Nhạc nềnTatari

Chu Sa Nhiễm Độc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng từ ngọn nến chu sa leo lét hắt lên bức tường rêu phong của gian hậu trường rạp hát Thanh Bình, đổ những cái bóng vặn vẹo như những con quỷ không mặt đang nhảy múa. Mai Chi vẫn đứng đó, bàn tay bọc da của cô siết chặt lấy cổ tay trái của Nguyễn Hoàng. Lực siết của một thám tử tư được huấn luyện cận chiến không hề nhẹ, nhưng điều khiến cô sững sờ không phải là sự phản kháng của Hoàng, mà là cái lạnh buốt giá truyền qua lớp vải da. Cánh tay của thanh niên hai mươi bốn tuổi này lạnh ngắt như một thỏi băng vớt lên từ lòng sông đáy huyệt, và thứ dịch lỏng đang rỉ ra từ vết sẹo hình mạng nhện kia... nó có màu đỏ tươi của chu sa nhưng lại đặc sệt, nhớp nháp và bốc lên một mùi mỡ người cháy khét lẹt.


“Anh Hoàng, vết thương này là thế nào?” Giọng Mai Chi trầm xuống, đôi mắt sắc sảo như dao cạo xoáy thẳng vào gương mặt nhợt nhạt của anh. “Tôi đã khám nghiệm tử thi của ba nạn nhân bị lột da mặt ở Quận 5. Trên người họ đều bám đầy thứ sáp nguyền rủa có mùi hôi thối y hệt thế này. Anh giải thích sao đây?”


Hoàng không né tránh ánh mắt của cô. Thần trí anh lúc này vô cùng tỉnh táo, nhưng một phần cảm xúc phàm nhân trong anh đã bắt đầu bị mài mòn từ nét đục ngược đầu tiên lên khúc gỗ lôi kích. Gương mặt anh cứng đờ, không một chút gợn sóng sợ hãi hay hoảng hốt. Sự tĩnh lặng đến lạnh lùng của anh khiến Mai Chi khẽ rùng mình.


“Đây chỉ là tai nạn nghề nghiệp của thợ khắc mặt nạ tuồng cổ, cô thám tử ạ.” Hoàng khẽ dùng lực tay phải gỡ bàn tay Mai Chi ra. Bộ pháp Thần Diện Bộ sơ cấp giúp anh xoay nhẹ cổ tay, thoát khỏi gọng kìm của cô một cách tự nhiên. “Màu vẽ mặt nạ tuồng truyền thống được pha chế từ bột chu sa tự nhiên và độc chì cổ mộ để giữ màu trăm năm không phai. Chu sa có tính độc cực cao. Tôi sơ ý để mực vẽ nhiễm vào vết thương cũ khi đang đục gỗ, gây hoại tử nhẹ. Mùi khét cô ngửi thấy... chỉ là mùi dầu rái tôi dùng để quét lót phôi gỗ mít khô mà thôi.”


Mai Chi nheo mắt, sổ tay điều tra trong túi áo cô như đang nóng lên. Lời giải thích của Hoàng nghe rất khoa học, rất hợp lý với nghề nghiệp của một nghệ nhân làm mặt nạ thủ công, nhưng trực giác của một thám tử tư thiên tài bảo cô rằng anh đang che giấu một vực sâu đen tối. Cô nhìn xuống chiếc hộp gỗ sét đánh dắt bên hông anh, nơi cán dao Thần Đao bọc vải bùa đỏ đang lấp lóe ẩn hiện.


“Tai nạn nghề nghiệp?” Mai Chi cười lạnh, lùi lại một bước nhưng tay vẫn đặt gần bao súng giấu sau áo khoác da. “Tôi sẽ tạm thời tin lời anh. Nhưng tôi cảnh báo anh, Nguyễn Hoàng. Cảnh sát quận, đặc biệt là Trưởng phòng Lê Mạnh, đang ráo riết lập hồ sơ truy quét các rạp hát cổ. Nếu tôi phát hiện anh có bất kỳ liên kết nào với kẻ lột da mặt... chính tay tôi sẽ còng đầu anh lại. Liệu mà lo liệu vết thương của anh đi, nó trông sắp hoại tử đến xương rồi đấy.”


Nói rồi, Mai Chi quay lưng bước đi, tiếng giày da gõ dứt khoát trên nền gạch ẩm ướt của rạp hát rồi khuất dần sau cánh cửa rêu phong. Hoàng đứng yên trong bóng tối, nghe tiếng bước chân của cô xa dần ngoài con hẻm 108. Ngay khi tiếng động hoàn toàn biến mất, anh lập tức loạng choạng quỵ xuống bên cạnh bàn gỗ.


