Nhạc nềnTatari

Tượng Đá Dưới Lòng Đất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi xe cảnh sát từ các ngã tư lân cận vẫn hú lên từng hồi dồn dập, xé rách màn sương đêm ẩm ướt của phố thị Quận 5. Ánh đèn đỏ xanh quét qua những bức tường rêu phong của con hẻm 108, tạo nên những vệt sáng loang lổ như quỷ ảnh đang nhảy múa. Nguyễn Hoàng ép sát lưng vào bức tường gạch lạnh buốt, chiếc áo măng tô tối màu hòa hoàn toàn vào bóng tối của hốc tường cổ kính. Tay phải anh siết chặt túi hồ sơ bản đồ mật mà thám tử Mai Chi vừa trao cho, còn cánh tay trái thì không ngừng run rẩy.


Vết sẹo chu sa rỉ máu tê buốt dọc cánh tay trái của Hoàng bùng lên một cơn đau buốt rát dữ dội. Dưới lớp băng gạc đẫm máu, những thớ thịt xung quanh vết sẹo bắt đầu chuyển sang màu xám nhạt, cứng đờ và lạnh ngắt như sáp nến nguội. Chất độc sáp từ đòn đánh của sát thủ Hắc Diện đang âm thầm ăn mòn kinh mạch của anh. Hoàng cúi đầu nhìn cánh tay, rồi cố gắng nở một nụ cười tự giễu. Nhưng vô ích. Cơ mặt anh hoàn toàn cứng đờ, lạnh lẽo như một pho tượng gỗ không cảm xúc. Sự mất đi vĩnh viễn của cảm xúc "Hỷ" sau khi đeo mặt nạ Bạch Hổ đã tước đoạt khả năng mỉm cười phàm trần của anh, để lại một gương mặt tĩnh lặng đến đáng sợ giữa hiểm cảnh.


*Phải lén quay lại rạp hát trước khi cảnh sát phong tỏa hoàn toàn.* Hoàng tự nhủ, giọng nói nội tâm phẳng lặng không một chút gợn sóng sợ hãi.


Anh vận dụng Thần Diện Bộ, thân hình lướt đi uyển chuyển như một chiếc lá khô bị gió cuốn, không hề phát ra một tiếng động nhỏ nhất trên nền đất ẩm. Hoàng luồn lách qua những lối đi phụ hẹp hòi mà chỉ những người sinh trưởng tại rạp hát Thanh Bình mới biết, hướng thẳng về phía sân sau của rạp.


Giếng cổ Thanh Bình nằm im lìm ở góc sân sau, xung quanh bám đầy rêu xanh và cỏ dại. Miệng giếng sâu hun hút, cạn khô nước từ nhiều năm nay, nhưng đêm nay từ lòng giếng lại bốc lên một luồng khí lạnh lẽo dị thường. Hoàng bước đến bên thành giếng đá rạn nứt, Thần Nhãn của anh dù chưa khai mở hoàn toàn vẫn cảm nhận được một mùi mỡ người cháy khét lẹt đặc trưng của tà giáo Vô Diện Giáo đang thoang thoảng bốc lên từ lòng đất. Trận pháp phong thủy của giếng cổ đang rạn nứt nghiêm trọng, âm khí rò rỉ ra ngoài như một dấu hiệu cảnh báo phong ấn sắp sụp đổ.


Hoàng bám vào sợi dây xích sắt rỉ sét treo bên thành giếng, nhẹ nhàng thả người xuống lòng giếng sâu mười lăm mét. Khi chân anh chạm vào lớp đất đá khô khốc dưới đáy giếng, anh lập tức gạt đi lớp lá mục, để lộ ra một cửa hầm nhỏ bằng sắt bọc bùa chú rỉ sét. Đây là lối vào bí mật dẫn thẳng vào mật thất ngầm dưới rạp hát, lối đi mà cha anh – Nguyễn Minh – đã nghiêm cấm anh bước vào từ ba năm trước.


