Bóng Tối Sau Màn Nhung
Đối với Lê Khắc Vy, bóng tối không phải là một khoảng hư vô trống rỗng. Nó là một thực thể sống động, được dệt bằng những âm thanh vụn vặt, những luồng khí nóng lạnh bất chợt và mùi hương ẩm mốc của thời gian.
Trong suốt mười bốn năm qua, kể từ sau trận hỏa hoạn kinh hoàng cướp đi đôi mắt và cả sinh mạng của người em gái nhỏ, Vy đã học cách sinh tồn bằng đôi tai và xúc giác nhạy bén đến mức cực đoan. Anh có thể nghe thấy tiếng những hạt sương đêm thu muộn của Hà Nội đang khẽ đọng lại trên mái ngói sứt mẻ của Nhà hát Rối Bóng Lê Gia. Anh ngửi thấy mùi gỗ lim đen mục nát rỉ nhựa, mùi keo hồ làm rối ngai ngái, và cả mùi dầu hỏa đặc trưng luôn phảng phất trong căn phòng tối gác hai.
Nhà hát cổ kính này nằm sâu trong Ngõ Tối Hàng Mã, một con ngõ hẹp đến mức hai người đi ngược chiều phải nghiêng vai mới tránh được nhau. Ban ngày, tiếng ồn ào của phố thị xô bồ ngoài kia dường như bị chặn lại bởi những bức tường rêu phong dày cộp. Ban đêm, nơi đây trở thành một cấm địa tĩnh lặng, nơi ranh giới giữa cõi sống và cõi chết mỏng manh như một sợi chỉ đen.
Vy khẽ vuốt ve cây gậy tre mòn nhẵn trong tay, đứng lặng bên bức màn nhung thô ráp của sân khấu gác một. Gió lạnh từ khe cửa nứt lùa vào, kéo theo hơi ẩm buốt của sương muối. Nhưng ngay phía sau lưng anh, có một luồng âm khí còn lạnh hơn thế gấp bội. Nó nhẹ nhàng, tĩnh lặng, tựa như một làn khói buốt giá đang khẽ vuốt ve gáy anh.
“Mỹ An đấy à?”
Vy khẽ thì thầm, giọng anh trầm thấp, hòa vào bóng tối.
Không có tiếng trả lời. Chỉ có chiếc kẹp tóc bằng nhựa màu đỏ loang lổ vết máu khô—vật duy nhất còn sót lại của em gái anh—khẽ rung lên trong túi áo dài đen sờn cũ của Vy. Anh cảm nhận được một áp lực không khí rất nhỏ dịch chuyển, một bóng đen nhỏ bé cao khoảng một mét đang nấp sát sau lưng anh, khẽ bám vào vạt áo dài của anh như thói quen thuở sinh thời. Mỹ An đã chết mười bốn năm, nhưng linh hồn cô bé vẫn kẹt lại nơi nhà hát bị nguyền rủa này, hóa thành một u linh hộ mệnh thầm lặng bảo vệ người anh trai mù lòa.
Sự tĩnh lặng ma quái bị xé toạc bởi những tiếng bước chân nặng nề, dồn dập nện xuống mặt đường lát gạch đá của Ngõ Tối Hàng Mã.
Vy lập tức đứng thẳng người, đôi tai khẽ động. Anh nghe thấy tiếng đế giày da cứng nện xuống nền đất ẩm, tiếng kim loại va đập vào nhau lách cách, và cả mùi khói thuốc lá rẻ tiền nồng nặc đang xộc tới. Có ít nhất hai người. Nhịp tim của chúng đập rất nhanh, hơi thở hỗn hển mang theo sát khí thô bạo của những kẻ chuyên sống bằng nghề đâm thuê chém mướn.
"Rầm!"
Cánh cửa gỗ lim cổ kính của nhà hát bị một cú đạp tàn bạo hất tung bản lề gỉ sét, đập mạnh vào vách tường phát ra tiếng kêu khô khốc.