“Hự...”


Một ngụm máu đen rỉ ra từ khóe môi Hoàng. Cơn đau buốt từ bả vai trái bùng lên dữ dội như thể có hàng vạn con kiến lửa đang điên cuồng gặm nhấm từng thớ thịt, từng đường kinh mạch của anh. Độc chu sa cổ mộ pha lẫn với tà lực sáp nguyền rủa từ bóng đen vô diện đêm qua đang thừa cơ Hoàng kiệt quệ linh lực để ăn mòn sâu vào xương tủy. Cánh tay trái của anh bắt đầu xuất hiện những mảng xám xịt bóng loáng như sáp nến nguội, các ngón tay co quắp lại không thể cầm nắm.


“Không thể trì hoãn được nữa...” Hoàng lầm bầm, răng đánh vào nhau lập cập. Anh biết nếu không giải độc ngay lập tức, cánh tay trái của anh sẽ hóa sáp hoàn toàn trước khi anh kịp khắc xong nét họa diện cuối cùng cho mặt nạ Bạch Hổ.


Hoàng lén lút rời rạp Thanh Bình qua lối giếng cạn sân sau để tránh tai mắt của cảnh sát và tà giáo đang rình rập ngoài hẻm. Anh băng qua những con ngõ tối tăm, sâu hun hút của khu Chợ cổ Quận 5, hướng về phía con phố Đông y mờ mịt khói thuốc bắc. Mùi hăng nồng của nhân sâm, cam thảo và mùi ngai ngái của các loại thảo dược phơi khô phần nào làm dịu đi mùi mỡ người cháy khét đang bốc lên từ bắp tay anh.


Hoàng dừng lại trước một ngôi nhà cổ lợp ngói âm dương xám xịt, bên ngoài treo tấm biển gỗ sờn rách khắc chữ: “Sơn Đông Đường”. Đây là phòng khám của Chú Ba Sơn Đông – vị y sĩ truyền thống nổi tiếng Chợ Lớn, người duy nhất am hiểu cách giải độc chì chu sa cổ mộ cho các nghệ nhân làm mặt nạ dòng họ Nguyễn từ thời cha anh.


“Vào đi, cửa không khóa.” Một giọng nói trầm ấm, khàn khàn vọng ra từ bên trong.


Hoàng đẩy cửa bước vào. Gian phòng ngập tràn mùi thuốc bắc ấm áp. Chú Ba Sơn Đông – người đàn ông trung niên đeo kính cận dày cộp, mặc chiếc áo khoác trắng y sĩ cổ truyền – đang tỉ mỉ phân loại các thang thuốc trên tủ gỗ trăm ngăn. Thấy Hoàng bước vào với gương mặt nhợt nhạt và cánh tay trái buông thõng, đôi mắt sau tròng kính cận của Chú Ba khẽ biến sắc.


“Lại là độc chu sa cổ mộ sao?” Chú Ba thở dài, vội vàng đóng cửa tiệm và kéo rèm che kín mít. “Cha mày ngày xưa cũng từng bị nhiễm độc thế này khi cố vẽ bức họa diện Trấn Thần Điện. Nhưng vết thương của mày... sao lại có mùi sáp thối rữa thế này? Đây là tà thuật sáp hóa của Vô Diện Giáo!”


“Chú Ba, xin hãy giúp con phong tỏa độc tố,” Hoàng khàn giọng nói, ngồi xuống chiếc ghế gỗ lim. “Con bắt buộc phải giữ được cánh tay trái để hoàn thành phôi mặt nạ Bạch Hổ Trấn Linh. Sát thủ Hắc Diện đã bắt đầu hành động.”


Chú Ba Sơn Đông không nói hai lời, lập tức bảo Hoàng cởi áo khoác dài. Khi cánh tay trái xám xịt, cứng đờ như sáp nến lộ ra, Chú Ba khẽ rùng mình. Ông vội vàng lấy ra bộ kim bạc châm cứu gia truyền bọc trong bao da cũ kỹ, ngâm chúng vào một bát Nước giếng tịnh thủy chùa cổ mang phật tính dương hỏa ấm áp.


“Cắn chặt cái này vào, đau lắm đấy!” Chú Ba nhét một thanh gỗ mít khô vào miệng Hoàng.


Hoàng vừa ngậm chặt thanh gỗ, Chú Ba đã ra tay cực nhanh. Những cây kim bạc lấp lánh ánh sáng tịnh hóa đâm thẳng vào các huyệt đạo trọng yếu trên cánh tay trái của Hoàng: huyệt Khúc Trì, Thủ Tam Lý, và Hợp Cốc.


