Nhạc nềnDungeon_Tower

Mạng Đền Oán Trả

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ục... ục... ọc...


Tiếng nước giếng cổ sủi bọt một cách thê lương, đục ngầu và nặng nề dội vào màng nhĩ Lê Khắc Vy. Đêm mùa đông Hà Nội rét căm căm, mưa phùn giăng kín ngõ tối phố Hàng Mã, kéo theo lớp sương muối ẩm ướt và nhớp nháp bao phủ lên những mái ngói rêu phong mục nát của nhà hát rối bóng cổ kính Lê Gia. Vy đứng lặng người trên hành lang gác hai, đôi bàn tay gầy gò siết chặt vào lan can gỗ lim đã mòn nhẵn. Dưới dải băng vải trắng ngấm thuốc lá bưởi và chu sa quấn chặt quanh hốc mắt, anh không thể nhìn thấy cõi dương rực rỡ, nhưng thính giác âm dương bẩm sinh—kỹ năng Mù lòa thấu thính—đang tái hiện lại toàn bộ thảm cảnh kinh hoàng dưới sân sau một cách tàn nhẫn và chi tiết đến từng chân tóc.


Sột... sột... rột...


Đó là tiếng móng tay của Trần Thế Hùng. Gã chủ nợ tàn bạo, béo múp míp vừa mới đây còn đập phá bài vị tổ tiên họ Lê, giờ đây đang giãy giụa tuyệt vọng dưới đáy giếng đá rêu phong sâu thẳm. Móng tay gã cào cấu điên cuồng vào những phiến đá xanh trơn tuột, loang lổ rêu phong. Tiếng cào cấu sắc nhọn, khô khốc vang lên rợn người, xen lẫn tiếng thịt da bị chà xát đến rách nát, rỉ máu. Ác linh giếng cổ—oán hồn của người nữ sát nhân bị dìm chết thời chiến—đang điên cuồng kéo gã xuống. Mụ ta thèm khát một sinh linh thế mạng để giải thoát bản thân khỏi lời nguyền giam cầm trăm năm dưới đáy nước lạnh buốt.


“Ọc... khặc... cứu... cứu...”


Tiếng kêu cứu của Hùng nghẹn lại trong cuống họng khi nước giếng oán khí độc địa tràn vào phế quản. Vy nghe rõ mồn một tiếng bong bóng khí nổ tung dưới áp lực nước, tiếng lồng ngực Hùng co thắt dữ dội vì ngạt khí, và tiếng xương khớp gã rệu rã khi bị kéo ghì xuống lòng đất sâu. Cây Kim khâu xương rỉ sét giấu trong tay áo dài đen của Vy đột ngột rung lên bần bật, tỏa ra luồng nhiệt lượng nóng rát và ánh sáng đỏ mờ ma quái xuyên qua lớp vải sờn cũ. Nó đang cảnh báo anh về một luồng oán niệm cực kỳ hung hãn và tà ác đang thành hình ngay trong khuôn viên nhà hát.


Trong tâm trí Vy bùng lên một cuộc đấu tranh kịch liệt.


Anh có nên chạy xuống, gõ cửa nhà hàng xóm hay gọi điện báo cảnh sát hình sự?


Không. Vy siết chặt nắm tay, hàm răng nghiến chặt đến bật máu. Anh là một gã mù hai mươi bốn tuổi, sống cô độc trong căn nhà hát bỏ hoang bị đồn đại là có ma ám này. Trần Thế Hùng dẫn theo băng đảng đến đây siết nợ năm tỷ đồng, rồi gã lén đột nhập vào nhà hát ban đêm để tìm sổ đỏ. Nếu cảnh sát đến và tìm thấy xác Hùng trương phình dưới giếng cổ, ai sẽ tin một gã mù vô tội? Chu Hải Đường—nữ đại úy cảnh sát hình sự sắc sảo của quận Hoàn Kiếm—chắc chắn sẽ đưa anh vào tầm ngắm đầu tiên.


Nhưng đáng sợ hơn cả là bản chất phong thủy của chiếc giếng cổ này. Cuốn sổ bí thuật “Họa Ảnh Bì Nhân” của tổ tiên để lại đã ghi rõ: giếng đá sau nhà hát thực chất là một cây đinh xích phong thủy khổng lồ cắm vào đầu một hố chôn tập thể thời chiến. Nếu cảnh sát kéo đến, phong tỏa hiện trường và trục vớt cái xác, họ sẽ đào bới, làm rách phong ấn giếng cổ. Lúc đó, hàng vạn oán linh đói khát bị giam cầm dưới lòng đất Hà Nội suốt ba thế kỷ sẽ tràn lên mặt đất, biến cả thành phố thành một quỷ thành da người. Nghiệp chướng diệt môn của dòng họ Lê sẽ lập tức ứng nghiệm lên đầu anh.


