Kẻ Rình Mò Trong Bóng Tối
Tiếng thở dài khàn khàn, u uất bốc mùi sáp thối rữa phát ra từ lòng giếng cổ cạn nước sân sau rạp hát vẫn còn như vương vất trong bầu không khí ẩm mốc của rạp Thanh Bình. Sương sớm Sài Gòn chưa kịp tan, kéo theo cái lạnh ẩm ướt bao phủ lên những hàng ghế gỗ lim cũ kỹ. Sau khi Lão Nghĩa trở về căn phòng tối phía sau cánh gà để dưỡng thương cho khớp chân phải đang hóa sáp, Nguyễn Hoàng chỉ còn lại một mình giữa sảnh chính.
Bả vai trái của anh đau nhói dữ dội. Vết sẹo chu sa hình mạng nhện rỉ ra những giọt máu loãng nhạt, nóng rát như có tàn lửa lôi hỏa gặm nhấm kinh mạch. Hoàng đưa tay lên lau vệt máu cam còn sót lại nơi khóe mũi, hít một hơi sâu để đè nén cơn mệt mỏi đang chực chờ nuốt chửng lý trí. Anh biết, dòng máu gác đền Nguyễn Gia trong người anh tuy đã thức tỉnh nhẹ sau thử thách âm thanh trấn tâm của Lão Nghĩa, nhưng thể xác phàm nhân này vẫn chưa đủ sức chịu đựng tà khí khổng lồ từ giếng cổ nếu không có mặt nạ trấn thần bảo hộ.
“Hoàng! Mày đứng đờ ra đó làm gì? Mau vào hậu trường phụ một tay, hôm nay rạp mình có buổi tổng duyệt quan trọng đấy!”
Tiếng gọi lanh lảnh của Út Nhã, trưởng bộ phận phục trang, kéo Hoàng ra khỏi dòng suy nghĩ u uất. Anh vội vàng giấu cuốn Sổ tay Thần Diện Bí Chỉ vào sâu trong túi vải bên hông, chỉnh lại vạt áo bà ba đen rồi rảo bước về phía hậu trường.
Không khí hậu trường lúc này vô cùng náo nhiệt và ngột ngạt. Tiếng gõ phách thử âm của Anh Ba Đờn, tiếng cười nói của các đào kép trẻ, và mùi phấn trang điểm nồng đậm tạm thời che lấp đi mùi mỡ người cháy khét lẹt còn sót lại từ vệt sáp của băng Chín Búa. Hôm nay, ban hát tuồng Thanh Bình chuẩn bị diễn tập vở diễn cổ "Trảm Sát Tam Quỷ". Đây là buổi diễn tập quyết định để chứng minh rạp hát vẫn còn hoạt động, nhằm ngăn chặn quyết định cưỡng chế giải tỏa từ các thế lực tài phiệt phong thủy đứng sau băng đảng Chín Búa.
“Hoàng, nhìn tao thế nào? Đủ uy nghiêm để đóng vai võ tướng chưa?”
Lê Văn Tiến, người bạn diễn thân thiết nhất của Hoàng, hào hứng quay lại hỏi. Tiến mới hai mươi hai tuổi, vóc dáng mảnh khảnh nhưng có giọng hát trong trẻo thiên phú. Hôm nay, Tiến được chọn vào vai kép chính võ tướng dũng mãnh – vai diễn mà trước đây cha của Hoàng vẫn thường thủ vai.
Bé Vy, thợ trang điểm trẻ của rạp, đang tỉ mỉ dặm những nét vẽ cuối cùng lên gương mặt Tiến. Hoàng đứng lặng người quan sát. Nghệ thuật hóa trang tuồng cổ vốn là một dạng phác họa thần thái của thần thoại lên mặt người. Gương mặt Tiến được phủ một lớp phấn trắng làm nền, đôi lông mày được vẽ xếch ngược màu đen tuyền biểu thị cho sự cương trực, và những đường viền đỏ son đậm nét dọc theo gò má đại diện cho lòng trung nghĩa và sát khí dũng mãnh của võ tướng. Dưới ánh đèn gương sáng rực, gương mặt vẽ mặt nạ tuồng của Tiến lộng lẫy, oai nghiêm vô cùng, hoàn toàn che lấp đi vẻ nhút nhát thường ngày của anh ta.