“Xoẹt! Xoẹt!”


Một cơn đau thấu xương tủy bùng phát. Hoàng trợn trừng mắt, toàn thân co giật dữ dội trên ghế gỗ. Cảm giác như có một luồng nước sôi cực nóng đang điên cuồng càn quét dọc theo các đường kinh mạch bị đông cứng của anh, cưỡng ép đẩy lùi luồng độc sáp lạnh lẽo ra ngoài. Từ chân các cây kim bạc, thứ dịch lỏng màu đen xì nhớp nháp bốc mùi hôi thối bắt đầu rỉ ra, nhỏ xuống chậu đồng đặt dưới đất phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn.


Chú Ba Sơn Đông vừa châm cứu vừa nhanh tay phối hợp các vị dược liệu tịnh hóa: cam thảo cổ, bồ công anh và bột ngọc trai ngâm tịnh thủy rưới lên các vết thương sáp hóa để làm dịu cơn bỏng rát. Hoàng mồ hôi vã ra như tắm, răng cắn chặt vào thanh gỗ mít đến mức rỉ máu tươi. Anh vận dụng Hí Kịch Trấn Thần Thuật xướng thầm kinh văn tịnh tâm để giữ vững nhịp tim không vượt quá giới hạn nguy hiểm.


Sau gần một canh giờ tra tấn thể xác, Chú Ba Sơn Đông mới từ từ rút các cây kim bạc nay đã xỉn đen hoàn toàn ra ngoài. Cánh tay trái của Hoàng đã bớt đi màu xám xịt của sáp nến, các ngón tay bắt đầu có lại cảm giác ấm áp nhẹ, nhưng vết sẹo hình mạng nhện vẫn còn rỉ máu chu sa nhạt.


“Độc sáp hóa đã bám rễ rất sâu vào kinh mạch tay trái của mày rồi, Hoàng ơi,” Chú Ba Sơn Đông vừa băng bó cho anh vừa thở dài ái ngại. “Y thuật phàm nhân của ta chỉ có thể tạm thời phong tỏa độc tố trong vòng ba ngày. Nếu quá thời hạn đó mày không tìm được Tuyết Trà tịnh hóa hoặc Tuyết Sáp Vạn Năm để thanh tẩy tận gốc... cánh tay này của mày sẽ vĩnh viễn hóa đá không thể cứu vãn. Tuyệt đối không được dùng tay trái cầm đao khắc nặng trong thời gian này.”


“Ba ngày... thế là đủ rồi. Con cảm ơn Chú Ba.” Hoàng khẽ cúi đầu, mặc lại chiếc áo khoác dài che đi cánh tay băng bó, lặng lẽ rời khỏi Sơn Đông Đường dưới màn sương đêm lạnh giá.


Trở về mật thất ngầm dưới lòng rạp hát Thanh Bình qua lối giếng cạn, Hoàng tự nhốt mình trong gian phòng nhỏ chứa đầy dăm gỗ và mùi nhang trầm ấm áp. Khúc gỗ mít lôi kích ngàn năm đã được anh đục ngược phác họa thô phần trán Bạch Hổ uy nghiêm đang đặt giữa bàn gỗ. Thời gian không còn nhiều, phong ấn giếng cổ sân sau đang rít lên những tiếng thở dài u uất của quỷ dữ, cảnh báo anh về sự trỗi dậy của Cổ Thần.


Hoàng đặt hũ mực vẽ chứa Chu sa cổ mộ quý hiếm lên bàn. Thứ bột khoáng sản màu đỏ tươi khai quật từ mộ cổ thời Nguyễn này mang linh tính phong ấn cực mạnh, là dung môi duy nhất có thể khóa chặt linh lực thần cách Bạch Hổ vào sớ gỗ mít lôi kích. Anh đổ Nước giếng tịnh thủy chùa cổ vào hũ chu Sa, chuẩn bị dùng cọ lông sói để vẽ những nét họa diện thần thái cuối cùng lên mặt nạ.


Thế nhưng, Hoàng không hề biết rằng, trong quá trình anh rời rạp hát đi chữa thương, giáo đồ tà giáo A Sâm đã âm thầm thâm nhập vào xưởng khắc nhờ sự chỉ điểm của kép phụ Lê Khánh. A Sâm đã lén gài một hũ chu sa nguyền rủa chứa yêu linh Chu Sa Quỷ vào trong hộc bàn của Hoàng, đánh tráo với hũ chu sa cổ mộ tinh khiết.


