Lưới Sắt Đô Thị
Ánh đèn đỏ xanh từ những chiếc xe đặc chủng của Đội chuyên án lột da quét qua khung cửa kính bám đầy bụi bẩn của phòng hóa trang, hắt lên gương mặt Nguyễn Hoàng những vệt sáng loang lổ như máu.
Hoàng vẫn đứng yên trước chiếc gương đồng rỉ sét. Cánh tay trái của anh, nơi vết sẹo chu sa hình mạng nhện đang co thắt từng cơn, truyền đến một luồng khí lạnh thấu xương tủy. Anh thử nhếch mép, thử tìm kiếm một tia dao động nhỏ nhất trên cơ mặt để đáp lại tiếng khóc nức nở của Thanh Vy phía sau. Nhưng vô ích. Cơ mặt anh cứng đờ, lạnh ngắt và vô cảm như một tấm gỗ mít khô được đẽo gọt vụng về. Thần cách Bạch Hổ khi rút đi đã mang theo vĩnh viễn cảm xúc “Hỷ” của anh. Giờ đây, đối mặt với hiểm cảnh, lòng anh tĩnh lặng đến đáng sợ, không một chút gợn sóng sợ hãi hay lo âu.
“Hoàng... cảnh sát bao vây rạp hát rồi. Họ nói anh... anh là hung thủ giết Tiến.” Thanh Vy run rẩy nói, giọng cô khản đặc sau khi đã tiêu hao quá nhiều nguyên khí để hát khúc tịnh hóa xoa dịu sát khí Bạch Hổ. Cô cố bám lấy vạt áo bà ba đen của Hoàng, đôi mắt lá liễu ngập tràn sự hoảng loạn phàm trần.
Hoàng không quay đầu lại. Anh nhìn mảnh sáp đen rỉ máu – cánh tay bị chém đứt của sát thủ Hắc Diện – đang co bóp nhè nhẹ trên bàn trang điểm. Tiếng khóc u uất, nghẹn ngào của những oán hồn bị lột da mặt vẫn rỉ ra từ thớ sáp xám tro ấy, hòa lẫn với tiếng còi hú dồn dập ngoài hẻm.
“Vy, trốn vào mật thất ngầm dưới bàn thờ Tổ. Ngay lập tức.” Hoàng ra lệnh. Giọng nói của anh phẳng lặng, không có lấy một chút trầm bổng hay hơi ấm phàm nhân. Nó lạnh lùng đến mức khiến Vy phải khẽ rùng mình, nhưng sự kiên định trong đó là thứ duy nhất cô có thể bám víu lúc này. Cô cắn môi, biết mình không thể làm vướng chân anh, liền lùi nhanh vào bóng tối của hậu trường, hướng về phía lối vào mật đạo ngầm.
Hoàng dắt thanh Thần Đao bọc vải bùa đỏ vào sau hông, khoác lên mình chiếc áo măng tô tối màu để che đi cánh tay trái đang rỉ máu chu Sa nhạt qua lớp băng gạc. Anh vừa bước ra khỏi phòng hóa trang thì cánh cửa gỗ lim cổ kính của rạp hát Thanh Bình bị một lực cực mạnh đạp tung.
“Rầm!”
Bụi bặm từ trần nhà rơi xuống lả tả dưới ánh đèn pin siêu sáng của lực lượng cảnh sát. Hơn mười họng súng đen ngóm lập tức chỉ thẳng vào ngực Hoàng. Mùi thuốc súng phàm trần quyện với mùi ẩm mốc của rạp hát cũ tạo nên một bầu không khí nghẹt thở.
“Đứng yên! Giơ hai tay lên đầu!”
Một tiếng quát đanh thép vang lên. Người bước vào đầu tiên là thám tử Mai Chi. Cô mặc chiếc áo khoác da đen quen thuộc, tay cầm khẩu súng ngắn, ánh mắt sắc sảo như chim ưng quét qua người Hoàng. Nhưng ngay khi nhìn thấy vệt máu đỏ chu sa nhạt rỉ ra từ tay trái anh và mùi mỡ người cháy khét lẹt đặc trưng đang thoang thoảng trong không khí, chân mày cô khẽ nhíu lại. Sổ tay thám tử của cô đã ghi chép quá nhiều chi tiết kỳ lạ về các hiện trường vụ án lột da, và mùi hôi thối này chính là manh mối mấu chốt.
