Nhạc nềnTatari

Sát Khí Bạch Hổ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gầm uy nghiêm của Bạch Hổ Hống xé rách sương mù sáp đen, chấn động toàn bộ rạp hát Thanh Bình cổ kính, nhưng trận chiến sinh tử đầu tiên giữa Hoàng đeo mặt nạ thần diện và sát thủ Hắc Diện chỉ mới bắt đầu bùng nổ dữ dội.


Luồng sóng âm vô hình mang theo dương khí lôi hỏa cực hạn từ chiếc Mặt nạ Bạch Hổ Trấn Linh cuộn xoáy thành một cơn bão nhỏ, quét dọc qua những hàng ghế gỗ rêu phong của rạp Thanh Bình. Những tấm màn nhung đỏ bám đầy bụi bặm hậu trường bị xé rách tả tơi. Sương mù sáp đen – thứ tà thuật vốn dĩ đặc quánh và tanh tưởi mùi mỡ người cháy khét lẹt – lập tức bị luồng lôi hỏa hành Kim thổi bay, phân rã thành những vệt sáp nguội lạnh, rơi lách tách xuống sàn khấu như một cơn mưa đen đúa.


“Hự!”


Từ trong khoảng không gian đổ nát phía sau cột đình, một tiếng rên rỉ khàn đục vang lên. Ánh sáng xanh lục mờ ảo của đèn sân khấu chập chờn quét qua, lộ ra bóng dáng cao lớn của sát thủ Hắc Diện. Chiếc mặt nạ sáp đen bóng không ngũ quan của hắn dưới tác động của tiếng gầm thần cách đã xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ, rỉ ra thứ dịch lỏng màu xám tro tanh nồng. Tà thuật tàng hình trong bóng tối của hắn hoàn toàn bị phá vỡ.


Nhưng Hắc Diện không hề tháo lui. Đôi mắt không tròng ẩn sau lớp sáp đen rực lên một tia nhìn tàn bạo, cuồng tín. Hắn biết rõ dòng máu gác đền Nguyễn Gia đang chảy trong người Hoàng chính là thứ nguyên liệu tối thượng mà Cổ Thần Vô Diện khao khát. Hắn khẽ vung tay phải, con dao lột da bằng đồng đen nguyền rủa rít lên một tiếng sắc lạnh, phóng thẳng về phía Lê Văn Tiến đang bất động dưới sàn gỗ.


“Chết đi, kẻ thế mạng!” Giọng nói của Hắc Diện khàn khàn như tiếng hai miếng sáp nóng chà xát vào nhau.


Tiến lúc này hoàn toàn tê liệt, hai chân bị sáp nguyền khóa chặt, đôi mắt trợn trừng nhìn lưỡi đao đồng đen rỉ máu đang lao thẳng vào cổ họng mình. Gã hoàn toàn bất lực trước cái chết cận kề.


“Bạch Hổ Sát Vực!”


Một tiếng xướng tuồng d dội vang lên từ phía Hoàng. Chiếc mặt nạ Bạch Hổ sơn son thếp vàng trên mặt anh đột ngột bùng lên luồng hào quang vàng kim chói mắt. Ngay lập tức, một vùng áp chế tinh thần mang sát khí của hổ thần trong phạm vi năm mét được kích hoạt. Không khí xung quanh sân khấu đột ngột hạ xuống dưới độ âm, mặt đất đóng một lớp sương giá lạnh buốt, làm đóng băng toàn bộ vệt sáp lỏng dưới sàn.


Lưỡi dao lột da bằng đồng đen của Hắc Diện khi bay vào phạm vi sát vực liền bị luồng sát khí hành Kim cực dương cản lại, tốc độ giảm đi ba mươi phần trăm, lộ rõ quỹ đạo bay trong không trung.


Hoàng không bỏ lỡ một tích tắc nào. Dù cánh tay trái đang tê dại dọc vết sẹo chu sa rỉ máu, anh vẫn nghiến răng vận dụng Thần Diện Chớp Nhoáng. Thân hình anh lướt đi uyển chuyển theo bộ pháp tuồng cổ, tạo ra ba tàn ảnh ảo ảnh sân khấu mờ ảo giữa màn sương lạnh.


“Keng!”