Hoàng cầm cọ lên, nhúng sâu vào hũ mực vẽ màu đỏ tươi rực rỡ mà không hề nghi ngờ. Khi ngọn cọ vừa chạm vào thớ gỗ lôi kích của mặt nạ Bạch Hổ để vẽ nét nhãn thuật đầu tiên, một dị biến kinh hoàng đột ngột xảy ra.


“Ục... ục...”


Hũ mực vẽ bỗng nhiên co bóp dữ dội như một trái tim sinh vật sống. Thứ chất lỏng màu đỏ tươi trong hũ chuyển sang màu đỏ máu sền sệt, sủi bọt khí đen ngòm bốc mùi tử khí nồng nặc. Hoàng kinh hoàng lùi lại một bước, tay phải siết chặt cán Thần Đao.


“Khè è è!”


Từ trong hũ mực vẽ, một khối chất lỏng màu đỏ máu tự co bóp trồi lên, ngưng tụ thành một khuôn mặt quỷ diện nhỏ bằng bàn tay phàm nhân với đôi mắt rực lửa xanh độc và cái miệng đầy những chiếc răng quỷ nhọn hoắt rỉ sáp nóng chảy – đó chính là Chu Sa Quỷ, yêu linh vật liệu hắc ám được tà giáo nuôi dưỡng bằng oán khí cực âm.


“Yêu quái vật liệu!” Hoàng biến sắc.


Chu Sa Quỷ vừa thức tỉnh đã phun ra một luồng hắc khí màu đen kịt, lạnh buốt ăn mòn thẳng vào linh tính của phôi gỗ mặt nạ Bạch Hổ trên bàn. Thớ gỗ mít lôi kích ngàn năm mang dương hỏa lôi kích gặp phải oán khí cực âm của quỷ diện liền phát ra những tiếng nổ lách tách khô khốc. Những vết nứt vỡ nhỏ bắt đầu xuất hiện dọc theo phần trán Bạch Hổ uy nghiêm mới khắc thô, đe dọa phá hủy toàn bộ công sức chế tác của Hoàng.


“Không được phá hủy phôi gỗ của ta!” Hoàng phẫn nộ quát lớn.


Anh cắn rỉ máu ngón tay phải, vẽ nhanh bùa chú Họa Chu Sa Phá Tà lên không trung để chặn đứng luồng hắc khí đang lao tới phôi gỗ. Một lá bùa bằng ánh sáng đỏ chu sa bùng lên giữa hư không, chặn đứng luồng oán khí đen kịt của Chu Sa Quỷ trong gang tấc.


Thế nhưng, oán khí của Chu Sa Quỷ quá cực âm và hung bạo. Nó liên tục co bóp, phun ra những luồng sáp lỏng nguyền rủa nóng chảy làm lá bùa ánh sáng của Hoàng bắt đầu rạn nứt rồi vỡ vụn hoàn toàn. Lực phản chấn tâm linh cực mạnh hất văng Hoàng lùi lại phía sau, đập mạnh lưng vào lò sấy gỗ trong mật thất.


“Rầm! Lách tách!”


Lò sấy gỗ trong mật thất bắt đầu rung chuyển dữ dội. Nhiệt độ bên trong lò tăng vọt bất thường do oán khí cực âm của Chu Sa Quỷ phản phệ với lôi hỏa tích tụ trong thớ gỗ lôi kích, tạo ra một lò nung tâm linh hỗn loạn sắp phát nổ. Khí độc chu sa đỏ quạch bốc lên nghi ngút, bao phủ toàn bộ gian phòng khắc mộc chật hẹp, khiến Hoàng bắt đầu ngạt thở, đầu óc quay cuồng dữ dội.


Trong cảnh ngàn cân treo sợi tóc, Hoàng dùng Thần Nhãn Thông Thiên thuật (lúc này chưa thức tỉnh hoàn toàn nhưng linh thức nhạy bén bộc phát) nhìn thấy Chu Sa Quỷ thuộc hành Thủy cực âm, dùng bùa chú hỏa hay sát khí thông thường sẽ bị nó nuốt chửng để gia tăng sức mạnh. Muốn tiêu diệt nó, bắt buộc phải dùng Phật tính dương hỏa để chấn nát linh cốt phong thủy của nó trước khi tịnh hóa.


