Nhạc nềnDungeon_Tower

Lột Da Ngâm Dược

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng phát ra từ ngọn nến sáp thơm phố Hàng Mã chập chờn, khi tỏ khi mờ, hắt những cái bóng vặn vẹo lên bức tường rêu phong ẩm mốc của căn phòng tối gác hai. Mùi tinh dầu bưởi, bồ kết và hương nhu ngào ngạt cố gắng che đậy nhưng không cách nào dập tắt được mùi tử khí trương phình, tanh nồng nặc đang bốc lên từ xác chết của Trần Thế Hùng nằm sấp trên bàn gỗ.


Lê Khắc Vy quỳ bên mép bàn, dải băng vải trắng quấn chặt quanh hốc mắt anh đã thấm đẫm mồ hôi lạnh và cả những vệt dịch dịch màu đen nhạt rỉ ra từ hốc mắt mù. Dưới 5% thị lực mờ ảo cõi âm, thế giới trước mắt Vy hiện lên như một bức tranh âm bản xám xịt, nhạt nhòa. Nhưng ngay lúc này, bóng xám của xác chết Trần Thế Hùng đột ngột có sự thay đổi kinh hoàng.


Hai hốc mắt trợn ngược, trắng dã của cái xác sũng nước giếng cổ đột ngột mở trừng trừng. Chúng không có con ngươi, chỉ có một màu đục ngầu như lòng trắng trứng ung, khóa chặt lấy Vy qua lớp băng vải trắng. Từ khóe mắt gã, từng vệt nước giếng đen ngòm lẫn máu loãng chảy tràn xuống thái dương, nhỏ xuống mặt bàn gỗ nghe “tách, tách” ghê rợn.


*Rầm! Rầm! Rầm!*


“Thằng mù! Mày có mở cửa không? Tao biết mày ở trong nhà! Đại ca tao mà có mệnh hệ gì, tao thiêu rụi cái nhà hát rách này của mày!”


Tiếng gào thét của Sâm 'Sẹo' ngoài cổng sắt ngõ tối vọng vào gác một, làm rung chuyển cả những thanh xà gồ mục nát. Thời gian của Vy không còn nhiều. Khi bình minh lên, dương khí dâng cao sẽ kích hoạt oán lực của giếng cổ phản phệ, và cảnh sát hình sự Chu Hải Đường chắc chắn sẽ ập vào điều tra vụ mất tích của gã chủ nợ. Vy không còn đường lui. Anh phải vượt qua nỗi sợ hãi đạo đức đang gào thét trong lồng ngực.


Vy hít một hơi thật sâu, mùi sáp nến bưởi bồ kết hòa lẫn mùi thối rữa của xác chết xộc thẳng vào phế quản khiến anh buồn nôn. Anh đưa bàn tay trái chằng chịt vết sẹo khâu chỉ đen run rẩy chạm vào khuôn mặt lạnh ngắt của Hùng. Da thịt gã trương phình, nhớp nháp bùn đất giếng cổ, lạnh buốt như một tảng băng ngâm dưới hầm sâu. Vy cố gắng dùng ngón tay vuốt mắt cho Hùng nhắm lại, nhưng các cơ mặt của cái xác đã co rút cứng đờ, hai mí mắt sưng mọng cứ tự động mở ra, trừng trừng nhìn anh đầy oán hận.


“Hắn đã chết. Hắn là kẻ ác gieo rắc tai họa cho gia đình ta. Ta làm việc này là để sinh tồn, để cứu Mỹ An.”


Vy dằn lòng tự nhủ, ý chí sinh tồn đè bẹp nỗi sợ hãi tột độ. Anh với tay lấy con Dao lột da chuôi sừng tê giác đặt trong hộp gỗ lót nhung đỏ bên cạnh. Chuôi dao bằng sừng tê giác đen nhánh, lạnh buốt nhưng vừa vặn một cách kỳ lạ với lòng bàn tay anh. Lưỡi dao mỏng như lá lúa, sắc bén đến mức chỉ cần khẽ chạm vào không khí cũng nghe tiếng rít gió nhè nhẹ.


Áp dụng khẩu quyết “Thuật lột da không rách” ghi trong cuốn sổ bí thuật Họa Ảnh Bì Nhân của tổ tiên, Vy đặt mũi dao sắc lẹm vào điểm lõm ngay sau gáy của Trần Thế Hùng.


*Xoẹt.*


Một đường cắt ngọt lịm lướt dọc từ gáy, chạy thẳng qua các đốt sống lưng cho đến tận xương cụt của cái xác. Đường dao đi đến đâu, lớp da trương phình tự động tách ra đến đó. Không có máu đỏ tươi chảy ra, chỉ có một thứ dịch nhầy màu đen xám, đặc quánh và tanh hôi như bùn đáy giếng rỉ ra nhè nhẹ. Vy dùng đầu ngón tay trần của bàn tay phải dò dẫm theo đường cắt, cảm nhận từng thớ thịt lạnh ngắt, nhớp nháp đang tách rời khỏi lớp da lưng.