Tuy nhiên, khi nhìn vào đôi mắt rực sáng phấn khởi của Tiến, lòng Hoàng đột ngột dâng lên một cảm giác bất an khó tả. Anh nhớ lại lời cảnh báo của cô ruột Nguyễn Thị Xuân về việc tà giáo đang săn lùng những người có bát tự cực âm trong ban hát. Tiến sinh vào giờ Tý đêm trăng khuyết, mệnh mang âm thủy – chính là miếng mồi ngon nhất mà Vô Diện Giáo thèm khát để lột da mặt hiến tế.
“Tiến... hôm nay diễn tập, mày phải cẩn thận. Đừng rời khỏi hậu trường một mình,” Hoàng trầm giọng cảnh báo, bàn tay trái giấu trong túi vải khẽ siết chặt cán bộ dao khắc Thần Đao.
Tiến cười xòa, vỗ vai Hoàng: “Mày đa nghi quá rồi Hoàng ơi. Ban ngày ban mặt, lại có bao nhiêu người ở đây, đứa nào dám làm gì tao? Với lại, hôm nay có cả khách quý đến xem và ủng hộ rạp mình nữa đấy.”
“Khách quý?” Hoàng nhíu mày.
“Ừ, ông chủ A Sâm của tiệm đồ cổ đầu phố người Hoa đấy. Ông ấy bảo rất yêu thích nghệ thuật tuồng cổ, còn hứa sẽ tài trợ một khoản tiền lớn để rạp mình trùng tu sau vụ đập phá hôm qua,” Tiến hào hứng nói rồi quay lại để Bé Vy chỉnh lại chiếc mũ cánh chuồn bọc kim sa.
Mùi mỡ người cháy khét.
Đột ngột, một luồng gió lạnh lẽo mang theo mùi hương nhớp nháp, ngọt lịm đến lợm giọng xộc thẳng vào khứu giác nhạy cảm của Hoàng. Mùi hương này rất mỏng, bị mùi phấn trang điểm và nhang thơm che khuất, nhưng không thể qua mắt được linh thức gác đền của anh. Đó chính là mùi sáp nguyền rủa của Vô Diện Giáo.
Hoàng quay phắt người lại. Qua khe hở của tấm màn nhung đỏ hậu trường, anh nhìn thấy một bóng người mập mạp đang lén lút đi lại ở khu vực hành lang dẫn đến văn phòng hành chính – nơi lưu trữ toàn bộ hồ sơ bát tự và ngày sinh tháng đẻ của các diễn viên trong rạp.
Đó là A Sâm. Gã đàn ông ngoài bốn mươi tuổi, mặc chiếc áo cộc tay lụa màu mỡ gà, làn da bủng beo hơi bóng dầu như một thớ sáp nến để lâu ngày. Gã có đôi mắt ti hí gian xảo luôn láo liên quan sát, nụ cười giả tạo để lộ chiếc răng bọc vàng khè.
A Sâm lén lút dò dẫm về phía hậu trường, bước đi của gã nhẹ nhàng một cách bất thường đối với một thân hình mập mạp. Gã rút ra từ trong túi áo một lá bùa màu xám tro, lầm rầm đọc chú rồi dán lên ngực. Ngay lập tức, một luồng hắc khí nhạt nhòa bùng lên bao phủ lấy thân thể gã. Trong mắt người thường, bóng dáng A Sâm đột ngột trở nên mờ ảo, giống như một vệt nhòe của ánh sáng khiến không ai chú ý đến sự hiện diện của gã. Đó là bùa ngải che mắt phàm nhân của tà sư Pháp Nguyên.
Nhưng đối với Nguyễn Hoàng, kẻ đã thức tỉnh Nhất Diện cảnh giới, tà thuật này hiện lên rõ mồn một.