Hoàng nén cơn đau buốt ở bả vai trái, tay phải vội vàng vớ lấy bát Nước giếng tịnh thủy chùa cổ còn sót lại trên bàn rưới lên lưỡi đao khắc Thần Đao gia bảo. Lưỡi thép lạnh lấp lánh vân đỏ gặp nước tịnh thủy liền rực sáng ánh phật quang màu vàng ấm áp.


“Thần Đao phá tà!” Hoàng hét lớn, vận dụng bộ pháp Thần Diện Bộ lướt nhanh qua làn khói độc đỏ quạch.


Thân hình anh uyển chuyển như một võ tướng tuồng cổ xông trận, né tránh luồng sáp lỏng nóng chảy do Chu Sa Quỷ phun ra trong gang tấc. Hoàng áp sát hũ mực vẽ, vung Thần Đao đâm thẳng vào tâm phong thủy của Chu Sa Quỷ – chính là khối sáp đen nguyền rủa nằm giữa khuôn mặt quỷ lỏng.


“Xoẹt! Khè è è!”


Một tiếng thét chói tai vang dội khắp mật thất ngầm. Phật quang ấm áp từ lưỡi Thần Đao chém đứt gốc rễ liên kết của Chu Sa Quỷ, làm khuôn mặt quỷ lỏng bắt đầu phân rã, chảy sền sệt xuống thành hũ đất nung. Tuy nhiên, oán khí cực âm của nó vẫn đang cuồn cuộn bốc lên làm lò sấy gỗ rung lắc dữ dội hơn, sườn lò bắt đầu rạn nứt đỏ rực sắp nổ tung thiêu rụi cả xưởng khắc.


“Phải tịnh hóa lò sấy ngay lập tức!”


Hoàng nhanh chóng lấy ra hộp nhang trầm đặc biệt do Sư cô Diệu Âm tặng từ am ni cô nghèo. Anh đốt ba nén nhang trầm ngâm nước cam lộ, cắm thẳng vào đỉnh lò sấy đang rung lắc dữ dội, thực hiện bí thuật Xông hương Tịnh Lò gia truyền.


“Trầm hương tịnh hóa, lò sấy định tâm, oán khí tiêu tan, thần diện quy tông!” Hoàng kết ấn niệm chú, mồ hôi hòa cùng máu chu sa chảy ròng ròng trên gương mặt vô cảm.


Khói hương trầm màu xanh lam nhạt tỏa ra mùi thơm thanh khiết, dịu nhẹ nhanh chóng len lỏi vào từng kẽ nứt của lò sấy gỗ và thớ gỗ mặt nạ Bạch Hổ. Mùi hương trầm tịnh hóa thanh cao đi đến đâu, mùi mỡ người thối rữa và khói độc chu sa quỷ bị dập tắt đến đó. Ngọn lửa hỗn loạn trong lò sấy từ từ nguội lạnh, tiếng rung lắc dữ dội của sườn lò lịm dần rồi im bặt hoàn toàn.


Chu Sa Quỷ gầm thét yếu ớt lần cuối trước khi bị ngọn lửa tịnh hóa của nhang trầm thiêu rụi hoàn toàn, hóa thành lớp bột chu sa màu đỏ tươi tinh khiết lắng đọng dưới đáy hũ đất nung cổ.


Hoàng ngã quỵ xuống sàn gỗ bám đầy tro bụi, thở dốc đầy mệt mỏi. Thể xác anh bị suy nhược nhẹ do hít phải khói độc chu sa, bả vai trái băng bó lại rỉ ra một vệt máu đỏ chu sa nhạt lạnh ngắt. Anh đưa mắt nhìn lên bàn gỗ: phôi gỗ mặt nạ Bạch Hổ Trấn Linh đã được bảo vệ an toàn không bị nứt vỡ thêm, thớ gỗ mít lôi kích tỏa ánh sáng vàng ấm áp như cũ.


Thế nhưng, hũ mực vẽ chu sa cổ mộ quý hiếm nay đã bị hao hụt một nửa do trận chiến tịnh hóa yêu linh. Hoàng biết mình buộc phải tìm kiếm thêm nguyên liệu màu vẽ và Tuyết Trà tịnh hóa để duy trì sự sống cho cánh tay trái.


Trong bóng tối tĩnh lặng của mật thất ngầm, Hoàng nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng gió rít qua khe cửa rạp hát. Anh biết, tà giáo đã thâm nhập sâu vào chuỗi cung ứng nguyên liệu của anh tại chợ Quận 5. Và ngoài kia, sát thủ Hắc Diện đã chuẩn bị xong tế đàn hắc ám, chuẩn bị hành động truy sát bạn thân Lê Văn Tiến để lột da mặt dâng lên Cổ Thần.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!