Nhạc nềnDungeon_Tower

Đường Kim Chỉ Đen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Căn phòng tối gác hai của nhà hát rối bóng Lê Gia chìm vào một sự im lặng tịch mịch đến gai người sau khi bầy bong bóng mặt người gào rú của Trần Thế Hùng bị dập tắt. Những hạt muối thiêng từ chùa cổ rải quanh bồn ngâm vẫn còn lách tách nổ nhẹ mỗi khi chạm phải những tia oán khí sót lại bay lơ lửng trong không trung. Mùi ngải cứu đen, quế chi ấm nóng từ Thảo dược ngâm tay Lãn Ông quyện chặt lấy mùi tanh nồng của mỡ người chết oan và dịch nhầy tử thi, tạo nên một thứ hỗn hợp khí đặc quánh, lở lửng dưới những thanh xà gồ lim mục nát.


Lê Khắc Vy ngồi quỳ dưới sàn gỗ, lồng ngực phập phồng thở dốc. Đôi bàn tay anh, đặc biệt là bàn tay trái, sưng tấy và nổi đầy những mảng phồng rộp rỉ mủ đen do bỏng độc chu sa pha lẫn oán khí cực âm dưới giếng cổ. Mười đầu móng tay của anh giờ đây đã bị nhuộm thành một màu đen tuyền vĩnh viễn, xám xịt và mất đi độ bóng của người sống. Vy khẽ đưa ngón tay trỏ vuốt qua dải băng vải trắng quấn quanh hốc mắt mù của mình. Nó đã ướt sũng dịch đen và mồ hôi lạnh, bốc lên mùi sáp nến thối rữa nhàn nhạt. Dưới 5% thị lực mờ ảo cõi âm, Vy chỉ nhìn thấy những luồng khói xám nhạt lờ mờ di chuyển quanh chiếc chậu đồng lớn.


*Rầm! Rầm! Rầm!*


“Thằng mù! Tao biết mày đang trốn trên đó! Mày không mở cửa, tao đổ xăng thiêu rụi cái nhà hát này ngay bây giờ!”


Tiếng gào thét của Sâm 'Sẹo' từ cổng sắt đầu ngõ tối Hàng Mã vọng vào dồn dập, kéo theo tiếng xích sắt va đập loảng xoảng. Dương khí của buổi sớm rạng sáng đang dâng lên ngoài kia, nhưng trong căn phòng tối được bịt kín bằng những tấm rèm vải thô ngâm nước tỏi này, bóng tối vẫn ngự trị tuyệt đối. Vy biết mình không còn nhiều thời gian. Nếu mặt trời lên cao, âm khí suy yếu, tấm da của Hùng sẽ bị khô héo và co rút, linh hồn gã sẽ vỡ nát trước khi kịp khâu vào khung tre, đồng nghĩa với việc Vy sẽ vĩnh viễn mất đi cơ hội hồi phục thị lực và bị oán khí phản phệ chết bờ chết bụi.


“Mỹ An... giúp anh giữ ngọn đèn.”


Vy khẽ thì thầm vào khoảng không lạnh buốt sau gáy. Một luồng gió âm hàn rất nhỏ khẽ dịch chuyển, chiếc kẹp tóc nhựa màu đỏ dính máu trong vạt áo dài sờn cũ của anh khẽ rung lên lách cách. Vy cảm nhận được một vệt lạnh lẽo quen thuộc lướt qua vai, rồi dừng lại bên cạnh chiếc Đèn dầu hỏa cổ thắp mỡ người đặt trên bàn đá gác hai. Ngọn lửa xanh lục ma quái của đèn đột ngột bùng lên ổn định, hắt ra thứ ánh sáng âm bản lạnh lẽo, soi rõ tấm da lưng hồng nhạt dẻo dai của Hùng đang nằm dưới đáy chậu đồng.