Hoàng không hề rút vũ khí hay tri hô. Anh biết nếu hét lên, A Sâm sẽ lập tức hủy bỏ tà thuật và ngụy trang thành một vị khách vô tội, còn mọi người sẽ nghĩ Hoàng bị hoang tưởng sau cú sốc mất cha. Anh quyết định hành động âm thầm. Vận chuyển linh lực phàm nhân xuống hai chân, Hoàng thi triển bộ pháp di chuyển uyển chuyển Thần Diện Bộ sơ cấp. Thân hình anh lướt đi không tiếng động, nhẹ nhàng như một chiếc lá trôi trong bóng tối của các bức tường hậu trường, bám sát theo sau A Sâm.
A Sâm tiến sát đến chiếc tủ gỗ đựng hồ sơ hành chính. Gã run rẩy đưa bàn tay bủng beo ra, móng tay gã rỉ ra một vệt dịch lỏng màu xám nhạt bốc mùi mỡ thối. Gã định dùng tà thuật sáp để ăn mòn ổ khóa sắt của tủ hồ sơ nhằm lục lọi bát tự cực âm của Lê Văn Tiến.
Đứng trong bóng tối cách gã ba mét, Hoàng nín thở. Đôi mắt anh khẽ giật nhẹ, vận chuyển linh lực lên hai mắt để kích hoạt kỹ năng Nhìn Bóng Đoán Quỷ.
“Xoẹt!”
Một luồng sáng xanh lục nhạt lấp lóe sâu trong đồng tử của Hoàng. Khi anh nhìn xuống sàn nhà, nơi ánh đèn sân khấu hắt bóng của A Sâm lên bức tường ván gỗ, da đầu Hoàng đột ngột tê dại.
Chiếc bóng của A Sâm trên tường không phải là bóng của một con người mập mạp. Đó là một khối bóng đen khổng lồ, méo mó, đang tự co bóp và chảy sền sệt như sáp nóng. Gương mặt của chiếc bóng hoàn toàn phẳng lì, không có mắt, mũi, hay miệng – hình dạng nguyên bản của một con quỷ diện sáp chảy tởm lợm đang ký sinh sâu trong linh hồn của gã chủ tiệm đồ cổ. Con quỷ trong bóng tối đang thò ra những xúc tu sáp đen kịt, quấn chặt lấy chiếc tủ hồ sơ.
A Sâm thực chất là một giáo đồ tà giáo đã bán rẻ linh hồn cho Cổ Thần Vô Diện để đổi lấy sự trường thọ giả tạo từ sáp nguyền rủa!
Cơn giận dữ bùng lên trong lồng ngực Hoàng, làm vết sẹo chu sa trên vai trái co thắt đau đớn. Anh biết mình không thể để gã chạm vào hồ sơ của Tiến. Nhưng anh hiện tại chưa có mặt nạ trấn thần, nếu đối đầu trực diện bằng võ lực phàm trần với tà thuật sáp độc, anh sẽ gặp nguy hiểm và làm lộ mật thất ngầm.
Hoàng quan sát xung quanh. Ngay bên cạnh gầm tủ hồ sơ là một chồng đạo cụ sân khấu bằng gỗ lim dày nặng, gồm những cây gươm đao giả và rương gỗ dùng cho vở diễn "Trảm Sát Tam Quỷ".
Hoàng nhếch môi lạnh lùng. Anh dùng Thần Diện Bộ lướt nhanh đến góc phòng, dùng mũi chân phàm trần gạt mạnh vào chiếc chốt giữ của chồng đạo cụ gỗ.
“RẦM!!! SẦM!!!”
Tiếng đổ vỡ vang dội, chói tai của đống đạo cụ gỗ lim va đập xuống sàn nhà vang khắp hậu trường rạp hát. Tiếng động lớn đột ngột cắt đứt sự yên tĩnh của khu hành lang.
“Ai đó? Có chuyện gì thế?” Tiếng bước chân dồn dập của võ sinh Đỗ Nam và chị Tư Hát từ phía hậu trường vọng lại.
