Bí Bản Của Ông Nội
Nắng sớm Sài Gòn rốt cuộc cũng không thể xuyên qua nổi lớp mái ngói âm dương xám xịt, loang lổ rêu phong của rạp hát tuồng cổ Thanh Bình. Trong không gian âm u và ngột ngạt của sảnh chính, những hạt bụi thạch cao từ ba bức tượng Tổ nghề bị đập nát vẫn lơ lửng trong không trung, phản chiếu những vệt sáng nhạt nhòa, cô tịch hắt ra từ ô cửa sổ áp mái. Mùi gỗ mít ẩm mục quyện lẫn với mùi khói hương tàn và thứ mùi mỡ người cháy khét lẹt, nhớp nháp từ vệt sáp nguyền rủa của Chín Búa để lại đêm qua tạo nên một bầu không khí rùng rợn, đè nặng lên lồng ngực của bất kỳ ai bước vào.
Nguyễn Hoàng lầm lũi cầm chiếc chổi tre, quét từng nhát nặng nề lên sàn gỗ lim cổ kính. Tiếng chổi sột soạt kéo lê trên mặt sàn rạn nứt nghe như tiếng thở dài của một kẻ sắp lâm chung. Cánh tay trái của anh tê dại hoàn toàn từ bả vai xuống đến tận các đầu ngón tay. Vết sẹo chu sa hình mạng nhện trên vai – dấu vết của dòng máu gác đền Nguyễn Gia – vẫn không ngừng co giật, rỉ ra những giọt máu đỏ tươi loãng nhạt, nóng rát như bị nung đốt mỗi khi anh vô tình đứng gần vệt sáp nguyền rủa xám đen đang nguội lạnh dưới chân cột đình.
Hoàng dừng chổi. Anh đưa mắt nhìn đống đổ nát của ba bức tượng Tổ nghề. Những mảnh thạch cao vỡ vụn, những khuôn mặt tuồng cổ sơn son thếp vàng bị nứt toác, đôi mắt vẽ xếch ngược đầy uy nghiêm giờ đây nằm lăn lóc dưới đất, bám đầy bụi bặm. Lòng Hoàng thắt lại. Sự tàn phá này không chỉ là một vụ hủy hoại tài sản thông thường. Nhờ linh tính nhạy cảm của Nhất Diện cảnh giới, anh cảm nhận được oán khí từ các bức tượng bị đập phá đang rò rỉ ra ngoài, hòa vào luồng âm khí buốt giá bốc lên từ lòng đất rạp hát. Phong ấn của giếng cổ phía sau sân khấu đang yếu đi từng giờ, và tà giáo Vô Diện Giáo cùng giới tài phiệt Vô Diện Hội đang dùng mọi thủ đoạn bẩn thỉu để dồn anh vào đường cùng.
Anh bước lại gần bức chân dung sơn dầu cổ kính của ông nội Nguyễn Thành treo chính giữa bức tường gạch rêu phong phía sau bàn thờ Tổ. Bức tranh đã úa vàng theo thời gian, vẽ hình ảnh một cụ già quắc thước, râu tóc bạc phơ, mặc áo dài khăn đóng nghiêm nghị, tay cầm chiếc đục gỗ cổ truyền. Đôi mắt trong tranh của ông nội dường như luôn dõi theo từng chuyển động của Hoàng.
Đột ngột, Hoàng nhận ra một chi tiết kỳ lạ mà suốt hai mươi bốn năm qua anh chưa từng chú ý. Dưới ánh nắng ban mai chếch xéo, đôi mắt của ông nội trong bức chân dung không nhìn thẳng về phía trước, mà hơi lệch một góc mười lăm độ, hướng thẳng về phía góc dưới bên phải của khung tranh gỗ mít cổ thụ.
Hoàng tiến lại gần, tim đập nhanh liên hồi. Anh đưa cánh tay trái run rẩy lên, chạm nhẹ vào thớ gỗ của khung tranh. Ngay khi ngón tay anh tiếp xúc với góc gỗ mà đôi mắt ông nội hướng về, vết sẹo chu sa trên vai anh đột ngột nóng bừng lên như có luồng điện chạy qua. Một tiếng “cạch” nhỏ, khô khốc vang lên từ phía sau bức tường gạch cổ kính. Bức chân dung khẽ dịch chuyển sang một bên, lộ ra một ngăn bí mật sâu hoắm nằm ẩn trong hốc tường.
