Nhạc nềnTatari

Khai Quang Bạch Hổ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh nắng ban chiều của ngày tổng duyệt xối qua những khe hở của mái ngói rạp Thanh Bình, rọi xuống xưởng khắc mộc những vệt sáng vàng vọt, đầy bụi bặm. Không gian ngột ngạt bao trùm bởi mùi dăm gỗ mít khô, mùi dầu rái nồng hắc và cả mùi thuốc bắc thanh tẩy thoang thoảng phát ra từ cánh tay trái đang băng bó của Nguyễn Hoàng.


Hoàng ngồi bất động trước bàn gỗ, tay phải siết chặt cán của bộ dao khắc gỗ Thần Đao. Cánh tay trái của anh, từ bả vai dọc xuống khuỷu tay, đang âm thầm chịu đựng những cơn co thắt buốt giá. Vết sẹo chu sa rỉ máu tê buốt dọc cánh tay trái không ngừng nóng rát lên từng hồi, báo hiệu luồng tà khí sáp hóa vẫn đang tìm cách gặm nhấm kinh mạch của anh. Chân gác đền họ Nguyễn đang run nhẹ. Lời cảnh báo của Chú Ba Sơn Đông vẫn văng vẳng bên tai: Châm cứu chỉ phong tỏa được độc sáp trong ba ngày. Nếu quá thời hạn này mà không tịnh hóa tận gốc, cánh tay trái của anh sẽ vĩnh viễn hóa thành sáp đá vô hồn.


Trước mặt Hoàng là chiếc Mặt nạ Bạch Hổ Trấn Linh bằng gỗ mít lôi kích ngàn năm. Sau sự cố Chu Sa Quỷ quấy nhiễu đêm qua, phôi mặt nạ tuy đã được tịnh hóa an toàn nhưng lượng bột chu sa cổ mộ quý giá trong hũ đất nung chỉ còn lại chưa đầy một nửa. Những nét đục ngược dứt khoát của Hoàng đã định hình nên một khuôn mặt hổ thần uy nghiêm với đôi mắt xếch ngược dũng mãnh, vầng trán khắc chìm hình chữ "Vương" sắc sảo. Nhưng mặt nạ vẫn chưa có hồn. Nó vẫn là một vật thể chết, thiếu đi những nét vẽ thần thái cuối cùng bằng chu sa và máu quỷ, và quan trọng nhất là chưa qua nghi thức khai quang.


"Hoàng... Anh lại tự hành hạ mình nữa rồi."


Một giọng nói dịu dàng, đượm buồn vang lên từ phía cửa xưởng. Thanh Vy bước vào, tà áo bà ba màu xanh ngọc cát tường khẽ lay động theo từng bước chân uyển chuyển của một đào hát tuồng chính tông. Gương mặt Vy thanh tú, đôi mắt lá liễu chứa đựng nỗi lo âu sâu sắc khi nhìn vào cánh tay trái băng bó của người yêu. Trên tay cô cầm một sợi dây dệt bằng tơ tằm nguyên chất đỏ rực, tỏa ra một luồng linh khí ấm áp, thuần khiết.


Hoàng khẽ ngước mắt, cố gắng kéo giãn cơ mặt nhưng nụ cười của anh lúc này đã bắt đầu mang một cảm giác cứng đờ, vô cảm kỳ lạ. Đó là cái giá tích lũy của việc dung hợp thần cách từ thớ gỗ sét đánh đang âm thầm bào mòn cảm xúc "Hỷ" của anh.


"Vy. Sao em không chuẩn bị cho buổi tổng duyệt? Đêm nay là vở 'Trảm Sát Tam Quỷ', em là đào chính, không thể phân tâm."


Thanh Vy bước đến bên cạnh anh, không trả lời câu hỏi. Cô nhẹ nhàng nâng cánh tay trái đang run rẩy của Hoàng lên, tỉ mỉ quấn sợi Chỉ đỏ tơ tằm Duyên Kiếp quanh cổ tay anh. Mỗi vòng quấn của sợi chỉ đỏ như mang theo một luồng hơi ấm phàm nhân dịu nhẹ, thẩm thấu qua lớp băng gạc, xoa dịu cơn buốt giá của độc sáp trong kinh mạch Hoàng.


