngòm đang rỉ ra từ kẽ nứt của nắp rương dâu tằm. Gã lập tức rút chiếc kìm cộng lực lớn từ bao đồ nghề gá sau lưng ra, tiến sát chiếc rương đòi bẻ khóa xích đồng. “Có tiếng cào cấu! Khai mau, mày giấu cái gì trong này? Xác người đúng không?”


“Đừng chạm vào!” Vy bước vội lên, giọng nói đột ngột trở nên lạnh buốt thấu xương, mang theo một luồng âm lực vô hình khiến Mạnh rùng mình dừng tay trong một tích tắc. “Đó là chiếc rương trấn yểm chứa các đạo cụ rối cổ dính hóa chất độc hại của gia tộc Lê Gia suốt ba thế kỷ. Người không mang dòng máu họ Lê nếu chạm tay trần vào, oán độc ăn mòn sẽ làm thối rữa da thịt ngay lập tức!”


“Mày dọa ai đấy hả thằng mù?” Mạnh lấy lại bình tĩnh, mặt đỏ gay vì giận dữ. Gã vung kìm cộng lực định cắt đứt vòng xích đồng.


Chu Hải Đường lập tức bước đến bên cạnh Vy. Cô dùng chiếc đèn pin tuần tra rọi thẳng vào đôi bàn tay đang run rẩy của anh. Dưới ánh sáng đèn pin cõi dương rực rỡ, cô nhìn thấy rõ ràng những vết máu tươi đang rỉ ra từ lòng bàn tay phải và những mảng da xám xịt như vảy nến người chết đang lan rộng từ cổ tay trái lên cẳng tay Vy.


“Tay anh bị làm sao thế này, anh Vy?” Hải Đường hỏi, giọng cô trầm xuống đầy nghi vấn, tay khẽ đặt lên báng súng lục quân dụng rulo bên hông. “Vết thương này hoàn toàn mới dính máu tươi. Vết máu ngoài ngõ tối có phải là của anh không?”


Vy nghiến chặt răng để chống lại cơn đau buốt nhói chạy dọc từ cổ tay lên đại não do chính khí của Hải Đường áp chế. Anh biết mình không thể nói dối vết máu là máu gà cúng tế trước nghiệp vụ hình sự sắc bén của nữ đại úy. Càng nguy cấp hơn, con rối Hùng trong rương đang điên cuồng giãy giụa, xích đồng sắp không giữ nổi oán khí rò rỉ.


Vy buộc phải ra tay dùng tà thuật để tự vệ.


Anh lén dùng đầu ngón tay trỏ trái dính máu tươi quệt nhanh lên bấc chiếc đèn đồng cổ đặt trên bàn đá sát bên cạnh. Đèn đồng cổ thắp mỡ người lập tức kích hoạt. Vy hít một hơi thật sâu, ngậm một ngụm dầu hỏa mỡ người đặc chế từ bình dầu sát chân bàn, rồi dứt khoát phun mạnh qua ngọn lửa xanh lục của đèn đồng cổ.


*Phù... Bùm!*


Kỹ năng Phun sương dầu hỏa bộc phát. Một làn khói đen kịt, dày đặc và bốc mùi hôi tanh sặc sụa của mỡ người chết oan dìm dưới nước lập tức bùng lên, bao phủ toàn bộ không gian chật hẹp của phòng tối gác hai trong vòng một tích tắc. Làn khói đen ấy mang theo oán khí cực lạnh, làm giảm nhiệt độ căn phòng xuống mức đóng băng.


“Khặc... khặc... Cái mùi gì thế này? Độc khí!” Mạnh ho sặc sụa, buông rơi chiếc kìm cộng lực xuống sàn gỗ nghe một tiếng “xoảng” chói tai. Gã đưa tay che mũi, mắt cay xè không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì trong làn khói đen dày đặc.


“Mạnh! Lùi lại ngoài cửa!” Hải Đường hét lên, cô cũng bị sặc khói, cố gắng dùng đèn pin quét qua màn khói nhưng ánh sáng đèn pin hoàn toàn bị làn khói đen đặc hấp thụ, không thể xuyên qua nổi nửa mét.


Trong lúc cảnh sát đang hỗn loạn mất phương hướng, Vy nghe thấy một tiếng rên rỉ nhỏ thê lương quen thuộc bên tai. Linh thể mờ nhạt không mặt của em gái Mỹ An lao ra từ bóng tối. Cô bé dùng toàn lực thổi một luồng gió âm hàn buốt giá trực tiếp vào bộ phận pin của hai chiếc đèn pin tuần tra mà Hải Đường và Mạnh đang cầm trên tay.


*Xẹt... xẹt... bụp!*


Cả hai chiếc đèn pin của cảnh sát đột ngột chập mạch, tắt ngúm hoàn toàn, dìm căn phòng vào bóng tối tuyệt đối của cõi âm.


Vy tháo phăng dải băng vải trắng quấn mắt ra. Dưới mười phần trăm Thị lực âm dương mới đạt được, toàn bộ căn phòng hiện lên rõ nét dưới dạng một bức ảnh âm bản đen trắng lạnh lẽo. Vy nhìn thấy rõ ràng Hải Đường đang khom lưng che mũi ngoài cửa, và Mạnh đang quỳ gối ho sặc sụa sát bàn đá.


