Nhạc nềnTatari

Tiệm Trà Cát Tường

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào đêm muộn trút xuống Chợ Lớn những dải nước xám xịt, quất vào các mái hiên tôn rỉ sét của phố người Hoa Quận 5. Dưới ánh đèn đường vàng vọt nhạt nhòa, hơi nước bốc lên từ mặt đường nhựa đen bóng quyện với mùi dầu rái, mùi thuốc bắc ẩm mốc và mùi khói nhang nồng đậm từ các am thờ đầu hẻm. Nguyễn Hoàng kéo thấp vành chiếc nón lưỡi trai màu đen, bước đi lầm lũi qua những con ngõ khúc khuỷu sâu hút.


Cánh tay trái của anh giấu dưới lớp áo khoác măng tô dày cộp đang tê dại hoàn toàn. Độc sáp xám tro từ đòn đánh của sát thủ Hắc Diện kết hợp với oán khí dội ngược của xích sắt âm ty dưới mật thất đã lan rộng thêm một phân dọc theo vết sẹo chu sa rỉ máu. Mỗi bước di chuyển, Hoàng cảm giác như đang kéo theo một khúc gỗ mít sũng nước lạnh ngắt, cứng đờ và trơ lì. Gương mặt anh dưới vành nón hoàn toàn bất động, phẳng lặng như một pho tượng sáp không ngũ quan. Sự biến mất vĩnh viễn của cảm xúc 'Hỷ' sau khi đeo mặt nạ Bạch Hổ đã tước đoạt đi khả năng mỉm cười phàm tục của anh. Giữa màn mưa lạnh, anh chỉ còn lại một lý trí lạnh lùng đến tàn nhẫn và một mục tiêu duy nhất: tìm thấy Tuyết Trà tịnh hóa để cứu mạng Lê Văn Tiến trước khi sáp độc ăn mòn hoàn toàn linh hồn người bạn thân.


Hoàng dừng bước trước một con hẻm nhỏ khuất sau dãy cửa hàng bán thảo dược cổ kính. La bàn đồng thau phong thủy cổ trong túi vải bên hông anh khẽ rung lên nhè nhẹ, kim chỉ nam bằng sắt thiên thạch tự xoay tròn rồi chỉ thẳng vào sâu trong ngõ. Từ trong bóng tối của con hẻm, một mùi hương thanh khiết, dịu nhẹ của trà tuyết cổ thụ thoảng qua, cắt đứt hoàn toàn mùi mỡ người cháy khét lẹt đặc trưng của tà giáo đang đeo bám Hoàng suốt dọc đường.


Nơi đó đặt một tấm biển gỗ gõ đỏ khắc chìm ba chữ sơn thếp vàng rêu phong: 'Cát Tường Đường'. Đây chính là tiệm trà phong thủy cổ của Bà cả Hồng.


Hoàng đẩy cánh cửa gỗ nặng nề bước vào. Không gian bên trong tiệm trà Cát Tường như một thế giới hoàn toàn tách biệt với sự xô bồ, khói bụi của đô thị Sài Gòn ngoài kia. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái ngói âm dương cổ kính được lọc qua những bức vách bằng gỗ mít sấy khô, chỉ còn lại những tiếng rì rầm trầm ấm. Không khí trong tiệm ấm áp, phảng phất hương Tuyết Trà thơm ngọt quyện với mùi trầm hương tịnh hóa dịu nhẹ. Khắp các kệ gỗ cổ xưa bày trí vô số vật phẩm phong thủy quý hiếm: những chiếc chuông đồng rỉ sét, những chiếc gương bát quái bằng gỗ đào cổ thụ và những ấm trà đất tử sa bóng loáng.


Tại bàn trà trung tâm bằng gốc cây xá xị ngàn năm, một người phụ nữ quý phái ngoài sáu mươi tuổi đang tĩnh lặng pha trà. Bà mặc bộ sườn xám gấm hoa xanh sang trọng, mái tóc bạc râm bới cao cài chiếc trâm ngọc bích lấp lánh, cổ tay đeo vòng cẩm thạch xanh mướt. Động tác rót nước của bà uyển chuyển, nhịp nhàng như một đào kép đang biểu diễn bộ pháp tuồng cổ trên sân khấu. Bà không ngẩng đầu lên, nhưng giọng nói trầm ấm, thâm sâu đã vang lên:


"Khách quý đêm muộn mang theo sát khí hành Kim quá nặng, lại có cả mùi tử khí của Hoàng Tuyền rò rỉ. Tiệm trà nhỏ của lão thân e là không đủ nước ấm để tiếp đón."