"Thằng mù kia! Trốn kỹ thế làm cái chó gì? Biết bố mày đến mà không ra đón à?"
Giọng nói ồm ồm, khàn đặc vì khói thuốc của Trần Thế Hùng vang lên, dội vào những cây cột gỗ lim đen của nhà hát. Hùng là gã chủ nợ khét tiếng của băng đảng đòi nợ thuê phố cổ, một kẻ ngoài bốn mươi tuổi, béo tốt, thô lỗ, luôn đeo sợi xích vàng to bản trên cổ và mặc chiếc áo sơ mi hoa lòe loẹt bám đầy bụi đường.
Theo sau gã là Sâm 'Sẹo', tay sai đắc lực với vết sẹo dài chạy dọc từ mắt trái xuống cằm, gã giang hồ ba mươi lăm tuổi này im lặng như một con sói đói, tay luôn lăm lăm con dao bấm đen bóng.
Vy không lùi bước. Anh đứng vững sau bức màn nhung, hai tay siết chặt cây gậy tre, đôi mắt quấn băng vải trắng rỉ vệt đen hướng thẳng về phía tiếng động. Trạng thái mù hoàn toàn khiến anh không thể nhìn thấy khuôn mặt đầy sát khí của chúng, nhưng anh nghe rõ nhịp tim đập dồn dập đầy tham lam của Hùng.
"Anh Hùng," Vy lên tiếng, giọng điệu lạnh lùng đến đáng sợ. "Đã quá giờ Tý. Nhà hát Lê Gia không đón khách sống sau nửa đêm. Mời các anh về cho."
"Về? Mẹ kiếp thằng mù này!" Hùng cười sằng sặc, tiếng cười thô tục dội vào không gian u ám. "Hôm nay không có tiền hoặc không có sổ đỏ cái nhà hát này, bố mày đốt luôn cả cái xác mù của mày tại đây! Năm tỷ đồng tiền nợ của con mụ mẹ mày để lại, mày định quỵt đến bao giờ?"
"Mẹ tôi đã mất mười năm trước. Khoản nợ đó đã được trả bằng mạng sống của bà ấy," Vy gằn giọng, bàn tay quấn băng vải rỉ máu nhẹ ở cổ tay khẽ run lên vì phẫn nộ.
"Mạng người thì đáng mấy đồng?" Hùng bước tới, tiếng giày da nện xuống sàn gỗ nghe rùng rợn. Gã gạt phăng chiếc bàn trà gỗ dâu tằm ở giữa phòng.
*Xoảng!*
Chiếc ấm trà cổ bằng đất nung—di vật duy nhất của người cha quá cố Lê Khắc Mộc để lại—rơi xuống nền gạch, vỡ tan tành thành trăm mảnh vụn. Tiếng gốm sứ vỡ vụn dội thẳng vào màng nhĩ của Vy như một nhát búa nện vào tim. Đó là chiếc ấm trà cha anh hằng ngày vẫn dùng để pha trà cúng tổ sư, là chút hơi ấm gia đình cuối cùng mà anh có thể chạm vào. Lòng Vy thắt lại, một luồng uất ức dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng.
"Dằn mặt mày thế thôi!" Hùng gầm ghè, gã bước sát lại gần Vy, mùi rượu nồng nặc phả thẳng vào mặt anh. "Ký vào tờ giấy bán đất này, tao xóa nợ. Bằng không..."
Vy khẽ nghiêng đầu, thính giác nhạy bén định vị chính xác vị trí của Hùng qua tiếng thở dốc và tiếng xột xoạt của tờ giấy hợp đồng. Khi Hùng vung tay định tát vào mặt Vy để thị uy, Vy khẽ lách người sang trái một nhịp cực kỳ chuẩn xác nhờ định vị luồng gió sinh ra từ cú vung tay của gã. Cú tát hụt khiến Hùng mất đà, gã suýt ngã nhào về phía trước.
