Nhạc nềnTatari

Đền Hoang Ven Sông

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đèn pha LED cực mạnh từ chiếc xuồng máy hiện đại quét thẳng vào mặt Nguyễn Hoàng, làm lóa mắt chàng thanh niên gầy gò đang đứng trên bến đò gỗ ẩm ướt ngoại ô Sài Gòn. Phan Mạnh đứng trên mũi xuồng, tay cầm chiếc máy mài laser rít ga gầm rú, tiếng động cơ nổ giòn giã xé rách màn sương đêm tịch mịch. Hắn cười lớn đầy thách thức, gọng kính vàng lấp loáng dưới ánh đèn pha: “Muốn đi trước tôi sao, Hoàng gàn dở? Cây gỗ lôi kích đó là của tôi!”


Bà Chín Trầu ngồi phía sau lái chiếc ghe nhỏ mướn tạm, nhai trầu nhóp nhép, đôi mắt sắc lẹm khẽ nheo lại dưới chiếc khăn rằn Nam Bộ. Bà nhổ toẹt bãi nước trầu đỏ thắm xuống dòng nước đen ngòm của bến sông, hừ lạnh: “Thằng ranh con cậy tiền cậy bạc, đi vào vùng nước quỷ mà cứ làm như đi hội Chợ Lớn. Hoàng, lên ghe! Đêm nay trăng khuyết giờ Tý sắp điểm, trễ một khắc là đền hoang chìm vào cõi âm, có muốn tìm lõi mít cũng chỉ còn tro bụi.”


Hoàng khẽ gật đầu, bả vai trái dưới lớp áo bà ba đen bỗng co thắt một cơn buốt giá dữ dội. Vết sẹo chu sa rỉ ra một vệt máu loãng nhạt, nóng rát như bị nung đốt dọc theo cánh tay. Anh siết chặt túi vải chứa bộ đao khắc Thần Đao mới rèn dắt bên hông, bước nhanh xuống mạn ghe gỗ. Chiếc ghe khẽ chao đảo, rồi lặng lẽ lướt đi dưới mái chèo khua nước âm thầm của Bà Chín Trầu, bỏ lại sau lưng ánh đèn đường leo lét của phố thị.


Phía trước, chiếc xuồng máy của Phan Mạnh đã phóng vút đi, luồng ánh sáng LED mạnh mẽ xé toạc màn sương mù xám xịt đang dâng lên cuồn cuộn từ mặt sông. Tiếng động cơ rít lên chói tai, khói xăng khét lẹt hòa vào mùi ẩm mốc của rễ đước, rễ bần ven đầm lầy ngập mặn. Hoàng lặng lẽ quan sát bóng chiếc xuồng máy khuất dần sau khúc quanh sông, đôi mắt anh lấp lóe ánh sáng xanh lục mờ ảo của Nhất Diện cảnh giới. Anh khẽ nói: “Chú họ Nam nói không sai, lôi kích mộc tích tụ sát khí cực nặng. Phan Mạnh dùng máy móc hiện đại xông xáo vào đó, chỉ sợ chưa chạm được thớ gỗ đã bị chướng khí nuốt chửng.”


“Nó muốn chết thì kệ thây nó,” Bà Chín Trầu vừa khua chèo vừa hạ giọng, giọng nói khàn khàn vang lên giữa tiếng ếch nhái kêu u uất dọc hai bên bờ đầm lầy. “Đầm lầy ngập mặn này thời xưa là nơi chôn cất những xác chết không đầu của nghĩa quân bị giặc hành hình. Oán khí hành Kim tích tụ ngàn năm dưới rễ cây đước rỉ ra mùi mỡ người cháy khét lẹt hệt như cái thứ ngải sáp của bọn tà giáo thờ thần không mặt. Nếu không có bùa chiêu hồn của tao và dòng máu gác đền của mày gánh nghiệp, người thường đi vào đây ba bước là hồn phách tiêu tán.”


Sương mù mỗi lúc một dày đặc, đặc quánh và lạnh lẽo như băng giá âm ty. Chiếc ghe gỗ nhỏ của Hoàng trôi lững lờ giữa mê cung rễ cây đước đan chéo nhau như những móng vuốt quỷ khổng lồ trồi lên từ lòng đất bùn đen nhớp nháp. Tiếng động cơ xuồng máy của Phan Mạnh đột ngột tắt lịm phía trước, thay vào đó là tiếng rít ga yếu ớt rồi im bặt hoàn toàn.


Hoàng khẽ truyền linh lực phàm nhân vào đôi mắt, nhìn xuyên qua màn sương đêm xám xịt. Cách đó không xa, chiếc xuồng máy hiện đại của Phan Mạnh đang bị mắc kẹt cứng giữa một bụi đước rậm rạp. Chướng khí màu xám tro bốc lên từ mặt nước đầm lầy đang bao phủ lấy chiếc xuồng. Phan Mạnh cùng hai gã trợ lý đang nằm vật lộn trên sàn xuồng, gương mặt tím tái, hai tay cào cấu điên cuồng vào cổ họng như thể đang bị những sợi dây vô hình siết chặt. Chiếc máy mài laser carbon rơi lăn lóc bên cạnh, ống kính laser bị chướng khí ăn mòn mờ đục.


