Lựa Chọn Sinh Tử
Rạng sáng, bóng tối bao trùm ngõ tối phố Hàng Mã dày đặc hơn bởi làn sương muối ẩm ướt và cơn mưa phùn buốt giá của mùa đông Hà Nội. Không khí nhớp nháp bám vào những bức tường rêu phong mục nát của Nhà hát Rối Bóng Lê Gia, mang theo mùi dầu hỏa đặc trưng và hương vị thối rữa lạnh lẽo từ giếng cổ sau nhà. Trên căn phòng tối gác hai, Lê Khắc Vy quỳ sụp trên sàn gỗ lim nứt nẻ, hai đầu gối đau nhức nhối. Cổ họng anh bỏng rát, co thắt dữ dội sau cuộc đối đầu sinh tử với hồn ma Trần Thế Hùng.
“Khụ... khụ...”
Vy ho khan, một ngụm dịch nhầy màu đen nhạt rỉ ra từ khóe miệng, nhỏ xuống nền gỗ tối màu. Dưới dải băng vải trắng ngấm thuốc lá bưởi và chu sa quấn chặt quanh hốc mắt, hốc mắt mù của anh nóng rát như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua. Vết sẹo chỉ đen trên cổ tay trái tự động rút thắt, rỉ ra những giọt máu đen ẩm ướt, buốt nhói tận xương tủy. Cây Kim khâu xương rỉ sét giắt trong tay áo dài đen sờn cũ vẫn đang tỏa ra luồng nhiệt lượng nóng rực, là thứ duy nhất giúp Vy định vị được vị trí của hồn ma Hùng đang bị ghim chặt trong góc tối phòng rửa ảnh.
Ngay phía sau lưng anh, một áp lực không khí rất nhỏ dịch chuyển. Linh thể của em gái Lê Mỹ An khẽ run rẩy, yếu ớt nấp sát vào vạt áo dài của anh. Sau khi dùng toàn lực thổi gió lạnh chắn đòn oán khí chí mạng của Hùng để bảo vệ anh trai, linh thể cô bé mờ nhạt đến tội nghiệp, không thể phát ra bất kỳ tiếng động nào. Vy đưa bàn tay phải gầy guộc ra sau, khẽ vuốt ve khoảng không lạnh buốt như để an ủi em gái:
“Đừng sợ, có anh ở đây rồi. Em nghỉ ngơi đi.”
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Tiếng đập cửa dồn dập, thô bạo đột ngột vang dội từ phía cổng sắt ngõ ngoài, làm rung chuyển cả những thanh xà gồ mục nát trên trần nhà hát. Tiếng gào thét khàn đặc, hung hãn của Sâm 'Sẹo'—phó băng đòi nợ thuê—lọt qua những khe cửa gỗ nứt nẻ gác một:
“Thằng mù kia! Mở cửa ra! Đại ca tao vào đây từ tối qua đến giờ chưa thấy ra! Mày giấu đại ca tao ở đâu? Khôn hồn thì mở cửa, không tao đốt cụ cái nhà hát rách này của mày!”
Tiếng chân giẫm thình thịch, tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng của đám đàn em đòi nợ thuê rình rập ráo riết bên ngoài ngõ tối. Sâm 'Sẹo' đang nghi ngờ Vy giấu xác đại ca gã. Vy siết chặt nắm tay. Thời gian ban ngày sắp đến áp đảo anh; sương mù cõi âm bắt đầu nhạt dần khi rạng sáng cận kề. Nếu trời sáng, dương khí dâng lên, hồn ma Hùng đang bị ghim gác hai sẽ phản phệ điên cuồng hơn để tìm đường thoát, còn cái xác chết ngạt trương phình của gã dưới giếng cổ bốc mùi tanh sặc sụa chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của nữ cảnh sát hình sự Chu Hải Đường.
