Nhạc nềnTatari

Bóng Tối Trên Sân Khấu Thanh Bình

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh chiều tà của Sài Gòn luôn mang một màu vàng vọt như màu của những tấm lụa tuồng đã cũ. Trong không gian âm u của Rạp hát tuồng cổ Thanh Bình, những hạt bụi li ti nhảy múa vô định dưới vệt nắng cuối ngày xiên qua mái ngói âm dương nứt vỡ. Mùi gỗ mít mục, mùi hồ dán rêu phong quyện với hương chu sa nồng nồng tạo nên một bầu không khí đặc quánh, như thể thời gian ở nơi này đã ngưng đọng từ vài thập kỷ trước.


Nguyễn Hoàng ngồi một mình trên bục sân khấu bằng gỗ lim đã mòn vẹt. Chàng thanh niên hai mươi tư tuổi gầy gò, mặc chiếc áo bà ba đen giản dị bám đầy dăm gỗ. Đôi bàn tay anh chai sần, những ngón tay thon dài nhưng cứng cáp đang giữ chặt một phôi gỗ mít thô.


“Cạch. Cạch. Cạch.”


Tiếng đục gỗ vang lên đều đặn, cô độc và khô khốc, dội vào những bức tường gạch rêu phong của rạp hát rồi tan biến vào những khoảng tối mênh mông phía trên trần nhà cao vút. Hoàng đang khắc một chiếc mặt nạ “kép văn” – một vai diễn nho nhã, chính trực trong tuồng cổ. Nhưng những nhát đục của anh hôm nay không có sự thanh thoát thường ngày. Chúng nặng nề, u uất, hằn sâu vào thớ gỗ như chính những lo âu đang đè nặng lên lồng ngực anh.


Ba năm rồi. Kể từ cái đêm mưa gió bão bùng của ba năm trước, cha anh – nghệ nhân Nguyễn Minh – đã biến mất không một dấu vết. Ông bỏ lại rạp hát Thanh Bình đang bên bờ vực sụp đổ, bỏ lại xưởng làm mặt nạ thủ công truyền thống của dòng họ, và bỏ lại Hoàng với một khoảng trống mênh mông trong ký ức. Hoàng chỉ nhớ rằng, trước khi đi, cha đã nghiêm cấm anh không được bước vào mật thất ngầm dưới lòng sân khấu, nơi đặt bức tượng thần cổ kính mà dòng họ Nguyễn đã canh giữ suốt mấy trăm năm qua.


“Hoàng! Mày vẫn còn ngồi đục đẽo mấy thứ củi mục này à? Đúng là đồ gàn dở!”


Một giọng nói chói tai, sặc mùi bia rượu và sự hách dịch vang lên từ phía cửa rạp, phá tan sự tĩnh lặng rùng rợn của rạp hát.


Hoàng dừng tay đục. Anh không ngước lên, nhưng đôi mắt sáng u uẩn của anh khẽ híp lại. Bước vào rạp là Nguyễn Quốc Anh, người anh họ của Hoàng. Quốc Anh ăn mặc chải chuốt với chiếc áo sơ mi trắng bó sát, chiếc quần tây là phẳng phiu và chiếc đồng hồ mạ vàng bóng loáng trên cổ tay. Gương mặt gã nhễ nhại mồ hôi, đôi mắt láo liên nhìn quanh rạp hát với vẻ khinh khỉnh, ghê tởm.


Quốc Anh nện những bước giày da lộp cộp trên sàn gỗ, tiến thẳng về phía bục sân khấu. Gã thô bạo ném một tập hồ sơ dày cộp bọc trong túi nilon xanh xuống ngay cạnh phôi gỗ của Hoàng. Những tờ giấy trắng tinh rơi lả tả, nổi bật giữa nền gỗ đầy bụi bặm.


“Hợp đồng đặt cọc chuyển nhượng đất rạp Thanh Bình.” Hoàng liếc mắt qua tiêu đề trang giấy, giọng anh lạnh nhạt, không một chút gợn sóng: “Tao đã nói rồi. Đất này không bán. Rạp này là di sản của cha tao để lại.”


