Búa Sắt Và Nến Sáp
Bóng đen vô diện từ từ quay đầu về phía Hoàng, để lại trong không khí mùi mỡ người cháy khét lẹt đến nghẹt thở. Căn phòng xưởng khắc nhỏ hẹp phía sau hậu trường rạp hát Thanh Bình đột ngột bị bóp nghẹt bởi một luồng áp lực âm u, lạnh buốt. Ngọn nến chu sa vừa tắt để lại một làn khói đỏ mảnh dẻ, uốn lượn rồi tan biến vào khoảng không tối tăm. Hoàng đứng bất động, nhưng từng thớ cơ trên người anh đã căng lên như dây đàn vĩ cầm trước giờ khai nhạc. Tay phải anh dưới gầm bàn vẫn nắm chặt chuôi của bộ dao khắc Thần Đao gia truyền. Cảm giác mát lạnh từ thép nguội trộn mảnh bom cổ truyền thẳng vào lòng bàn tay, giúp anh giữ vững một tia lý trí cuối cùng giữa cơn bão tà khí đang gầm rú.
Bóng đen kia không hề có hơi thở. Hắn lướt đi không tiếng động, tà áo choàng đen dài rách nát bám đầy những vệt sáp nến chảy sền sệt kéo lê trên sàn gỗ lim cổ kính, tạo ra những tiếng sột soạt ghê rợn. Gương mặt phẳng lì không ngũ quan của hắn như một tấm gương sáp nhẵn nhụi, phản chiếu ánh sáng mờ nhạt từ cửa sổ hắt vào. Đột ngột, bóng đen lướt tới. Tốc độ của hắn nhanh đến hoang đường, tựa như một bóng ma di chuyển trong ảo ảnh sân khấu. Cánh tay sáp của hắn duỗi dài ra, những ngón tay thon dài trong nháy mắt biến dị thành những móng vuốt bằng sáp xám nhọn hoắt, rỉ ra thứ dịch lỏng bốc mùi tử khí nồng nặc.
“Xoẹt!”
Vết sẹo hình mạng nhện trên bả vai trái của Hoàng bùng lên một cơn đau buốt giá, như thể có ai đó vừa đóng một cây đinh băng thẳng vào xương tủy anh. Đó là phản ứng cảnh báo của dòng máu Nguyễn Gia gác đền. Hoàng không kịp suy nghĩ, bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ. Anh vận dụng Thần Diện Bộ – bộ pháp di chuyển uyển chuyển mà Lão Nghĩa đã truyền dạy suốt mười năm qua. Thân hình anh nghiêng đi một góc xéo cực kỳ phi vật lý, lướt qua móng vuốt sáp trong gang tấc. Sát khí lạnh lẽo từ đòn tấn công của bóng đen sượt qua vạt áo bà ba đen của Hoàng, khiến lớp vải mỏng ngay lập tức đóng một lớp sương giá mỏng.
Không để đối thủ kịp thu chiêu, Hoàng xoay người, mượn lực xoay của bộ pháp tuồng cổ, tay phải rút mạnh một chiếc đục dẹt trong bộ Thần Đao ra chém ngược từ dưới lên. Lưỡi đục bằng thép nguội bọc bùa chú rạch một đường sắc lẹm qua không trung, chém thẳng vào cánh tay sáp của bóng đen.
“Xèo xèo!”
Một tiếng rít chói tai vang lên như tiếng sắt nung gặp nước lạnh. Lưỡi đục chém đứt lìa ba ngón tay sáp của bóng đen. Nhưng kỳ lạ thay, không có một giọt máu nào chảy ra. Những ngón tay bị chém rơi xuống sàn ngay lập tức chảy rữa thành một vũng sáp xám xịt, bốc lên mùi mỡ người cháy khét lẹt đến nghẹt thở. Bóng đen vô diện rên rỉ một tiếng khàn khàn từ sâu trong lồng ngực không có thanh quản, cơ thể hắn bắt đầu run rẩy rồi đột ngột phân rã, tan chảy hoàn toàn thành một vũng sáp lỏng nhớp nháp trên sàn nhà trước khi Hoàng kịp tung ra đòn thứ hai.