Ục...


Tiếng sủi bọt cuối cùng tắt hẳn. Tiếng móng tay cào đá lịm dần rồi im bặt. Sân sau nhà hát trả lại sự tĩnh lặng chết chóc của đêm khuya.


Trần Thế Hùng đã chết. Gã chết nghẹt trong làn nước giếng lạnh buốt, mang theo lòng tham vô độ, sự phẫn nộ và oán hận tột cùng trước khi tắt thở.


Vy đứng im như tượng đá, mồ hôi lạnh thấm đẫm tấm lưng áo dài đen sờn cũ. Mùi tanh nồng nặc của nước giếng thối rữa và mùi tử khí trương phình bắt đầu len lỏi qua khe cửa gác hai, xộc thẳng vào khứu giác của anh.


Đột ngột, nhiệt độ trong phòng tối gác hai hạ xuống một cách bất thường. Luồng không khí ẩm ướt xung quanh Vy trở nên đặc quánh và lạnh buốt như băng giá. Chiếc kẹp tóc bằng nhựa màu đỏ dính máu của em gái Mỹ An trong túi áo anh đột ngột trở nên lạnh buốt, liên tục rung lên như một lời cảnh báo tâm linh khẩn cấp.


Tách... tách... tách...


Vy giật mình, thính giác nhạy bén nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt đều đặn trên sàn gỗ lim gác hai. Nhưng đó không phải là nước mưa dột từ mái ngói.


Tiếng nhỏ giọt ấy phát ra từ hành lang ngoài cửa phòng tối. Nó di chuyển.


*Kẽo kẹt... kẽo kẹt... kẽo kẹt...*


Tiếng sàn gỗ lim mục nát kêu rên rỉ dưới một sức nặng vô hình. Bước chân ấy rất nặng nề, nhớp nháp bùn đất và kéo lê thê thảm trên sàn nhà. Vy tháo dải băng vải trắng quấn mắt, dùng 5% thị lực mờ ảo cõi âm nhìn ra ngoài. Trong không gian âm bản đen trắng mờ mịt của phòng tối, anh bàng hoàng nhìn thấy một luồng oán khí màu đen kịt, khổng lồ đang uốn lượn bò qua khe cửa gỗ.


Đó là Trần Thế Hùng.


Không, chính xác là hồn ma oán hận của Hùng vừa mới thoát xác. Linh thể của gã trương phình, sũng nước đen ngòm từ giếng cổ, khuôn mặt biến dạng sưng húp, đôi mắt trợn ngược trắng dã rỉ máu nhìn trừng trừng vào Vy qua khe cửa. Gã không thể siêu thoát. Sự đột tử oan khuất và lòng tham muốn chiếm đoạt nhà hát đã biến gã thành một oán linh biến dị cấp thấp ngay lập tức. Gã muốn tìm một thân xác sống để nhập hồn thế mạng, và kẻ duy nhất ở đây chính là gã mù Lê Khắc Vy.


“Vy... trả mạng cho tao... Trả nhà hát cho tao...”


Giọng nói của Hùng không phải là tiếng người, mà là tiếng gầm rú the thé đan xen tiếng sủi bọt nước giếng thối rữa dội thẳng vào màng nhĩ Vy.


*Rầm!*


Cánh cửa gỗ phòng tối bị một lực lượng âm hàn cực mạnh hất tung. Hồn ma sũng nước của Hùng lao thẳng vào trong phòng, nhe nanh vuốt bóng đen dài nhọn hoắt hướng thẳng vào cổ họng Vy mà bóp chặt.


Vy khẩn cấp thối lui hai bước, vung cây gậy tre mòn nhẵn trong tay đánh mạnh vào khoảng không trước mặt để tự vệ. Nhưng cây gậy tre đi xuyên qua linh thể mờ ảo của Hùng như đánh vào không khí, hoàn toàn không có tác dụng vật lý nào.


*Hự!*


Vy bị hồn ma Hùng áp sát, hai bàn tay lạnh buốt như băng đá của gã bóp chặt lấy cổ họng anh. Lực lượng oán khí cực mạnh tràn vào cơ thể Vy, khiến mạch máu ở cổ anh lập tức bị đông cứng, da thịt tím tái. Vy nghẹt thở, hai hốc mắt mù nóng rát như bị tạt axit, máu đen bắt đầu rỉ ra dưới dải băng vải trắng.