Hoàng nín thở, thò tay vào trong hốc tối. Ngón tay anh chạm vào một vật thể dẹt, bọc trong một tấm vải gấm đỏ đã sờn rách, bám đầy bụi chu sa khô cứng. Anh cẩn thận rút vật đó ra ngoài. Khi tấm vải gấm được gỡ bỏ, một cuốn sổ tay bọc da dê cũ kỹ, rách nát hiện ra dưới ánh sáng nhạt nhòa. Trên bìa cuốn sổ, những nét chữ viết bằng mực tàu đen bóng, sắc sảo nhưng đã bạc màu theo năm tháng hiện lên rõ nét: "Thần Diện Bí Chỉ".
Đây chính là cuốn sổ tay huyền thoại của ông nội Nguyễn Thành, ghi chép toàn bộ bí thuật họa màu chu Sa và sơ đồ chế tác mười hai mặt nạ trấn thần của dòng họ Nguyễn.
Hoàng run rẩy lật trang đầu tiên của cuốn sổ. Trang giấy bằng giấy bản thủ công đã giòn rụm, tỏa ra mùi thơm dịu nhẹ của nhang trầm cổ xưa quyện lẫn mùi chu sa nồng đậm. Ngay trang đầu, một dòng chữ lớn viết bằng chữ Nôm đỏ rực như máu đập thẳng vào mắt anh:
"Đeo diện thần, mượn thần cách, diệt tà ma, bảo nhân gian. Nhưng vạn vật đều có cái giá của nó. Thần lực càng mạnh, nhân tính càng suy. Kẻ đeo mặt nạ phải chấp nhận sự ăn mòn vĩnh viễn của thần trí, đánh mất ngũ quan và cảm xúc phàm trần để hóa thân thành thực thể lạnh lùng của luật nhân quả."
Hoàng cảm thấy da đầu tê dại. Anh tiếp tục lật sâu vào trong. Những trang tiếp theo vẽ chi tiết sơ đồ họa diện của mười hai vị thần quân cổ xưa. Đầu tiên là Mặt nạ Bạch Hổ Trấn Linh – vị thần mang sát khí hành Kim cực dương, chuyên trấn áp oán linh và tà ma cấp thấp. Nét vẽ Bạch Hổ uy nghiêm, đôi mắt hổ rực sáng thần uy được phác họa bằng những đường chỉ đỏ chu sa tinh xảo.
Bên cạnh hình vẽ, ông nội Nguyễn Thành đã ghi chú rõ ràng về Quy tắc Một Canh Giờ: "Tuyệt đối không được đeo bất kỳ mặt nạ trấn thần nào quá một canh giờ liên tục. Nếu vượt quá giới hạn này, linh hồn sẽ bị thần cách đồng hóa vĩnh viễn, cơ thể sẽ hóa sáp lạnh lẽo và biến thành tượng gỗ vô cảm."
Dưới dòng ghi chú là danh sách cái giá tích lũy tàn khốc mà người đeo phải trả:
- Mặt nạ thứ nhất (Bạch Hổ): Mất vĩnh viễn cảm xúc 'Hỷ' (Vui vẻ).
- Mặt nạ thứ hai (Thanh Long): Mất vĩnh viễn cảm xúc 'Ái' (Yêu thương).
- Mặt nạ thứ ba (Chu Tước): Mất vĩnh viễn cảm xúc 'Cụ' (Sợ hãi).
Đọc đến đây, Hoàng cảm thấy một cơn đau nhức dữ dội như búa bổ vang lên trong đại não. Linh lực từ những trang bí tịch cổ dội ngược vào kinh mạch của anh, chống đối lại dòng máu trực hệ chưa thức tỉnh hoàn toàn. Đầu óc anh quay cuồng, lồng ngực thắt lại nghẹt thở. Một giọt máu đỏ tươi đột ngột nhỏ xuống từ mũi Hoàng, rơi bộp lên trang giấy vẽ hình mặt nạ Bạch Hổ, loang lổ trên thớ giấy bản khô cằn.