"Mẹ kiếp! Sâm, giữ nó lại cho tao!" Hùng gầm lên vì thẹn quá hóa giận.
Sâm 'Sẹo' im lặng nãy giờ lập tức hành động. Gã di chuyển không tiếng động từ phía sau như một bóng ma. Vy nghe thấy tiếng gió rít rất khẽ của tà áo ba lỗ đen, nhưng trước khi anh kịp vung gậy tre tự vệ, hai cánh tay lực lưỡng, chằng chịt hình xăm hổ vằn của Sâm 'Sẹo' đã lao vào ôm ghì lấy hai bắp tay Vy, bẻ ngoặt hai tay anh ra sau lưng.
"Rắc!"
Khớp vai Vy đau nhói, cây gậy tre tuột khỏi tay rơi xuống sàn gỗ kêu cộc cộc. Sâm 'Sẹo' dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể vạm vỡ đè chặt Vy vào cây cột lim đen, khiến anh không thể nhúc nhích.
Trần Thế Hùng cười gằn, gã rút trong túi áo ra một bao thuốc lá, bật lửa châm một điếu. Ánh lửa đỏ mờ từ điếu thuốc cháy dở bốc lên mùi khói khét lẹt. Hùng bước đến sát Vy, gã dùng bàn tay thô bạo bóp chặt lấy cằm Vy, ép anh phải ngẩng khuôn mặt quấn băng vải trắng lên.
"Mày có đôi mắt đẹp đấy, tiếc là bị mù," Hùng cười độc ác. Gã từ từ đưa điếu thuốc lá đang cháy đỏ rực sát vào dải băng vải trắng quấn quanh hốc mắt mù của Vy.
Sức nóng từ tàn lửa điếu thuốc phả thẳng vào da mặt Vy, mùi vải thô bị sức nóng hun đốt bắt đầu khét lẹt. Chỉ cần vài milimet nữa, tàn lửa đỏ rực sẽ thiêu rụi dải băng bùa và đâm thẳng vào hốc mắt nhạy cảm của anh. Vy cảm nhận được cái nóng bỏng rát, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Anh cắn chặt răng, không thèm van xin nửa lời, nhưng nỗi bất lực của một kẻ mù lòa bị dồn vào đường cùng khiến toàn thân anh run rẩy dữ dội.
"Ký hay là tao cho mày mù thêm lần nữa bằng tàn lửa này?" Hùng rống lên, dí sát điếu thuốc hơn.
Chính vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, nhiệt độ trong gian thờ gác một đột ngột sụt giảm nghiêm trọng.
Một luồng gió âm hàn buốt giá từ đâu ập đến, lạnh lẽo đến mức khiến hơi thở của cả ba người lập tức hóa thành làn khói trắng giữa phòng. Luồng gió âm ti rít lên một tiếng ma quái, thổi bạt qua mặt Trần Thế Hùng.
*Xèo...*
Ngọn lửa đỏ rực đang cháy trên đầu điếu thuốc lá của Hùng đột ngột bị dập tắt hoàn toàn, hóa thành một mẩu tàn tro đen ngòm lạnh ngắt.
"Cái... cái gì thế này?" Hùng bàng hoàng nhìn điếu thuốc đã tắt ngúm trên tay, gã cảm nhận được một bàn tay vô hình lạnh buốt như nước đá đang khẽ vuốt qua cổ họng mình. Sợ hãi tột độ, Hùng lùi lại một bước, toàn thân nổi da gà.
Sâm 'Sẹo' cũng bị luồng âm khí làm cho rùng mình, lực giữ tay Vy khẽ lơi lỏng trong một tích tắc vì kinh ngạc.
