Nhạc nềnTatari

Nét Đục Ngược Đầu Tiên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương sớm của buổi rạng đông Sài Gòn tràn qua những khe cửa gỗ mục nát của rạp hát tuồng cổ Thanh Bình, mang theo cái lạnh ẩm ướt và mùi rêu phong đặc trưng của một công trình đã tồn tại hơn nửa thế kỷ. Nguyễn Hoàng lê bước chân rã rời vào gian hậu trường tối tăm, hơi thở anh nặng nề, phả ra làn khói mỏng giữa bầu không khí âm u. Cánh tay trái của anh lúc này tê dại hoàn toàn, một cảm giác buốt giá như có hàng ngàn cây kim bằng băng đang cắm sâu vào tủy xương, chạy dọc từ vết sẹo hình mạng nhện trên bả vai xuống tận các đầu ngón tay. Mỗi nhịp tim đập, vết thương lại rỉ ra thứ máu loãng màu đỏ chu sa nhạt, tỏa ra mùi mỡ người cháy khét lẹt của tà giáo Vô Diện – cái giá tàn khốc mà anh phải gánh chịu sau cuộc chiến tinh thần sinh tử với ác linh Hổ Đen tại ngôi đền cổ ngoại ô.


Hoàng đặt khúc gỗ mít lôi kích ngàn năm xuống chiếc bàn gỗ lim cũ kỹ trong xưởng khắc mật thất. Khúc gỗ dài hơn một mét, đen sạm vì vết sét đánh nhưng phần lõi bên trong lại rực sáng một màu vàng tâm ấm áp, tỏa ra dương khí lôi hỏa nhè nhẹ như muốn xua tan bóng tối xung quanh. Anh run rẩy lật mở cuốn Sổ tay Thần Diện Bí Chỉ rách nát của ông nội Nguyễn Thành dưới ánh nến chu sa giờ Tý leo lét. Trang giấy ố vàng hiện lên đồ án vẽ mặt nạ "Bạch Hổ Trấn Linh" đầy uy nghiêm, kèm theo những dòng gia quy nghiêm ngặt: *"Tuyệt đối không được đeo mặt nạ trấn thần quá một canh giờ. Kẻ phá luật sẽ bị thần cách đồng hóa, vĩnh viễn hóa thành tượng sáp vô hồn."*


“Mày muốn chết sớm để rạp hát này sụp đổ luôn hay sao, hả con?”


Một giọng nói cộc cằn, vang dội cắt ngang sự tĩnh lặng của gian phòng. Ông Năm Đục từ trong bóng tối bước ra, lưng cụ già hơi gù, đôi tay to khỏe gân guốc bám đầy mùn cưa và tai đeo chiếc bút chì gỗ quen thuộc. Cụ nhìn chằm chằm vào cánh tay trái đang rỉ máu chu sa của Hoàng, đôi mắt già nua nheo lại đầy nghiêm khắc nhưng ẩn chứa sự lo lắng kín đáo.


Hoàng khẽ cúi đầu, cố nén cơn đau buốt đang hành hạ kinh mạch: “Thưa sư phụ, con đã lấy được gỗ sét đánh và vảy lôi kích hổ. Thời gian của cha con dưới mật thất tượng đá không còn nhiều, phong ấn giếng cổ sân sau lại đang rạn nứt. Con bắt buộc phải khắc xong mặt nạ Bạch Hổ.”


Ông Năm Đục hừ lạnh một tiếng, bước đến bên bàn gỗ, dùng bàn tay chai sần gõ mạnh lên khúc gỗ mít lôi kích. Tiếng gõ phát ra âm thanh khô khốc nhưng vang dội như tiếng sấm rền nhỏ. Cụ quay sang nhìn Hoàng, giọng nói trầm xuống: “Gỗ sét đánh mang lôi hỏa cực dương, sớ gỗ của nó cứng hơn sắt thép phàm trần. Nếu mày dùng cách đục thông thường, lực phản chấn của lôi kích sẽ làm vỡ nát cánh tay sáp hóa của mày trước khi phôi mặt nạ định hình. Muốn chế tác bảo khí trấn thần, mày phải học được kỹ thuật Đục Ngược Gia Truyền.”