Quốc Anh cười khẩy, gã chống hai tay vào hông, cúi người xuống sát mặt Hoàng, phả ra luồng hơi thở nồng nặc mùi rượu rẻ tiền: “Di sản? Mày nhìn lại cái đống đổ nát này đi! Thời buổi này ai còn xem tuồng cổ nữa? Ban hát thì giải tán, diễn viên thì nghèo đói bỏ nghề sạch. Mày giữ cái rạp rách này để làm gì? Để thờ ma chắc?”


Gã chỉ tay vào tập hồ sơ, giọng nói tăng thêm vài phần đe dọa: “Mày đừng có bướng. Tập đoàn bất động sản của ông chủ Hứa Vĩnh đã mua lại toàn bộ khu đất xung quanh đây rồi. Cái rạp này của mày nằm ngay trên long mạch quy hoạch trung tâm thương mại của họ. Họ ra giá mười tỷ phàm trần! Mười tỷ đó Hoàng! Đủ cho mày sống sung sướng cả đời, không phải chui rúc ở cái xưởng gỗ hôi hám này nữa.”


Hoàng vẫn ngồi yên, ngón tay anh khẽ miết lên lưỡi dao khắc bằng thép nguội của bộ Thần Đao gia truyền. Cảm giác mát lạnh từ kim loại giúp anh giữ được sự tỉnh táo kỳ lạ. Anh ngước mắt nhìn thẳng vào Quốc Anh. Ánh mắt Hoàng tĩnh lặng như nước hồ thu, nhưng sâu thẳm trong đó có một luồng uy nghiêm vô hình khiến Quốc Anh bất giác rùng mình, lùi lại nửa bước.


“Mười tỷ hay một trăm tỷ cũng vậy thôi.” Hoàng đứng dậy, phủi nhẹ dăm gỗ bám trên vạt áo bà ba đen: “Cha tao trước khi đi đã lập di chúc rõ ràng. Rạp Thanh Bình thuộc quyền sở hữu của tao, và tao có trách nhiệm gác giữ nó. Không ai có quyền ép tao ký vào tờ giấy này.”


“Mày… đồ cứng đầu!” Quốc Anh đỏ mặt tía tai vì tức giận. Gã chỉ tay vào mặt Hoàng, định chửi rủa, nhưng đột nhiên, một luồng khí tức kỳ lạ bộc phát từ người gã.


Hoàng khẽ nhíu mày. Với dòng máu trực hệ của dòng họ Nguyễn Gia – dòng họ gác cổng âm dương có linh tính nhạy cảm cực cao – anh lập tức ngửi thấy một mùi hương dị thường. Đó là mùi sáp ong ngâm trong máu động vật, quyện với mùi mỡ người cháy khét lẹt.


Trong nhãn giới tâm linh sơ cấp của Hoàng, anh nhìn thấy từ trong túi áo ngực của Quốc Anh tỏa ra một luồng hắc khí nhạt, xám xịt và nhớp nháp như sáp nóng chảy. Luồng hắc khí đó đang quấn quanh cổ Quốc Anh, len lỏi vào tai và mắt gã, khiến đôi đồng tử của gã thỉnh thoảng lại co giật một cách phi tự nhiên.


“Bùa ngải may mắn của tà giáo…” Hoàng thầm kinh hãi trong lòng.


Anh nhận ra Quốc Anh đã bị kẻ nào đó yểm bùa ngải để thao túng tâm trí. Lá bùa đó mang theo tà khí cực âm của Vô Diện Giáo – giáo phái hắc ám mà cha anh từng âm thầm điều tra trước khi mất tích. Sát khí từ lá bùa đang gặm nhấm sinh khí phàm nhân của Quốc Anh, biến gã thành một con rối hám lợi và hung bạo.


Cùng lúc đó, cánh tay trái của Hoàng đột nhiên nhói lên một cơn đau buốt giá. Vết sẹo hình mạng nhện trên bả vai trái – dấu vết của dòng máu gác đền đang thức tỉnh – bắt đầu nóng rát như bị lửa đốt. Đây là phản ứng tự nhiên của cơ thể anh khi tiếp xúc với tà khí cực đoan.