Trong cơn nguy kịch, Vy dùng thính giác định vị vị trí linh thể của Hùng. Anh thò tay phải vào tay áo, rút cây Kim khâu xương đang tỏa ra ánh đỏ mờ ma quái.


“Nghiệp chướng... cút đi!”


Vy gầm lên một tiếng khản đặc, dồn toàn bộ linh lực âm hàn trong huyết thống họ Lê vào cây kim, đâm thẳng vào hư không trước mặt—nơi anh nghe thấy tiếng thở dốc hôi thối của hồn ma Hùng.


*Xèo xèo!*


Cây Kim khâu xương đâm trúng vào bắp tay sũng nước của Hùng. Một luồng ánh sáng đỏ mờ bùng lên, thiêu rụi một mảng oán khí trên cánh tay gã phát ra tiếng xèo xèo như thịt gặp lửa nung. Hùng thét lên một tiếng chói tai, đau đớn buông cổ họng Vy ra, thối lui ba bước vào góc tối.


Nhưng oán niệm của gã chủ nợ quá mạnh mẽ. Gã điên cuồng gầm rú, oán khí màu đen quanh người gã bùng lên dữ dội hơn, biến hóa thành những sợi tóc oán phụ quấn chặt lấy hai chân Vy, kéo ghì anh xuống sàn gỗ lạnh lẽo hòng cướp đoạt thân xác Vy lần thứ hai.


Ngay khoảnh khắc móng vuốt bóng đen của Hùng chỉ còn cách lồng ngực Vy chưa đầy một gang tay, chiếc kẹp tóc màu đỏ trong túi áo Vy đột ngột bay ra ngoài.


*Vút!*


Một luồng gió lạnh buốt giá bộc phát dữ dội giữa căn phòng tối. Bóng đen nhỏ bé cao khoảng một mét của em gái Lê Mỹ An lao ra chắn trước mặt Vy. Linh thể u linh hộ mệnh của cô bé biến hóa thành một lá chắn bóng tối rỉ khói lạnh, hấp thụ toàn bộ đòn đánh oán khí tàn độc của Hùng.


*Bùm!*


Một tiếng nổ cõi âm vang lên khô khốc. Lá chắn bóng tối của Mỹ An bị rạn nứt nghiêm trọng, linh thể của cô bé bị chấn động mạnh, trở nên mờ nhạt và trong suốt đến mức gần như tan biến vào không khí. Mỹ An phát ra một tiếng khóc thút thít đau đớn, rúc sâu vào bóng của Vy để trốn tránh.


Chứng kiến em gái bị thương linh thể để bảo vệ mình, Vy phẫn nộ tột cùng. Anh nhận ra hồn ma Hùng bị trói buộc chặt chẽ với oán khí giếng cổ sau nhà hát, nếu không dùng tà thuật khâu da của tổ tiên để giam giữ linh hồn gã vào chính lớp da của gã, gã sẽ liên tục thức tỉnh đòi mạng anh vĩnh viễn.


Vy cắn chặt răng, châm thẳng Kim khâu xương vào đầu ngón tay trỏ trái lấy máu tươi vẽ một nét bùa trấn áp đỏ mờ lên thân kim, rồi vung kim phóng ra một sợi chỉ đỏ mờ đâm xuyên qua ngực hồn ma Hùng, ghìm chặt linh thể gã vào bức tường gỗ lim gác hai.


*Rầm!*


Hùng bị linh lực của Kim khâu xương ghim chặt, giãy giụa điên cuồng trong góc tối phòng rửa ảnh cũ, phát ra những tiếng gầm rống nghẹn ngào nhưng không thể áp sát Vy được nữa.


Vy quỳ sụp xuống sàn gỗ, tay ôm cổ họng đang bầm tím vì lạnh buốt, ho ra từng ngụm dịch nhầy màu đen nhạt. Linh thể của em gái Mỹ An nấp sau lưng anh khẽ run rẩy, yếu ớt đến mức không thể phát ra tiếng động. Vy run rẩy nhận ra, cái xác trương phình của Hùng vẫn đang nằm dưới đáy giếng cổ bốc mùi tanh sặc sụa, và phó băng đòi nợ Sâm 'Sẹo' có thể dẫn đàn em quay lại tìm đại ca bất cứ lúc nào ban ngày. Anh chỉ có một con đường sống duy nhất: lột tấm da lưng tội ác của gã để làm con rối thế mạng đầu tiên.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!