Hoàng dùng một chiếc đục nhỏ trong bộ Thần Đao dắt sau hông, khéo léo gạt chốt sắt cổ. Cửa ngầm mở ra không một tiếng động, để lộ một lối đi tối tăm, dốc đứng dẫn sâu xuống lòng đất. Hoàng bò qua đường hầm chật hẹp, mùi ẩm mốc và mùi sáp nguyền rủa ngày càng nồng đậm. Khi anh đẩy một tấm ván gỗ ngụy trang bước lên, anh nhận ra mình đang đứng ngay phía sau Gian thờ Tổ nghề tuồng cổ của rạp Thanh Bình.


Gian thờ Tổ chìm trong bóng tối âm u, khói hương cúng bái từ buổi chiều đã tắt lịm, chỉ còn lại mùi gỗ mít khô và mùi sơn son thếp vàng của các bức tượng Thánh Tổ bị đập phá nằm lăn lóc dưới đất. Ánh sáng mờ nhạt từ khe cửa sổ hắt vào, rọi lên bức chân dung sơn dầu cổ kính của ông cố Nguyễn Văn Khôi treo ở bức tường phía đông.


Hồng bước đến trước bức chân dung. Trong di ảnh đen trắng cũ kỹ, một bên mặt của ông cố Khôi được vẽ những nét tuồng sắc sảo, dũng mãnh, nhưng bên mặt còn lại thì xám xịt, sần sùi như đá nhám. Đôi mắt trong di ảnh có một tiêu cự vô cùng kỳ lạ, chúng không nhìn thẳng vào người đối diện mà hơi xếch ngược, hướng về phía bàn thờ Tổ dưới một góc nghiêng bốn mươi lăm độ.


*Đôi mắt di ảnh của ông cố Khôi... chính là cơ quan mật đạo.* Hoàng nhớ lại một dòng ghi chép mờ nhạt trong Sổ tay Thần Diện Bí Chỉ.


Anh đưa tay phải lên, áp ngón tay chai sần vào hai tròng mắt của ông cố Khôi trên bức tranh sơn dầu. Khi anh khẽ ấn xuống và xoay đôi mắt di ảnh theo chiều ngược kim đồng hồ, một tiếng “rắc” cơ khí cổ xưa vang lên từ sâu trong bức tường.


“Ầm... ầm...”


Bệ thờ Tổ nghề bằng gỗ mít cổ thụ nặng nề từ từ trượt sang một bên, để lại một khe nứt lớn rỉ ra luồng khí lạnh buốt giá. Một cầu thang đá dốc đứng, đen ngóm dẫn thẳng xuống lòng đất hiện ra trước mắt Hoàng. Luồng oán khí lạnh lẽo bốc lên từ khe nứt mạnh đến mức khiến vết sẹo chu sa trên tay trái Hoàng co thắt dữ dội, rỉ ra những giọt máu loãng màu đỏ nhạt bốc hơi nghi ngút trong không khí.


Hoàng không do dự, anh bước xuống cầu thang đá. Càng đi xuống sâu, nhiệt độ càng giảm mạnh, lạnh lẽo như thể anh đang bước vào một hầm băng ngàn năm. Khi bước xuống bậc thềm cuối cùng, Hoàng bàng hoàng dừng bước trước một không gian rộng lớn, âm u dưới lòng đất: Mật thất Thần Tượng dưới rạp Thanh Bình.


Mật thất được xây dựng bằng những khối đá xám khổng lồ, bốn góc tường đóng một lớp sương giá dày đặc lấp lánh dưới ánh sáng xanh lục mờ ảo phát ra từ trung tâm phòng. Tại tâm phong thủy của mật thất, đặt một bức tượng đá khổng lồ cao hơn ba mét.


Nhưng đó không phải là một bức tượng thần thông thường.


