Nhạc nềnDungeon_Tower

Bí Mật Dưới Hầm Sâu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bọn đòi nợ thuê đã rút đi, nhưng sự yên lặng trả lại cho Nhà hát Rối Bóng Lê Gia không mang đến cảm giác bình yên, mà chỉ là một bầu không khí đặc quánh oán khí và mùi ẩm mốc của thời gian.


Lê Khắc Vy quỳ rạp trên sàn gỗ lim nứt nẻ của gian thờ gác một. Đôi bàn tay gầy gò, thon dài của anh run rẩy sờ soạng khắp khoảng sàn lạnh ngắt. Xúc giác cực đoan của người mù giúp anh nhanh chóng định vị được những mảnh gốm sắc nhọn nằm rải rác. Đó là chiếc ấm trà cổ đất nung—di vật cuối cùng của người cha quá cố Lê Khắc Mộc. Những mảnh gốm vỡ nát, góc cạnh nham nhở như những vết thương cào xé vào lòng tự tôn của anh. Vy cẩn thận nhặt từng mảnh một. Một cạnh gốm sắc bén cứa sâu vào lòng bàn tay anh, máu tươi rỉ ra, nóng ấm, nhưng Vy không hề rụt tay lại. Anh miết chặt mảnh vỡ, cảm nhận cái đau thể xác để lấn át đi nỗi uất hận nghẹn ngào trong lồng ngực. Anh cẩn thận bỏ từng mảnh gốm vỡ vào vạt áo dài đen sờn cũ của mình, coi đó như một lời thề khắc cốt ghi tâm về mối thù bạo lực với băng đảng Trần Thế Hùng.


“Mỹ An…”


Vy khẽ gọi, giọng anh khản đặc.


Một luồng gió buốt giá đột ngột thổi qua gáy anh, mang theo hơi ấm lạnh lẽo quen thuộc. Chiếc kẹp tóc nhựa màu đỏ dính máu trong túi áo Vy khẽ rung lên. Anh cảm nhận được vạt áo dài của mình bị một lực kéo rất nhẹ, tựa như bàn tay của đứa trẻ lên mười đang níu lấy anh. Mỹ An đang dẫn đường cho anh. Vy đứng dậy, gậy tre dò dẫm từng nhịp “cộc, cộc” trên nền nhà lim mục nát, men theo luồng gió lạnh đang dịch chuyển về phía gian thờ tổ sư.


Nhưng khi Vy chỉ còn cách bức tượng tổ sư bằng gỗ dâu tằm cổ khoảng ba bước chân, luồng gió lạnh của Mỹ An đột ngột dừng lại. Anh nghe thấy một tiếng rên rỉ nhỏ, thê lương và đầy sợ hãi vang lên trong không gian hư vô. Mỹ An đang run rẩy. Linh thể của cô bé dường như không dám tiến thêm một bước nào nữa về phía bức tượng.


Vy khẽ thở dài, anh biết nơi đây thờ phụng những bậc tiền nhân của gánh rối bóng, mang theo dương khí chính tông và cả những phong ấn cổ xưa khắc chế âm linh. Mỹ An dù là u linh hộ mệnh nhưng vẫn mang thân phận oán linh cấp thấp, cô bé sợ hãi trận pháp phong thủy của dòng họ là điều dễ hiểu. Vy vỗ nhẹ vào túi áo, nơi cất chiếc kẹp tóc đỏ:


“Nấp vào đi em. Để tự anh làm.”


Luồng gió lạnh biến mất, rúc sâu vào cơ thể anh. Vy một mình đối mặt với bức tượng tổ sư cổ kính. Anh buông gậy tre, đưa hai bàn tay lên sờ soạng bức tượng gỗ dâu tằm. Bức tượng tạc hình tổ tiên Lê Khắc Quân thời Lê Trung Hưng, thô sơ nhưng uy nghiêm. Ngón tay Vy miết dọc theo những đường vân gỗ lồi lõm bám đầy bụi thời gian, qua những thớ gỗ nứt nẻ vì khô hanh. Đột nhiên, xúc giác nhạy bén của anh khựng lại ở phần bệ đỡ phía sau bức tượng. Có một vết nứt sâu bất thường, bên trong ẩn chứa một cơ quan bằng đồng gỉ sét.


Vy dùng ngón tay ấn mạnh vào lẫy đồng.


*Cạch.*


Một tiếng động khô khốc vang lên từ phía sau bài vị tổ sư. Vy mò mẫm sâu vào bên trong hốc tối vừa mở ra, ngón tay anh chạm phải một vật bằng sắt lạnh ngắt, nhám búa. Đó là một chiếc chìa khóa cổ gỉ sét, nặng trịch. Vy siết chặt chiếc chìa khóa trong lòng bàn tay, cảm giác lạnh lẽo của kim loại gỉ sét ăn sâu vào da thịt anh như một điềm báo.


