Dạ Hát Khai Nhãn
Thời gian trong căn phòng tối gác hai của nhà hát rối bóng Lê Gia như ngưng đọng lại ngay trong khoảnh khắc cây Kim khâu xương rỉ sét tuột khỏi những ngón tay cứng đờ của Lê Khắc Vy.
Trong bóng tối tịch mịch của gian phòng bịt kín, thính giác cực hạn của một gã mù—thứ năng lực đặc thù mà Vy đã phải đánh đổi bằng cả đôi mắt từ thuở thiếu thời—đột ngột hoạt động đến mức tối đa. Vy không nhìn thấy, nhưng anh nghe được. Anh nghe thấy tiếng rít gào xé gió siêu việt của cây kim xương khi nó rơi tự do qua khoảng không ẩm ướt, nghe thấy tiếng ma sát rất nhỏ của sợi chỉ đen ngâm máu bùa (Tơ Oán) đang căng ra như dây đàn dưới sức nặng của cây kim, và nghe thấy cả tiếng tim mình đập thình thịch liên hồi như trống trận.
Nếu cây kim chạm xuống sàn gỗ lim nứt nẻ trước khi mũi khâu thứ một trăm lẻ tám hoàn thành, phong ấn sẽ vỡ vụn. Tấm da lưng của Trần Thế Hùng dán trên khung tre dâu tằm sẽ lập tức rách toác, giải phóng oán hồn hung hãn của gã chủ nợ dính độc nước giếng cổ cực âm để xé xác anh thành trăm mảnh.
“Không... không thể thua ở đây được!”
Vy gầm lên một tiếng khản đặc trong cổ họng. Bàn tay trái hoại tử xám xịt của anh hoàn toàn tê liệt, sưng tấy lên thành một vòng xích chỉ đen rỉ mủ hôi thối. Nhưng bàn tay phải của anh vẫn còn cử động được. Bằng một phản xạ sinh tồn điên cuồng, Vy đổ người về phía trước, đầu gối quỳ rạp trên sàn gỗ mục nát, bàn tay phải vươn ra trong bóng tối, chụp mạnh về phía âm thanh xé gió đang rơi xuống.
*Phập!*
Đầu mũi Kim khâu xương cực kỳ sắc bén đâm xuyên qua lòng bàn tay phải của Vy, ghim chặt vào da thịt anh trước khi nó kịp chạm vào sàn gỗ lim đúng một milimet. Cơn đau buốt nhói chạy dọc từ lòng bàn tay thẳng lên đại não làm Vy run bắn người, nhưng anh không hề buông tay. Anh đã giữ được cây kim!
Từ góc phòng tối, tiếng gào thét oán hận của hồn ma Trần Thế Hùng đột ngột dâng lên cao trào. Tấm da lưng dán trên khung tre dâu tằm co giật kịch liệt, những thớ thịt chết co rút bần bật, cố gắng giật đứt 107 mũi khâu chỉ đen đang găm chặt nó vào sườn tre. Vy cảm nhận được sợi tơ oán nối từ lòng bàn tay mình qua da rối đang căng ra đến mức sắp đứt.
“Mỹ An! Giữ chặt lấy anh!” Vy hét lên.
Một luồng gió âm hàn buốt giá từ phía sau gáy Vy đột ngột thổi bùng lên. Linh thể mờ nhạt của em gái Lê Mỹ An lao ra, dùng hai bàn tay không trọng lượng của một vong hồn ôm chặt lấy bả vai Vy, truyền vào cơ thể anh một luồng hơi lạnh thấu xương để đóng băng tạm thời cơn đau hoại tử ở cánh tay trái. Nhờ luồng khí âm hàn của em gái làm tê liệt thần kinh, Vy gượng dậy, dùng bàn tay phải đang gắm cây kim xương dứt khoát kéo mạnh sợi tơ oán.
