Nhạc nềnTatari

Mật Điện Bạch Hổ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối cuộn tràn như một cơn lũ sáp lỏng, nuốt chửng hoàn toàn tiếng thét kinh hoàng của Bà Chín Trầu và tiếng thở dốc nghẹn ngào của Phan Mạnh trên chiếc ghe gỗ. Thần thức của Nguyễn Hoàng rơi tự do vào một khoảng không không trọng lực, nơi ranh giới giữa thể xác phàm trần và linh hồn gác đền hoàn toàn bị xé rách. Cảm giác lạnh buốt từ vết sẹo chu sa trên bả vai trái bỗng chốc bùng phát, nóng rát như thể có ngàn cây kim nung đỏ đang cắm sâu vào từng thớ thịt tâm linh, kéo tuột anh vào sâu trong thớ gỗ của cây mít lôi kích ngàn năm.


Khi Hoàng mở mắt, anh nhận ra mình đang đứng giữa một không gian dị giới kỳ vĩ và rợn ngợp – Mật Điện Bạch Hổ.


Nơi đây không có trời đất, chỉ có những thớ gỗ mít khổng lồ uốn lượn như những bức tường thành bằng đồng đen, chạy dọc ngang vây hãm bốn bề. Trên những vách gỗ cổ kính ấy, ngọn lửa màu xanh độc của oán khí đầm lầy đang cháy âm ỉ, tỏa ra mùi mỡ người cháy khét lẹt quen thuộc của tà giáo Vô Diện Giáo. Đan chéo giữa những thớ gỗ khổng lồ là những tia sét màu vàng lôi kích chớp tắt liên hồi, phát ra tiếng nổ lách tách khô khốc, giải phóng luồng dương hỏa cực hạn của thiên lôi trăm năm trước.


Linh thể của Hoàng run rẩy. Anh cúi đầu nhìn xuống, bắp tay trái của linh thể đang rỉ ra những giọt máu màu đỏ chu sa loãng nhạt, bốc hơi nghi ngút khi va chạm với luồng khí lạnh buốt hành Kim đang tràn ngập không gian. Sát khí ở đây sắc bén đến mức mỗi hơi thở của Hoàng đều mang theo cảm giác như đang nuốt phải những mảnh sành rách.


“Gào o o!”


Một tiếng gầm kinh thiên động địa vang lên từ đỉnh của thớ gỗ trung tâm, làm rung chuyển toàn bộ mật điện tinh thần. Từ trong làn sương mù xám xịt bốc mùi tử khí, một bóng đen khổng lồ từ từ hiện ra. Đó là một con hổ đen vĩ đại cao hơn hai mét, thân hình săn chắc được bao bọc bởi những vệt sáp đen chảy sền sệt rỉ máu. Đôi mắt nó rực cháy hai ngọn lửa xanh lục độc địa, móng vuốt hành Kim sắc nhọn dài nửa thước cào cấu vào vách gỗ, để lại những vết rạch rực lửa lôi kích.


Ác linh Hổ Đen – phần oán niệm hung bạo tích tụ ngàn năm của linh thú hộ vệ bị tà giáo dùng sáp nguyền rủa làm ô uế – đang nhìn Hoàng với sát ý ngút trời. Nó không chỉ thèm khát máu thịt của anh, mà thèm khát nuốt chửng dòng máu Nguyễn Gia gác đền đang chảy trong linh thể anh để tự giải thoát khỏi xiềng xích lôi kích.


Không một lời cảnh báo, Hổ Đen vồ xuống. Tốc độ của nó nhanh đến mức xé rách cả màn sương lôi hỏa, tạo ra một luồng gió hành Kim sắc bén như ngàn lưỡi dao chém thẳng về phía Hoàng.