“Cạch… cạch… cạch…”
Tiếng gậy tre gõ nhịp đều đặn, khô khốc trên sàn gỗ sảnh chính đột ngột vang lên từ phía hậu trường, cắt đứt cơn đau đầu của Hoàng.
Hoàng giật mình, vội vàng lau vệt máu trên mũi và khép cuốn sổ tay lại. Từ trong bóng tối của cánh gà, Lão Nghĩa bước ra. Ông lão ngoài bảy mươi tuổi, mù cả hai mắt, mái tóc bạc phơ xõa vai, khoác trên mình chiếc áo bà ba nâu sờn cũ kỹ bám đầy bụi gỗ. Một tay ông chống chiếc gậy tre rỉ sét, tay còn lại cầm chiếc tẩu thuốc làm từ rễ tre sét đánh ngàn năm, khói thuốc xanh nhạt tỏa ra mùi hương nồng đậm, xua tan đi phần nào mùi mỡ người cháy khét trong sảnh rạp.
Dù đôi mắt đã mù lòa, nhưng Lão Nghĩa dường như nhìn thấu mọi thứ. Ông dừng lại cách Hoàng năm bước chân, tilt đầu lắng nghe tiếng gió, giọng nói trầm khàn, thâm sâu vang lên:
“Hoàng... Con đã tìm thấy cuốn bí chỉ của ông nội con rồi phải không?”
Hoàng im lặng một lát, rồi khẽ gật đầu, giấu cuốn sổ tay ra sau lưng: “Dạ, thưa Sư phụ. Con vô tình phát hiện ra ngăn bí mật sau bức chân dung của ông nội.”
Lão Nghĩa thở dài một tiếng đầy u uất. Ông nâng tẩu thuốc lên nhấp một hơi dài, làn khói xanh mờ ảo bao phủ lấy gương mặt nhăn nheo, đầy những vết sẹo hóa sáp của ông: “Đóng cuốn sổ đó lại đi, Hoàng. Đừng đọc tiếp nữa. Con đường của Thần Diện Sư không phải là con đường dành cho con người sống phàm trần. Cha con – Nguyễn Minh – đã dùng cả sinh mệnh và thân xác để gánh vác phong ấn dưới mật thất kia. Ông ấy đã hóa thành đá để bảo vệ thành phố này. Con muốn bước vào vết xe đổ tàn khốc đó, đánh mất đi toàn bộ cảm xúc và ký ức để trở thành một pho tượng sáp vô hồn sao?”
Hoàng nhìn thẳng vào đôi mắt mù đục ngầu của Lão Nghĩa, gương mặt anh phẳng lặng, lạnh lùng nhưng ánh mắt lại rực lên một quyết tâm kiên định tột cùng: “Sư phụ! Con không thể giương mắt nhìn cha mình hóa đá vĩnh viễn dưới mật thất ngầm kia. Bọn Vô Diện Giáo đã tìm đến tận xưởng khắc của con, chúng đã đập nát tượng Tổ nghề và đe dọa mạng sống của tất cả mọi người trong ban hát. Nếu con không đứng ra gánh vác sứ mệnh dòng họ, rạp hát Thanh Bình này sẽ biến thành địa ngục sáp lỏng, và cha con sẽ vĩnh viễn bị xích sắt âm ty nghiền nát linh hồn!”
Lão Nghĩa im lặng. Gương mặt ông đanh lại, những thớ cơ sẹo sáp trên chân phải của ông khẽ giật mạnh dưới lớp áo bà ba sờn rách. Ông biết tính khí bướng bỉnh và lòng hiếu thảo của Hoàng giống hệt Nguyễn Minh năm xưa. Nhưng với tư cách là người dẫn đường, ông không thể để Hoàng dấn thân vào con đường chết một cách dễ dàng khi chưa chứng minh được linh thức của mình đủ vững chãi để chống lại sự ăn mòn của thần cách.
“Muốn cứu cha con và gánh vác phong ấn, trước tiên con phải chứng minh được dòng máu Nguyễn Gia của con đủ sức chịu đựng áp lực tinh thần của thần diện.” Lão Nghĩa đột ngột trầm giọng, tỏa ra một luồng áp lực tinh thần lực vô hình áp đảo cả không gian.
