Truy Tìm Gỗ Sét Đánh
Nắng giờ Tỵ ở Sài Gòn đổ xuống như rót mật đặc, hầm hập và hanh hao. Cái nóng mang theo hơi nước từ dòng kênh rạch bốc lên làm méo mó cả không gian đường phố Quận 5 đầy khói bụi. Nguyễn Hoàng đi bộ dọc theo những con hẻm nhỏ hẹp bốc mùi ẩm mốc của rác rưởi và nước thải đô thị, hướng thẳng về phía khu chợ gỗ đầu mối Chợ Lớn.
Bả vai trái của anh dưới lớp áo bà ba đen giản dị không ngừng co thắt từng cơn buốt giá. Vết sẹo chu sa hình mạng nhện rỉ ra những giọt máu loãng nhạt, nóng rát như thể có tàn lửa đang gặm nhấm tận sâu vào xương tủy. Mỗi khi Hoàng bước đi, anh lại nghe thấy tiếng thở dài khàn khàn, u uất bốc mùi sáp thối rữa từ lòng giếng cổ cạn nước ở sân sau rạp hát Thanh Bình vẫn còn vọng lại trong tâm trí. Dấu ấn sáp lỏng nguyền rủa đã đóng vào lòng bàn tay Lê Văn Tiến sáng nay là một cái bẫy định vị chết người. Hoàng không thể chờ đợi thêm một giây nào nữa. Anh phải tìm thấy khúc gỗ sét đánh trước khi sát thủ Hắc Diện tìm đến lột da mặt của bạn mình.
Khu chợ gỗ đầu mối Quận 5 hiện ra trước mắt Hoàng với tiếng cưa xẻ gỗ chan chát, chói tai và những đám bụi cưa bay mù mịt trong không khí như những làn sương xám. Mùi hăng nồng của nhựa thông, mùi ngai ngái của gỗ mù u ẩm ướt và mùi thơm ngọt dịu của gỗ mít khô quyện chặt lấy nhau, tạo nên một bầu không khí đặc quánh, ngột ngạt. Hoàng luồn lách qua những chồng gỗ xếp cao như tường thành, tiến sâu vào góc khuất nhất của chợ, nơi có tấm biển gỗ mít rêu phong khắc ba chữ: “Nguyễn Gia Mộc”.
Chú họ xa của Hoàng – Nguyễn Hoài Nam – đang ngồi trên chiếc ghế bố bằng dây đai sờn rách, tay cầm chiếc quạt nan rách góc quạt lấy quạt để. Hoài Nam là một người đàn ông trung niên thô kệch, bụng phệ, bắp tay cuồn cuộn gân guốc bám đầy dầu mỡ gỗ và mùn cưa đen nhẻm. Thấy Hoàng bước vào với gương mặt nhợt nhạt và cánh tay trái ôm khư khư trước ngực, Hoài Nam khẽ nhíu mày, đặt chiếc tẩu thuốc xuống bàn cân gỗ.
“Thằng Hoàng đấy à? Mày trốn nợ hay sao mà mặt cắt không còn giọt máu thế kia? Hôm qua tao nghe nói băng đảng Chín Búa lại kéo đến đập phá rạp Thanh Bình đúng không?” Hoài Nam xởi lởi hỏi, giọng nói ồm ồm vang lên giữa tiếng cưa xẻ rầm rập vòng ngoài.
Hoàng khẽ gật đầu, cố nén cơn đau buốt dọc bả vai, tiến lại gần hạ giọng: “Chú Nam, cháu không trốn nợ. Cháu đến đây để hỏi chú một chuyện quan trọng. Chú có biết tung tích của khúc gỗ mít cổ thụ nào bị sét đánh trúng – thứ gọi là lôi kích mộc – đang được lưu giữ ở quanh vùng ven đô này không?”
Nghe đến hai từ “lôi kích”, nụ cười xởi lởi trên gương mặt Hoài Nam lập tức đông cứng lại. Gã thương nhân gỗ rụt cổ, láo liên nhìn quanh rồi kéo Hoàng vào sát hốc tường chứa những súc gỗ mít cổ thụ ẩm mốc, hạ giọng thì thầm:
“Mày điên rồi Hoàng ơi! Lôi kích mộc là thứ tà mộc mang sát khí cực nặng. Lôi hỏa đánh xuống cây cổ thụ trăm tuổi thường là để hành hình ác linh ký sinh bên trong. Khúc lõi của nó chứa cả dương hỏa sét đánh lẫn oán hận của ác thú bị thiêu cháy. Người thường chạm vào nhẹ thì đổ bệnh, nặng thì hóa điên. Dòng họ Nguyễn nhà mình ngày xưa làm mặt nạ trấn thần mới dám đụng vào thứ đó, giờ cha mày mất tích rồi, mày hỏi làm gì?”