Hoàng run rẩy bước lại gần, đôi mắt u uẩn của anh trợn trừng trước cảnh tượng kinh hoàng trước mắt. Thân thể trung niên của người cha mất tích ba năm trước – Nguyễn Minh – đang bị giam giữ ngay trong bức tượng đá ấy. Cơ thể ông đã bị hóa đá hoàn toàn một nửa từ chân lên đến ngực, làn da xám xịt nổi rõ những thớ đá sần sùi và gân xanh dọc thớ đá nhám. Nửa thân người còn lại của ông vẫn giữ được hình dáng phàm nhân nhưng nhợt nhạt không một huyết sắc, đôi mắt nhắm nghiền, lồng ngực khẽ phập phồng một nhịp đập vô cùng yếu ớt.


Quấn chặt lấy thân thể hóa đá của Nguyễn Minh là mười hai sợi xích sắt âm ty khổng lồ đen kịt, xích sắt cắm sâu vào bốn bức tường đá của mật thất, khóa chặt ông vào long mạch ngầm dưới lòng đất thành phố.


“Cha...”


Một tiếng gọi khàn đặc, phẳng lặng thoát ra từ cổ họng Hoàng. Anh muốn gào lên, muốn lao đến ôm lấy thân thể lạnh lẽo của cha, nhưng gương mặt cứng đờ vô cảm của anh vẫn bất động, tạo nên một sự tương phản tàn nhẫn giữa bão tố nội tâm đau đớn tột cùng và thể xác lạnh lùng như tượng gỗ.


Ngay khi Hoàng bước vào phạm vi ba mét xung quanh bệ đá, mười hai sợi xích sắt âm ty đột ngột rít lên những tiếng gầm rú chói tai. Luồng oán khí cực âm từ xích sắt bùng phát, ngưng tụ thành những sợi chỉ đen vô hình mang theo cái lạnh buốt giá lao thẳng về phía linh hồn Hoàng hòng siết cổ kẻ đột nhập.


“Vút! Vút!”


Hoàng cảm thấy linh hồn mình bị một lực lượng khổng lồ bóp nghẹt, lồng ngực đau nhói như bị hàng vạn cây kim băng đâm vào. Bản năng sinh tồn trỗi dậy, anh nhanh chóng rút thanh Thần Đao bọc vải bùa đỏ sau hông, vung đao chém mạnh vào sợi xích sắt đang quấn quanh ngực cha hòng giải thoát cho ông.


“Keng!”


Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang dội khắp mật thất đá. Một luồng lực phản chấn cực mạnh mang theo oán khí lạnh buốt dội ngược lại dọc theo lưỡi đao, đánh thẳng vào cánh tay trái của Hoàng.


“Rắc!”


Cơn đau thấu xương tủy làm Hoàng suýt đánh rơi thanh Thần Đao. Cánh tay trái của anh ngay lập tức bị tê liệt hoàn toàn từ cổ tay lên đến khớp vai, lớp sáp xám tro dọc vết sẹo chu sa lan rộng thêm một phân. Xích sắt âm ty là phong ấn thần cách chính tông, dùng bạo lực vật lý phàm trần để phá hủy chỉ càng khiến tà lực phản phệ chí mạng.


Nhìn thấy mười hai sợi xích sắt âm ty lại chuẩn bị bùng phát đợt tấn công thứ hai để nghiền nát linh hồn mình, Hoàng nén đau, dùng tay phải thò vào túi vải bên hông rút ra chiếc La bàn đồng thau phong thủy cổ gia bảo của ông nội để lại.


“Nguyễn Gia dòng máu gác đền... phong thủy địa mạch, nghe lệnh ta trấn áp!”


Hoàng cắn rách đầu ngón tay phải, nhỏ một giọt máu tươi chứa dòng máu Nguyễn Gia trực hệ vào trung tâm kim chỉ nam của la bàn đồng thau.


Kim chỉ nam bằng sắt thiên thạch lập tức xoay tít, tỏa ra một luồng sáng vàng ấm áp hành Thổ cực dương. Hoàng giơ cao la bàn, truyền linh lực phàm nhân vào trận pháp đồng thau, hướng luồng sáng vàng kim thẳng vào các nút thắt oán khí trên mười hai sợi xích sắt.


“Xèo xèo!”


