Thư viện Trường Trung học Cổ kính THPT Bình Tây luôn chìm trong không khí tĩnh mịch với những kệ sách gỗ sồi cao sát trần. Đứng canh giữ nơi này là Phùng Gia Bảo, một nam sinh cao gần 2 mét với vết sẹo xé toạc chân mày khiến ai nhìn cũng khiếp sợ, tưởng cậu là lính đánh thuê ẩn dật. Thực chất, Bảo cực kỳ nhút nhát và có niềm đam mê mãnh liệt với các bộ truyện tranh lãng mạn thiếu nữ (Shojo manga). Một buổi chiều vàng vọt, Thư 'Sách Cũ' bàn giao cho Bảo cuốn Shojo giới hạn màu hồng pastel cực hiếm 'Mùa Anh Đào Muộn' vừa được săn lùng về. Ngay lúc đó, Hào 'Chợ Lớn' cùng đàn em Lâm 'Còi' hùng hổ lao vào thư viện để trốn sự truy đuổi của Thầy giám thị Nghĩa, ngang ngược xem nơi này như bãi đỗ xe không phép và đe dọa sẽ phá hỏng mọi thứ nếu Bảo không che giấu cho chúng. Tình hình trở nên tồi tệ khi Hào cố tình giật lấy cuốn sách trên tay Bảo để trêu chọc. Trong nỗ lực giật lại cuốn sách mà không gây ra tiếng động để tránh giám thị phát hiện, Bảo lùi bước và vấp phải chiếc thảm lau chân mục nát. Cú trượt chân kích hoạt một chuỗi hiệu ứng cánh bướm kinh hoàng: Bảo mất đà bay người lên không, cuốn sách tuột tay bay thẳng về phía vũng nước rỉ từ chậu cây, trong khi xe đẩy sách nặng trịch bắt đầu trượt dốc hướng về phía kệ sách chính. Bằng bản năng sinh tồn và cơ bắp phi thường, Bảo uốn người giữa không trung, đá chân đẩy chiếc xe sách trượt đi đè bẹp và khóa chặt Hào dưới đống sách mềm, đồng thời dùng lưng đỡ trọn chiếc kệ gỗ sồi khổng lồ đang đổ sụp xuống để bảo vệ cuốn truyện nằm an toàn trong lòng bàn tay. Khi Thầy Nghĩa bước vào, Hào và Lâm vì quá kinh hãi trước 'sức mạnh ác quỷ' không tiếng động của Bảo đã chắp tay vái lạy dập đầu xin tha, tự nguyện nhận hết mọi tội lỗi và dọn dẹp thư viện.