Nỗi đau đớn từ vết sẹo chỉ đen trên cổ tay trái của Vy đột ngột bùng lên dữ dội. Sợi chỉ đen ký sinh dưới da tự động rút thắt lại, ăn mòn thớ thịt khiến bàn tay trái của anh co quắp, đau buốt tận xương tủy. Mỗi tấc da lưng của Hùng bị lột ra là một lần oán khí tích tụ của gã chủ nợ dội ngược vào cơ thể Vy qua lưỡi dao. Vy nghe thấy tiếng gầm rú điên cuồng của hồn ma Hùng đang bị ghim bằng Kim khâu xương ở góc phòng dội thẳng vào màng nhĩ:


“Thằng mù tàn ác! Trả da cho tao! Tao sẽ xé xác mày thành trăm mảnh!”


Vy cắn chặt môi đến mức bật máu tươi, vị mặn chát của máu giúp anh giữ vững sự tập trung cực hạn. Tay trần người mù nhạy cảm luồn vào dưới lớp da lưng, khéo léo tách rời các mô liên kết mà không để lại một vết rách nào. Da lưng của gã chủ nợ dày và thô ráp, bám chặt lấy lớp mỡ vàng ệch bên dưới. Vy phải dùng móng tay bấm mạnh, kết hợp những nhát dao phạt ngang chuẩn xác đến từng milimet.


Linh thể mờ nhạt của em gái Mỹ An nấp sau bóng Vy khẽ lay động. Cô bé dùng hơi thở âm hàn lạnh buốt của mình thổi nhẹ vào cổ tay đang run rẩy của anh trai, làm dịu đi cơn đau buốt thấu xương do tơ oán phản phệ. Nhờ sự trợ giúp thầm lặng của em gái, Vy dứt khoát thực hiện nhát dao cuối cùng ở vùng thắt lưng.


*Xoẹt.*


Tấm da lưng nguyên vẹn của Trần Thế Hùng đã được lột sạch hoàn toàn, không hề có một vết rách hay tì vết. Ngay khi rời khỏi xác, tấm da tự động co rút lại, tỏa ra một luồng nhiệt lạnh buốt giá làm đóng băng cả những giọt nước đọng trên bàn gỗ. Vy run rẩy ôm tấm da người lạnh ngắt vào lòng, cảm giác như đang ôm một tảng băng trôi dính đầy chất dịch nhầy hôi thối.


Bên góc phòng, hồn ma Hùng bị ghim trên tường gào thét thảm thiết, linh thể gã co giật điên cuồng khi mất đi lớp da lưng nguyên bản. Vy không màng đến tiếng gào rú cõi âm, anh lảo đảo bưng tấm da tiến về phía chiếc chậu đồng lớn đặt giữa phòng tối gác hai.


Trong chậu đồng, Vy đã chuẩn bị sẵn nước nóng đun từ bếp than củi rực hồng. Anh lấy từ trong tủ gỗ ra gói Thảo dược ngâm tay Lãn Ông—thang thuốc Bắc gia truyền gồm xương khỉ giã nát, quế chi ấm nóng và ngải cứu đen khô do Lão y sĩ Lãn Ông bốc cho. Mùi thuốc bắc thơm nồng, hăng hắc bốc lên nghi ngút khi Vy thả thảo dược vào chậu nước sôi. Tiếp đó, anh đổ thêm một lượng lớn bột chu sa đỏ rực vào bồn ngâm. Nước thuốc lập tức chuyển sang một màu đỏ bầm như máu loãng, bốc khói nghi ngút.


Theo “Thuật ngâm tẩm thảo dược”, việc ngâm tấm da người chết vào hỗn hợp thảo dược tính nóng và chu sa trong đúng ba canh giờ là công đoạn cốt lõi để trung hòa oán khí cực âm, giữ cho da không bị thối rữa và đạt được độ dẻo dai hồng hào trước khi khâu vá.


Vy cẩn thận thả tấm da lưng của Hùng vào bồn nước thuốc đỏ rực.


*Xèo xèo xèo!*


Ngay khi tấm da vừa chạm vào nước thuốc nóng, một phản ứng tâm linh kịch liệt xảy ra. Nước thuốc trong chậu đồng đột ngột sôi sùng sục dù bếp than bên dưới đã tắt từ lâu. Màu đỏ bầm của chu sa nhanh chóng bị nhuộm đen kịt bởi oán khí đen ngòm rỉ ra từ các lỗ chân lông trên da Hùng. Một làn khói đen hôi thối, tanh nồng mùi bùn đất giếng cổ bốc lên nghi ngút, át hoàn toàn mùi nến thơm bưởi bồ kết.


“Sùng sục... sùng sục...”