Ông nâng chiếc tẩu thuốc rễ tre sét đánh lên, gõ mạnh phần chuôi tẩu xuống mặt sàn gỗ lim.
“BÙNG!!!”
Một tiếng nổ trầm đục vang dội khắp sảnh chính rạp hát, nhưng không hề gây ra bất kỳ tổn hại vật lý nào. Từ điểm tiếp xúc của tẩu thuốc với sàn nhà, một luồng sóng âm vô hình mang theo lôi hỏa nhạt nhòa bùng phát, càn quét khắp không gian. Đây chính là Nhị Khúc Trấn Hồn – hay còn gọi là kỹ năng Âm thanh trấn tâm của Lão Nghĩa, chuyên dùng để thử thách linh thức và tịnh hóa tâm ma cho các học đồ Thần Diện Sư.
Hoàng cảm thấy cả thế giới xung quanh mình đột ngột sụp đổ. Sảnh chính rạp hát biến mất, thay vào đó là một vùng không gian xám xịt, hỗn mang của cõi u minh Hoàng Tuyền. Tiếng trống tuồng dồn dã, tiếng xướng ca tuồng cổ dũng mãnh xen lẫn tiếng khóc than gào thét của hàng vạn oán linh không mặt vang dội bên tai anh như muốn xé rách màng nhĩ.
Sát khí cực âm từ luồng âm thanh tấn công trực diện vào thần trí Hoàng, cố gắng lôi kéo linh hồn anh xuống vực sâu của sự điên loạn. Vết sẹo chu sa trên bả vai trái của anh bùng lên cơn đau buốt giá tột cùng, máu tươi rỉ ra thấm đẫm chiếc áo bà ba đen, chảy dọc xuống cánh tay trái đang tê dại. Đầu óc Hoàng quay cuồng, một dòng máu đỏ tươi chảy ra từ khóe mũi, nhỏ giọt xuống sàn nhà.
“Quỳ xuống đi, Hoàng! Nếu con không chịu đựng nổi áp lực âm thanh này, con sẽ phát điên vĩnh viễn trước khi kịp khắc xong mặt nạ!” Giọng nói của Lão Nghĩa vang vọng trong không gian tinh thần như tiếng sấm truyền.
Nhưng Hoàng không quỳ.
Anh nghiến răng chặt đến mức khóe miệng rỉ máu. Đôi chân anh run rẩy dữ dội nhưng vẫn đứng vững vàng như bàn thạch trên sàn gỗ nứt vỡ. Anh vận dụng Thần Diện Bộ sơ cấp, dịch chuyển trọng tâm cơ thể theo các bộ pháp dũng mãnh của vai kép võ trên sân khấu tuồng, mượn chính khí dũng dã của tổ nghiệp để chống lại áp lực âm thanh trấn tâm. Tay phải anh nắm chặt chiếc đục sắt thường, dồn toàn bộ ý chí hiếu thảo kiên cường và dòng máu Nguyễn Gia đang sôi sục trong huyết quản để giữ vững một tia lý trí cuối cùng.
“Con… không… quỳ!” Hoàng gầm lên một tiếng khàn khàn từ tận đáy lòng.
Dòng máu trực hệ Nguyễn Gia trong người anh đột ngột thức tỉnh nhẹ, tỏa ra một luồng dương khí ấm áp từ vết sẹo chu sa, bao bọc lấy tim anh và dập tắt hoàn toàn luồng oán khí đang tàn phá đại não.
Luồng sóng âm vô hình đột ngột biến mất. Không gian hỗn mang Hoàng Tuyền sụp đổ, trả lại sảnh chính rạp hát Thanh Bình tĩnh lặng, âm u dưới ánh nắng sớm.
Hoàng quỵ một gối xuống sàn, tay phải chống chiếc đục sắt để giữ thăng bằng, ngực phập phồng thở dốc. Máu từ mũi và khóe miệng anh nhỏ giọt xuống sàn gỗ, loang lổ bên cạnh vệt sáp nguyền rủa khô cứng. Nhưng đôi mắt anh vẫn sáng quắc, rực lên một quyết tâm không thể lay chuyển nhìn về phía Lão Nghĩa.