"Em đã thức cả đêm để dệt sợi chỉ đỏ này," Vy khẽ thì thầm, ngón tay thon dài thắt nút dứt khoát trên cổ tay anh. "Lão Sư phụ Nghĩa nói với em, khi anh đeo mặt nạ để mượn sức mạnh thần cách, nhịp tim của anh sẽ tăng vọt lên giới hạn nguy hiểm. Sợi chỉ đỏ Duyên Kiếp này được ngâm trong nước tịnh thủy và tơ tằm nguyên chất, nó sẽ nối liền linh hồn anh với giọng hát của em. Chỉ cần anh nghe thấy tiếng hát của em, nhịp tim của anh sẽ giữ dưới một trăm năm mươi nhịp, thần cách sẽ không thể nuốt chửng bản ngã của anh."


Hoàng cảm nhận được nhịp tim đang đập dồn dập của mình dần bình ổn lại dưới sự gia trì của sợi chỉ đỏ. Anh nhìn sâu vào mắt Vy, cảm giác giằng xé tột cùng dâng lên trong lòng. Anh đang mượn sức mạnh của thần để diệt quỷ, nhưng cái giá phải trả là sự ăn mòn dần của nhân tính. Liệu đến một ngày, khi anh mất đi hoàn toàn cảm xúc, anh có còn nhận ra người con gái trước mặt này nữa hay không?


"Cảm ơn em, Vy. Anh hứa... anh sẽ không để thần cách áp đảo."


Vy khẽ mỉm cười, nhưng ánh mắt cô vẫn đượm buồn. Cô biết lời hứa của một Thần Diện Sư trước định mệnh tàn khốc của dòng họ gác đền luôn vô cùng mong manh.


***


Đêm canh ba buông xuống rạp hát Thanh Bình.


Không khí rạp hát lúc này ngập tràn sự náo nhiệt giả tạo của buổi diễn tập. Tiếng trống tuồng dồn dã, tiếng gõ phách thử âm của Anh Ba Đờn và tiếng cười nói của các đào kép trẻ vang dội khắp sảnh chính. Đỗ Nam, võ sinh thủ vai quân lính, đang ngồi một góc xoa bóp cổ tay trái bị chấn thương nặng nề từ trận chiến với băng Chín Búa hôm trước, ánh mắt lộ rõ vẻ tiếc nuối khi không thể lên sân khấu thực chiến cùng đồng đội.


Tuy nhiên, ẩn sau ánh đèn sân khấu xanh lục mờ ảo kia là một luồng âm khí buốt giá đang âm thầm rò rỉ. Từ lòng Giếng cổ phong thủy Thanh Bình ở sân sau rạp hát, tiếng thở dài khàn khàn, u uất bốc mùi sáp thối rữa bắt đầu phát ra từng đợt, hòa vào sương đêm lạnh lẽo. Mùi mỡ người cháy khét lẹt đặc trưng của Vô Diện Giáo bắt đầu len lỏi vào các khe hở của rạp tuồng, báo hiệu tà giáo đã khóa chặt vị trí của ban hát Thanh Bình.


Lê Văn Tiến rạng rỡ bước lên sân khấu. Hôm nay, Tiến thủ vai kép chính võ tướng dũng mãnh, khoác trên mình bộ triều phục tuồng cổ sơn son thếp vàng uy nghiêm. Gương mặt trẻ trung của Tiến được Bé Vy trang điểm những nét vẽ xếch ngược đầy khí thế. Trên tay Tiến cầm chiếc quạt xếp bằng lụa vẽ cảnh hồ sen – món quà tài trợ mà gã giáo đồ A Sâm đã trao tặng hôm qua.