Bản năng sinh tồn trỗi dậy, Hoàng vận dụng Thần Diện Bộ tâm linh. Thân hình anh lướt đi uyển chuyển trên vách gỗ trơn trượt, nghiêng người né tránh móng vuốt khổng lồ của Hổ Đen trong gang tấc. Móng vuốt sạt qua bả vai trái, chém nát vạt áo bà ba đen tâm linh của anh, để lại một vết cào rỉ máu chu sa rực rỡ.


Hoàng đau đớn gầm nhẹ. Anh rút con dao đục Thần Đao bọc vải bùa đỏ dắt bên hông ra. Lưỡi thép lạnh lấp lánh vân đỏ rực sáng dưới ánh lôi kích. Anh biết, trong không gian tinh thần này, Thần Đao là vũ khí duy nhất liên kết với thể xác của anh ở dương gian.


“Nghiệt súc! Ngươi vốn là linh thú hộ vệ đất đai, sao lại cam lòng làm nô lệ cho sáp nguyền tà giáo?” Hoàng hét lớn, thanh âm mang theo lực chấn động nhẹ của Hí Kịch Trấn Thần Thuật.


Hổ Đen không trả lời, tiếng gầm của nó càng thêm điên cuồng. Nó xoay người, đuôi hổ như một cây roi sắt quất mạnh vào sườn Hoàng, đánh bật anh văng vào vách gỗ mít khổng lồ. Hoàng thổ huyết tâm linh, linh thể xuất hiện những vết rạn nứt mờ nhạt.


Ngay lập tức, Hổ Đen không lao đến cắn xé, mà đôi mắt lửa xanh của nó đột ngột xoáy sâu vào tâm trí Hoàng.


Trong đầu Hoàng vang lên những tiếng gào khóc đau đớn, xé lòng. Anh nhìn thấy ảo ảnh của cha mình – nghệ nhân Nguyễn Minh – đang bị những sợi xích sắt âm ty khổng lồ quấn chặt quanh ngực, cơ thể bán hóa đá xám xịt đang từ từ nứt vỡ dưới lòng đất rạp hát Thanh Bình. Tiếng khóc nghẹn ngào của cha vang vọng bên tai: “Hoàng ơi... cứu cha... bọn chúng đang lột da mặt cha...”


Cùng lúc đó, hình ảnh người chú phản tộc Nguyễn Sơn xuất hiện với khuôn mặt sáp nửa cười nửa khóc đầy giễu cợt: “Nguyễn Gia đã tận rồi, Hoàng ạ. Mày chỉ là một kẻ gàn dở giữ cái rạp tuồng rách nát. Hãy dâng hiến linh hồn cho Cổ Thần đi!”


Lòng thù hận và sự phẫn nộ tột cùng bùng lên trong lồng ngực Hoàng như một ngọn núi lửa phun trào. Đôi mắt anh đỏ rực sát ý, vết sẹo chu sa trên tay trái co thắt dữ dội, rỉ máu đen kịt. Sát khí hành Kim từ Hổ Đen như tìm thấy khe hở, điên cuồng tràn vào tâm trí Hoàng, khêu gợi lòng khát máu dã thú trong anh.


“Ta phải giết sạch các ngươi... Giết sạch bọn tà giáo!”


Hoàng điên cuồng gầm lên, vung Thần Đao chém liên hoàn vào không trung. Những đường đao mang sát ý hung bạo chém rách màn sương, nhưng Hổ Đen chỉ đứng yên đó, miệng ngoác rộng ra cười man rợ. Hoàng bàng hoàng nhận ra, mỗi nhát đao chém ra mang theo lòng thù hận của anh không hề làm tổn thương Hổ Đen, ngược lại, sát khí hành Kim của nó càng lúc càng thịnh, hấp thụ sự tức giận của anh để lớn mạnh hơn.


Những vệt sáp xám tro nguyền rủa bắt đầu từ dưới chân Hoàng lan nhanh lên đầu gối, rồi lên ngực. Linh thể của anh đang bị đồng hóa thành một bức tượng sáp vô hồn dưới sự kiểm soát của Hổ Đen.


“Không được... dùng sát ý đối sát ý...”