A Sâm hoảng sợ giật mình bắn người ra sau. Tà thuật che mắt phàm nhân trên ngực gã bị chấn động âm thanh làm nứt vỡ, luồng hắc khí tan biến lập tức lộ ra thân hình mập mạp đang run rẩy của gã bên cạnh chiếc tủ khóa. Gã không ngờ lại có sự cố đổ vỡ đạo cụ ngẫu nhiên này phá hỏng hành vi ăn cắp của mình.
Biết không thể tiếp tục lục lọi hồ sơ, A Sâm nhanh trí thu hồi vệt sáp lỏng trên tay. Gã vờ như bị giật mình bởi tiếng động, vội vàng quay người lại, gương mặt bủng beo nặn ra một nụ cười giả tạo lấp lánh chiếc răng vàng khi nhìn thấy Lê Văn Tiến và Hoàng đang tiến lại gần.
“Ối chu cha! Làm tôi giật cả mình. Đống đạo cụ này để bừa bãi quá,” A Sâm giả vờ phủi bụi trên áo lụa, giọng nói xởi lởi nhưng mắt vẫn láo liên nhìn Hoàng.
Lê Văn Tiến chạy đến, thấy A Sâm liền cúi đầu chào lễ phép: “Anh Sâm! Anh đến từ lúc nào thế? Sao không báo em ra đón?”
“À, tôi vừa mới đến, định đi tìm cậu Tiến đây để tặng một món quà nhỏ cổ vũ tinh thần cho buổi diễn tập hôm nay,” A Sâm cười híp mắt, bàn tay bủng beo của gã thò vào trong chiếc túi vải thêu hoa văn cổ, rút ra một chiếc quạt xếp bằng giấy lụa vẽ cảnh hồ sen cực kỳ tinh xảo.
Nhưng khi Thần Nhãn của Hoàng nhìn vào chiếc quạt xếp, anh kinh hoàng nhận ra dọc theo các nan quạt bằng tre cổ thụ có phủ một lớp sáp lỏng trong suốt, mỏng manh như sương sớm. Đó không phải là dầu bóng bảo quản gỗ thông thường. Đó là sáp ong nguyền rủa cực âm – một dấu ấn định vị tâm linh dùng để dẫn đường cho sát thủ Hắc Diện định vị con mồi có bát tự cực âm!
A Sâm tiến lại gần Tiến, giơ chiếc quạt ra với vẻ mặt vô cùng thành tâm: “Cậu Tiến đóng vai võ tướng dũng mãnh, chiếc quạt lụa hồ sen này rất hợp để làm đạo cụ hậu trường đấy. Nhận lấy đi, tấm lòng của tôi dành cho rạp Thanh Bình.”
“Đừng nhận!”
Hoàng đột ngột bước lên, giọng nói lạnh lùng xé rách bầu không khí xã giao backstage. Anh đưa cánh tay trái đang tê buốt ra, cố gắng giật lấy chiếc quạt xếp từ tay A Sâm trước khi nó chạm vào người Tiến.
Tuy nhiên, Lê Văn Tiến bị hành động đột ngột và thái độ thô lỗ của Hoàng làm cho bất ngờ và khó chịu. Tiến nghĩ Hoàng đang quá nhạy cảm, mê tín dị đoan sau vụ đập phá hôm qua, hoặc thậm chí là đang ghen tị vì không được thủ vai kép chính võ tướng dũng mãnh của cha mình.
“Hoàng! Mày làm cái trò gì thế?” Tiến gạt mạnh tay Hoàng ra, gương mặt vẽ mặt nạ tuồng rực rỡ của anh ta lộ ra vẻ giận dữ: “Anh Sâm là khách quý sùng bái rạp mình, lại có lòng tốt tặng quà cổ vũ. Mày không chào đón thì thôi, sao lại cư xử vô lễ như vậy?”
Nói rồi, Tiến nhanh tay nhận lấy chiếc quạt xếp lụa hồ sen từ tay A Sâm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!