Hoàng thở dốc, lùi lại vài bước, ngực phập phồng. Anh đưa ngọn đèn bão soi xuống sàn. Vũng sáp xám xịt đang nhanh chóng nguội đi và đông cứng lại thành một lớp vỏ giòn, xù xì như da rắn lột. Cánh tay trái của anh tê dại hoàn toàn, vết sẹo chu sa trên vai vẫn không ngừng co giật.
“Đây chỉ là một con rối do thám của Vô Diện Giáo...” Hoàng thầm nghĩ, gương mặt u uẩn dưới ánh đèn bão càng thêm phần trầm trọng. Chúng đã tìm đến tận xưởng khắc của anh. Phong ấn dưới giếng cổ rạn nứt đã thu hút những sinh vật tà ác này như mật ngọt thu hút kiến dữ. Nếu anh không sớm tìm được gỗ mít lôi kích để chế tác mặt nạ Bạch Hổ Trấn Linh, rạp hát Thanh Bình này sẽ sớm biến thành một nghĩa địa sáp khổng lồ.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai của Sài Gòn rốt cuộc cũng xua đi phần nào bầu không khí âm u của đêm giờ Tý. Quận 5 bắt đầu nhộn nhịp với tiếng còi xe xa xăm, tiếng rao hàng của những gánh hàng rong đầu hẻm và mùi hủ tiếu gõ thơm lừng. Nhưng bên trong rạp Thanh Bình, sự im lặng vẫn bao trùm như một ngôi mộ cổ.
Hoàng dùng một chiếc bay sắt cẩn thận cạo sạch lớp sáp khô cứng trên sàn gỗ xưởng khắc, bỏ vào một chiếc hũ đất nung nhỏ để niêm phong lại. Cánh tay trái của anh vẫn còn hơi run rẩy, khớp vai mỏi nhừ do dư chấn của luồng tà khí đêm qua.
“Rầm!”
Cánh cửa gỗ mục nát dẫn vào hậu trường đột ngột bị đẩy mạnh. Đỗ Nam bước vào, tay xách hai hộp hủ tiếu nóng hổi và một túi trà đá. Nam là một võ sinh thủ vai quân lính trong ban hát, đồng thời là một võ sư Bình Định có tiếng ở đất Chợ Lớn. Gương mặt chữ điền cương nghị, làn da ngăm đen vì nắng gió và bắp tay cuồn cuộn vết chai sần của anh luôn mang lại một cảm giác vững chãi, tin cậy.
“Hoàng! Ăn sáng đi mày. Ủa, mùi gì khét lẹt như mùi mỡ cháy vậy?” Nam nhíu mày, đặt hộp đồ ăn xuống bàn rồi hít hà không khí, ánh mắt sắc sảo lập tức quét qua vũng sàn gỗ vừa được cạo sạch.
Hoàng khéo léo dùng chiếc bao tải gai che chiếc hũ đất nung lại, bình tĩnh trả lời: “Không có gì, đêm qua tao dọn dẹp lò sấy gỗ, vô tình làm đổ ít sáp nến cũ thôi.”
Nam nhìn Hoàng đầy nghi hoặc. Anh thừa biết tính khí trầm mặc và những bí mật tâm linh của dòng họ Nguyễn Gia, nhưng vì tôn trọng bạn thân, anh không gặng hỏi sâu hơn. Nam ngồi xuống chiếc ghế đẩu, tiếng gỗ rít lên dưới sức nặng của cơ thể lực lưỡng của anh: “Mày có nghe tin gì về lão Quốc Anh chưa? Đêm qua gã thua sạch túi ở sòng bạc Quận 5. Sáng nay tao nghe giang hồ đồn gã đã ký giấy ủy quyền cho băng đảng Chín Búa đến giải quyết cái rạp này rồi. Mày phải cẩn thận, bọn Chín Búa không phải loại giang hồ vặt đòi nợ thuê đâu. Chúng ra tay tàn nhẫn lắm.”
Hoàng ngồi đối diện Nam, gương mặt không một chút biểu cảm. Từ khi dòng máu gác đền bắt đầu thức tỉnh và vết sẹo chu sa ăn mòn cánh tay, cảm xúc của anh dường như ngày càng trở nên phẳng lặng, lạnh lùng. Anh nhấp một ngụm trà đá, giọng nói đều đều: “Rạp này là di sản của cha tao. Ai đến đòi đất, tao cũng không bán.”