Lão Nghĩa từ từ hạ tẩu thuốc xuống. Ông nhìn Hoàng bằng đôi mắt mù đục ngầu, nhưng sâu trong ánh mắt đó là một sự kinh ngạc và nể phục tột cùng. Ông thở dài một tiếng dài, luồng khói thuốc rễ tre sét đánh tỏa ra xung quanh xoa dịu cơn đau nhức trên người Hoàng:
“Đúng là nghiệt duyên... Dòng máu Nguyễn Gia gác đền của con quả thực đã thức tỉnh. Ông nội con dưới suối vàng chắc cũng đang mỉm cười.”
Lão Nghĩa bước lại gần, đặt bàn tay gầy guộc, hóa sáp nhẹ lên vai Hoàng, truyền một luồng linh lực ấm áp giúp xoa dịu kinh mạch đang tổn thương của anh: “Con đã chứng minh được lòng quyết tâm và linh thức của mình. Sư phụ sẽ không ngăn cản con nữa. Muốn cứu cha con và phong ấn Cổ Thần Vô Diện, con phải chế tác thành công Mặt nạ Bạch Hổ Trấn Linh để mượn 30% thần cách chiến đấu.”
“Nhưng phôi gỗ mít thường không thể chịu đựng nổi sát khí hành Kim của Bạch Hổ Thần Quân.” Lão Nghĩa trầm giọng, chỉ tay về phía cuốn sổ tay Thần Diện Bí Chỉ: “Con phải tìm bằng được gỗ mít cổ thụ lôi kích – tức là khúc gỗ từ cây mít trăm tuổi bị sét đánh trúng tại Đền thần cổ bỏ hoang ven sông ngoại ô Sài Gòn. Chỉ có dương hỏa lôi kích tích tụ trong thớ gỗ đó mới đủ sức làm phôi chứa linh lực Bạch Hổ mà không bị nứt vỡ.”
Hoàng đứng dậy, lau sạch vệt máu trên mặt, cất cuốn sổ tay Thần Diện Bí Chỉ vào chiếc túi vải bên hông: “Đền thần cổ bỏ hoang ven sông... Con hiểu rồi. Con sẽ đi tìm ngay lập tức.”
“Khoan đã!”
Lão Nghĩa đột ngột đông cứng người lại. Chiếc tẩu thuốc rễ tre sét đánh trên tay ông khẽ run nhẹ. Ông lão mù nghiêng đầu sang một bên, đôi tai mù nhạy cảm của ông khẽ giật mạnh, lắng nghe tiếng gió rít qua các kẽ ngói rạp hát.
Gương mặt Lão Nghĩa trong nháy mắt biến sắc, trở nên nhợt nhạt và nghiêm trọng tột cùng. Ông chỉ chiếc gậy tre rỉ sét về phía sân sau rạp hát, nơi đặt chiếc giếng cổ cạn nước phong thủy – mắt xích phong ấn cốt lõi dẫn xuống mật thất ngầm.
“Hoàng... Con có nghe thấy gì không?” Giọng Lão Nghĩa run rẩy, mang theo một nỗi sợ hãi tâm linh sâu sắc chưa từng có.
Hoàng nín thở, tập trung thính giác nhạy bén của mình hướng về phía sân sau. Qua tiếng gió rít của buổi sớm đô thị, anh nghe thấy một âm thanh kỳ lạ bốc lên từ lòng giếng cổ sâu thẳm. Đó không phải là tiếng gió rít thông thường.
Đó là một tiếng thở dài khàn khàn, u uất, lạnh buốt thấu xương vang vọng từ cõi u minh Hoàng Tuyền dưới đáy giếng, bốc lên mùi sáp thối rữa nồng nặc đến nghẹt thở.
“Giếng cổ phía sau rạp...” Lão Nghĩa thì thầm, đôi mắt mù hướng về phía bóng tối sân sau đầy kinh hoàng: “...đang phát ra tiếng thở dài của quỷ dữ. Phong ấn đã rạn nứt sâu sắc rồi, Hoàng ơi! Cổ Thần Vô Diện dưới lòng đất... đã bắt đầu đánh hơi thấy dòng máu của con!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!