Hoàng cởi nón lưỡi trai, để lộ gương mặt nhợt nhạt, cứng đờ vô cảm. Anh bước lại gần bàn trà, cúi đầu chào theo nghi lễ của nghệ nhân Thần Diện dòng họ Nguyễn:


"Hậu bối Nguyễn Hoàng, truyền nhân rạp hát tuồng Thanh Bình, bái kiến Bà cả Hồng. Con tìm đến đây theo chỉ dẫn của linh thức cha con – Nguyễn Minh, cầu xin bà ban cho một hũ Tuyết Trà tịnh hóa để giải độc sáp Hoàng Tuyền cứu người."


Bà cả Hồng lúc này mới dừng tay nâng ấm tử Sa, đôi mắt sắc sảo, thông thái nhìn chằm chằm vào cánh tay trái đang giấu dưới áo khoác của Hoàng. Bà khẽ thở dài, định lên tiếng thì từ phía góc tối của tiệm trà, một giọng cười kiêu ngạo, trẻ tuổi đột ngột vang lên cắt ngang:


"Nguyễn Hoàng? Truyền nhân của dòng họ làm mặt nạ hết thời Thanh Bình đó sao? Lại còn dám xưng là gác đền? Đúng là một lũ lừa đảo phong thủy cổ hủ."


Từ bóng tối bước ra một thanh niên khoảng hai mươi lăm tuổi, mặc bộ vest xám cắt may lịch lãm, chải chuốt. Gương mặt gã tuấn tú nhưng ngập tràn vẻ ngạo mạn, đôi mắt sắc lạnh đầy thực dụng. Trên tay trái gã đeo chiếc đồng hồ thông minh hiển thị la bàn số nhấp nháy đèn LED xanh lục, còn tay phải cầm một chiếc la bàn điện tử bọc vàng tinh xảo, xung quanh thân máy tích hợp chip cảm biến âm khí cực nhạy. Đây chính là Trịnh Công, thiên tài phong thủy trẻ tuổi của Hiệp hội Phong thủy Nam Kỳ.


Trịnh Công bước lại gần Hoàng, khinh bỉ liếc nhìn bộ quần áo bà ba đen giản dị bám đầy nước mưa của anh. Gã giơ chiếc la bàn điện tử bọc vàng lên sát người Hoàng. Ngay lập tức, màn hình OLED của la bàn điện tử chớp tắt liên tục, phát ra những tiếng bíp bíp dồn dập, hiển thị luồng oán khí màu đen kịt đang cuộn xoáy dọc theo cánh tay trái của Hoàng.


"Bà cả Hồng, bà nhìn xem." Trịnh Công cười lạnh, chỉ vào màn hình hiển thị chỉ số âm khí vượt ngưỡng an toàn: "Thiết bị cảm biến AI của con phát hiện luồng oán khí cực âm bám trên tay hắn có nguồn gốc từ mỡ xác chết nguyền rủa. Tên này rõ ràng là một tà sư luyện ngải sáp, hoặc ít nhất cũng là kẻ đồng lõa với tà giáo lột da mặt đang bị cảnh sát truy nã. Hắn đến đây chỉ để lừa gạt Tuyết Trà của bà mà thôi."


Hoàng vẫn đứng im lìm, gương mặt cứng đờ không hề có một chút biểu cảm tức giận hay hoảng hốt. Đôi mắt u uẩn của anh nhìn thẳng vào Trịnh Công, giọng nói phẳng lặng như mặt hồ không gió:


"Phong thủy địa mạch đo bằng lòng thành và nhân quả, không phải đo bằng máy móc kim khí phàm trần."


"Nực cười!" Trịnh Công sa sầm nét mặt, bị thái độ lạnh lùng của Hoàng chọc giận. Gã vung tay trái, ngón tay lướt nhanh trên mặt đồng hồ thông minh kích hoạt thuật Đo Đạc Long Mạch Số: "Để ta cho kẻ cổ hủ như ngươi thấy thế nào là phong thủy hiện đại!"


Trịnh Công bước lùi lại một bước, tay phải giơ cao chiếc la bàn điện tử bọc vàng. Gã đọc nhanh một đoạn khẩu quyết phong thủy số hóa, các luồng địa khí xung quanh tiệm trà Cát Tường đột ngột bị thiết bị điện tử của gã cưỡng chế thu hút, ngưng tụ thành những đường lưới ánh sáng xanh lục nhạt đan chéo dưới sàn nhà. Luồng địa khí bị nén chặt, tạo ra một áp lực vô hình khổng lồ như những sợi dây xích sắt vô hình quấn chặt lấy hai chân Hoàng, khóa cứng anh tại chỗ không thể di chuyển.