“Tao biết mày cứng đầu mà!” Nam cười lớn, vỗ mạnh vào vai Hoàng làm anh khẽ nhíu mày vì chạm vào vết sẹo đau nhức: “Yên tâm, có thằng Nam này ở đây, đứa nào muốn đập cái rạp này thì phải bước qua cặp côn nhị khúc của tao trước!”
Chưa kịp dứt lời, một tiếng động lớn vang lên từ phía sảnh chính của rạp hát.
“Rầm! Rầm! Rầm!”
Tiếng gỗ nứt vỡ, tiếng đổ vỡ của những bức tượng tuồng cổ bằng thạch cao và tiếng cười hô hố đầy hung hãn dội thẳng vào hậu trường.
“Thằng ranh Nguyễn Hoàng đâu? Ra đây gặp đại ca Chín Búa!” Một giọng nói thô lỗ, vang dội như sấm truyền khắp rạp hát.
Nam lập tức đứng bật dậy, gương mặt cương nghị đanh lại. Anh thò tay vào túi vải bên hông, rút ra cặp côn nhị khúc bằng gỗ trắc bọc đồng ở hai đầu. Những khớp đồng va vào nhau phát ra những tiếng “lách cách” sắc lạnh. Hoàng cũng đứng dậy, ánh mắt anh tối sầm lại. Cả hai nhanh chóng bước ra phía sân khấu chính.
***
Cảnh tượng trước mắt khiến lồng ngực Hoàng thắt lại vì phẫn nộ.
Giữa sảnh chính rạp hát, ba bức tượng sáp bán thân của các vị Tổ nghề tuồng cổ – những kỷ vật linh thiêng mà cha anh luôn thành kính lau chùi mỗi ngày – đã bị đập nát vụn, những mảnh thạch cao và sáp xám rơi lả tả trên sàn nhà rêu phong. Đứng giữa đống đổ nát là khoảng mười gã côn đồ xăm trổ đầy mình, tay lăm lăm gậy gộc và thanh sắt rỉ sét.
Kẻ dẫn đầu là Chín Búa. Gã là một tên khổng lồ cao gần hai mét, đầu trọc lóc lốm đốm những vết sẹo dao chém, mặc chiếc áo khoác bò rách nát để lộ vòm ngực xăm hình một con quỷ dạ xoa xanh lét. Trên vai gã vác một cây búa tạ rỉ sét khổng lồ, cán búa được quấn bằng những dải da thú cũ kỹ màu đen.
“Chín Búa! Mày dám đập phá bàn thờ Tổ nghề?” Đỗ Nam gầm lên, bước lên phía trước, cặp côn nhị khúc trong tay anh bắt đầu quay tít tạo thành một vòng tròn ánh sáng đồng vàng hộ thân.
Chín Búa khạc nhổ một bãi nước bọt xuống sàn, cười khẩy: “Tổ nghề cái khỉ mốc gì! Lũ xướng ca vô loài hết thời. Tao nhận tiền của Vô Diện Hội để giải tỏa cái rạp rách này. Thằng ranh Nguyễn Hoàng kia, khôn hồn thì ký vào giấy bán đất, tao cho mày vài trăm triệu phàm trần đi chỗ khác mà sống. Bằng không, hôm nay tao san bằng cái xưởng gỗ của mày!”
Hoàng bước lên đứng cạnh Nam. Anh nhìn thẳng vào Chín Búa. Nhờ linh tính nhạy cảm của Nhất Diện cảnh giới, Hoàng lập tức phát hiện ra điều bất thường. Trên cây búa tạ rỉ sét của Chín Búa không chỉ có mùi gỉ sắt thô tục. Nó tỏa ra một luồng hắc khí xám xịt, nhớp nháp hệt như luồng khí từ người Quốc Anh hôm qua, nhưng đậm đặc và hung bạo hơn nhiều.
Đặc biệt, bên dưới lớp da thú quấn quanh cán búa, Hoàng nhìn thấy một góc của lá bùa giấy màu vàng xám lộ ra. Lá bùa được vẽ bằng thứ mực sáp đen ngòm, đang liên tục hút lấy âm khí từ lòng đất rạp hát để gia trì sức mạnh cơ bắp cho Chín Búa. Đây là bùa ngải của tà sư Pháp Nguyên – kẻ đứng sau luyện ngải sáp cho tà giáo.