Hoàng hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa nhịp tim đang tăng nhanh. Anh biết mình tuyệt đối không được manh động. Nếu anh dùng vũ lực phàm trần hoặc để lộ bí thuật làm mặt nạ trấn thần lúc này, tà giáo đứng sau Quốc Anh sẽ lập tức đánh hơi được và ra tay tiêu diệt rạp hát trước khi anh kịp chuẩn bị.


Anh nhẫn nhịn, lùi lại một bước, giọng nói vẫn giữ vẻ lạnh lùng: “Quốc Anh, mày về đi. Đầu óc mày hiện tại không được tỉnh táo đâu. Đừng để người khác lợi dụng làm quân cờ.”


“Mày bảo ai không tỉnh táo?” Quốc Anh gầm lên, gã tức tối giật lấy tập hồ sơ trên bục gỗ, trợn mắt đe dọa: “Được! Mày rượu mời không uống muốn uống rượu phạt. Để rồi xem mày giữ cái rạp này được bao lâu! Ngày mai tao sẽ cho người đến san bằng cái nơi quỷ quái này!”


Quốc Anh tức giận quay lưng, nện những bước chân dồn dập bỏ đi. Tiếng giày da của gã xa dần rồi mất hút sau cánh cửa sắt rỉ sét của rạp hát, để lại một khoảng lặng u uất và mùi sáp nguyền rủa thoang thoảng trong không khí.


Hoàng thở hắt ra một hơi, anh ngồi sụp xuống bục gỗ, tay trái ôm chặt lấy bả vai đang run rẩy vì đau buốt. Anh biết áp lực giải tỏa này chỉ là bề nổi của một tảng băng trôi khổng lồ. Vô Diện Hội – liên minh tài phiệt đứng sau dự án quy hoạch này – thực chất là những kẻ tài trợ cho tà giáo Vô Diện Giáo. Chúng muốn cướp đoạt mảnh đất này không phải vì giá trị bất động sản, mà vì long mạch phong thủy cực âm nằm sâu dưới lòng rạp Thanh Bình.


Đêm dần buông xuống. Bóng tối như một tấm màn nhung đen khổng lồ nuốt chửng rạp hát. Hoàng thắp một ngọn nến chu sa nhỏ đặt trên chiếc bàn gỗ trong xưởng khắc phía sau hậu trường. Ánh lửa màu đỏ cam bập bùng, hắt những chiếc bóng kỳ dị lên những bức tường gạch cổ kính.


Hoàng cầm ngọn nến bước ra sân khấu để kiểm tra rạp hát trước giờ Tý. Khi đi qua những cột đình bằng gỗ lim cổ thụ đỡ mái rạp, anh đột nhiên dừng bước.


Anh đưa ngọn nến sát vào thân cột gỗ. Dưới ánh lửa đỏ bập bùng, Hoàng bàng hoàng phát hiện những vệt sáp nến màu đen kỳ lạ, sền sệt và nhớp nháp đang chảy dọc theo các thớ gỗ của cột đình sân khấu. Chúng bốc lên một mùi thối rữa nồng nặc – mùi mỡ người cháy khét lẹt, giống hệt mùi hương phát ra từ người Quốc Anh lúc chiều nhưng đậm đặc hơn gấp trăm lần.


“Sáp nguyền rủa đã xâm nhập vào tận đây rồi sao?” Hoàng thì thầm, gương mặt anh biến sắc.


Anh đưa ngón tay chạm nhẹ vào vệt sáp đen. Một luồng hơi lạnh thấu xương lập tức truyền từ đầu ngón tay thẳng vào kinh mạch, khiến cả cánh tay trái của anh tê dại. Hoàng vội vàng rụt tay lại, lùi ra xa. Những vệt sáp đen này không phải là nến thường, chúng là vật dẫn oán khí của Vô Diện Giáo, được bôi lên cột đình để mài mòn dương khí của rạp hát, chuẩn bị phá hủy kết giới phong ấn cổ xưa.


Lo sợ điều tồi tệ nhất xảy ra, Hoàng vội vàng cầm đèn bão chạy ra sân sau rạp hát, nơi có một chiếc giếng cổ phong thủy cạn nước từ lâu. Chiếc giếng này vốn được cụ tổ Nguyễn Hữu đào để trấn giữ mạch nước phong thủy và điều hòa địa khí của rạp.