"Đây là Đo Đạc Long Mạch Số, sử dụng thuật toán AI để tính toán chính xác tọa độ phong thủy, nén địa khí áp chế tà ma." Trịnh Công đắc ý nhìn Hoàng đang bị trói buộc: "Dù ngươi có võ nghệ hay tà thuật gì, dưới áp lực địa khí số hóa này, ngươi cũng chỉ là một bức tượng bất động!"


Bà cả Hồng vẫn tĩnh lặng ngồi bên bàn trà, khẽ nâng chén trà ngọc lên nhấp một ngụm nhỏ, đôi mắt sắc sảo quan sát cuộc đối chất mà không hề có ý định can thiệp. Bà muốn thử thách thực lực thực tế của truyền nhân dòng họ Nguyễn gác đền.


Hoàng cảm nhận áp lực địa khí đang đè nặng lên hai chân phàm nhân, khiến vết thương sáp hóa trên tay trái càng thêm tê buốt. Nhưng anh không hề hoảng loạn. Anh vận chuyển linh lực phàm nhân lên đôi mắt, kích hoạt nhãn thuật đặc thù Nhìn Bóng Đoán Quỷ.


Xung quanh đôi mắt u uẩn của Hoàng lấp lóe một luồng sáng xanh lục nhạt. Trong tầm mắt tâm linh của anh, thế giới phàm trần biến mất, thay vào đó là dòng chảy của các luồng khí phong thủy. Anh nhìn thấy rõ chiếc la bàn điện tử bọc vàng của Trịnh Công đang phát ra những sóng âm tần số cao để cưỡng chế điều khiển địa khí. Nhưng các đường lưới ánh sáng xanh lục kia vô cùng cứng nhắc, rập khuôn theo thuật toán công nghệ, hoàn toàn thiếu đi sự linh hoạt tự nhiên của địa mạch đất đai. Ở góc phía đông nam của la bàn điện tử, có một điểm nhiễu loạn luồng khí cực nhỏ do sự xung đột giữa linh khí tự nhiên và linh kiện kim loại của máy móc.


*Đó chính là tử huyệt của trận pháp số hóa.* Hoàng thầm nghĩ.


Vì cánh tay trái bị tê liệt hoàn toàn không thể cử động, Hoàng khéo léo dùng ngón tay cái của bàn tay phải bấm mạnh vào đầu ngón tay trỏ, trích ra một giọt máu tươi chứa dòng máu trực hệ Nguyễn Gia gác đền quyện với bột chu Sa cổ mộ còn sót lại trong thớ thịt.


Anh vung tay phải vẽ nhanh một nét bùa chú phong ấn Họa Chu Sa Phá Tà lên không trung hướng thẳng về phía điểm nhiễu loạn của chiếc la bàn điện tử.


"Xoẹt!"


Một lá bùa bằng ánh sáng đỏ chu sa rực rỡ bùng lên giữa hư không, mang theo dương khí lôi hỏa dũng mãnh lao thẳng vào góc đông nam của chiếc la bàn bọc vàng.


"Bùm!"


Một tiếng nổ nhỏ vang lên kèm theo những tia lửa điện lách tách. Màn hình OLED của chiếc la bàn điện tử bọc vàng lập tức tối đen, khói khét lẹt bốc lên từ khe cắm chip cảm biến. Chiếc đồng hồ thông minh trên tay Trịnh Công cũng bị dòng điện dội ngược làm nứt vỡ mặt kính, tắt lịm hoàn toàn.


Các đường lưới ánh sáng xanh lục dưới sàn nhà trong nháy mắt vỡ vụn như thủy tinh, áp lực địa khí đè nặng lên chân Hoàng hoàn toàn biến mất. Hoàng bình tĩnh bước lên một bước, tà áo măng tô đen khẽ lay động, gương mặt vẫn lạnh lùng vô cảm nhìn Trịnh Công đang hoảng hốt.


"Ngươi... Ngươi đã làm gì? Công nghệ cảm biến AI của ta... sao có thể bị vô hiệu hóa hoàn toàn bởi một nét bùa chu sa phàm trần?" Trịnh Công bàng hoàng nhìn chiếc la bàn bọc vàng rỉ sét khói đen trên tay, lòng kiêu ngạo hoàn toàn bị đè bẹp.