Lời dạy nghiêm khắc của ông nội Nguyễn Thành trong cuốn sổ tay đột ngột xẹt qua trí óc đang hỗn loạn của Hoàng: *“Mặt nạ trấn thần mang lực lượng của thần quân, nhưng dã tính của thú linh là tâm ma cực hạn. Nếu dùng lòng thù hận để thuần phục, ngươi sẽ hóa thành quỷ diện trước khi mượn được thần lực.”*


Hoàng rùng mình tỉnh ngộ. Anh nhìn thấy Hổ Đen đã lao đến trước mặt, cái miệng khổng lồ bốc mùi tử khí chuẩn bị nuốt chửng nửa thân trên của anh. Trong khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc, khi lý trí phàm nhân sắp sụp đổ hoàn toàn, tay phải Hoàng vô tình chạm vào chiếc túi vải bên hông.


Ngón tay anh chạm vào một vật kim loại nhỏ nhắn, lạnh buốt nhưng tỏa ra một luồng ấm áp kỳ lạ ngay giữa dòng sát khí hành Kim.


Đó là chiếc Trâm bạc tịnh hóa của người mẹ quá cố Lê Thị Mai.


Hoàng dùng hết sức lực linh thể còn sót lại, rút chiếc trâm bạc ra khỏi túi vải. Ngay khi chiếc trâm bạc khắc hoa mai tinh xảo xuất hiện, một luồng hào quang chính khí màu bạc dịu nhẹ, thuần khiết đột ngột bùng lên từ thân trâm. Luồng ánh sáng ấy ấm áp như bàn tay của mẹ ngày xưa vuốt ve vỗ về Hoàng mỗi khi anh gặp ác mộng, nhẹ nhàng che chở xung quanh tim anh, chặn đứng hoàn toàn sự xâm nhập của sát khí dã thú.


Tiến trình sáp hóa trên ngực Hoàng dừng lại, những thớ sáp xám tro bắt đầu rạn nứt và rơi rụng xuống vách gỗ.


Hoàng nhắm mắt lại, buông lỏng lòng thù hận đối với Nguyễn Sơn và tà giáo. Anh nhớ đến gương mặt hiền từ của mẹ dưới hiên chùa cổ ngoại ô, nhớ đến mùi nhang trầm thanh tịnh xua tan mọi oán niệm nhân gian. Anh cất tiếng tụng bài kinh tịnh hóa mà mẹ đã dạy anh từ thuở thiếu thời – Tịnh Hóa Tâm Kinh.


“Án chiết lệ chủ lệ chuẩn đề ta bà ha... Tâm vô quái ngại, vô quái ngại cố, vô hữu khủng bố...”


Thanh âm tụng kinh của Hoàng ban đầu nhỏ nhẹ, run rẩy, nhưng càng lúc càng vang dội, trong trẻo, vang vọng khắp mật điện gỗ mít khổng lồ. Hào quang từ chiếc trâm bạc tịnh hóa theo tiếng tụng kinh lan tỏa ra ngoài, hóa thành những dải lụa ánh sáng màu bạc đan chéo nhau, bao phủ lấy thân hình khổng lồ của Hổ Đen.


Hổ Đen khựng lại giữa không trung. Nó gầm thét đau đớn, nhưng tiếng gầm không còn mang sát ý hung bạo mà chuyển thành tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Lớp sáp đen nguyền rủa bốc mùi mỡ người cháy khét lẹt bọc quanh người nó bắt đầu bị ánh sáng tịnh hóa nung chảy, rơi rụng lã chã như những giọt nước mắt đen ngòm.


Dưới lớp sáp nguyền rủa tà ác, thớ thịt hổ thần rực sáng ánh vàng kim tinh khiết của một linh thú hộ vệ long mạch dần lộ ra. Đôi mắt lửa xanh độc địa của nó nhạt dần, trở lại màu vàng kim uy nghiêm, tĩnh lặng.