Cùng lúc đó, tiếng cào cấu “sột, sột, rột” dưới nền đất bỗng nhiên dồn dập hơn bao giờ hết. Âm thanh ấy phát ra ngay dưới chân bức tượng tổ sư, nơi một tấm ván gỗ lim lớn đang khẽ rung lên, rò rỉ ra luồng khí ẩm ướt, tanh nồng mùi nước giếng cổ. Vy dò dẫm dùng tay đẩy bức tượng tổ sư sang một bên, để lộ ra một cửa sập bằng gỗ lim xám xịt bị khóa chặt bởi một ổ khóa đồng rỉ xanh.


Vy tra chiếc chìa khóa gỉ sét vào ổ khóa đồng.


*Két... két...*


Ổ khóa lâu năm rít lên đau đớn rồi bung ra. Vy dùng hết sức bình sinh nhấc tấm ván gỗ lim nặng nề lên. Ngay lập tức, một luồng khí lạnh buốt như đóng băng từ dưới hầm ngầm ập thẳng vào mặt anh, mang theo mùi ẩm mốc, mùi sáp nến thối rữa và một mùi hôi tanh kỳ dị của mỡ người chết oan tích tụ lâu năm dưới đáy giếng cổ.


Bên tai Vy, tiếng cào cấu biến mất, thay vào đó là một âm thanh trầm đục, nhịp nhàng dội vào màng nhĩ—tiếng tụng kinh ngược. Những âm tiết méo mó, quái dị vang vọng từ dưới lòng đất sâu thẳm làm Vy rợn tóc gáy. Anh hít một hơi thật sâu, quấn chặt lại dải băng vải trắng trên mắt, rồi dứt khoát bước xuống bậc thang đá ẩm ướt đầu tiên của Hầm ngầm ba tầng.


Bậc thang đá lạnh buốt thấu xương. Vy phải đi chân trần để cảm nhận độ trơn trượt của rêu xanh bám trên đá. Càng đi xuống sâu, nhiệt độ càng giảm mạnh, lạnh buốt đến mức khiến các khớp ngón tay của anh bắt đầu cứng đờ, tê dại. Vy phải bám chặt vào vách đá ẩm ướt để khỏi ngã xuống vực sâu vô định. Không gian xung quanh ngột ngạt và tĩnh lặng đến mức anh có thể nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch và tiếng nước giếng nhỏ giọt “tách, tách” xa xăm dưới tầng sâu nhất.


Khi chạm chân đến nền đất bằng phẳng của tầng thứ nhất hầm ngầm, Vy cảm nhận được không gian xung quanh rộng lớn hơn nhiều. Anh dò dẫm bước đi, tay đưa ra phía trước để định vị.


*Bộp.*


Bàn tay Vy chạm phải một bề mặt đá nhẵn nhụi, lạnh giá. Đó là một chiếc bàn đá cổ kính đặt giữa căn hầm. Trên mặt bàn đá, xúc giác của anh va phải một chiếc rương cổ bằng gỗ dâu tằm, xù xì và nặng nề, bên ngoài quấn chặt bởi ba vòng xích đồng gỉ sét đen ngòm.


Vy mò mẫm tìm đến ổ khóa của chiếc rương dâu tằm. Anh dùng chiếc chìa khóa gỉ sét lúc nãy tra vào ổ khóa đồng của rương.


*Rắc.*


Chiếc khóa đồng gãy đôi, nắp rương tự động hé mở.


Ngay khoảnh khắc nắp rương vừa nhấc lên, một luồng âm khí cực hạn, đóng băng vạn vật từ trong lòng rương ập ra như một cơn bão tuyết cõi âm.


Vy rú lên một tiếng đau đớn, hai bàn tay anh lập tức đông cứng, da thịt chuyển sang màu xám tro, các khớp ngón tay cứng đờ như gỗ mục. Cái lạnh buốt thấu xương tủy chạy dọc từ đầu ngón tay lên bả vai, khiến anh ngã quỵ xuống đất, toàn thân co giật dữ dội vì lạnh.


Nhưng bản năng sinh tồn và lời thề bảo vệ nhà hát buộc anh phải gượng dậy. Vy dùng bàn tay trái tê dại, sờ soạng vào bên trong rương dâu tằm cổ. Ngón tay anh chạm vào một vật kim loại nhỏ, mảnh và nhọn hoắt đặt trên một tấm lụa thô rách.


*Phập!*


Cây kim sắt rỉ sét đột ngột tự động cắm ngập vào đầu ngón tay trỏ của Vy.


“Aaa!”


Vy thét lên thảm thiết. Đó không phải là cái đau châm chích thông thường, mà là cảm giác da thịt bị một luồng hỏa thiêu cõi âm thiêu rụi. Cây Kim khâu xương rỉ sét—làm từ xương sườn của một vị cao tăng đắc đạo thời Lê Trung Hưng—đang điên cuồng hút máu tươi từ ngón tay anh. Vy nhìn thấy trong tâm trí mình dòng máu đỏ tươi của huyết thống âm dương họ Lê đang chảy ngược vào thân kim rỉ sét, kích hoạt những ký tự bùa chú khắc chìm trên thân kim phát ra ánh sáng đỏ mờ ma quái.