“Cứu... cứu tôi...” Phan Mạnh thều thào, đôi mắt trợn ngược đầy kinh hoàng khi nhìn thấy chiếc ghe gỗ của Hoàng lướt tới. Gã thiên tài khắc mộc kiêu ngạo giờ đây run rẩy như một con súc vật chờ chết, toàn thân lạnh ngắt và da mặt bắt đầu xuất hiện những vệt sáp xám tro mờ nhạt.


Bà Chín Trầu định chèo ghe vượt qua, nhưng Hoàng ngăn lại: “Bà Chín, dừng ghe. Phan Mạnh tuy tự phụ nhưng gã chỉ là phàm nhân bị tà khí xâm nhập gián tiếp, cháu không thể thấy chết mà không cứu.”


Hoàng vận dụng bộ pháp Thần Diện Bộ sơ cấp, thân hình gầy gò của anh nhẹ nhàng lướt đi trên mạn ghe gỗ, nhảy phắt sang sàn chiếc xuồng máy đang chao đảo. Vừa đặt chân xuống, một luồng chướng khí cực âm bốc mùi mỡ người cháy khét lẹt lao thẳng vào mặt anh. Vết sẹo chu sa trên cánh tay trái của Hoàng bùng lên cơn đau buốt thấu xương tủy, nóng rát như bị tàn lửa nung đốt. Hoàng cắn răng, rút con dao đục Thần Đao bọc vải bùa đỏ bên hông ra, chém mạnh một đường vào khoảng không trước mặt.


“Xoẹt!”


Lưỡi dao được rèn từ thép nguội pha mảnh bom cổ bộc phát sát khí chiến tranh sắc lạnh, chém đứt đôi luồng chướng khí vô hình đang siết cổ Phan Mạnh. Luồng khí đen rã ra thành những vệt sáp lỏng rơi tuột xuống nước sông. Hoàng nhanh tay nắm lấy cổ áo Phan Mạnh và hai gã trợ lý đang bất tỉnh, dùng lực cánh tay phải kéo mạnh họ quăng sang chiếc ghe gỗ của Bà Chín Trầu.


“Bà Chín, đỡ lấy họ!” Hoàng hét lớn, đồng thời nhảy ngược trở lại ghe khi chiếc xuồng máy của Phan Mạnh bắt đầu bị sương sáp đen ăn mòn rỉ sét, chìm dần xuống lòng đầm lầy.


Bà Chín Trầu nhanh tay vung chiếc quạt lụa đỏ chiêu hồn, quạt bay những làn sương sáp độc đang đuổi theo mạn ghe, miệng lẩm bẩm đọc chú trấn hồn để giữ lại ba hồn bảy vía đang tán loạn của Phan Mạnh. Gã nghệ nhân hiện đại nằm thở dốc trên sàn ghe gỗ ẩm ướt, đôi mắt đờ đẫn nhìn Hoàng với sự kinh hoàng tột độ, không còn vẻ kiêu ngạo thường ngày.


Ngay phía trước họ, giữa hòn đảo đất bùn ngập mặn nổi lên ven sông, Đền thần cổ bỏ hoang hiện ra dưới ánh trăng khuyết mờ ảo của giờ Tý. Ngôi đền xây bằng gạch rêu phong cổ kính, mái ngói đổ nát bị rễ cây mù u và dây leo bao phủ hoàn toàn. Ngay chính giữa sân đền hoang phế, một cây mít cổ thụ trăm tuổi khổng lồ đứng sừng sững, thân cây bị một đường sét đánh dọc từ đỉnh xuống tận gốc, để lại thớ gỗ lõi màu vàng tâm rực rỡ lấp lánh như lôi hỏa đang ngủ say. Đó chính là lôi kích mộc – nguồn nguyên liệu tối thượng mà Hoàng đang thèm khát.


Nhưng ngay khi chiếc ghe gỗ vừa chạm vào bờ đất đền cổ, mặt nước đầm lầy xung quanh đột ngột sôi sùng sục. Tiếng ếch nhái im bặt, thay vào đó là một tiếng gầm thét trầm đục, vang dội từ sâu trong lòng đất đền hoang, làm rung chuyển cả những bức tường gạch rêu phong cổ kính. Chướng khí màu xám tro bốc lên từ thớ gỗ mít lôi kích ngưng tụ lại, hóa thành hình bóng một con hổ đen khổng lồ cao hơn hai mét, đôi mắt rực lửa xanh độc lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào Hoàng.


Ác linh Hổ Đen – linh thú hộ vệ long mạch sông nước xưa bị tà giáo làm ô uế – đã thức tỉnh!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!