Phía sau Mai Chi, Trưởng phòng cảnh sát quận Lê Mạnh bước vào. Ông ta là một người đàn ông trung niên mập mạp, mặc cảnh phục chỉnh tề, nhưng gương mặt lại mang một sắc xám xịt nhợt nhạt kỳ lạ. Đôi mắt ông ta lờ đờ, vô hồn, không hề có tiêu cự phàm nhân. Hoàng, với linh tính nhạy cảm của dòng máu gác đền, lập tức ngửi thấy mùi sáp nến thối rữa nồng nặc phát ra từ cơ thể Lê Mạnh.
*Bị khống chế rồi.* Hoàng thầm nghĩ. Lê Mạnh đã bị tà sư Pháp Nguyên dùng ngải sáp cực âm thao túng tâm trí vĩnh viễn.
“Sếp Mạnh, nghi phạm Nguyễn Hoàng đã bị khống chế. Nhưng chúng ta cần phong tỏa hiện trường để pháp y giám định vết sáp trên người nạn nhân Lê Văn Tiến trước khi kết luận...” Mai Chi lên tiếng, cố gắng trì hoãn bằng quy trình nghiệp vụ hình sự.
“Không cần giám định!” Lê Mạnh cắt ngang lời cô bằng một giọng nói bằng phẳng, khàn khàn như hai miếng sáp nóng chà xát vào nhau. Ông ta chỉ thẳng tay vào Hoàng, đôi mắt glassy không hề chớp: “Nguyễn Hoàng chính là hung thủ lột da mặt hàng loạt tại Quận 5. Hắn dùng rạp hát này làm nơi hành pháp tà thuật. Bắt giữ ngay lập tức! Nếu chống cự... nổ súng tiêu diệt tại chỗ!”
“Sếp!” Mai Chi kinh ngạc quay lại nhìn Lê Mạnh. Thái độ nôn nóng và quyết định bỏ qua quy trình pháp y của ông ta hoàn toàn trái ngược với sự chính trực thường ngày.
Cảnh sát trẻ Gia Huy – đồng nghiệp đầy tham vọng của Mai Chi – bước lên phía trước, tay cầm còng số tám, mắt sắc lạnh nhìn Hoàng: “Nguyễn Hoàng, giơ tay ra! Đừng để tôi phải dùng biện pháp mạnh.”
Hoàng đứng yên giữa sân khấu rạp hát cổ kính. Dưới ánh đèn pin của cảnh sát, bóng của anh đổ dài trên bức tường rêu phong phía sau. Anh biết, nếu anh để bản thân bị bắt vào nhà giam phàm trần lúc này, phong ấn giếng cổ sân sau sẽ sụp đổ hoàn toàn trong vòng ba ngày, và Cổ Thần Vô Diện dưới lòng đất sẽ thức tỉnh nuốt chửng cả thành phố. Nhưng anh cũng không thể dùng sức mạnh của mặt nạ Bạch Hổ hay thanh Thần Đao để chống lại cảnh sát chính thống. Việc làm tổn thương những người thực thi công lý phàm trần mang chính khí gia thân sẽ khiến dòng họ Nguyễn gác đền gánh chịu nợ nghiệp phàm trần cực nặng, trực tiếp làm tan rã linh lực phong ấn.
*Phải rút lui.* Hoàng đưa ra quyết định trong một tích tắc bằng sự lý trí lạnh lùng của mình.
“Nổ súng! Hắn định bỏ chạy!” Lê Mạnh đột ngột hét lên, giọng nói khàn đặc phát ra luồng tà khí xám nhạt.
“Đoàng! Đoàng!”
Hai tiếng súng chát chúa vang dội khắp rạp hát. Đạn bùa chú sượt qua tai Hoàng, găm thẳng vào cột gỗ đình rạp hát, làm bắn ra những mảnh vụn gỗ khô.