Vy lảo đảo đứng dậy, gậy tre đã bỏ lại gác một, anh phải dựa hoàn toàn vào xúc giác của đôi bàn tay phồng rộp và thính giác cực nhạy để dò dẫm tiến về phía bàn gỗ chế tác. Trên mặt bàn, chiếc khung tre dâu tằm do thợ rèn Nam gia cố bằng xích đồng đã được đặt sẵn. Khung tre được uốn cong theo hình dáng một nam nhân lực lưỡng, các khớp nối bằng tre được buộc chặt bằng bột xương rồng đen trộn keo hồ, tỏa ra mùi hăng hắc, hứa hẹn một độ bền vật lý cực cao.


Vy thò bàn tay móng đen xuống bồn nước thuốc đen ngòm, khẽ vuốt ve bề mặt tấm da lưng của Hùng. Tấm da lúc này đã ngấm đủ dược tính ấm nóng của quế chi, dẻo dai và mềm mại như một tấm lụa thô dính nước, nhưng khi Vy chạm vào, anh vẫn cảm nhận được những thớ thịt li ti dưới da đang khẽ co giật nhè nhẹ. Oán niệm của gã chủ nợ vẫn còn lẩn khuất dưới từng lỗ chân lông, chực chờ cơ hội cắn nuốt kẻ chế tác.


Vy dứt khoát nhấc tấm da lên khỏi chậu nước đen, dội qua một gáo nước giếng chùa cổ thanh khiết để tẩy sạch lớp bọt chu sa bám ngoài. Anh căng tấm da lên khung tre dâu tằm. Tiếng da thịt ẩm ướt cọ xát vào thanh tre nghe “bạch, bạch” ghê rợn trong không gian tối tăm. Vy dùng đầu ngón tay trần miết chặt các mép da vào sườn khung, định vị phần gáy của con rối trùng khớp với đỉnh đầu khung tre.


Anh với tay lấy cây Kim khâu xương rỉ sét giấu trong vạt áo dài đen. Ngay khi ngón tay Vy chạm vào thân kim làm từ xương sườn cao tăng đắc đạo, một luồng điện rát buốt chạy dọc từ đầu ngón tay thẳng lên đại não, khiến hốc mắt mù của anh nhói lên đau đớn. Thân kim rỉ sét khẽ rỉ ra một lớp ánh sáng đỏ mờ ma quái, như một con quái vật đang khát máu thức tỉnh.


Vy luồn sợi Chỉ đen ngâm máu bùa (Tơ Oán) vào lỗ kim. Sợi chỉ thô dệt từ tóc oán phụ chết treo cổ oan khuất nhám ráp, nhớp nháp một lớp mỡ người và máu gà thiến khô cứng. Vy phải dùng đầu lưỡi liếm nhẹ đầu sợi chỉ để làm mềm trước khi luồn qua lỗ kim nhỏ hẹp. Vị mặn chát, hôi tanh của máu bùa thấm vào đầu lưỡi khiến Vy rùng mình ho khan một tiếng nhỏ.


“Khâu phách định hồn, tơ oán nối da. Kẻ ác đền mạng, hóa ảnh thế thân...”


Vy lẩm nhầm đọc khẩu quyết từ cuốn sổ bí thuật Họa Ảnh Bì Nhân của tổ tiên Lê gia. Anh đặt mũi Kim khâu xương vào vị trí mép da gáy đầu tiên.


*Phập.*


Mũi kim đâm xuyên qua lớp da người dày cộp, cắm thẳng vào thanh tre dâu tằm bên dưới. Một giọt máu đen đặc quánh rỉ ra từ lỗ khâu, bốc lên một tia khói xám nhạt. Vy nghe thấy một tiếng thét gào chói tai vang lên ngay sát màng nhĩ, như thể Trần Thế Hùng đang đứng bên cạnh và dùng móng tay cào cấu vào tai anh:


“Vy ơi! Mày khâu tao đau quá! Trả da cho tao! Trả mạng cho tao!”