Hoàng áp sát Tiến trong gang tấc, vung thanh đao khắc lớn nhất trong bộ Thần Đao chém mạnh vào lưỡi dao đồng đen. Tia lửa chu Sa bắn ra tung tóe. Lực phản chấn tâm linh cực mạnh từ tà thuật cực âm của Hắc Diện dội ngược lại, khiến vết sẹo chu sa trên tay trái của Hoàng bùng lên một cơn đau buốt xương tủy, máu tươi rỉ ra thấm đẫm lớp băng gạc. Nhưng nhờ sợi Chỉ đỏ tơ tằm Duyên Kiếp quấn quanh cổ tay trái phát sáng ấm áp, nhịp tim của Hoàng vẫn được neo giữ ở mức một trăm bốn mươi nhịp trên phút, ngăn chặn sát ý dã thú của Bạch Hổ ăn mòn thần trí anh.


Lưỡi dao lột da bị chém văng găm thẳng vào cột đình rạp hát, rít lên những tiếng u uất.


“Mày tự tìm đường chết, Thần Diện Sư sơ cấp!”


Hắc Diện rít lên đầy giận dữ. Cơ thể hắn đột ngột co rút lại, rồi hóa thành một vũng sáp đen lỏng chảy sền sệt, len lỏi qua các khe hở của sàn gỗ sân khấu để lẩn trốn. Mùi mỡ người cháy khét lẹt đặc trưng bốc lên nồng nặc, kích thích khứu giác tâm linh của Hoàng. Hắn đang dùng tà thuật sáp lỏng để di chuyển ngầm dưới chân Hoàng, chuẩn bị cho một đòn ám toán từ phía sau.


Hoàng nhắm nghiền đôi mắt phàm nhân dưới mặt nạ. Lúc này, thị giác phàm trần hoàn toàn vô dụng trước kẻ thù có thể hóa lỏng cơ thể. Anh tập trung toàn bộ tinh thần lực vào thính giác tâm linh, vận dụng kỹ năng Thính Âm Đoán Bản Ngã.


“Rào... rào...”


Tiếng sáp lỏng trượt dọc dưới sàn gỗ vang lên trong đầu Hoàng như tiếng rắn bò. Hắc Diện đang vòng ra sau lưng anh, hướng thẳng về phía gáy – nơi dòng tà khí dễ xâm nhập nhất.


“Bạch Hổ Hống!”


Hoàng đột ngột xoay người một góc trăm tám mươi độ, há miệng phát ra tiếng gầm thứ hai của hổ thần dũng mãnh. Sóng âm vô hình lần này không phát tán diện rộng mà ngưng tụ thành một luồng sát lực hành Kim cực dương bắn thẳng xuống sàn gỗ phía sau lưng.


“Oành! Rắc rắc!”


Sàn gỗ sân khấu cổ kính bị chấn động nứt vỡ toác thành những mảnh vụn. Luồng sóng âm cực mạnh ép vũng sáp đen dưới sàn phải ngưng tụ ngược trở lại thành thân xác đặc của Hắc Diện. Hắn bị hất văng lên không trung, chiếc mặt nạ sáp đen rạn nứt nghiêm trọng, rỉ ra máu sáp đen thối rữa.


Không để đối thủ kịp rơi xuống đất, Hoàng bộc phát Thần Diện Chớp Nhoáng áp sát. Tay phải anh siết chặt Thần Đao bọc bùa đỏ, truyền toàn bộ linh lực mượn từ thần cách Bạch Hổ vào lưỡi dao thép nguội rèn từ mảnh bom cổ. Lưỡi dao rực sáng lôi hỏa rạch một đường cung hoàn mỹ trong bóng tối.


“Xoẹt!”


Một nhát chém dứt khoát xé rách màn đêm. Thanh Thần Đao mang sát khí chiến tranh và lôi hỏa cực dương chém đứt lìa cánh tay sáp phải của Hắc Diện.


“Gào o o!”


Hắc Diện thét lên một tiếng đau đớn tột cùng. Cánh tay sáp bị chém đứt rơi xuống sàn khấu, lập tức co rút, biến thành một mảnh sáp đen rỉ máu sền sệt, bốc khói đen nghi ngút và tỏa ra mùi mỡ người cháy khét lẹt nồng nặc đến nghẹt thở.


Biết mình đã thất thế trước sức mạnh lôi kích của mặt nạ Bạch Hổ, Hắc Diện điên cuồng bộc phát tà thuật sáp lỏng còn lại. Thân thể hắn tan chảy hoàn toàn thành một vũng dịch đen, nhanh chóng rút lui qua khe nứt của sàn gỗ sân khấu, lẩn trốn sâu vào hệ thống đường hầm ngầm dưới lòng đất thành phố để tẩu thoát.