Cùng lúc đó, tiếng tụng kinh ngược bỗng nhiên vang dội bên tai Vy như tiếng sấm gầm, làm màng nhĩ anh đau nhói.


*Phụt!*


Máu ấm rỉ ra từ hai lỗ tai Vy, chảy ròng ròng xuống cổ áo dài đen. Vy gục đầu xuống bàn đá, đại não anh như bị hàng vạn sợi chỉ đen đâm xuyên qua, tàn phá tâm trí dữ dội. Trong cơn ảo ảnh điên loạn của oán lực, Vy nghe thấy một giọng nói thều thào, trầm uất nhưng cực kỳ nghiêm khắc quen thuộc dội thẳng vào linh hồn mình:


“Vy... con đã chạm vào Kim khâu xương... đây là khế ước tà môn không thể quay đầu của dòng họ Lê ta... Mỗi đường kim khâu da người chết là một phần sinh thọ mệnh bị cắt bỏ, thân xác con sẽ thối rữa hóa sáp... Con có chấp nhận gánh chịu nghiệp chướng này để bảo vệ phong ấn nhà hát không?”


“Cha... Cha ơi!” Vy gào lên trong hư vô. Đó là giọng của Lê Khắc Mộc, người cha đã mất tích mười năm trước của anh. Vy muốn chạm vào cha, nhưng ảo ảnh lập tức tan vỡ.


Oán lực tàn bạo của Kim khâu xương điên cuồng cắn nuốt sinh khí của Vy, định đồng hóa linh hồn anh thành một con rối vô tri. Đúng vào khoảnh khắc tim Vy sắp ngừng đập vì lạnh buốt, dòng máu âm dương họ Lê trong người anh tự động kích hoạt. Một luồng nhiệt lượng ấm nóng bộc phát từ lồng ngực Vy, đẩy lùi oán khí đóng băng ra khỏi mạch máu bảo vệ tim anh trong gang tấc.


Vy thở dốc, mồ hôi hòa cùng máu đen ướt đẫm khuôn mặt. Anh dùng bàn tay run rẩy rút cây Kim khâu xương dính máu ra khỏi ngón tay, rồi sờ soạng xuống đáy rương dâu tằm. Tay anh chạm phải một cuốn sổ thô ráp, bìa làm bằng da người khô cứng, gáy sách chằng chịt những vết khâu chỉ đen rỉ máu khô—cuốn sổ bí thuật 'Họa Ảnh Bì Nhân' của tổ tiên Lê Gia.


Vy ôm chặt cây kim xương và cuốn sổ cổ vào lòng ngực. Ngay lập tức, cơn đau đớn tột cùng ở hai hốc mắt mù bỗng nhiên dịu đi, thay vào đó là một cảm giác nóng rát như có dòng nước ấm đang chảy qua các dây thần kinh thị giác bị hủy hoại.


Vy run rẩy đưa tay lên, từ từ tháo dải băng vải trắng quấn quanh mắt ra.


Khi dải băng vừa tuột xuống, Vy bàng hoàng mở mắt.


Bóng tối tuyệt đối vĩnh cửu suốt mười bốn năm qua đột ngột bị xé toạc. Trước mắt anh không còn là một khoảng đen vô tận, mà là một thế giới mờ ảo hiển thị dưới dạng hai màu đen trắng âm bản cực kỳ kỳ dị. Vy nhìn thấy bóng dáng xám nhạt mờ mờ của chiếc rương dâu tằm cổ, nhìn rõ hình dáng thô ráp của chiếc bàn đá và những vách đá ẩm ướt của hầm ngầm trong phạm vi hai mét. Anh đã đạt được Thị lực mờ ảo (5% thị lực).


Vy run rẩy nhìn xuống đôi bàn tay mình—đôi bàn tay gầy gò quấn băng vải rỉ máu đen, cầm cây Kim khâu xương đang tỏa ra ánh sáng đỏ mờ ma quái.


Nhưng niềm vui sướng ngắn ngủi lập tức bị dập tắt bởi một dị biến rùng rợn.


Vy đưa mắt nhìn lên vách đá hầm ngầm trước mặt. Tại đó, có treo một bức họa chân dung cổ kính đã mục nát của tổ tiên Lê Khắc Quân.


*Tách... tách...*


Tiếng nước nhỏ giọt vang lên khô khốc. Vy bàng hoàng nhìn thấy từ đôi mắt và khóe miệng của bức họa chân dung tổ tiên đột ngột rỉ ra những giọt chất lỏng màu vàng đen nhớp nháp.


Một mùi hôi thối, tanh nồng sặc sụa của mỡ người chết oan dìm dưới nước bốc lên nồng nặc, lấp đầy toàn bộ không gian chật hẹp của hầm ngầm ba tầng, khiến Vy nghẹt thở gục xuống.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!