Tiến vui vẻ xòe chiếc quạt xếp ra để tạo dáng võ tướng. Làn gió từ cánh quạt mang theo mùi hương sen thanh mát, nhưng Hoàng đứng từ trong cánh gà nhìn ra, dùng Nhìn Bóng Đoán Quỷ nhãn thuật, kinh hoàng phát hiện ra một vệt sáp lỏng trong suốt từ cán quạt đang từ từ thẩm thấu vào lòng bàn tay Tiến, để lại một dấu ấn định vị màu xám tro rỉ ra mùi mỡ người cháy khét lẹt.


"Tiến! Bỏ chiếc quạt đó xuống!" Hoàng hét lớn từ cánh gà, định lao ra sân khấu.


Nhưng đã quá muộn. Tiếng trống tuồng đột ngột dồn dập lên khúc cao trào "Trảm Sát Tam Quỷ". Toàn bộ hệ thống ánh sáng của rạp hát Thanh Bình bỗng nhiên vụt tắt, chìm vào bóng tối đen kịt. Sự im lặng chết chóc bao trùm toàn bộ không gian.


"Vù... vù..."


Một luồng gió âm ty buốt giá thổi quét qua sân khấu, mang theo sương mù sáp đen nồng nặc mùi tử khí. Từ trong bóng tối của cột đình rạp hát, một bóng đen cao lớn khoác áo măng tô đen rách rưới từ từ bước ra. Hắn đeo chiếc mặt nạ sáp đen bóng không ngũ quan, tay cầm một con dao lột da bằng đồng đen rỉ máu – sát thủ hành pháp tối cao của Vô Diện Giáo: Sát thủ Hắc Diện!


"Kẻ nào phá rối buổi tổng duyệt?" Tiến hoảng hốt kêu lên, định lùi lại nhưng dấu ấn sáp lỏng trên tay gã đột ngột bộc phát, biến thành những sợi xích sáp đen trói chặt hai chân gã xuống sàn gỗ sân khấu. Chiếc quạt xếp lụa hồ sen trên tay Tiến tự động tan chảy thành vũng sáp nóng bám chặt lấy da thịt gã.


Hắc Diện không nói một lời. Hắn bộc phát tà thuật tàng hình bóng tối, cơ thể lập tức biến mất vào màn sương sáp đen kịt. Chỉ trong chớp mắt, hắn đã xuất hiện ngay sát sau lưng Tiến. Bàn tay sáp đen rỉ máu của hắn duỗi dài ra, móng vuốt sáp nhọn hoắt vươn thẳng về phía khuôn mặt đang trang điểm tuồng cổ của Tiến.


"Á! Hoàng ơi cứu tao!" Tiếng hét thất thanh của Lê Văn Tiến vang dội khắp rạp hát, xé rách sự im lặng của sương đêm khi bàn tay sáp nóng chảy của Hắc Diện bắt đầu chạm vào da mặt gã, rạch ra một đường máu tươi.


Không thể chần chừ thêm một giây nào nữa! Quyết định phá vỡ gia quy nghiêm ngặt của dòng họ Nguyễn gác đền bùng nổ trong lòng Hoàng. Để cứu mạng bạn thân, anh phải chấp nhận cái giá mất đi cảm xúc phàm nhân vĩnh viễn.


Hoàng vận dụng Thần Diện Chớp Nhoáng cực hạn. Thân hình anh lướt đi uyển chuyển như một tàn ảnh ảo ảnh sân khấu, lao thẳng ra giữa sân khấu tối tăm. Tay phải Hoàng vung bộ dao khắc gỗ Thần Đao, chém một nhát cực mạnh để chặn đứng con dao lột da của Hắc Diện ngay sát mặt Tiến.


"Keng!"