Anh đặt mũi kim vào điểm khâu cuối cùng trên đỉnh đầu con rối. Mũi thứ một trăm lẻ tám.
*Xoẹt... Phập!*
Mũi kim xuyên qua lớp da đầu dày cộp của Hùng, cắm sâu vào thanh tre dâu tằm sét đánh. Vy dùng hết sức lực còn lại rút chặt sợi chỉ đen, thắt một nút thòng lọng phong ấn quyết định.
Ngay lập tức, con rối da người trên bàn ngừng co giật. Tiếng gào thét của hồn ma Hùng tắt lịm trong không gian, linh hồn gã bị cưỡng chế khóa chặt vào bên trong lớp da thô ráp. Vòng phong ấn 108 mũi khâu chỉ đen đã hoàn thành hoàn hảo. Quy trình của nghi lễ khâu con rối thế mạng đầu tiên đã đi đến bước cuối cùng, nhưng con rối lúc này vẫn là một thực thể vô tri không có ngũ quan, một khuôn mặt da người nhẵn nhụi, xám xịt và trống rỗng.
Bây giờ là lúc phải vẽ mắt để khai nhãn cho rối.
Theo cuốn sổ bí thuật Họa Ảnh Bì Nhân của tổ tiên, vẽ mắt cho rối da người là bước nguy hiểm nhất, đòi hỏi nghệ nhân phải dùng chính máu tim hoặc máu đầu ngón tay của mình để làm chất dẫn linh lực. Nếu vẽ sai một nét bùa, rối sẽ lập tức phản chủ và cắn nuốt giác quan của người chế tác.
Vy nén cơn đau buốt ở lòng bàn tay phải, dùng đầu mũi Kim khâu xương châm thẳng vào đầu ngón tay trỏ trái vốn đang hoại tử xám xịt. Một giọt máu tươi đặc quánh, có màu đỏ sẫm pha lẫn những vệt đen âm hàn rỉ ra. Vy đưa đầu ngón tay dính máu tươi tiến sát về phía khuôn mặt trống rỗng của con rối Hùng.
Anh nhắm mắt, dùng xúc giác nhạy bén để định vị hai hốc mắt của rối trên khung tre. Ngón tay Vy lướt nhẹ, dứt khoát vẽ lên tấm da người hai hốc mắt trợn ngược, hung tợn và trợn trừng—hình ảnh phản chiếu sự oán hận tột cùng của gã chủ nợ trước khi chết ngạt dưới giếng cổ.
Khi nét vẽ cuối cùng vừa hoàn thành, một dị biến kinh hoàng bộc phát.
*Uỳnh!*
Chiếc Đèn dầu hỏa cổ thắp mỡ người đặt trên bàn đá đột ngột bùng lên một ngọn lửa màu xanh lục ma quái khổng lồ, cao đến nửa mét, quét sạch hoàn toàn bóng tối tịch mịch của phòng tối gác hai. Thứ ánh sáng xanh lục ấy lạnh lẽo, ma mị, tỏa ra mùi hôi tanh sặc sụa của mỡ người chết oan dìm dưới nước.
Cùng lúc đó, một luồng hỏa độc âm ti từ con rối dọc theo sợi tơ oán đánh thẳng vào hai hốc mắt mù của Vy.
“Á...!”
Vy gục ngã xuống sàn gỗ lim, hai tay ôm chặt lấy mặt, gào lên một tiếng đau đớn tột cùng. Cảm giác như có ai đó vừa đổ dầu sôi trực tiếp vào hốc mắt anh, thiêu rụi toàn bộ các dây thần kinh thị giác cũ và tái cấu trúc chúng bằng những sợi chỉ đen nguyền rủa. Dải băng vải trắng quấn mắt của anh lập tức bị nhuộm đen bởi thứ dịch máu hôi thối rỉ ra từ khóe mắt, ướt sũng và bốc mùi sáp nến thối rữa nồng nặc.