Cụ Năm Đục cầm lấy con dao đục gỗ từ bộ Thần Đao gia bảo của Hoàng, hướng dẫn anh tư thế đứng pháp. “Đục ngược sớ gỗ là đi ngược lại quy luật tự nhiên, đục từ ngoài vào trong tâm phong thủy của khúc gỗ. Mỗi nhát đục phải dứt khoát, dùng kình lực từ đan điền truyền qua vai, khóa chặt linh khí lôi kích không cho rò rỉ ra ngoài. Vẽ sai một nét, đục lệch một sớ, oán sát của Hổ Đen trong thớ gỗ sẽ bộc phát cắn ngược làm mày hóa điên.”


Hoàng hít một hơi thật sâu, tay phải cầm chặt cán dao khắc Thần Đao bọc vải bùa đỏ. Khi lưỡi thép lạnh lấp lánh vân đỏ chạm vào thớ gỗ mít cháy xém, một luồng điện nhẹ lách tách bùng lên, truyền thẳng vào tay Hoàng khiến cả cơ thể anh rung chuyển. Cơn đau từ bả vai trái dội ngược lại gáy, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Nhưng Hoàng không lùi bước. Anh vận chuyển linh lực phàm nhân, thực hiện nhát đục ngược đầu tiên.


“Cạch! Lách tách!”


D dăm gỗ mít bay ra, phát ra những tia lửa điện nhỏ màu vàng kim ấm áp. Sớ gỗ cứng như đá nhám dần dần bị khuất phục dưới lưỡi đao khắc của Hoàng. Ông Năm Đục đứng bên cạnh, đôi mắt sáng quắc quan sát từng cử động nhỏ của học trò, thỉnh thoảng lại quát lớn sửa lại góc nghiêng của lưỡi đục. Hoàng cắn chặt răng, dồn hết tinh thần lực vào từng đường đục ngược cực kỳ khó khăn, cố gắng phác họa phần trán uy nghiêm của Bạch Hổ Thần Quân.


Đúng lúc thớ gỗ Bạch Hổ bắt đầu định hình thô sơ, tai Hoàng khẽ giật nhẹ. Nhờ linh thức nhạy bén của Nhất Diện cảnh giới, anh nghe thấy tiếng bước chân sắc sảo, tự tin đang tiến vào khu vực hậu trường rạp hát. Đó không phải là bước chân của người trong ban hát Thanh Bình, bước đi của người này mang theo sự thăm dò và áp lực của một kẻ chuyên nghiệp.


Hoàng nhanh chóng giấu khúc gỗ lôi kích và cuốn Sổ tay Thần Diện Bí Chỉ vào ngăn tủ bí mật dưới bàn thờ Tổ, dắt bộ đao khắc Thần Đao bên hông rồi khoác vội chiếc áo khoác đen dài che đi cánh tay trái đang rỉ máu chu sa.


Cánh cửa hậu trường rêu phong rít lên một tiếng khô khốc. Một cô gái trẻ bước vào, mái tóc ngắn cá tính, mặc chiếc áo khoác da đen bụi bặm và quần jean năng động. Đôi mắt cô sắc sảo như dao cạo, lướt nhanh qua từng ngóc ngách của xưởng khắc trước khi dừng lại trên gương mặt nhợt nhạt của Hoàng. Đó là Mai Chi – nữ thám tử tư nổi tiếng của Sài thành.


“Chào anh Nguyễn Hoàng,” Mai Chi lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng mang theo sự sắc lạnh của một điều tra viên. “Tôi là Mai Chi, thám tử tư đang phối hợp với cảnh sát điều tra vụ án lột da mặt hàng loạt tại các rạp hát gần đây. Tôi muốn hỏi anh vài câu hỏi liên quan đến vụ việc.”