Vy cắn chặt môi, mặc cho máu tươi từ vết cắn cũ rỉ ra đầu môi. Anh kéo sợi tơ oán qua lỗ khâu đầu tiên. Sợi chỉ đen kéo theo tiếng rít “sột soạt” ghê rợn qua thớ da người chết. Thuật khâu da chỉ đen đòi hỏi người nghệ nhân phải thực hiện đúng 108 mũi khâu phong ấn liên tục, không được phép sai lệch dù chỉ một milimet, và tuyệt đối tuân thủ Cấm kỵ vẽ mắt trước—phần đầu rối lúc này vẫn phải bỏ trống hoàn toàn ngũ quan để ngăn rối tự ý thức tỉnh ăn thịt chủ.


Mũi thứ hai... Mũi thứ ba... Mũi thứ mười...


Đôi bàn tay Vy di chuyển nhịp nhàng như một con nhện đang dệt lưới trong bóng đêm. Xúc giác người mù nhạy cảm giúp anh định vị chính xác khoảng cách giữa mỗi mũi khâu là đúng nửa đốt ngón tay. Mỗi lần Kim khâu xương đâm qua da, linh hồn Hùng lại giãy giụa điên cuồng trong góc phòng tối, kéo theo những tiếng cào cấu rột rột lên vách gỗ gác hai. Ngọn đèn dầu hỏa thắp mỡ người khẽ chao đảo, ánh lửa xanh lục hắt bóng con rối da người khổng lồ lên bức màn vải thô rách loang lổ máu khô.


Nhưng khi Vy khâu đến mũi thứ ba mươi, sự phản phệ của tơ oán bắt đầu bộc phát tàn khốc.


Sợi chỉ đen ngâm máu bùa không chỉ liên kết tấm da vào khung tre, mà nó bắt đầu hút ngược lại dương khí và máu tươi từ mười đầu ngón tay phồng rộp của Vy để nuôi dưỡng oán lực của con rối. Vy cảm nhận được một luồng nhiệt lạnh buốt như băng trôi từ thân kim chạy ngược vào mạch máu cánh tay trái. Sợi tơ oán dưới da cổ tay trái Vy—vết sẹo vòng xích chỉ đen từ những lần dùng tà thuật trước—đột ngột co thắt mạnh mẽ, ăn mòn thớ thịt bên dưới.


“Ư... khặc...”


Vy rên rỉ một tiếng nhỏ, lồng ngực co thắt dữ dội. Anh cảm thấy như có hàng vạn con kiến lửa đang điên cuồng cắn xé dưới da thịt cánh tay mình. Máu đen ấm nóng bắt đầu rỉ ra từ vết sẹo rách rộng trên cổ tay trái, nhỏ xuống tấm da rối của Hùng. Máu tươi của Vy chạm vào da rối liền bị hút sạch trong tích tắc, khiến lớp da người chết hồng hào lên một cách ma quái.


Vy cố gắng đẩy nhanh tốc độ khâu. Mũi thứ năm mươi... Mũi thứ sáu mươi...


Cơn hoại tử lan rộng nhanh chóng. Da trên cổ tay trái của Vy bắt đầu chuyển sang màu xám tro, khô ráp và sưng tấy lên thành một vòng xích chỉ đen sưng mọng, rỉ ra một thứ dịch mủ đen hôi thối. Các khớp ngón tay trái của anh bắt đầu cứng đờ, mất đi cảm giác đau đớn vật lý nhưng đồng thời cũng mất đi sự dẻo dai cần thiết để giữ kim. Mỗi lần uốn cong ngón tay để kéo chỉ, Vy nghe thấy tiếng xương khớp kêu răng rắc như sắp gãy rời.


“Không được dừng lại... dừng lại là chết...”


Vy dằn lòng, ý chí sắt đá gồng lên chống chọi với cơn đau buốt thấu xương tủy. Nếu anh làm rơi Kim khâu xương lúc này, 107 mũi khâu trước đó sẽ lập tức bị bung ra, oán hồn của Hùng dính độc nước giếng cổ cực âm sẽ thoát khỏi sự kìm hãm và xé xác anh thành trăm mảnh ngay tại phòng tối này.


