Tiếng Gọi Từ Giếng Cổ
Cơn nôn mửa dữ dội ập đến cào xé cuống họng Lê Khắc Vy. Dưới ánh sáng đỏ mờ, ma quái của cây Kim khâu xương đang ghim chặt vào đầu ngón tay trỏ, thế giới cõi âm âm bản đen trắng hiện lên đầy nhớp nháp. Chất lỏng màu vàng đen, đặc quánh như mỡ động vật bị đun sôi, rỉ ra từ đôi hốc mắt và khóe miệng khô khốc của bức họa tổ tiên Lê Khắc Quân, chảy dọc xuống vách đá ẩm ướt của hầm ngầm. Mùi hôi tanh nồng nặc của mỡ người chết oan dìm dưới nước bốc lên, đặc quánh đến mức Vy cảm giác như có một bàn tay bằng mỡ thối rữa đang luồn vào phế quản, bịt chặt đường thở của anh.
“Khụ... khụ...”
Vy ho khan ra một ngụm dịch nhầy màu đen nhạt. Anh biết, nếu còn nán lại dưới hầm sâu này thêm một khắc nào nữa, oán khí tích tụ trăm năm từ hố chôn tập thể sẽ đồng hóa hoàn toàn cơ thể anh thành một cái xác sáp vô tri. Dùng chút tàn lực cuối cùng, Vy ôm chặt chiếc rương gỗ dâu tằm cổ kính cùng cuốn sổ tay da người “Họa Ảnh Bì Nhân” vào lồng ngực. Anh gượng dậy, gậy tre dò đường đã bị bỏ lại phía sau, giờ đây anh phải bò bằng hai đầu gối và một bàn tay xám xịt, tê dại vì lạnh buốt lên những bậc thang đá trơn trượt.
Càng leo lên cao, tiếng tụng kinh ngược dưới hầm sâu càng nhỏ dần, nhưng hốc mắt mù của Vy lại càng nóng rát như bị tạt axit. Khi bò được lên đến gian thờ gác một, Vy đổ gục xuống sàn gỗ lim nứt nẻ, thở dốc như một kẻ vừa ngoi lên từ đáy nước. Anh run rẩy nhặt dải băng vải trắng ngâm nước lá bưởi và chu sa dưới sàn, quấn chặt lại quanh hai hốc mắt đang rỉ máu đen để ngăn chặn ánh sáng cõi dương phá hủy hoàn toàn dây thần kinh thị giác đang phục hồi. Thế giới âm bản đen trắng biến mất, trả lại cho anh bóng tối vĩnh cửu quen thuộc.
Nhưng bóng tối ấy không còn tĩnh lặng nữa. Thị lực mờ ảo 5% vừa đạt được đã mở khóa thính giác âm dương của anh lên một tầng cảnh giới mới. Giờ đây, Vy có thể nghe thấy tiếng gió rít qua khe cửa mang theo những âm thanh thì thầm của vong hồn lang thang, và cả tiếng cào cấu sắc nhọn, rùng rợn dưới đáy giếng cổ sau nhà hát dội về ngày càng dồn dập.
***
Đêm thứ hai.
Mưa phùn của mùa đông Hà Nội bắt đầu giăng lối trên phố Hàng Mã, kéo theo lớp sương mù ẩm ướt, lạnh buốt bao phủ lấy những mái ngói rêu phong của nhà hát cổ. Vy ngồi xếp bằng trên chiếc phản gỗ ở phòng tối gác hai. Cánh tay trái của anh vẫn buốt giá, vết sẹo chỉ đen ở cổ tay như một vòng xích vô hình khẽ rút thắt mỗi khi có một luồng âm khí đi qua.
*Cạch. Két...*
Tiếng sắt thép va chạm cực nhẹ dưới gác một đột ngột dội vào màng nhĩ Vy thông qua kỹ năng Mù lòa thấu thính.
Vy mở trừng mắt dưới dải băng vải trắng. Đó không phải là tiếng gió rít, mà là tiếng kìm cộng lực đang cắt xích cổng sắt ngõ ngoài. Bước chân của kẻ đột nhập rất nặng nề, dứt khoát và mang theo sát khí thô tục của một kẻ sống quen nghề đao búa.
Trần Thế Hùng.