Nước đen sôi trào, bắn tung tóe ra sàn gỗ lim gác hai. Những giọt nước đen kịt chạm vào sàn gỗ phát ra tiếng xèo xèo ăn mòn, bốc khói xám. Vy hoảng hốt lấy chiếc nắp gỗ dâu tằm lớn định đậy bồn ngâm lại để trấn giữ oán khí.


*Rắc! Đoàng!*


Chiếc nắp gỗ dâu tằm vừa chạm vào miệng chậu liền bị một lực đẩy vô hình cực mạnh từ bên dưới hất tung, nứt toác làm đôi, bắn văng những mảnh gỗ vụn vào góc phòng. Sức phản kháng oán niệm của gã chủ nợ chết oan dưới giếng cổ quá mạnh mẽ, vượt xa dự tính của Vy.


Những giọt nước đen sôi sục bắn thẳng vào đôi bàn tay trần của Vy. Cơn đau rát tột cùng ập đến lập tức. Sức nóng của nước sôi cộng hưởng với độc tính của chu sa đỏ và oán khí lạnh buốt của Hùng ăn mòn da thịt Vy, khiến các ngón tay anh nổi lên những mảng phồng rộp, sưng tấy rỉ mủ đen. Vết sẹo chỉ đen ở cổ tay trái rách rộng ra, máu đen ấm nóng chảy ròng ròng xuống chậu đồng.


Vy đau đớn quỳ sụp xuống sàn, hai tay ôm chặt lấy ngực. Anh nhận ra sai lầm của mình: oán khí của Hùng bị ô nhiễm nặng nề bởi độc nước giếng cổ—nơi tích tụ âm khí trăm năm của hố chôn tập thể. Thảo dược ngâm tay Lãn Ông dù mang tính ấm nóng cực vượng cũng không đủ sức trung hòa luồng âm tà cực hạn này nếu không có chất dẫn dương khí phật môn.


“Muối thiêng... Phải dùng muối thiêng!”


Vy dùng thính giác mù lòa định vị góc phòng thờ tổ sư gác hai. Anh bò lê lết trên sàn gỗ trơn trượt dính đầy dịch đen, vươn bàn tay phồng rộp rỉ máu chụp lấy Hũ muối thiêng chùa cổ làm bằng đất nung do sư thầy Thích Minh Tâm ban tặng.


Vy ôm hũ đất nung, dùng tay trần bốc một nắm muối hạt lớn đã được trì chú qua ba mùa an cư kiết hạ. Những hạt muối trắng tinh, nặng trịch mang theo hơi ấm thanh tịnh của phật môn. Vy dồn hết tàn lực, rải một vòng muối khép kín xung quanh chậu đồng đang sôi sục, đồng thời ném thẳng nắm muối thiêng vào giữa lòng nước đen.


*Bùm! Bùm! Bùm!*


Tiếng muối nổ lách tách liên tục vang lên như tiếng pháo nổ cõi âm. Những tia lửa xanh nhỏ bùng lên dữ dội khi muối thiêng chạm vào nước đen oán khí. Vòng tròn muối dưới sàn phát ra ánh sáng vàng nhạt ấm áp, tạo thành một lá chắn phong thủy giam giữ luồng khói đen không cho rò rỉ ra ngoài ngõ tối.


Sự sôi sục của nước thuốc đen ngòm bắt đầu dịu xuống. Lớp da người dưới đáy chậu từ màu xám ngoét dần chuyển sang màu hồng nhạt dẻo dai, hấp thụ dược tính của ngải cứu đen và quế chi để đạt được độ đàn hồi hoàn hảo cho công đoạn khâu vá tiếp theo.


Vy thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Anh tựa lưng vào cột gỗ lim gác hai, nhìn đôi bàn tay phồng rộp rỉ máu và móng tay trái đã bị nhuộm đen tuyền vĩnh viễn do nhiễm độc oán khí. Cái giá của tà thuật khâu da quá tàn khốc, tàn phá thể xác anh từng giờ từng phút.


Nhưng ngay khi Vy vừa thở phào nhẹ nhõm nghĩ rằng oán khí đã được trấn áp thành công, một dị biến kinh hoàng khác lại xảy ra trên mặt nước chậu đồng.


Nước thuốc ngâm da đột ngột ngưng sôi, chuyển sang một màu đen kịt, bóng loáng như gương âm phủ. Từ dưới đáy chậu, hàng loạt bong bóng khí lớn bằng nắm tay bắt đầu trồi lên mặt nước.


*Bùng... bùng... bùng...*


Mỗi bong bóng khí vỡ ra không phát ra tiếng động, mà biến hóa thành những khuôn mặt méo mó, trợn ngược mắt đầy oán hận của Trần Thế Hùng. Hàng chục khuôn mặt bằng nước đen gào rú điên cuồng không phát ra âm thanh cõi sống, miệng chúng hoác rộng ra lộ ra những hàm răng sắc nhọn bằng bong bóng nước, lao thẳng lên không trung nhắm vào mặt Vy đòi cắn nuốt thịt da anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!