"Máy móc đo đạc được thông số, nhưng không đo đạc được nhân quả của đất đai." Hoàng phẳng lặng đáp, giọng nói chứa đựng thần uy áp đảo của truyền nhân gác đền.


Trịnh Công phẫn nộ đỏ mặt, gã thò tay vào túi áo khoác định rút ra một chiếc bùa ngải may mắn bằng sáp đen – bảo vật hộ mệnh mà gã mua từ giới tài phiệt Vô Diện Hội để kích hoạt sát khí nhỏ tấn công Hoàng từ phía sau. Nhưng ngay khi gã vừa chạm vào bùa chú, một làn hương Tuyết Trà thơm ngọt từ ấm tử sa của Bà cả Hồng đột ngột bùng lên dữ dội, lan tỏa khắp phòng trà.


Làn hương trà mang theo phật tính tịnh hóa cực mạnh, đi qua người Trịnh Công làm chiếc bùa ngải sáp đen trong túi áo gã lập tức tan chảy thành một vũng nước xám thối rữa, bốc hơi nghi ngút rồi tiêu biến vào hư không. Sát ý của Trịnh Công hoàn toàn bị tịnh hóa sạch sẽ.


"Đủ rồi, Trịnh Công." Bà cả Hồng khẽ đặt chén trà ngọc xuống bàn gỗ xá xị, giọng nói trầm ấm nhưng chứa đựng uy nghiêm của một bậc trưởng lão phong thủy khiến Trịnh Công lập tức cúi đầu, không dám ho he một lời: "Hiệp hội Phong thủy Nam Kỳ của các ngươi quá phụ thuộc vào máy móc công nghệ, quên mất rằng phong thủy chính tông là sự giao hòa giữa linh hồn và đất đai. Hôm nay ngươi thua truyền nhân Nguyễn Gia, không hề oan uổng."


Bà cả Hồng quay sang nhìn Hoàng, ánh mắt sắc sảo dừng lại trên cánh tay trái đang tê liệt của anh. Bà khẽ thở dài, thở ra một làn khói trà mờ ảo:


"Nguyễn Hoàng... Con thực sự mang dòng máu gác đền của Nguyễn Minh. Việc con dùng máu chu sa phá giải địa khí số hóa đã chứng minh thực lực tâm linh chính tông của dòng họ Nguyễn. Nhưng... Tuyết Trà tịnh hóa là linh dược bảo mệnh của tiệm trà Cát Tường ta, tích lũy trăm năm từ sương sớm đỉnh núi thiêng, không thể dễ dàng trao tặng miễn phí."


Hoàng cúi đầu bái lạy, giọng nói phẳng lặng vô cảm nhưng vô cùng kiên định:


"Cầu xin Bà cả Hồng ra điều kiện. Chỉ cần cứu được Tiến và có nguyên liệu tu bổ mặt nạ Bạch Hổ để gia cố phong ấn cha con, con sẵn sàng chấp nhận mọi thử thách, dù phải trả giá bằng cả thọ mệnh phàm nhân."


Bà cả Hồng khẽ gật đầu, bà cầm lấy một chiếc chén trà bằng ngọc bích cổ kính, rót đầy một chén Tuyết Trà tỏa khói lam nghi ngút, rồi khẽ đẩy chén trà trượt dọc theo mặt bàn gỗ xá xị về phía Hoàng. Chén trà lướt đi không một tiếng động, dừng lại chính xác trước bàn tay phải của anh:


"Cứu người thì phải dọn nghiệp. Thử thách của ta dành cho con nằm ngay tại rạp hát Thanh Bình của con. Giếng cổ phong thủy ở sân sau rạp hát đang rò rỉ âm khí cực âm vô cùng nghiêm trọng từ Hoàng Tuyền ngầm, đe dọa biến cả con hẻm 108 thành vùng đất chết sáp hóa. Nếu con tịnh hóa thành công giếng cổ đó, ta sẽ tặng con hũ Tuyết Trà tịnh hóa này và một lượng chu sa cổ mộ thượng hạng để tu bổ mặt nạ Bạch Hổ."


Hoàng nhìn chén Tuyết Trà rực sáng khói lam ấm áp trước mặt, cảm nhận áp lực ngàn cân của thử thách phong thủy giếng cổ đang đè nặng lên vai mình. Cánh tay trái tê liệt của anh khẽ co thắt đau rát dọc vết sẹo chu sa, báo hiệu thời gian của độc sáp đang cạn kiệt từng giờ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!