Trận chiến sinh tử tạm thời kết thúc. Sương mù sáp đen dần tan biến, trả lại sự yên lặng chết chóc cho rạp hát Thanh Bình.


Hoàng ngã quỵ xuống sàn gỗ, lồng ngực phập phồng dữ dội. Anh đưa tay lên, đau đớn giật chiếc Mặt nạ Bạch Hổ Trấn Linh ra khỏi khuôn mặt mình. Sức mạnh thần cách rút đi đột ngột làm cơ thể anh bị kiệt quệ linh lực phàm nhân hoàn toàn. Vết sẹo chu sa rỉ máu dọc cánh tay trái lạnh ngắt như băng, độc sáp bắt đầu lan rộng ăn mòn sâu thêm vào thớ thịt.


Nhưng điều kinh hoàng nhất không nằm ở vết thương thể xác.


Hoàng bàng hoàng nhận ra, trong tim mình lúc này hoàn toàn trống rỗng. Không có sự vui mừng vì đã chiến thắng, không có sự nhẹ nhõm vì đã cứu được bạn thân, thậm chí không có cả cảm xúc vui vẻ tối thiểu của một con người khi vượt qua cửa tử. Cảm xúc “Hỷ” (Vui vẻ) của anh đã vĩnh viễn bị thần cách Bạch Hổ nuốt chửng làm vật trao đổi khế ước.


“Hoàng! Tiến thế nào rồi anh?”


Thanh Vy từ cánh gà lao ra sân khấu, gương mặt cô nhợt nhạt do tiêu hao nguyên khí dệt chỉ đỏ, đôi mắt lá liễu ngập tràn nước mắt khi nhìn thấy hiện trường đổ nát. Cô chạy đến đỡ Hoàng, nhưng khi chạm vào ánh mắt của anh, cô khẽ rùng mình lùi lại. Đôi mắt của Hoàng lúc này trống rỗng, lạnh lùng và vô hồn như đôi mắt của một pho tượng gỗ cổ kính.


Hoàng không trả lời Vy. Anh lặng lẽ đứng dậy, bước đến bên cạnh Lê Văn Tiến đang nằm bất động. Tiến đã thoát chết trong gang tấc, nhưng nửa khuôn mặt bên phải của gã đã bị tà thuật sáp nguyền rủa ăn mòn, biến thành một lớp sáp xám tro nham nhở, lạnh ngắt và thối rữa nhẹ. Gã đã rơi vào trạng thái hôn mê sâu.


“Cứu... cứu Tiến...” Hoàng cất giọng nói, nhưng âm điệu của anh bằng phẳng, cứng đờ không một chút cảm xúc âm vang, hệt như một cỗ máy.


Vy khóc nức nở ôm lấy bả vai lạnh lẽo của Hoàng. Cô biết, người yêu của cô tuy còn sống, nhưng một phần linh hồn phàm nhân của anh đã chết trong đêm nay.


***


Một lát sau, trong căn phòng trang điểm hậu trường âm u đầy bóng tối.


Hoàng đứng lặng lẽ trước chiếc gương đồng rỉ sét cổ kính. Anh đưa bàn tay phải chai sần lên, cố gắng dùng ngón tay kéo giãn hai khóe miệng của mình để tạo ra một nụ cười nhằm trấn an Thanh Vy đang đứng lo âu phía sau.


Nhưng vô ích.


Cơ mặt của anh cứng đờ như gỗ mít khô, không hề có một chút phản ứng nào trước ý chí của anh. Anh không thể cười được nữa. Gương mặt anh vĩnh viễn bị khóa chặt trong một trạng thái vô cảm lạnh lùng, tĩnh lặng như một pho tượng thần gác đền.


Trên chiếc bàn gỗ trang điểm bên cạnh, mảnh sáp đen rỉ máu – cánh tay bị chém đứt của Hắc Diện mà Hoàng thu giữ – đột ngột co bóp nhẹ một cái. Từ trong thớ sáp đen thối rữa rỉ ra những giọt dịch lỏng màu xám tro, phát ra tiếng khóc u uất, nghẹn ngào của những oán hồn bị lột da mặt năm xưa, vang vọng khắp căn phòng tối tăm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!