Hoàng bình tĩnh đứng dậy, gương mặt anh cứng đờ vô cảm do ảnh hưởng của độc sáp, nhưng giọng nói vẫn giữ được sự ôn hòa của một diễn viên tuồng: “Chào cô thám tử. Rạp Thanh Bình của chúng tôi chỉ là một ban hát tuồng cổ nghèo nàn, không biết có thể giúp gì cho cuộc điều tra của cô?”


Mai Chi không vội trả lời. Cô bước thong thả quanh xưởng khắc, ngón tay thon dài lướt qua những bức tượng gỗ dở dang bám đầy bụi bặm. Cô dừng lại trước bàn thờ Tổ nghề, nhìn bức tranh ba vị Thánh Tổ rồi quay lại nhìn Hoàng, rút từ trong túi áo ra một xấp ảnh chụp hiện trường vụ án.


“Anh Hoàng, đây là ảnh chụp của ba nạn nhân bị lột sạch da mặt tại các rạp hát Quận 5,” Mai Chi đưa những bức ảnh kinh hoàng ra trước mặt Hoàng. Các nạn nhân đều có gương mặt nhẵn nhụi, trắng bủng như sáp nến chảy, không hề có ngũ quan. “Đường cắt trên mặt họ cực kỳ chuyên nghiệp, sắc ngọt và không hề phạm vào xương mặt. Giới chuyên môn nhận định, hung thủ phải là kẻ cực kỳ am hiểu về cấu trúc cơ mặt và có tay nghề sử dụng dao khắc gỗ hoặc dao hóa trang tuồng cổ. Anh nghĩ sao về nhận định này?”


Hoàng nhìn lướt qua những bức ảnh, lòng anh thắt lại khi nhận ra mùi mỡ người cháy khét lẹt đặc trưng của Vô Diện Giáo vẫn như còn thoang thoảng bám trên những tấm ảnh pháp y. Tuy nhiên, anh vẫn giữ vững tâm cảnh, dùng kiến thức tuồng cổ để phân tích: “Đường cắt này nhắm vào các huyệt đạo hóa trang của vai kép xéo và đào thương. Trong tuồng cổ, nét vẽ mặt nạ thể hiện linh hồn của nhân vật. Kẻ làm việc này không phải là nghệ sĩ, đây là hành vi đồ sát tàn bạo nhằm tước đoạt diện mạo của con người. Nghệ nhân Nguyễn Gia chúng tôi chỉ khắc gỗ để trấn thần cứu người, không bao giờ dùng đao khắc để hại người.”


Mai Chi chăm chú quan sát từng biến đổi nhỏ trên cơ mặt của Hoàng. Cô cố tình bước sát lại gần anh, hạ thấp giọng đầy ẩn ý: “Chúng tôi tìm thấy một mảnh gỗ mít cổ thụ bị cháy xém tại bến cảng Quận 4, nơi phát hiện xác một nạn nhân bị lột da. Nghe nói dòng họ Nguyễn gác đền rất chuộng loại gỗ lôi kích này để làm mặt nạ trấn ma quỷ? Anh có biết ai khác ở Quận 5 sở hữu loại gỗ này không?”


Ngay lập tức, linh thức nhạy cảm của Hoàng cảnh báo đây là một cái bẫy tâm lý cực kỳ nguy hiểm. Mai Chi đang cố tình liên kết khúc gỗ lôi kích với vụ án mạng để thử phản ứng của anh. Hoàng không hề nao núng, anh khéo léo tránh né: “Gỗ mít là nguyên liệu bình dân, hầu như xưởng mộc nào ở Chợ Lớn cũng có. Còn về gỗ lôi kích sét đánh, đó là bảo vật tâm linh cực kỳ quý hiếm, người thường có muốn cũng không tìm ra được. Nguyễn Gia chúng tôi chỉ dùng gỗ khô ráo sấy bằng nhang trầm thanh tịnh để trừ tà, không bao giờ để gỗ bám mùi tử khí ẩm ướt ở bến cảng.”