Khi vừa bước ra sân sau, Hoàng cảm thấy một luồng gió lạnh buốt gào thét thổi qua mặt, dù đêm nay trời hoàn toàn đứng gió. Mặt đất xung quanh giếng cổ phủ một lớp sương mù màu xám xịt, dày đặc.


Hoàng tiến lại gần thành giếng bằng đá rêu phong. Anh cúi đầu nhìn xuống lòng giếng sâu hun hút. Từ dưới đáy giếng tối tăm, một luồng âm khí cực lạnh bốc lên kèm theo những tiếng u uất, rền rĩ như tiếng thở dài của hàng vạn vong hồn không mặt. Những tấm bùa chú phong ấn cũ kỹ dán quanh thành giếng đã bị mục nát, chuyển sang màu đen xỉn và tự động phân rã thành tro bụi.


“Phong ấn đang rạn nứt… Cổ Thần Vô Diện dưới lòng đất đang thức tỉnh!”


Hoàng siết chặt nắm tay. Anh hiểu rằng sự biến mất của cha anh ba năm trước có liên quan trực tiếp đến sự rạn nứt của phong ấn này. Cha anh đã tự nguyện hóa đá cơ thể để làm móng xích giam giữ Cổ Thần, nhưng tà lực của ác thần đô thị ngày càng mạnh mẽ, và những vệt sáp đen trên cột đình chính là minh chứng cho thấy phong ấn đang dần sụp đổ.


Anh phải nhanh chóng chế tác Mặt nạ Bạch Hổ Trấn Linh để trấn áp giếng cổ này. Nhưng gỗ mít lôi kích cực kỳ khan hiếm, và anh vẫn chưa tìm được nguyên liệu cốt lõi.


Hoàng quay trở lại xưởng khắc mật thất phía sau hậu trường rạp hát. Đầu óc anh rối bời trước hàng loạt hiểm họa đang bủa vây. Anh ngồi trước bàn gỗ, nhìn chăm chăm vào phôi gỗ kép văn đang khắc dở dưới ánh nến chu sa bập bùng.


“Cộc. Cộc. Cộc.”


Tiếng gõ cửa vang lên giữa đêm khuya thanh vắng.


Hoàng lập tức cảnh giác, tay phải anh âm thầm nắm lấy chuôi con dao khắc Thần Đao dán bùa chú giấu dưới gầm bàn. “Ai đó?” anh hỏi lớn, giọng nói đanh lại.


Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa gỗ và mùi mỡ người cháy khét lẹt đột ngột xộc vào mũi nồng nặc, lấn át hoàn toàn mùi thơm dịu nhẹ của gỗ mít và chu sa trong phòng.


Nhiệt độ trong xưởng khắc đột ngột giảm xuống âm độ. Hơi thở của Hoàng ngưng tụ thành những làn khói trắng xóa trong không khí. Ngọn nến chu sa bập bùng cháy dữ dội rồi vụt tắt, đẩy cả căn phòng vào bóng tối đen kịch.


Hoàng nín thở, anh dồn linh lực vào đôi mắt, kích hoạt nhãn lực gác đền để nhìn xuyên qua bóng tối.


Từ phía khe cửa gỗ hẹp dẫn ra hành lang hậu trường, một luồng hắc khí xám xịt, đậm đặc như sáp lỏng từ từ len lỏi bước vào.


Trong bóng tối ma mị, Hoàng bàng hoàng nhìn thấy một bóng đen cao lớn, rách rưới đang lướt đi không tiếng động trên sàn nhà. Thực thể đó không có chân, cơ thể gã bao phủ bởi một tấm áo choàng đen dài rách nát bám đầy sáp nến chảy sền sệt.


Nhưng điều kinh hoàng nhất chính là gương mặt của gã.


Hắn đeo một chiếc mặt nạ làm bằng sáp màu xám trắng nhợt nhạt. Chiếc mặt nạ hoàn toàn phẳng lì, trống rỗng, không có mắt, không có mũi, không có miệng – một khuôn mặt vô diện hoàn hảo rùng rợn.


Bóng đen vô diện dừng lại ngay giữa xưởng khắc, cách Hoàng chỉ vài mét. Gã từ từ quay đầu về phía Hoàng, để lại trong không khí mùi mỡ người cháy khét lẹt đến nghẹt thở.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!