Ngay khi tiếng súng vừa dứt, Hoàng đã vận chuyển linh lực phàm nhân xuống hai chân, kích hoạt bộ pháp di chuyển *Thần Diện Bộ*. Thân hình anh trở nên uyển chuyển, lướt đi không tiếng động như một bóng ma trên sân khấu tuồng cổ. Anh nghiêng người một góc xéo phi vật lý, biến mất vào bóng tối của các bức màn nhung đỏ hậu trường trước khi loạt đạn thứ hai kịp bắn tới.
“Đuổi theo! Khóa chặt tất cả các lối thoát!” Gia Huy hét lớn, dẫn đầu một nhóm cảnh sát lao vào hậu trường.
Hoàng lướt nhanh qua các lối đi chật hẹp chứa đầy hòm xiếc và phục trang cổ. Thần Nhãn của anh nhìn thấu dòng chảy long mạch ngầm dưới đất đang rò rỉ âm khí màu xanh lam nhạt, dẫn dắt anh tránh né các chốt chặn của cảnh sát một cách chuẩn xác. Tuy nhiên, vết sẹo chu sa trên tay trái bị chấn động của loạt đạn súng lúc nãy lại bùng lên cơn đau buốt rát, máu chu sa loãng nhạt thấm đỏ vạt áo măng tô.
Tại lối ra dẫn thẳng đến Con hẻm 108 rạp Thanh Bình, Gia Huy đã đứng chờ sẵn với khẩu súng ngắn giương cao. Gã cảnh sát trẻ có cơ thể cường tráng bộc phát cương trực khí, mắt khóa chặt bóng đen của Hoàng đang lao tới.
“Nguyễn Hoàng! Đứng lại! Mày không thoát được đâu!” Gia Huy quát lớn, ngón tay đã đặt lên cò súng.
Hoàng dừng bước trong bóng tối của hốc tường, cách Gia Huy năm mét. Anh cất giọng bằng phẳng, cố gắng dùng lý trí để thuyết phục gã cảnh sát cứng nhắc: “Gia Huy, Lê Văn Tiến không phải do tôi hại. Anh ta bị sát thủ của Vô Diện Giáo nguyền rủa bằng sáp độc. Sếp Mạnh của các anh đã bị tà sư Pháp Nguyên khống chế tâm trí để đổ tội cho tôi. Hung thủ thật sự đã trốn xuống hệ thống cống ngầm dưới rạp hát.”
“Câm miệng!” Gia Huy sneer một tiếng đầy khinh bỉ, mắt không hề dao động: “Sáp độc? Nguyền rủa? Tà sư? Đừng dùng ba cái trò mê tín dị đoan của gánh hát lỗi thời để lừa tao! Tao chỉ tin vào chứng cứ và luật pháp. Giơ tay lên đầu bước ra đây, nếu không tao sẽ nổ súng!”
Hoàng khẽ thở dài trong lòng. Sự cứng nhắc và chính khí phàm trần của Gia Huy là lá chắn tự nhiên chống lại tà thuật, nhưng đồng thời cũng là bức tường ngăn cản gã nhìn thấy chân tướng siêu nhiên. Anh biết không thể thuyết phục thêm, và thời gian của anh đang cạn dần khi Lê Mạnh đang dẫn các cảnh sát khác áp sát từ phía sau.
Đúng lúc gọng kìm cảnh sát chuẩn bị khép chặt, một tiếng động cơ gầm rú vang lên dữ dội từ phía đầu Con hẻm 108.
Một chiếc xe thám tử màu đen lao vút vào hẻm với tốc độ kinh hoàng. Người lái xe không ai khác chính là Mai Chi. Cô bẻ lái một cú ngoạn mục, cố tình tông thẳng vào đống thùng gỗ mục và các đạo cụ sân khấu cổ xếp cao đầu hẻm ngay sát vị trí của Gia Huy.
“Rầm! Rắc rắc!”