Hoàng bước tới một bước, bàn tay phải cầm trâm bạc nhẹ nhàng đặt lên trán Hổ Đen. Luồng chính khí tịnh hóa ấm áp truyền thẳng vào linh thức của linh thú, xoa dịu hoàn toàn oán hận ngàn năm bị tà giáo vây hãm.


“Ngươi đã tự do rồi. Hãy trở về làm hộ vệ cho thần diện của Nguyễn Gia,” Hoàng khẽ thì thầm.


Hổ Đen cúi đầu thấp xuống trước mặt Hoàng, phát ra một tiếng gầm nhẹ đầy quy phục. Thân hình khổng lồ của nó bắt đầu phân rã thành một luồng ánh sáng vàng kim dũng mãnh, cuồn cuộn bay thẳng vào lồng ngực Hoàng, dung hợp hoàn toàn vào linh hồn anh.


Cơn đau buốt giá trên vai trái của Hoàng biến mất, thay vào đó là một luồng linh lực dương hỏa lôi kích dồi dào chạy dọc khắp kinh mạch, nâng cấp linh thức của anh lên một tầm cao mới.


Dưới đất, nơi Hổ Đen vừa tan biến, để lại một mảnh hóa thạch hổ phách rực sáng ánh vàng kim hành Kim – chính là Vảy lôi kích hổ, bảo vật khảm nạm tối thượng mang sát khí hành Kim cực dương.


Hoàng cúi xuống nhặt lấy vảy hổ. Ngay khi ngón tay anh chạm vào bảo vật, toàn bộ mật điện gỗ mít lôi kích đổ sụp như một tấm gương vỡ vụn.


“Hoàng! Hoàng ơi! Tỉnh lại đi con!”


Tiếng gọi hốt hoảng, khàn khàn của Bà Chín Trầu kéo Hoàng giật mình mở mắt ra.


Anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng dữ dội. Xung quanh anh, sương mù dày đặc của đầm lầy ngập mặn đã bắt đầu loãng dần dưới ánh bình minh đang ló rạng mờ ảo ở chân trời sông Sài Gòn. Ngôi đền cổ hoang phế vẫn đứng im lìm rêu phong, cây mít lôi kích trăm tuổi đã mất đi luồng chướng khí màu xám tro, chỉ còn lại thớ gỗ lõi màu vàng tâm rực rỡ tỏa ra mùi thơm ngọt dịu tịnh hóa.


Hoàng nhận ra mình đang nằm sát gốc cây cổ thụ, hai tay đang ôm chặt lấy một khúc gỗ lõi mít lôi kích dài hơn một mét bị sét đánh cháy xém dọc thân, tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp của dương hỏa lôi kích.


Bên cạnh anh, Bà Chín Trầu đang ngồi bệt dưới đất, gương mặt mệt mỏi nhợt nhạt, chiếc quạt lụa đỏ chiêu hồn cầm trên tay đã bị rách nát hoàn toàn. Phan Mạnh vẫn nằm ngất lịm trên mạn ghe gỗ phía xa, da mặt bắt đầu ấm dần lên khi tà khí sáp độc bị xua tan.


“Cháu... cháu làm được rồi, bà Chín,” Hoàng thều thào, cố gắng nở một nụ cười để trấn an bà đồng già.


Nhưng ngay khi anh cử động cơ mặt, Hoàng bàng hoàng nhận ra nửa gương mặt bên trái của mình cứng đờ như gỗ, không thể tạo ra bất kỳ biểu cảm nào. Cùng lúc đó, một cơn buốt giá thấu xương tủy bùng lên từ bắp tay trái.


Hoàng cúi đầu nhìn xuống, bủn rủn cả chân tay.


Dọc theo cánh tay trái của anh, bắt đầu xuất hiện những vết sẹo rỉ máu chu sa loãng nhạt, nhợt nhạt và lạnh ngắt như sáp nến nguội, đang âm thầm lan rộng về phía khuỷu tay.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!