Nhưng bàn tay trái của Vy ngày càng tê liệt. Đến mũi thứ tám mươi, ngón trỏ và ngón cái của anh đã cứng đờ như hai thanh củi khô, không còn lực để kẹp chặt thân kim rỉ sét. Cây Kim khâu xương bắt đầu run rẩy kịch liệt trong tay Vy, đầu kim chệch hướng suýt nữa đâm rách một mảng da vai của Hùng.


*Gió lạnh buốt giá đột ngột thổi qua gáy Vy.*


Linh thể mờ nhạt của em gái Mỹ An nấp sau bóng Vy khẽ tiến lại gần. Cô bé không có ngũ quan rõ rệt, nhưng Vy cảm nhận được nỗi lo sợ tột độ của em gái qua luồng âm khí dao động dồn dập. Mỹ An đưa bàn tay nhỏ bé, lạnh buốt như sương muối cõi âm nhẹ nhàng vuốt ve lên cổ tay trái đang sưng tấy, rỉ mủ đen của anh trai.


Một luồng hơi lạnh thấu xương truyền vào cổ tay Vy, tạm thời đóng băng các dây thần kinh cảm giác đau đớn và làm giảm sự sưng tấy của vòng xích chỉ đen. Sự hoại tử bị kìm hãm tạm thời nhờ linh lực âm hàn hộ mệnh của em gái. Vy cảm thấy bàn tay trái khôi phục lại một phần cảm giác tê dại, đủ để anh siết chặt ngón tay cầm kim.


“Cảm ơn em... Mỹ An...”


Vy khàn giọng nói, nước mắt lẫn máu đen rỉ ra từ khóe mắt mù dưới dải băng vải trắng. Anh dồn hết linh lực huyết thống âm dương còn lại vào đầu ngón tay móng đen, dứt khoát thực hiện những mũi khâu cuối cùng.


Mũi thứ chín mươi... Mũi thứ một trăm... Mũi thứ một trăm lẻ bảy...


Tấm da lưng của Trần Thế Hùng lúc này đã được khâu khít hoàn chỉnh vào khung tre dâu tằm, bao bọc lấy phần thân và tứ chi của con rối bóng một cách hoàn hảo, không hề có một vết rách hay lệch mũi khâu phong ấn nào. Chỉ còn một mũi khâu cuối cùng ở đỉnh đầu rối để hoàn tất vòng phong ấn 108 mũi bùa.


Vy nâng cây Kim khâu xương lên, chuẩn bị đâm mũi kim quyết định.


Đột ngột, một biến động tâm linh cực hạn xảy ra.


Oán hồn của Hùng bị ghim ở góc phòng dường như nhận ra đây là cơ hội sống sót cuối cùng của mình. Linh thể gã rống lên một tiếng rít ghê rợn rách toạc cả không khí cõi âm, dồn toàn bộ tàn lực oán khí dính độc nước giếng cổ phóng thẳng vào con rối da người trên bàn.


Tấm da người chết trên khung tre dâu tằm đột ngột co giật mạnh mẽ, tựa như một xác chết tươi vừa sống dậy. Một luồng lực phản chấn cực âm, lạnh buốt và hung bạo từ lồng ngực con rối bùng nổ, dọc theo sợi tơ oán đánh thẳng vào cổ tay trái đang hoại tử của Vy.


*Rắc!*


Vòng xích chỉ đen dưới da cổ tay trái Vy đột ngột nứt toác ra rỉ mủ đen dồn dập, cơn đau buốt thấu xương tủy vượt quá giới hạn chịu đựng của phàm nhân khiến toàn bộ cánh tay trái của Vy tê dại hoàn toàn, mất sạch lực co rút cơ ngón tay.


Năm ngón tay móng đen của Vy tự động mở bung ra trong vô thức.


Cây Kim khâu xương rỉ sét—thần vật tối thượng bảo mệnh của dòng họ Lê—tuột khỏi tầm tay anh, rơi tự do xuống khoảng không tối tăm hướng về sàn gỗ lim nứt nẻ bên dưới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!