“Cháu cần nó để cứu người. Chú Nam, xin chú giữ chữ tín dòng họ, chỉ điểm cho cháu,” Hoàng kiên định nhìn thẳng vào mắt chú họ, ánh mắt anh sáng quắc lên một luồng linh lực xanh lục nhạt nhòa của Nhất Diện cảnh giới.
Hoài Nam thở dài, định mở miệng nói thì một tiếng cười khẩy chói tai từ phía cửa xưởng gỗ cắt ngang cuộc đối thoại.
“Chu cha, thời buổi công nghệ số hóa rồi mà vẫn còn kẻ đi tìm củi mục sét đánh để làm bùa phép sao? Đúng là gàn dở!”
Hoàng quay phắt người lại. Bước vào xưởng gỗ là Phan Mạnh, truyền nhân của làng nghề khắc gỗ mỹ nghệ Chợ Chợ nổi tiếng. Phan Mạnh năm nay hai mươi sáu tuổi, dáng người chải chuốt, mặc bộ đồ thiết kế hiện đại màu xám tro, đeo kính gọng vàng và tay đeo chiếc đồng hồ thông minh lấp lánh. Đi sau hắn là hai gã trợ lý lực lưỡng khệ nệ khiêng chiếc hộp bọc da bảo vệ thiết bị công nghệ cao.
Phan Mạnh vênh váo tiến lại gần bàn cân gỗ, rút ra một cọc tiền polymer mới cáu ném bộp xuống bàn: “Chú Nam, cháu biết chú đang giữ bản đồ lâm sản cổ của vùng đầm lầy ngoại ô Sài Gòn. Cháu muốn mua đứt thông tin về cây mít lôi kích ngàn năm ở khu vực Đền thần cổ hoang phế ven sông. Chỗ tiền này đủ để chú đóng cửa tiệm đi du lịch cả tháng đấy.”
Hoài Nam nhìn cọc tiền đỏ rực trên bàn, nuốt nước bọt cái ực. Nhưng khi nhìn sang Nguyễn Hoàng – đứa cháu ruột gầy gò mang dòng máu trực hệ gác đền Nguyễn Gia, Hoài Nam khẽ cắn răng, gạt cọc tiền sang một bên.
“Cậu Mạnh, tiền thì ai cũng ham. Nhưng dòng họ Nguyễn gác đền chúng tôi buôn bán có quy tắc, có chữ tín trăm năm. Khúc gỗ lôi kích đó mang linh tính hộ mệnh, không phải thứ để các cậu mang máy móc đến mài giũa thành đồ mỹ nghệ bán cho giới siêu giàu trưng bày. Tôi không bán thông tin này cho người ngoài,” Hoài Nam trầm giọng, thể hiện rõ lòng tự trọng của một nghệ nhân mộc truyền thống.
Phan Mạnh bị từ chối thẳng thừng trước mặt Hoàng thì gương mặt tuấn tú lập tức sa sầm lại. Hắn nhếch mép cười lạnh đầy đố kỵ: “Chữ tín trăm năm? Chú Nam ơi, rạp hát Thanh Bình của nhà chú sắp bị giải tỏa đến nơi rồi, giữ cái danh hão đó có ăn được không? Nếu chú bảo thằng Hoàng đây có tư cách nhận khúc gỗ đó hơn tôi, vậy thì để hai nghệ nhân chúng ta đấu thử một trận tại chỗ đi! Khắc tượng gỗ mít thử nghiệm, ai thắng thì có được bản đồ đền cổ. Chú dám chơi không, Hoàng?”
Phan Mạnh ra hiệu cho trợ lý mở hộp da, lôi ra chiếc máy mài gỗ cầm tay công nghệ cao bọc vỏ sợi carbon, lưỡi cắt bằng tia laser mini nhập khẩu từ Đức có độ chính xác đến từng micromet. Chiếc máy khởi động phát ra tiếng vo vo sắc lạnh như tiếng ong mật gầm rú.