Vy hiểu rằng báo cảnh sát lúc này nghĩa là tự sát. Không một ai, kể cả Hải Đường, tin một gã mù vô tội trước cái xác trương phình dính oán khí giếng cổ nằm ngay trong khuôn viên nhà mình. Anh buộc phải dấn thân vào tà thuật dòng họ để tự cứu mạng. Vy gượng đứng dậy, vạt áo dài đen sờn cũ khẽ va chạm vào nhau, phát ra tiếng lách cách khô khốc. Đó là tiếng va chạm của những mảnh vỡ ấm trà cổ đất nung của người cha quá cố Lê Khắc Mộc để lại, được Vy cẩn thận thu dọn và cất giữ trong vạt áo dài sờn cũ làm tín vật nhắc nhở thù hận đòi nợ bạo lực dòng họ, nhắc nhở anh về sự tàn bạo không ghê tay của băng đảng Trần Thế Hùng.
Vy tháo dải băng vải trắng quấn mắt, sử dụng 5% thị lực mờ ảo cõi âm để nhìn đường. Trong không gian âm bản đen trắng mờ mịt, mọi vật thể hiện lên dưới dạng những bóng xám nhạt nhòa. Anh dò dẫm bước xuống cầu thang gỗ lim kẽo kẹt, tiến ra sân sau hướng về phía giếng cổ rêu phong.
Càng tiến gần đến miệng giếng đá, thính giác nhạy bén của Vy càng nghe rõ tiếng cào cấu sắc nhọn rột rột dồn dập dưới đáy giếng đá rêu phong. Đó là điềm báo ác linh Nữ sát nhân giếng cổ đang thức tỉnh, chuẩn bị nổi loạn để kéo cái xác của Hùng xuống sâu hơn vào hố chôn tập thể dưới hầm ngầm ba tầng, vĩnh viễn tiêu hủy chứng cứ và làm rách phong ấn long mạch thành phố.
Vy khụy gối bên thành giếng đá lạnh buốt, tay trần chạm vào hệ thống ròng rọc tre cũ kỹ bám đầy rêu ẩm. Anh dùng ròng rọc tre âm thầm trục vớt xác Hùng sũng nước lên gác hai. Sợi dây thừng dính đầy oán khí nước giếng đen ngòm căng ra dưới sức nặng kinh khủng của cái xác trương phình. Vy dùng hai tay trần kéo ròng rọc, các khớp ngón tay anh kêu răng rắc đau buốt, vết sẹo chỉ đen ở cổ tay rách rộng ra rỉ máu đen ấm nóng. Ác linh giếng cổ dưới đáy nước liên tục giằng co, kéo ghì sợi dây thừng xuống dưới.
Trong túi áo Vy, chiếc kẹp tóc màu đỏ dính máu của Mỹ An tỏa ra một luồng gió lạnh buốt giá. Mỹ An dùng toàn bộ tàn lực u linh của mình để thổi một luồng gió âm hàn bao phủ lấy sân sau, dập tắt mọi tiếng động kẽo kẹt của ròng rọc tre và tiếng nước chảy ròng ròng, che giấu hoàn toàn hành động của Vy khỏi tai mắt của bọn Sâm 'Sẹo' đang gào thét đập cửa ngoài ngõ.
Sau gần một canh giờ giằng co nghẹt thở, Vy cũng kéo được xác Trần Thế Hùng lên khỏi miệng giếng cổ. Cái xác trương phình sũng nước đen ngòm bốc mùi tử khí nồng nặc xộc thẳng vào khứu giác Vy khiến anh nôn mửa liên tục trên nền đất ẩm. Vy cố gắng dùng bao tải gai cũ để giấu xác, nhưng mùi tử khí trương phình dính oán khí giếng cổ quá nặng, liên tục thấm qua lớp vải gai bốc mùi hôi thối dữ dội, có nguy cơ rò rỉ ra ngoài ngõ phố cổ.