Vy nhận ra nhịp bước chân lệch bên phải do cái bụng phệ của gã chủ nợ tàn bạo. Hùng lén đột nhập vào nhà hát một mình giữa đêm khuya. Tiếng đế giày da nện xuống sàn gỗ lim gác một phát ra những tiếng “kẽo kẹt, kẽo kẹt” đầy bất kính. Gã đang lục lọi, lục tung các ngăn kéo, đập phá các tủ kính chứa những con rối giấy bồi cổ của Lê Gia để tìm kiếm cuốn sổ đỏ thế chấp nhà hát.
“Mẹ kiếp, cái thằng mù rách nát này giấu sổ đỏ ở đâu chứ? Để tao tìm thấy, tao sẽ san phẳng cái ổ chuột này thành bình địa!”
Tiếng chửi rủa thô tục của Hùng vang lên rõ mồn một. Vy siết chặt cây Kim khâu xương trong tay áo, định đứng dậy đi xuống gác một để ngăn cản. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, chiếc kẹp tóc nhựa màu đỏ dính máu của em gái Mỹ An trong túi áo anh đột ngột lạnh buốt như một cục đá. Luồng gió lạnh của Mỹ An khẽ vuốt qua vai Vy, níu giữ anh lại. Cô bé đang run rẩy cảnh báo anh.
Từ phía dưới gian thờ, tiếng bước chân của Hùng đột ngột chuyển hướng dứt khoát tiến thẳng lên gác hai, hướng về phía Gian thờ Tổ Sư—nơi linh thiêng nhất của gánh hát Lê Gia. Vy nín thở, nép mình vào bóng tối sau cánh cửa phòng rửa ảnh cũ.
*Rầm!*
Cánh cửa gỗ Gian thờ Tổ Sư bị Hùng thô bạo đạp tung. Vy nghe thấy tiếng đồ thờ cúng bằng đồng bị gạt đổ rơi xuống sàn đá “xoảng, xoảng”. Tiếng bài vị của các đời nghệ nhân họ Lê bị đập phá, ném vỡ nát phát ra những tiếng động khô khốc, xót xa tột cùng.
“Lũ quỷ đói họ Lê chết tiệt, chết rồi còn ám quẻ tao! Sổ đỏ đâu? Sổ đỏ đâu?”
Hùng điên cuồng gào thét, bàn chân gã thô bạo dẫm đạp lên những mảnh bài vị gỗ dâu tằm cổ kính của tổ tiên Vy để tìm kiếm ngăn kéo bí mật. Sự bất kính tột độ của gã chủ nợ đã chạm đến giới hạn của cõi âm.
*Crắc!*
Một tiếng nứt vỡ sắc nhọn vang lên từ góc phòng tối gác hai. Tấm Gương đồng cổ gác hai—nơi linh hồn người cha quá cố Lê Khắc Mộc trú ngụ—tự động xuất hiện một vết nứt dài chạy dọc từ trên xuống dưới. Từ vết nứt ấy, một làn khói đen kịt, lạnh buốt bốc lên nghi ngút, mang theo sự phẫn nộ tột cùng của gia tiên họ Lê.
Trong sương mù khói đen, khuôn mặt sáp nhợt nhạt của cha Vy hiện hình mờ ảo trong gương đồng, đôi mắt rỉ máu nhìn chằm chằm về phía Gian thờ Tổ Sư. Giọng nói trầm uất, thều thào của ông dội thẳng vào tâm trí Vy:
“Vy... cản gã lại... Sự bất kính của kẻ sống đã làm rách phong ấn... Ác linh giếng cổ đang thức tỉnh... Không được để gã chạm vào nước giếng...”
Làn khói đen từ gương đồng cổ nhanh chóng lan tỏa ra ngoài hành lang, ập thẳng vào Gian thờ Tổ Sư, bao vây lấy Trần Thế Hùng. Hùng đang điên cuồng đập phá bỗng khựng lại. Gã ho sặc sụa, đưa tay lên dụi mắt khi làn khói đen che khuất hoàn toàn tầm nhìn của gã.
“Cái... cái quái gì thế này? Đứa nào đốt rác à? Mẹ kiếp, lạnh quá...”
Hùng run rẩy, sát khí giang hồ thô tục trên người gã lập tức bị cái lạnh buốt của làn khói đen dập tắt hoàn toàn trong tích tắc. Gã bắt đầu hoảng sợ, vô thức lùi lại phía sau.