Hoàng nhìn chiếc máy mài laser hiện đại, rồi cúi xuống nhìn bộ dao khắc gỗ thường bằng thép rỉ sét dắt bên hông mình. Anh biết, Phan Mạnh muốn dùng tốc độ và công nghệ của máy mài để đè bẹp kỹ thuật thủ công lỗi thời của anh nhằm sỉ nhục dòng họ Nguyễn.
“Được, tôi nhận đấu,” Hoàng trầm giọng đáp.
Hoài Nam thở dài, lôi từ trong góc xưởng ra hai khúc gỗ mít vụn có kích thước bằng bắp tay, đặt lên hai chiếc bàn gỗ ép: “Hai đứa có nửa canh giờ để khắc một bức tượng đầu kép võ tướng tuồng cổ. Bắt đầu đi!”
Phan Mạnh nhếch mép, lập tức lao vào hành động. Chiếc máy mài laser cầm tay của hắn hoạt động với tốc độ kinh hoàng. Tia laser đỏ rực quét qua thớ gỗ mít, cắt gọt những mảng lớn gỗ thừa một cách ngọt lịm mà không cần tốn chút sức lực nào. Chỉ trong vòng mười phút, hình dáng thô sơ của một đầu võ tướng với những đường nét góc cạnh, sắc sảo hiện ra cực nhanh dưới sự điều khiển của phần mềm thiết kế 3D hiển thị trên đồng hồ thông minh của Mạnh.
Tuy nhiên, khi tia laser quét quá sâu vào tâm khúc gỗ mít, nhiệt độ cực cao của tia sáng bắt đầu làm cháy sém những sớ gỗ tự nhiên. Mùi khét của gỗ cháy bốc lên nồng nặc, để lại những vệt đen xỉn màu nham nhở dọc theo gò má bức tượng. Gỗ mít vốn mang tính ấm, khi bị nhiệt lượng laser thiêu đốt cưỡng bức, linh tính tự nhiên trong thớ gỗ lập tức bị triệt tiêu, biến khúc gỗ sống động thành một khối thạch thô cứng, vô hồn.
Trong khi đó, Nguyễn Hoàng vẫn đứng lặng yên trước khúc gỗ của mình. Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu mùi hương gỗ mít dịu nhẹ để tịnh hóa những tạp niệm trong đầu. Tiếng đàn nhị réo rắt của Anh Ba Đờn đêm qua như một dòng nước mát lành chảy qua tâm thức anh, xoa dịu đi cơn đau buốt dọc bả vai trái.
Hoàng mở mắt, rút con đao khắc gỗ rỉ sét ra. Anh không dùng lực cánh tay thô bạo. Vận chuyển linh lực phàm nhân của Nhất Diện cảnh giới xuống các đầu ngón tay chai sần, Hoàng bắt đầu điêu khắc.
Anh thi triển kỹ thuật “Đục Ngược Gia Truyền” – đường đục không đi xuôi theo thớ gỗ mà đi ngược chiều sớ để giữ nguyên vẹn linh khí tự nhiên bọc trong lõi gỗ. Động tác của Hoàng uyển chuyển, nhịp nhàng một cách kỳ lạ. Thân hình anh di chuyển lướt nhẹ xung quanh chiếc bàn gỗ theo bộ pháp di chuyển Thần Diện Bộ của tuồng cổ. Mỗi nhát đục hạ xuống phát ra tiếng “chát, chát” thanh thoát, dứt khoát như nhịp gõ phách trên sân khấu rạp Thanh Bình.
Dăm gỗ mít bay ra rào rào dưới lưỡi đao khắc rỉ sét của Hoàng. Đường đao của anh đi đến đâu, thớ gỗ mít tự động uốn lượn mở ra đến đó, như thể khúc gỗ đang tự nguyện dâng hiến diện mạo của mình cho người nghệ nhân gác đền. Không có vệt cháy sém, không có sự cưỡng bức thô bạo của máy móc. Bức tượng đầu kép võ tướng hiện ra với đôi lông mày xếch ngược đầy uy nghiêm, đôi mắt vẽ xếch dũng mãnh và thần thái trung nghĩa sống động như đang thở.
“Chu cha! Đẹp quá! Đường đao đi ngược thớ gỗ mà không hề làm xước một sợi xơ nào. Đúng là mộc nghệ Thần Diện!” Hoài Nam đứng bên cạnh vỗ đùi đánh đét một cái, đôi mắt quắc thước rực sáng lên sự thán phục.