Vy cắn răng, cõng cái xác nặng trịch, nhớp nháp bùn đất của Hùng lên Phòng tối gác hai. Anh đặt xác gã nằm sấp trên bàn gỗ chế tác, bên cạnh hồn ma Hùng vẫn đang bị ghim gỉ sét trong góc tường. Để át mùi tử khí rò rỉ, Vy khẩn cấp thắp sáp nến thơm phố Hàng Mã mua từ sạp Bà Năm Béo đầu ngõ. Mùi thơm nồng nàn của tinh dầu bưởi, bồ kết và hương nhu tỏa ra từ ngọn nến sáp, tạm thời khắc chế luồng oán khí thối rữa đang bao trùm căn phòng tối.
Ngay lúc đó, tấm gương đồng cổ gác hai bị nứt dài làm đôi đột ngột tỏa ra một làn sương mù lạnh buốt. Khuôn mặt nhợt nhạt như sáp của người cha quá cố Lê Khắc Mộc hiện lên mờ ảo trong gương, giọng nói thều thào nhưng dồn dập dội thẳng vào tâm thức Vy:
“Vy... trời sắp sáng rồi... Con không còn đường lui nữa. Sâm 'Sẹo' sắp phá được cổng sắt gác một. Cách duy nhất để con tự cứu mạng mình và bảo vệ linh thể của Mỹ An là phải lột tấm da lưng tội ác của gã để chế tác thành con rối thế mạng đầu tiên... Hãy quyết đoán lên con, dòng máu âm dương của họ Lê không cho phép con yếu lòng trước kẻ ác!”
Vy đứng lặng người, hai bàn tay run rẩy dữ dội. Lột da người chết? Đó là tà thuật cấm kỵ tàn khốc của dòng họ. Nếu bước qua ranh giới này, anh sẽ vĩnh viễn không thể quay đầu làm một người bình thường, thể xác anh sẽ bị hoại tử ăn mòn bởi chỉ đen vảy nến. Anh sợ hãi bản thân sẽ biến thành một con quái vật tà ác, vô cảm giống như chính gã chủ nợ tàn bạo đang nằm trên bàn kia.
Nhưng khi nghe thấy tiếng khóc thút thít thê lương của linh thể Mỹ An đang yếu ớt rúc sau bóng mình, và tiếng gầm rú đập phá cổng sắt ngoài ngõ của Sâm 'Sẹo' ngày càng gần, sự dằn vặt đạo đức trong Vy bị đè bẹp bởi bản năng sinh tồn và tình yêu thương em gái tột cùng. Vy bước đến bàn thờ tổ sư, dùng xúc giác vuốt qua các nét chữ nổi dập nổi trên cuốn sổ da sờn rách “Họa Ảnh Bì Nhân” để đọc lại khẩu quyết Thuật lột da không rách.
Vy mở chiếc hộp gỗ lót nhung đỏ, lấy ra con Dao lột da chuôi sừng tê giác cực kỳ sắc bén. Lưỡi dao mỏng như lá lúa lạnh ngắt phản chiếu ánh nến sáp lập lòe. Vy tiến sát đến bên xác chết của Hùng, hít một hơi thật sâu để trấn định tâm thần đang run rẩy. Anh đặt bàn tay trái xám xịt, cứng đờ lên bả vai lạnh ngắt, trương phình sũng nước của xác chết.
Đầu ngón tay Vy lướt nhẹ dọc theo đường xương sống của Hùng để định vị đường rạch từ gáy dọc xuống xương cụt. Da thịt của gã nhớp nháp bùn đất, lạnh buốt thấu xương. Vy dằn lòng, siết chặt chuôi dao sừng tê giác, ấn nhẹ mũi dao sắc lẹm vào da thịt tử thi.
Khi lưỡi dao mỏng vừa lướt nhẹ dọc xương sống Hùng, tạo ra một đường cắt mảnh rỉ ra lớp dịch nhầy màu đen nhạt không chảy máu đỏ, đôi mắt trợn ngược trắng dã của xác chết đột ngột mở trừng trừng nhìn thẳng vào Vy qua lớp dải băng vải trắng mờ ảo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!