Cơn đau kéo dài suốt mười hơi thở, đau đớn đến mức Vy tưởng chừng như linh hồn mình sắp bị xé rách làm đôi. Rồi đột ngột, một luồng khí lạnh buốt từ gáy chạy thẳng xuống mắt, dập tắt ngọn lửa thiêu đốt, để lại một sự tê dại lạnh giá.
Vy run rẩy đưa bàn tay phải lên, dứt khoát giật phăng dải băng vải trắng quấn mắt ra khỏi mặt.
Anh mở mắt.
Thế giới bóng tối vĩnh cửu biến mất. Thay vào đó, một luồng ánh sáng âm bản đen trắng hiện ra trước mắt Vy. Anh đã đột phá giới hạn mù lòa, đạt đến Thị lực âm dương (10% thị lực cõi âm) của dòng họ Lê!
Vy bàng hoàng nhìn xung quanh. Căn phòng tối gác hai hiện lên rõ nét dưới dạng một bức ảnh âm bản lạnh lẽo. Không có màu sắc rực rỡ của cõi dương, mọi thứ chỉ hiển thị bằng hai màu đen, xám và trắng của cõi âm. Những cột gỗ lim mục nát, những chiếc chai lọ bảo quản da, và cả bức tường rêu phong đều hiện lên mờ ảo nhưng vô cùng chân thực.
Vy nhìn xuống bàn chế tác rối. Con rối thế mạng của Trần Thế Hùng đang đứng sừng sững trên khung tre dâu tằm. Lớp da lưng của gã chằng chịt những đường khâu chỉ đen rỉ máu khô, khuôn mặt rối méo mó với hai hốc mắt trợn ngược bằng máu vẽ bùa đang phát ra ánh sáng đỏ mờ ma quái. Khi Vy nhìn vào nó, con rối thế mạng đột ngột co giật nhẹ, rồi dứt khoát quỳ sụp xuống sàn gỗ trước mặt anh, cúi đầu phục tùng mệnh lệnh của chủ nhân.
Vy nhìn sang bên cạnh. Trực giác của anh nhói lên một cơn đau đớn tột cùng khi nhìn thấy một bóng đen nhỏ bé, cao khoảng một mét, đang nấp sát sau chiếc rương gỗ dâu tằm cổ quấn xích đồng.
Đó là em gái anh, Lê Mỹ An.
Linh thể của cô bé mờ nhạt, cấu thành từ làn khói lạnh lẽo màu xám nhạt và hoàn toàn không có ngũ quan rõ rệt trên khuôn mặt mờ ảo. Mỹ An đang run rẩy, đôi bàn tay nhỏ bé của cô bé khẽ vươn về phía Vy như muốn chạm vào anh nhưng lại sợ hãi oán lực phát ra từ con rối Hùng. Vy cảm thấy tim mình như bị ai bóp nghẹt. Đứa em gái tội nghiệp của anh đã chết oan khuất, linh hồn bị xích vào nhà hát này và giờ đây hiện hình dưới dạng một u linh không mặt đáng thương thế này.
“Mỹ An... anh nhìn thấy em rồi...” Vy khàn giọng nói, nước mắt cõi âm chảy dài trên khuôn mặt sáp nhợt nhạt.
Chưa kịp tận hưởng niềm vui sướng và đau đớn của việc hồi phục thị lực, Vy đột ngột giật mình.
Thông qua đôi mắt Thị lực âm dương mới đạt được, Vy nhìn thấy qua khe hở của cửa phòng tối gác hai, một luồng oán khí màu đen kịt như khói độc đang len lỏi bò vào trong phòng. Luồng oán khí ấy dày đặc, nhớp nháp sát khí bạo lực của cõi sống, mang theo mùi dầu hỏa và sắt thép nóng rực từ lò rèn ngoài ngõ.
Có kẻ cõi sống mang sát khí cực mạnh đang áp sát phòng tối gác hai.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!