Phan Mạnh nhìn bức tượng đầu võ tướng sống động của Hoàng, rồi nhìn lại bức tượng bị cháy sém, đen xỉn vô hồn của mình dưới nhiệt độ laser. Hắn nghiến răng kèn kẹt, mặt đỏ gay vì xấu hổ. Chiếc máy mài laser trên tay hắn đột ngột quá tải do thớ gỗ mít bị cháy sém làm kẹt lưỡi cắt, phát ra tiếng kêu tạch tạch rồi tắt lịm.
“Mày... mày dùng trò tà thuật gì thế?” Phan Mạnh tức giận chỉ thẳng tay vào mặt Hoàng.
Hoàng bình tĩnh cất đao khắc vào túi vải, lạnh lùng đáp: “Gỗ mít mang linh tính ấm áp, máy móc laser của cậu chỉ có tốc độ chứ không có tâm linh. Cậu làm cháy sém thớ gỗ, tự tay giết chết linh hồn của bức tượng rồi.”
Phan Mạnh thua cuộc đấu nhỏ nhưng lòng đố kỵ càng dâng lên gấp bội. Hắn giật lấy chiếc máy mài hỏng từ tay trợ lý, trợn mắt đe dọa:
“Được! Nguyễn Hoàng, hôm nay mày thắng về kỹ thuật thủ công lỗi thời này. Nhưng tao báo cho mày biết, tao đã thuê chiếc xuồng máy hiện đại nhất bến tàu Quận 4. Tao sẽ đến đền hoang ven sông trước mày và đốn hạ khúc gỗ mít lôi kích đó trước! Để xem bộ dao khắc rỉ sét của mày có chạy nhanh hơn động cơ đường thủy không!”
Nói rồi, Phan Mạnh tức tối dẫn đám trợ lý bỏ đi, để lại tiếng giày da nện xuống sàn gỗ chan chát.
Hoài Nam nhìn theo bóng Phan Mạnh, thở dài một tiếng rồi quay sang Hoàng, lôi từ trong hốc tường ra một tấm bản đồ da dê úa vàng, cũ kỹ:
“Hoàng ơi, thằng Mạnh nói đúng đấy. Nó có tiền tài và phương tiện hiện đại, nó sẽ đến đầm lầy trước con. Đây là bản đồ chỉ đường đến Đền thần cổ bỏ hoang ven sông Sài Gòn ngoại ô. Con phải đi thuyền qua vùng đầm lầy ngập mặn vào đêm trăng khuyết giờ Tý mới thấy ngôi đền xuất hiện. Hãy cẩn thận, đầm lầy đó chứa đầy chướng khí cực âm và oán linh Hổ Đen hung bạo canh giữ cây cổ thụ bị sét đánh. Con chưa có mặt nạ bảo mệnh, đi chuyến này lành ít dữ nhiều.”
Hoàng nhận lấy tấm bản đồ da dê bọc bùa chú che mắt, ánh mắt anh kiên định: “Cháu cảm ơn chú Nam. Dù có phải đối mặt với ác thú, cháu cũng phải đi.”
Để có được công cụ đục khắc đủ linh lực chịu đựng được dương hỏa lôi kích của gỗ sét đánh khi chế tác mặt nạ Bạch Hổ, Hoàng biết bộ dao khắc rỉ sét hiện tại của mình là chưa đủ. Anh cần một bộ đục khắc được rèn đúc đặc biệt từ thép nguội trộn với mảnh bom cổ tích tụ sát khí chiến tranh dồi dào.
Hoàng lập tức rời chợ gỗ Quận 5, đón xe lôi tiến thẳng về phía lò rèn nghệ thuật của người bạn nối khố Trần Quốc nằm ven kênh rạch Quận 8.
Khu lò rèn của Trần Quốc hiện ra giữa sương khói mờ ảo của bến kênh với tiếng búa quai sắt “beng, beng, chát” vang dội góc phố. Sức nóng từ lò nung thép hầm hập phả ra đường hẻm, mang theo mùi than đá cháy khét lẹt và mùi rỉ sắt nồng nặc. Trần Quốc đang đứng trần mình cạnh bệ rèn đỏ rực, cơ bắp cuồn cuộn gân guốc bóng loáng mồ hôi dưới ánh lửa cam của lò nung. Gương mặt ngăm đen vì khói than của gã thợ rèn Quận 8 rạng rỡ hẳn lên khi nhìn thấy Hoàng bước vào.