Mai Chi nheo mắt, sự nghi ngờ trong lòng cô không hề giảm bớt. Cô bất ngờ đưa chiếc máy ảnh cơ cũ kỹ lên, định chụp lại toàn cảnh xưởng khắc và bức màn che giấu mật thất ngầm phía sau bàn thờ Tổ. Nhưng ngay khi cô bấm nút chụp, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra. Bùa ẩn môn gia truyền dán trên bốn góc cửa mật thất ngầm tự động kích hoạt linh lực nhẹ, tỏa ra một luồng khí mờ ảo làm ống kính máy ảnh của Mai Chi hoàn toàn bị mờ tịt, không thể lấy nét.


Mai Chi frowns, đưa máy ảnh xuống lau ống kính đầy ngạc nhiên: “Kỳ lạ thật... máy ảnh của tôi chưa bao giờ bị lỗi lấy nét thế này.”


“Rạp hát cũ kỹ ẩm thấp, bụi bặm và âm khí nặng nề dễ làm hỏng thiết bị điện tử lắm, cô thám tử nên cẩn thận,” Hoàng bình tĩnh giải thích, che giấu đi luồng linh lực vừa dao động.


Mai Chi cất máy ảnh vào túi, đôi mắt cô vẫn không rời khỏi Hoàng. Cô bất ngờ bước nhanh về phía anh, giả vờ như bị vấp phải một khúc gỗ mít thừa dưới sàn nhà, cơ thể cô lao thẳng về phía Hoàng, bả vai và khuỷu tay cô di chuyển theo một thế võ cận chiến quân đội cực nhanh, nhằm thử thách xem Hoàng có biết võ nghệ tự vệ hay không.


Hoàng cảm nhận được lực va chạm mang theo kình phong sắc bén đang lao đến. Anh biết mình không được phép bộc phát võ công hay bộ pháp tuồng cổ lộ liễu trước mặt thám tử. Trong khoảnh khắc đó, anh vận dụng Thần Diện Bộ sơ cấp cực kỳ tinh tế. Thân hình anh khẽ xoay nhẹ theo một góc nghiêng stage-like uyển chuyển, hấp thụ hoàn toàn lực va chạm của Mai Chi và khiến cô lướt qua người anh một cách nhẹ nhàng như một cú trượt chân clumsy của người thường, hoàn toàn không để lại dấu vết của võ học.


Mai Chi ngỡ ngàng khi cú va chạm thử thách của mình bị hóa giải một cách dễ dàng và tự nhiên đến kỳ lạ. Cô xoay người lại, theo bản năng đưa tay ra vịn vào bả vai và cánh tay trái của Hoàng để giữ thăng bằng.


“Xoẹt!”


Bàn tay của Mai Chi grab chặt lấy cánh tay trái của Hoàng. Do lực kéo mạnh, ống tay áo bà ba đen của Hoàng bị kéo tuột lên đến khuỷu tay, để lại một khoảng da thịt phơi bày dưới ánh nến chu sa đỏ rực.


Mai Chi bàng hoàng khựng lại, đôi mắt cô trợn tròn kinh ngạc khi nhìn thấy vết thương trên tay Hoàng.


Dọc theo cánh tay trái gầy gò của anh, vết sẹo hình mạng nhện đang rỉ ra những giọt máu màu đỏ chu sa loãng nhạt, nhợt nhạt và lạnh ngắt. Đáng sợ hơn, các đường gân máu xung quanh vết sẹo đã biến thành màu xám tro, cứng đờ và bóng loáng như sáp nến chảy – một vết thương hoàn toàn không giống với bất kỳ bệnh lý phàm trần nào, mang đậm dấu vết của tà thuật sáp hóa vô diện.


Hoàng nhanh chóng giật mạnh tay lại, kéo ống tay áo xuống che khuất vết sẹo rỉ máu, dắt vội bộ đục Thần Đao vào sâu trong túi vải bên hông. Ánh mắt anh trở nên lạnh lùng, trống rỗng nhìn Mai Chi, bầu không khí trong xưởng khắc bỗng chốc đông cứng lại đầy căng thẳng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!