Tiếng kim loại va chạm với đồng đen vang lên chói tai, bắn ra những tia lửa đỏ chu sa. Lực phản chấn tâm linh cực mạnh làm Hoàng bị chấn động lùi lại ba bước, cánh tay trái băng bó đau nhói như bị xé rách. Hoàng nhận ra tà thuật của Hắc Diện cực âm và tàn bạo, lớp giáp sáp nguyền rủa cực âm bao bọc quanh cơ thể hắn đang âm thầm làm mòn linh tính của lưỡi Thần Đao phàm trần.


Hắc Diện gầm lên một tiếng khàn đục. Hắn bộc phát sáp trảo bọc oán khí cực âm, vung móng vuốt chém xéo một đường chí mạng. Hoàng dùng Thần Diện Bộ né tránh cận kề, nhưng móng vuốt sáp vẫn sượt qua, chém rách triều phục tuồng cổ trên ngực anh, để lại ba vết cào rỉ máu đen bốc mùi khét lẹt.


Cơn đau đớn dữ dội làm nhịp tim của Hoàng tăng vọt lên một trăm bốn mươi nhịp trên phút. Lồng ngực anh thắt lại, thần trí bắt đầu bị sát khí hành Kim của phôi gỗ lôi kích trong túi vải xâm nhập quấy phá. Đúng lúc này, sợi Chỉ đỏ tơ tằm Duyên Kiếp quấn quanh cổ tay trái của Hoàng đột ngột phát sáng rực rỡ ánh hồng ấm áp. Linh lực tình yêu phàm nhân của Thanh Vy dệt vào sợi chỉ như một ngọn lửa tịnh hóa, neo giữ nhịp tim của anh đứng vững ở ngưỡng an toàn, kéo thần trí anh thoát khỏi vực sâu mất khống chế.


"Hoàng! Đeo mặt nạ vào!" Tiếng hét lo âu của Thanh Vy từ phía cánh gà truyền đến, giọng hát tịnh hóa tự nhiên của cô bắt đầu ngân vang để nâng đỡ tinh thần anh.


Hoàng biết, nếu không mượn thần lực của Bạch Hổ Thần Quân hành Kim cực dương, anh và Tiến sẽ vĩnh viễn bị chôn thây dưới hầm ngầm của tà giáo. Anh rút chiếc Mặt nạ Bạch Hổ Trấn Linh từ trong túi vải ra.


Hoàng cắn mạnh vào đầu ngón tay trỏ của bàn tay phải, trích ra một giọt máu tim quý giá mang dòng máu trực hệ gác đền Nguyễn Gia. Anh nhỏ giọt máu đỏ chu sa rực rỡ vào hai mắt của mặt nạ Bạch Hổ – thực hiện Nghi thức Khai Quang Điểm Nhãn tối cao.


"Oành!"


Một tiếng sấm rền vô hình nổ tung ngay trong mật thất tinh thần của Hoàng. Đôi mắt của mặt nạ Bạch Hổ Trấn Linh đột ngột rực sáng ánh vàng kim lôi kích dũng mãnh, tỏa ra luồng thần uy dũng dã quét sạch sương mù sáp đen xung quanh sân khấu. Hoàng đưa mặt nạ lên đeo chặt vào mặt.


Sức mạnh thần cách bùng nổ dữ dội. Cơ thể Hoàng lơ lửng không trọng lực nhẹ, mái tóc anh khẽ bay múa trong luồng khí lôi hỏa rực rỡ. Giọng nói của anh khi cất lên xướng khúc nhạc tuồng đã không còn là giọng của phàm nhân, mà vang dội, uy nghiêm như tiếng gầm của hổ thần sơn lâm.


Hoàng há miệng, bùng nổ sát chiêu mặt nạ tối cao:


"BẠCH HỔ HỐNG!"


Một làn sóng xung kích vô hình màu vàng kim bùng phát từ miệng Hoàng, thổi bay toàn bộ oán khí cực âm và tà thuật tàng hình của Hắc Diện, làm rung chuyển toàn bộ rạp hát Thanh Bình cổ kính. Trận chiến sinh tử giữa Thần Diện Sư và sát thủ tà giáo chính thức bắt đầu bùng nổ kịch liệt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!