Hàng chục chiếc thùng gỗ khổng lồ đổ sập xuống như một trận lở đất, tạo ra một tiếng động kinh thiên động địa và khói bụi mù mịt che khuất hoàn toàn tầm nhìn của Gia Huy.
“Chị Chi! Chị làm cái quái gì thế? Chị điên rồi sao?!” Gia Huy hoảng hốt nhảy tránh né các thùng gỗ đổ đè, hét lên đầy giận dữ qua bộ đàm.
“Mất lái! Xe bị mất phanh tâm linh!” Mai Chi hét lớn qua cửa kính xe, cố tình tạo ra sự hỗn loạn để cản đường cảnh sát.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn kéo dài chưa đầy ba giây ấy, Hoàng bộc phát Thần Diện Bộ cực hạn. Anh lướt đi như một vệt đen xé rách khói bụi, đạp chân lên mạn thùng gỗ đổ để mượn lực, nhảy vọt lên cao hai mét và leo qua bức tường rêu phong cao vút của Con hẻm 108, biến mất vào bóng tối của những con ngõ sâu hút Quận 5.
Khi Gia Huy thoát ra khỏi đống đổ nát, hiện trường chỉ còn lại chiếc xe của Mai Chi đang bốc khói đầu hẻm và bức tường rêu phong trống không.
***
Mười phút sau, tại một blind spot tối tăm sâu trong ngõ hẻm 108.
Hoàng đang đứng tựa lưng vào bức tường gạch lạnh buốt, tay trái ôm chặt lồng ngực để điều hòa nhịp tim đang đập dồn dập sau cuộc đào thoát nghẹt thở. Vết sẹo chu sa rỉ máu buốt giá làm cánh tay anh run rẩy nhẹ.
Một bóng người lặng lẽ bước ra từ bóng tối. Đó là Mai Chi. Cô đi bộ đến, hơi thở vẫn còn dồn dập sau cú va chạm cố ý lúc nãy. Gương mặt cô nghiêm nghị, ánh mắt phức tạp nhìn gương mặt cứng đờ không cảm xúc của Hoàng.
“Anh không sao chứ?” Mai Chi hỏi, giọng cô trầm xuống đầy lo lắng.
Hoàng nhìn cô bằng đôi mắt vô hồn: “Tại sao cô lại giúp tôi? Tôi đang là nghi phạm giết người.”
Mai Chi khẽ cười khổ, cô bước đến gần anh, lôi từ trong áo khoác da ra một túi hồ sơ bọc da được niêm phong kỹ lưỡng và dúi mạnh vào tay Hoàng.
“Bởi vì tôi tin vào sổ tay điều tra của mình hơn là mệnh lệnh của một kẻ mang mùi sáp thối rữa.” Mai Chi nói, giọng cô trở nên cực kỳ nghiêm túc: “Đây là bản đồ định vị tất cả các vụ án lột da mặt ở Quận 5 trong ba tháng qua. Tôi đã âm thầm đối chiếu hồ sơ địa chính... sếp Lê Mạnh đã ký lệnh phong tỏa và cưỡng chế giải tỏa tất cả các hiện trường rạp hát cũ trước khi các vụ án mạng xảy ra. Tà giáo Vô Diện Giáo đã nuốt chửng cả hệ thống cảnh sát quận này rồi. Anh đang đối đầu với một lưới sắt đô thị thực sự.”
Hoàng siết chặt túi hồ sơ bọc da trong tay phải, cảm nhận được sức nặng của thông tin sinh tử này.
“Anh phải trốn đi, Nguyễn Hoàng.” Mai Chi nắm chặt lấy bả vai anh, cảnh báo đầy khẩn thiết: “Lê Mạnh sẽ không dừng lại cho đến khi lột được da mặt anh để dâng tế. Tìm nơi trốn đi, và nhớ kỹ... đừng tin bất kỳ ai mặc cảnh phục ở cái quận này nữa.”
Tiếng còi xe cảnh sát lại vang lên dồn dập ở các ngã tư lân cận. Lưới sắt đô thị đang bắt đầu khép chặt diện rộng để truy quét Thần Diện Sư.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!