Vy biết Mỹ An đã ra tay. Không bỏ lỡ cơ hội sống còn, Vy dồn toàn bộ sức lực vào chân phải, giẫm mạnh gót giày xuống bàn chân đang đi giày vải mềm của Sâm 'Sẹo' phía sau.
"Hự!"
Sâm 'Sẹo' đau đớn rú lên một tiếng, buông lỏng hai tay. Vy lập tức cúi người lách khỏi gọng kìm của gã, nhặt nhanh cây gậy tre dưới sàn gỗ, lùi sâu vào bóng tối sau bức màn nhung sân khấu, thủ thế phòng thủ.
"Con mẹ nó! Có ma! Anh Hùng, chỗ này quái dị quá!" Sâm 'Sẹo' ôm bàn chân đau đớn, ánh mắt láo liên nhìn vào những góc tối ngập tràn bóng ma của nhà hát.
Trần Thế Hùng mặt cắt không còn một giọt máu, gã nhìn quanh gian phòng tối om, nơi những con rối gỗ cổ kính treo trên xà nhà dường như đang khẽ đung đưa dù không có gió. Sát khí giang hồ của gã hoàn toàn bị dập tắt bởi nỗi sợ hãi vô hình của cõi âm.
"Thằng... thằng mù kia!" Hùng lắp bắp, cố giữ giọng hung hãn nhưng không giấu nổi sự run rẩy. "Hôm nay bố mày tha cho mày! Ba ngày! Đúng ba ngày nữa tao sẽ quay lại cùng anh em siết nợ. Nếu không có tiền hoặc sổ đỏ, tao sẽ cho xe xúc san phẳng cái nhà hát rách nát này thành bình địa! Đi, Sâm!"
Hai gã giang hồ đòi nợ thuê hoảng loạn dẫm đạp lên nhau chạy vội ra khỏi Ngõ Tối Hàng Mã, tiếng bước chân tháo chạy dồn dập rồi mất hút trong màn sương mù dày đặc của phố cổ.
Căn phòng trở lại sự tĩnh lặng u ám vốn có. Vy khuỵu gối xuống sàn gỗ lạnh lẽo, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cổ tay trái của anh—nơi có những vết sẹo khâu chỉ đen chằng chi tịt—đau nhức nhối như bị hàng vạn cây kim châm vào. Anh khẽ chạm tay vào khoảng không sau lưng, cảm nhận được làn khói lạnh lẽo của Mỹ An đang khẽ bao bọc lấy mình.
"Cảm ơn em, Mỹ An..." Vy thầm thì, lòng đầy dằn vặt. Anh là người thừa kế duy nhất của gánh rối bóng Lê Gia, nhưng lại bất lực đến mức phải để linh hồn người em gái đã chết bảo vệ trước những kẻ phàm trần tàn bạo.
Nhưng sự yên lặng không kéo dài được lâu.
Ngay khi tiếng bước chân của bọn đòi nợ vừa dứt hẳn ngoài ngõ, từ sâu thẳm dưới nền đất của nhà hát—ngay phía dưới sân khấu gỗ lim cổ kính nơi đặt giếng cổ phong ấn—bỗng vang lên một âm thanh kỳ dị.
*Sột... sột... rột...*
Đó là tiếng cào cấu ghê rợn, sắc nhọn như tiếng móng tay người đang điên cuồng cào xé vào đá tảng ẩm ướt và thớ gỗ mục nát dưới hầm sâu. Tiếng động trầm đục, nhịp nhàng nhưng dồn dập, bốc lên cùng mùi tanh nồng nặc của nước giếng cổ bị ô nhiễm oán khí.
Vy lập tức nín thở, đôi tai hướng thẳng xuống nền đất nứt nẻ dưới chân. Chiếc kẹp tóc màu đỏ trong túi áo anh bỗng nhiên trở nên lạnh buốt như băng, báo hiệu một thực thể tà ác tột cùng dưới lòng đất đang rục rịch thức tỉnh sau giấc ngủ trăm năm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!