Tiếng rít chói tai vang lên như sắt nung gặp nước lạnh. Luồng sáng vàng ấm áp từ la bàn cổ nhanh chóng xoa dịu oán khí buốt giá của xích sắt âm ty, khiến những sợi xích đen kịt đang căng thẳng tự động chùng xuống, trở lại trạng thái im lìm tự vệ. Dòng máu gác đền của dòng họ Nguyễn đã tạm thời xoa dịu được phong ấn cổ xưa.


Ngay khi xích sắt vừa im lặng, giọt máu trên la bàn đồng thau đột ngột bốc hơi, hóa thành một làn khói chu Sa màu đỏ nhạt loang lổ trong không khí lạnh lẽo của mật thất. Làn khói chu sa tụ tụ tán tán, dần dần ngưng tụ thành hình bóng mờ ảo, quen thuộc của Nguyễn Minh – linh thức còn sót lại của người cha gác đền.


Ảo ảnh của Nguyễn Minh nhìn Hoàng bằng ánh mắt nghiêm nghị nhưng đượm buồn. Ông cất giọng trầm mặc, vang vọng trong không gian tinh thần của Hoàng:


“Hoàng... con không nên bước xuống đây. Lưới sắt tà giáo đã khép chặt, phong ấn của Cổ Thần Vô Diện dưới lòng rạp hát đã rạn nứt sâu sắc hơn ta tưởng.”


“Cha... tại sao cha lại ở đây? Ai đã hại cha ra nông nỗi này?” Hoàng hỏi, giọng nói phẳng lặng vô cảm nhưng tay phải anh siết chặt la bàn đến mức các đầu ngón tay trắng bệch.


Ảo ảnh Nguyễn Minh thở dài, ánh mắt ông hướng về phía mười hai sợi xích sắt quấn quanh thân thể hóa đá của mình:


“Không ai hại ta cả, Hoàng ạ. Đây là quyết định tự nguyện của ta. Ba năm trước, phong ấn cốt lõi của Cổ Thần Vô Diện dưới rạp Thanh Bình bị rạn nứt do tà thuật sáp của Nguyễn Sơn – người chú phản tộc của con. Để ngăn chặn Cổ Thần thức tỉnh sớm nuốt chửng linh hồn người dân thành phố, ta buộc phải dùng bí thuật Hóa Thạch Tâm Pháp, tự nguyện hóa đá thân thể mình để làm móng xích gia cố phong ấn xích sắt âm ty.”


Hoàng bàng hoàng trước chân tướng tàn khốc này. Người cha mà anh hằng tìm kiếm suốt ba năm qua, hóa ra đang gánh chịu nỗi đau hóa đá thế mạng để bảo vệ bình yên cho cả đô thị.


“Nguyễn Sơn... chú ruột của con thực chất chính là Giáo chủ tối cao đứng sau Vô Diện Giáo.” Linh thức Nguyễn Minh tiếp tục truyền âm, giọng nói chứa đựng sự phẫn nộ nhẹ: “Hắn đã phản bội gia quy gác đền, hiến tế dòng máu dòng họ cho Cổ Thần để đạt sự bất tử sáp hóa. Hắn đang săn lùng da mặt của các nghệ sĩ tuồng có bát tự cực âm để hoàn thiện tế đàn hiến tế máu tại núi Cấm.”


“Lê Văn Tiến... bạn diễn của con đã bị sát thủ Hắc Diện lột da mặt nửa phần. Hiện anh ta đang bị sáp độc ăn mòn linh hồn trong bệnh viện.” Hoàng phẳng lặng thông báo.


Linh thức của Nguyễn Minh khẽ biến đổi, làn khói chu sa co bóp đầy lo lắng:


“Sáp độc của Vô Diện Giáo mang tính cực âm Hoàng Tuyền, nếu không được tịnh hóa, linh hồn của Tiến sẽ bị hóa sáp hoàn toàn và biến thành quái vật vô diện canh cổng cho chúng trong vòng bảy ngày. Muốn cứu Tiến và ngăn chặn sáp độc lan rộng, con không thể dùng sức mạnh phàm trần hay bạo lực vật lý.”