“Nam, cẩn thận cây búa của nó. Nó có ngải gia trì sức mạnh.” Hoàng khẽ cảnh báo bằng giọng cực nhỏ.
“Ngải cái gì! Để tao dạy cho bọn này một bài học võ cổ truyền!”
Đỗ Nam hét lớn một tiếng, thân hình lực lưỡng lao vút về phía trước. Anh thi triển côn pháp tuồng cổ kết hợp võ Bình Định dũng mãnh. Cặp côn nhị khúc gỗ trắc bọc đồng bổ xuống như vũ bão.
“Chát! Bốp! Bốp!”
Hai gã tay sai cầm gậy gộc xông lên đầu tiên chưa kịp định thần đã bị côn bọc đồng của Nam quật trúng thái dương và khớp gối, ngã gục xuống sàn gào thét đau đớn. Nam di chuyển cực kỳ linh hoạt, bộ pháp vững chãi như bàn thạch, liên tục né tránh những đường gậy của đám đông và phản công bằng những đòn đánh hiểm hóc vào huyệt đạo.
Thấy đàn em bị đánh bại dễ dàng, Chín Búa gầm lên một tiếng dũng mãnh. Gã vung cây búa tạ rỉ sét khổng lồ bổ thẳng từ trên đầu Nam xuống. Đường búa mang theo tiếng xé gió rít lên chói tai, luồng hắc khí xám xịt từ cán búa bùng lên, bao phủ lấy thân búa khiến đòn đánh mang một sức nặng ngàn cân cực kỳ phi tự nhiên.
“Tránh ra, Nam!” Hoàng hét lên.
Nhưng Đỗ Nam vốn tính khí kiêu hãnh của nhà võ, anh quyết định không tránh né mà bắt chéo cặp côn nhị khúc gỗ trắc bọc đồng lên đỉnh đầu để đỡ trực diện đòn búa tạ của Chín Búa.
“KENG!!!”
Một tiếng va chạm kim loại vang dội như tiếng chuông chùa bị đập vỡ. Sóng xung kích vô hình từ đòn đánh thổi bay bụi bặm xung quanh sàn nhà.
Đỗ Nam biến sắc. Lực lượng từ cây búa tạ của Chín Búa lớn đến mức hoang đường, vượt xa sức mạnh của một phàm nhân thường. Sát khí cực âm từ ngải bùa truyền qua cặp côn gỗ trắc, xộc thẳng vào kinh mạch hai cánh tay Nam.
“Rắc!”
Một tiếng xương nứt nhẹ vang lên đau đớn. Đỗ Nam rên rỉ một tiếng, cả cơ thể lực lưỡng bị đánh bật lùi lại hơn năm bước, gối phải quỵ xuống sàn gỗ. Cặp côn nhị khúc gỗ trắc bọc đồng quý giá của anh xuất hiện một vết nứt dọc thân gỗ, cổ tay trái của anh sưng tấy lên, run rẩy dữ dội do bị chấn thương khớp nặng nề.
“Ha ha ha! Lũ rác rưởi võ cổ truyền!” Chín Búa cười man rợ, gã vác búa tạ lên vai, bước từng bước nặng nề về phía Nam đang đau đớn: “Hôm nay tao sẽ đập nát cả hai chân mày!”
Chín Búa raises the hammer high, chuẩn bị bổ xuống đầu gối của Nam.
Đúng lúc này, một bóng đen lướt qua sân khấu nhanh như một vệt sáng lục mờ ảo.
Hoàng đã ra tay. Anh không thể đeo mặt nạ Bạch Hổ lúc này vì chưa hoàn thành chế tác, nhưng anh buộc phải sử dụng Thần Diện Bộ sơ cấp để cứu bạn. Thân hình Hoàng di chuyển uyển chuyển, lướt đi không tiếng động trên sàn gỗ nứt vỡ, tựa như một diễn viên tuồng đang bay lượn dưới ánh đèn sân khấu.
Chín Búa giật mình, vội vàng đổi hướng búa bổ về phía Hoàng.
“Vút!”
Đường búa nặng nề sượt sát qua ngực Hoàng. Luồng gió buốt giá từ đầu búa thổi tung vạt áo bà ba của anh, mang theo mùi sáp ong nguyền rủa khét lẹt. Nhưng nhờ Thần Diện Bộ cực kỳ tinh tế, Hoàng đã né tránh đường búa một cách ngoạn mục. Anh áp sát vào thân hình khổng lồ của Chín Búa trong khoảng cách chỉ nửa sải tay.