Nhưng oán khí từ Giếng cổ sau nhà hát lúc này đã dâng trào mạnh mẽ, vượt qua cả sự ngăn cản của linh hồn cha Vy. Luồng âm khí từ giếng cổ quá mạnh mẽ, phóng ra những sợi tơ oán màu đen đánh tan hoàn toàn làn khói đen bảo vệ của gương đồng cổ gác hai. Tấm gương đồng nứt nẻ phát ra một tiếng “bùm” nhỏ, linh lực liên lạc của cha Vy bị suy giảm nghiêm trọng, hình ảnh của ông trong gương mờ nhạt đi rồi biến mất vĩnh viễn.
Từ khoảng sân sau nhà hát, nơi chiếc giếng đá rêu phong đang sôi sục, một tiếng hát tuồng cổ thê lương, ai oán đột ngột cất lên. Giọng hát trầm buồn, thảm thiết của một nữ nhân thời chiến bị dìm chết ngạt nước, bay bổng trong sương mù đêm mưa phùn, len lỏi vào từng kẽ tai của kẻ sống.
“Hùng ơi... con ơi... về với mẹ... dưới này lạnh lắm... nước giếng ngọt lắm con ơi...”
Tiếng gọi hồn ma quái giả giọng người mẹ quá cố của Hùng vang lên, mang theo mị lực cực hạn của bùa chú mê hồn hương cõi âm. Hùng đứng sững lại giữa Gian thờ Tổ Sư. Đôi mắt trợn ngược, hung tợn của gã đột ngột trở nên trống rỗng, vô hồn. Gã buông rơi chiếc gậy sắt xuống sàn, hai tay buông thõng, cơ thể bắt đầu di chuyển một cách vô thức, chậm rãi như một kẻ mộng du.
“Mẹ... Mẹ đấy à? Mẹ chờ con... con xuống với mẹ...”
Hùng lảm nhảm, bước chân nặng nề của gã giờ đây trở nên nhẹ bẫng, nhịp nhàng đi theo tiếng hát tuồng cổ dẫn lối ra khoảng sân sau nhà hát.
Vy đứng trong bóng tối, dùng thính giác mù lòa Mù lòa thấu thính định vị chính xác từng bước đi của Hùng. Anh nghe thấy tiếng bước chân của Hùng đã bước qua bậu cửa gác một, tiến sát ra bãi đất trống ẩm ướt sau nhà hát. Vy muốn lao ra cản bước gã, nhưng cây Kim khâu xương trong tay anh liên tục rung lên bần bật, phát ra những tia sáng đỏ mờ cảnh báo nguy hiểm cực độ.
Vy nhận ra, ác linh giếng cổ—Oán hồn Nữ sát nhân—đang thực hiện nghi lễ săn mồi cõi âm. Oán lực của mụ ta lúc này mạnh hơn Vy gấp trăm lần. Nếu anh bước ra can thiệp trong trạng thái chỉ có 5% thị lực và cơ thể đang suy kiệt vì hoại tử, anh sẽ lập tức bị oán khí dìm chết ngạt nước cùng với Hùng để làm mồi nến thế mạng cho tà thần.
Vy chỉ có thể đứng tựa vào thành lan can gác hai, lắng nghe toàn bộ quá trình cái chết sắp diễn ra dưới sân sau trong sự bất lực đau đớn.
Tiếng hát tuồng cổ thê thảm vang lên đến đỉnh điểm của sự rùng rợn. Hùng đã đi đến sát miệng giếng đá rêu phong. Gã leo lên thành giếng, cúi đầu nhìn xuống làn nước đen ngòm, sôi sục đang bốc mùi tanh sặc sụa dưới đáy sâu.
“Mẹ ơi... con xuống với mẹ đây...”
Ngay khoảnh khắc Hùng chuẩn bị gieo mình xuống, mặt nước giếng cổ đột ngột nổ tung một tiếng “bõm” trầm đục.
Từ dưới đáy nước đen kịt, một bàn tay nhợt nhạt, loang lổ rêu xanh và bùn đất, với những móng tay dài nhọn hoắt rỉ nước thối rữa đột ngột thò thẳng lên từ miệng giếng. Bàn tay ấy nhanh như chớp, năm ngón tay xương xẩu nắm chặt lấy tóc của Trần Thế Hùng, giật mạnh gã xuống lòng giếng sâu thẳm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!