Ông chỉ tay về phía chiếc hộp gỗ sét đánh dắt bên hông Hoàng:


“Con mang dòng máu gác đền Nguyễn Gia, mang thể chất tương thích thần cách cực cao. Cách duy nhất để tiêu diệt ác thần và giải thoát cho ta là con phải chế tác và phong ấn thành công mười hai Mặt Nạ Trấn Thần từ gỗ sét đánh và máu quỷ vẽ mặt nạ, mượn sức mạnh thần cách để thực thi luật nhân quả phán quyết.”


“Nhưng cha... con đã đeo mặt nạ Bạch Hổ chiến đấu với Hắc Diện. Con... đã mất đi cảm xúc vui vẻ vĩnh viễn.” Hoàng nói, giọng nói lạnh lùng phẳng lặng của anh chính là minh chứng tàn khốc nhất cho cái giá phải trả.


Nguyễn Minh nhìn con trai với sự đau đớn tột cùng hiện rõ trong đôi mắt linh thức mờ ảo:


“Đó là cái giá của Thần Diện Sư, Hoàng ạ. Đeo mặt nạ của thần để diệt quỷ, nhưng cái giá phải trả là thần cách sẽ ăn mòn nhân tính và ký ức phàm nhân của con. Mỗi chiếc mặt nạ trấn thần chế tác ra sẽ cướp đi vĩnh viễn một cảm xúc cơ bản của con. Nếu con tiếp tục đi trên con đường này, con sẽ dần hóa sáp lạnh lẽo như ta, trở thành một vị thần không trọng lực vô cảm.”


Linh thức của Nguyễn Minh bắt đầu mờ nhạt dần khi linh lực của giọt máu chu sa trên la bàn cạn kiệt. Ông cố gắng truyền đạt những lời trăng trối cuối cùng:


“Hãy nghe ta, Hoàng... Muốn cứu Tiến và tu bổ lại vết nứt nguy hiểm trên Mặt nạ Bạch Hổ của con, con phải tìm kiếm Tuyết Trà tịnh hóa oán khí cực mạnh. Hãy mang la bàn cổ này tìm đến Tiệm trà phong thủy Cát Tường của Bà cả Hồng tại phố người Hoa Quận 5. Bà ấy là bạn hữu cũ của ông nội con, người duy nhất nắm giữ nguồn Tuyết Trà bảo mệnh...”


“Cha! Cha đừng biến mất!” Hoàng bước lên một bước, tay phải vươn ra cố gắng nắm lấy làn khói chu sa đang tan rã.


Nhưng làn khói chu sa đã hoàn toàn phân rã thành những tàn tro đỏ nhạt, rơi lả tả trên nền đá lạnh buốt của mật thất. Không gian rơi vào sự im lặng chết chóc, chỉ còn lại tiếng gió rít khàn khàn bốc mùi sáp thối rữa rò rỉ từ lòng đất.


Hoàng đứng lặng người trước bức tượng đá hóa đá một nửa của cha mình. Gương mặt anh cứng đờ, không thể khóc, không thể gầm thét đau đớn, nhưng đôi mắt sáng u uẩn của anh lại rực cháy một ngọn lửa quyết tâm lạnh lẽo. Anh cẩn thận cất chiếc la bàn đồng thau phong thủy cổ vào túi vải bên hông, dắt thanh Thần Đao bọc bùa đỏ vào sau lưng.


Sáp độc trên mặt Lê Văn Tiến đang ăn mòn linh hồn anh ta từng giờ, và lưới sắt đô thị của cảnh sát biến chất vẫn đang vây quét rạp hát ngoài kia. Hoàng biết, anh không còn đường lui. Anh phải bước ra ngoài đời thực, thâm nhập vào giới thượng lưu phong thủy để tìm kiếm Tuyết Trà cứu bạn và bắt đầu hành trình chế tác mười hai mặt nạ trấn thần đầy bi kịch.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!