Hoàng nhìn thấy rõ nét lá bùa ngải màu vàng xám dán dưới cán búa đang phát ra những tia hắc khí nhạt quấn quanh cánh tay xăm trổ của Chín Búa. Cánh tay gã phồng rộp lên, các đường gân xanh nổi dọc thớ thịt như những con giun đất ghê tởm.
Hoàng thò tay vào túi vải bên hông, rút ra một chiếc đục sắt thường dùng để khắc phôi gỗ thô. Đây chỉ là một chiếc đục thép bình thường, không mang linh lực tâm linh bọc bùa chú như Thần Đao, nhưng dưới sự điều khiển của ngón tay chai sần đầy lực của Hoàng, nó biến thành một vũ khí cận chiến sắc bén.
Hoàng xoay người lướt qua nách Chín Búa, mượn đà xoay của bộ pháp tuồng cổ, anh đâm mạnh lưỡi đục sắt vào phần da thú quấn quanh cán búa.
“Xoẹt!”
Đường đục chuẩn xác đến từng milimet, rạch một đường dài dọc theo cán búa, cắt đứt hoàn toàn dải da thú quấn ngoài và rạch rách nát lá bùa ngải màu vàng xám giấu kín bên trong.
“A!!!”
Chín Búa hét lên một tiếng đau đớn dữ dội. Khi lá bùa ngải bị rách rách, luồng hắc khí xám xịt gia trì sức mạnh lập tức tan rã, dội ngược lại kinh mạch của gã. Cánh tay xăm trổ khổng lồ của Chín Búa đột ngột mất lực, xẹp xuống như một quả bóng xì hơi. Sức nặng khổng lồ của cây búa tạ rỉ sét đột ngột trở lại trạng thái phàm trần thường, kéo theo cả cơ thể mất đà của Chín Búa chúi đầu về phía trước.
Đỗ Nam, dù cổ tay đang đau đớn tột cùng, nhưng với bản năng của một võ sư Bình Định đại tài, anh lập tức nhận ra cơ hội ngàn năm có một. Nam chống tay phải xuống sàn, mượn lực bật người lên cao, tung ra một cú đá tống ngang (cú đá Bình Định cực hạn) bằng chân phải thẳng vào lồng ngực Chín Búa.
“BÙM!!!”
Cú đá mang theo toàn bộ sức nặng và chính khí phàm nhân của Nam găm thẳng vào ngực tên khổng lồ. Chín Búa văng ngược ra sau mười mét, va rầm vào bức tường gạch cổ kính của rạp hát làm rêu phong rơi lả tả. Cây búa tạ rỉ sét tuột khỏi tay gã, rơi keng xuống sàn gỗ.
Đám đàn em xăm trổ nhìn thấy đại ca khổng lồ bị đánh bại dễ dàng liền hoảng sợ tột độ. Chúng vội vàng lao đến đỡ Chín Búa dậy. Chín Búa ôm ngực thở dốc, mặt cắt không còn một giọt máu, đôi mắt trọc lóc trợn trừng nhìn Hoàng với vẻ kinh hoàng xen lẫn căm hận.
“Thằng… thằng ranh! Mày đã làm gì tao?” Chín Búa rên rỉ, phun ra một ngụm máu tươi lẩn khuất những thớ sáp xám xịt ghê tởm.
Gã biết sức mạnh bùa ngải của mình đã bị phá hủy hoàn toàn. Gã chỉ tay vào Hoàng, giọng nói run rẩy nhưng vẫn cố đe dọa: “Mày… mày đừng có đắc ý! Vô Diện Hội đã mua đứt mảnh đất này rồi! Ngày mai… ngày mai sẽ có người của tà giáo đến lấy mạng mày và san bằng cái rạp rách này!”
“Cút!” Đỗ Nam hét lớn, giơ chiếc côn nhị khúc nứt vỡ lên đe dọa.
Chín Búa hoảng sợ, vội vàng ra lệnh cho đám đàn em dìu gã tháo chạy nhếch nhác ra khỏi rạp hát Thanh Bình. Tiếng bước chân hoảng loạn của chúng xa dần, trả lại sự tĩnh lặng u uất cho sảnh chính rạp hát.