“Hoàng! Thằng chí cốt! Hôm qua nghe tin rạp tuồng bị đập phá, tao đang định vác búa tạ qua tìm thằng Chín Búa tính sổ đây! Mày có sao không?” Trần Quốc đặt chiếc búa tạ bọc đồng xuống đất, lau mồ hôi trán hỏi dồn dập.
“Tao không sao, Quốc ơi. Nhưng tao đang cần mày giúp một việc sinh tử,” Hoàng cởi túi vải, đặt bộ đao khắc gỗ rỉ sét gia truyền lên bệ đá rèn rỉ sắt: “Tao cần mày dùng thép nguội trộn với những mảnh bom cổ rỉ sét tích tụ sát khí chiến tranh dưới lòng đất Quận 8 để rèn lại bộ đục khắc này thành bộ bảo khí Thần Đao.”
Trần Quốc nghe vậy thì gương mặt bộc trực trở nên nghiêm túc. Gã biết dòng họ Nguyễn Gia của Hoàng gác giữ phong ấn âm giới, và việc rèn đúc Thần Đao bọc bùa chú là một nghi thức rèn thép tâm linh cực kỳ tiêu tốn nguyên khí.
“Được! Mày đã mở lời thì dù có phải đốt cạn lò rèn này tao cũng làm!” Quốc sảng khoái hét lớn, lập tức gắp những mảnh thép nguội đen xì trộn lẫn mảnh bom rỉ sét ném vào lòng lò nung đang đỏ rực.
Quá trình rèn đúc Thần Đao diễn ra vô cùng khốc liệt dưới sức nóng kinh hoàng của lò lửa. Trần Quốc quai búa liên tục mười tiếng đồng hồ không nghỉ. Mỗi nhát búa nện xuống thép đỏ rực phát ra những tia lửa bắn tung tóe như những đàn đom đóm lửa bay lượn trong xưởng tối. Quốc vừa quai búa vừa hít thở điều hòa nhiệt hỏa của lò nung, dồn toàn bộ cương kình lực phàm nhân cực hạn vào thớ thép đỏ. Hoàng đứng bên cạnh, liên tục nhỏ những giọt máu chu Sa từ cánh tay trái rỉ máu của mình vào bồn nước tịnh hóa để chuẩn bị cho nghi thức tôi thép.
“XÈO!!!”
Khi lưỡi đao khắc đỏ rực được nhúng thẳng vào bồn nước tịnh hóa chu sa, một luồng khói màu đỏ tươi bốc lên nghi ngút, tỏa ra mùi thơm của nhựa mít và mùi sắt bén lạnh lẽo của binh khí trừ tà. Bộ dao khắc gỗ Thần Đao gồm ba con dao đục sắc bén đã hoàn thành, lưỡi dao lấp lánh vân thép xám lạnh xen lẫn những vệt đỏ chu sa chạy dọc theo sớ thép, cán dao được quấn chặt bằng vải bùa chú màu đỏ tía gia truyền họ Nguyễn.
Hoàng rút toàn bộ số tiền tiết kiệm phàm tục ít ỏi của mình đặt lên bàn rèn để trả công cho bạn. Trần Quốc gạt phắt đi, trợn mắt mắng:
“Mày khinh tao đấy à Hoàng? Tao rèn đao cho mày cứu cha mày, cứu rạp hát Thanh Bình, chứ không phải để lấy mấy đồng bạc lẻ này! Cầm lấy đao và đi đập tan lũ tà giáo đó cho tao!”
Hoàng lặng người, siết chặt bộ Thần Đao bọc vải bùa đỏ vào hông, lòng dâng lên một sự xúc động ấm áp của tình huynh đệ chí cốt. Anh biết, đây chính là neo giữ nhân tính quý giá giúp anh không bị thần cách nuốt chửng sau này.
Trời sập tối nhanh chóng. Hoàng mang theo bản đồ da dê và bộ Thần Đao mới rèn, vội vã di chuyển ra bến đò hoang vắng ven sông Sài Gòn ngoại ô để chuẩn bị lên thuyền đi đầm lầy ngập mặn. Sương mù xám xịt từ mặt sông bắt đầu dâng lên cuồn cuộn, che khuất tầm nhìn và làm không khí trở nên lạnh buốt rợn người.
Ngay khi Hoàng chuẩn bị bước chân xuống chiếc thuyền gỗ nhỏ mướn tạm bên bến đò ẩm ướt, một tiếng động cơ gầm rú xé rách màn đêm tịch mịch vọng lại từ phía khúc sông sâu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!