Vy không chậm trễ một giây. Anh lao đến góc tối, dùng bàn tay phải quấn xích đồng gồng hết sức lực kéo chiếc rương dâu tằm quấn xích nặng hàng trăm cân dịch chuyển vào sâu trong hốc tường ngầm phía sau bức tượng tổ sư gác hai—lối đi ngầm bí mật kết nối xuống hầm ngầm ba tầng.


*Rắc... rắc...*


Cơn đau buốt nhói như có hàng vạn cây kim châm trực tiếp vào mạch máu chạy dọc cánh tay trái Vy. Vết sẹo chỉ đen trên cổ tay trái anh bị rách rộng ra dưới sức nặng của chiếc rương, máu đen rỉ ra thấm đẫm vạt áo dài đen sờn cũ. Vy cắn chặt môi đến bật máu dương để không phát ra tiếng rên rỉ. Anh đẩy chiếc rương vào hốc tường ngầm, đóng sầm cửa sập lại ngay trước khi làn khói đen bắt đầu tan bớt.


Vy nhanh chóng quấn lại dải băng vải trắng che mắt, nhặt chiếc gậy tre lên, đứng tựa lưng vào cột gỗ lim gác hai, giả vờ ho sặc sụa như một nạn nhân bị ngạt khói.


Khoảng một phút sau, gió lạnh từ cửa sổ nứt lùa vào làm làn khói đen mỡ người tan dần. Hải Đường và Mạnh bước ra ngoài hành lang gác hai, khuôn mặt bám đầy muội than đen ngòm, liên tục ho khan.


“Chết tiệt! Thằng mù này dùng cái loại hóa chất bảo quản rối gì mà độc địa thế này?” Mạnh vừa lau mặt vừa gầm rú đầy giận dữ, tay gã run rẩy cố bật lại chiếc đèn pin nhưng vô vọng. “Tôi sẽ gọi đội kỹ thuật hình sự và đội phòng cháy chữa cháy đến niêm phong cái ổ quỷ này ngay lập tức!”


Chu Hải Đường đứng lặng bên lan can gác hai. Dù khuôn mặt bám đầy muội than, ánh mắt cô vẫn sắc lẹm và lý trí đến đáng sợ. Cô không tin vào sự cố chập điện hay tai nạn nổ đèn dầu hỏa thông thường. Cô cảm nhận được luồng khí lạnh buốt xương tủy vừa thổi qua tay mình lúc nãy mang theo một sự hiện diện vô hình đầy oán hận.


“Được rồi, Mạnh. Cậu xuống dưới gác kiểm tra ngõ ngoài trước đi,” Hải Đường lạnh lùng ra lệnh cho cấp dưới.


“Nhưng Đại úy Chu, thằng mù này...”


“Tôi bảo cậu xuống dưới!” Hải Đường gằn giọng, uy quyền của nữ đại úy khiến Mạnh hậm hực quay lưng đi xuống cầu thang gỗ gác một.


Hành lang gác hai chỉ còn lại Hải Đường và Vy đứng đối diện nhau trong ánh bình minh mờ ảo của ngày thứ ba. Vy đứng im lặng, tay cầm gậy tre, lắng nghe từng nhịp thở sâu, nghi ngờ của nữ cảnh sát.


Hải Đường bước chậm rãi về phía lối đi dẫn ra sân sau nhà hát—nơi đặt chiếc giếng đá cổ kính rêu phong sâu thẳm. Cô bật chiếc bật lửa zippo bằng đồng khắc bùa hộ thân lên, dùng ánh lửa nhỏ quét qua nền đất ẩm ướt sát miệng giếng cổ.


Đột ngột, ánh mắt Hải Đường đông cứng lại.


Dưới khe đá nứt nẻ sát miệng giếng rêu phong bốc mùi tanh sặc sụa, có một mảnh vải nhỏ màu hoa sặc sỡ loang lổ bùn đất dính đầy máu khô bám chặt vào kẽ đá. Đó chính là mảnh vải rách từ chiếc áo sơ mi hoa lòe loẹt dính máu của gã chủ nợ Trần Thế Hùng trước khi bị ác linh giếng cổ lôi xuống nước dìm chết nghẹt.


Hải Đường cúi xuống, dùng nhíp chuyên dụng gắp mảnh vải dính máu lên, bỏ vào túi đựng vật chứng nylon nhỏ. Cô đứng thẳng dậy, quay người bước thẳng về phía Vy, giơ túi vật chứng dính máu sát tận mặt anh.


“Giải thích thế nào đây, nghệ nhân Lê Khắc Vy?” Hải Đường gằn giọng, ánh mắt sắc lẹm chỉ thẳng vào khuôn mặt quấn băng vải trắng của Vy. “Mảnh áo hoa dính máu này hoàn toàn trùng khớp với chiếc áo Trần Thế Hùng mặc vào đêm mất tích. Vết máu tươi ngoài ngõ dẫn thẳng đến miệng giếng cổ sau nhà hát của anh. Anh vẫn muốn nói với tôi rằng anh hoàn toàn vô can trong vụ án mạng mất da này chứ?”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!