***
Hoàng đứng lặng giữa sảnh chính rạp hát đổ nát, gương mặt anh phẳng lặng như một pho tượng sáp lạnh lẽo. Anh không hề có cảm giác vui mừng hay nhẹ nhõm sau chiến thắng. Sự ăn mòn dần của thần cách gác đền đang âm thầm bào mòn những cảm xúc cơ bản của anh, chỉ để lại một sự lý trí lạnh lùng đến đáng sợ.
Anh bước lại gần cây búa tạ rỉ sét của Chín Búa đang nằm chơ vơ trên sàn gỗ nứt vỡ.
Hoàng cúi người xuống, soi ngọn đèn bão sát vào vết rách trên cán búa mà anh vừa dùng đục sắt rạch đứt. Vết rách sâu hoắm lộ ra thớ gỗ lim của cán búa đã bị mục nát hoàn toàn từ bên trong.
Nhưng điều khiến đồng tử của Hoàng co rụt lại chính là từ vết nứt nẻ sâu hoắm trên thớ gỗ cán búa, một vệt dịch lỏng màu xám đen, nhớp nháp và đặc quánh như sáp nến lỏng đang từ từ rỉ ra ngoài. Thứ dịch lỏng sáp hóa đó bốc lên một mùi hôi thối rữa nồng nặc – mùi mỡ người cháy khét lẹt đặc trưng của Vô Diện Giáo.
“Sáp nguyền rủa của Pháp Nguyên...” Hoàng thì thầm, ngón tay anh chạm nhẹ vào vệt sáp lỏng.
Cảm giác lạnh buốt thấu xương lập tức truyền thẳng vào kinh mạch cánh tay trái, khiến vết sẹo chu Sa trên vai anh bùng lên một cơn đau nhói dữ dội. Hoàng vội vàng rụt tay lại, ánh mắt anh tối sầm lại đầy lo âu.
Đây không chỉ là một vụ đòi nợ thuê giang hồ bình thường. Tà sư Pháp Nguyên của Vô Diện Giáo đã dùng sáp nguyền rủa để gia trì sức mạnh cho băng đảng Chín Búa, đồng thời biến vũ khí của chúng thành vật dẫn tà khí để gieo rắc oán khí cực âm vào long mạch rạp hát Thanh Bình.
Mỗi nhát búa của Chín Búa đập xuống sàn nhà rạp hát không chỉ phá hoại vật lý, mà đang mài mòn phong ấn giếng cổ sân sau nhanh chóng. Oán khí từ các bức tượng gỗ bị đập phá bắt đầu rò rỉ ra ngoài không khí, tạo ra những tiếng thì thầm u uất của các vong hồn không mặt đang lảng vảng quanh hậu trường.
“Hoàng... tay tao đau quá mày ơi.” Đỗ Nam ôm cổ tay trái sưng tấy, gương mặt nhăn nhó vì đau đớn.
Hoàng quay lại nhìn Nam, giọng nói anh trầm lặng nhưng kiên quyết: “Nam, mày vào trong nghỉ ngơi đi. Chấn thương của mày cần được đắp thuốc bắc tịnh hóa của chú Ba Sơn Đông gấp. Cái rạp này... tà khí đã bắt đầu rò rỉ rồi. Tao phải chuẩn bị chế tác mặt nạ trấn thần ngay lập tức.”
Anh biết thời gian của mình không còn nhiều. Bóng đen vô diện đêm qua và vệt sáp rỉ ra từ cán búa hôm nay là những lời cảnh cáo đẫm máu của tà giáo. Nếu anh không sớm tìm được gỗ mít lôi kích bị sét đánh để chế tác mặt nạ Bạch Hổ Trấn Linh, phong ấn dưới giếng cổ sẽ sụp đổ hoàn toàn, giải phóng Cổ Thần Vô Diện nuốt chửng cả thành phố.
Hoàng quay lưng bước vào xưởng khắc tối tăm, để lại sau lưng đống đổ nát của rạp hát và vệt sáp nguyền rủa đang từ từ nguội lạnh trên sàn gỗ, báo hiệu một cơn bão siêu nhiên khủng khiếp đang chuẩn bị ập xuống rạp hát tuồng cổ Thanh Bình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!