Lôi Trị Chi Phù
Tiếng chuông đồng cổ của ngoại môn Quy Nguyên Tông vẫn đang rền rĩ khắp các vách đá dựng đứng của mỏ quặng Linh Châu, âm thanh ấy như những làn sóng vô hình, chấn động đến mức làm rung chuyển cả những hạt cát độc hại lơ lửng trong không trung. Dưới lòng đất, mỏ quặng linh thạch khổng lồ đang sụp đổ từng mảng lớn, bụi đá xám xịt cuộn lên như những con rồng đất giận dữ.
Vân Nhạc vác thanh Phôi Kiếm Phàm Thiết cực nặng trên bả vai phải, bàn tay phải gầy guộc của hắn ghì chặt vào chuôi kiếm rỉ sét, trong khi cánh tay trái—khối hóa thạch đỏ thẫm sần sùi—vẫn quấn chặt lớp vải xám rách nát, nặng trịch tì sát hông. Má trái của hắn, nơi vết sẹo bỏng gớm ghiếc của Brand Tội Nhân đang âm thầm rỉ máu đen nhạt, bỏng rát dữ dội dưới tác động của độc tố roi sắt gai mà Vương Mãnh để lại trước khi chết. Hắn khẽ hít một hơi thật sâu, mùi Thảo Dược Mục Hương đắng ngắt từ lớp thuốc đắp trên mặt dường như là thứ duy nhất giữ cho thần trí hắn không bị nuốt chửng bởi làn khói oán hận cuồn cuộn đang bốc lên từ chiếc Mặt Nạ Phán Quyết gỗ rỉ sét.
"Nhạc ca, lối đi ngầm phía bãi tha ma đã bị đá tảng lấp kín rồi! Chúng ta phải rút lui vào rừng độc thôi!"
A Bảo khẽ ho một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn dính đầy bụi than đen kịt, đôi mắt sáng lém lỉnh thường ngày giờ đây tràn ngập sự căng thẳng. Vai trái của cậu bé vẫn đang rỉ máu do một mũi tên lạc của chấp sự tuần tra ngoại môn bắn trúng trong lúc bạo loạn nổ ra.
Phía sau bọn họ, Độc Giác Yêu Vương khoác chiến giáp vảy đen rách nát, im lặng gánh trên vai chiếc rương gỗ đạo cụ khổng lồ chứa đầy mặt nạ và nhạc cụ của gánh hát. Chiếc sừng dài rạn nứt trên trán gã thỉnh thoảng lại lóe lên một tia lôi quang xám tro dũng mãnh, dập tắt những viên đá rơi từ trên trần hầm mỏ xuống. Nhạc công mù Tần Thiết Y ôm chặt cây đàn nhị gỗ mun mun rạn nứt rỉ sét, đôi tai mù khẽ động đậy theo từng nhịp chuông báo động dồn dập từ phía sườn núi chính Quy Nguyên Tông.
"Toàn bộ phu mỏ đã phân tán theo các lối thoát hiểm cũ của Lục Thanh chỉ điểm," Vân Nhạc khàn giọng nói, giọng nói của hắn trầm u uất, vang lên từ sau lớp mặt nạ gỗ rỉ sét. "Tào Thiết chắc chắn sẽ dẫn quân vây quét bến sông, nhưng kẻ đến mỏ quặng đầu tiên để diệt khẩu sẽ là đại đệ tử Chấp Pháp Điện. Chúng ta không thể rút lui bình thường. Phải dụ bọn chúng vào rừng độc Linh Châu."
Rừng độc Linh Châu đón nhận gánh hát lang thang bằng một màn sương mù màu tím thẫm rữa nát, đặc quánh chướng khí ăn mòn kinh mạch. Tiếng mưa bão gào thét xối xả bên ngoài rít qua những tán cây cổ thụ mục nát, tạo nên những âm thanh u sầu như tiếng khóc than của hàng vạn oan hồn phàm nhân bị ném xác nơi đây. Nước mưa hòa lẫn độc dịch từ lá cây nhỏ xuống đất bùn nhão nhoét, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc.
Vân Nhạc lướt đi im lặng giữa đầm lầy bằng bước chân uyển chuyển của hí bộ Nghịch Mệnh. Hắn biết rõ, nhục thân phế mạch của hắn không mang theo một tia linh lực nào, điều này giúp hắn hoàn toàn miễn nhiễm với các la bàn dò tìm linh khí thông thường của tiên môn. Nhưng gánh hát và những phu mỏ trốn chạy thì không. Huyết khí phàm nhân của họ đang tỏa ra như những ngọn đuốc sáng rực trong bóng tối rừng độc, thu hút sự chú ý của Chấp Pháp Điện.
Từ phía sau, một luồng áp lực lôi điện cuồng bạo đột ngột bùng nổ, xé rách màn sương độc màu tím thẫm.
"Kẻ nghịch thiên đeo mặt nạ kia! Ngươi nghĩ mình có thể thoát khỏi tay Chấp Pháp Điện sao?"
Một giọng nói lạnh lùng, kiêu ngạo vang dội khắp khu rừng. Vân Nhạc đứng trên một thân cây mục, khẽ nâng vành nón lá rách nát nhìn lại.
Từ trong màn sương độc, một thanh niên tuấn lãng mặc đạo y đen tuyền thêu hình lôi điện vàng rực rỡ lướt tới. Gã chính là Tào Không, đại đệ tử Chấp Pháp Điện ngoại môn Quy Nguyên Tông, tu vi Luyện Khí tầng mười—bán bước Trúc Cơ. Gương mặt gã âm trầm, đôi mắt sắc lạnh chứa đựng sự khinh miệt tột cùng đối với phàm nhân phế mạch. Trên tay phải của gã, chiếc pháp bảo Chấp Pháp Ấn 'Lôi Phạt Ấn' đang rực sáng lôi quang vàng kim tàn bạo, phát ra những tiếng nổ đôm đốp chói tai.
Phía sau Tào Không là hơn mười chấp sự tuần tra ngoại môn tinh nhuệ, tay lăm lăm kiếm dài linh cấp, la bàn truy vết trên tay bọn chúng liên tục phát ra luồng linh quang rực đỏ khóa chặt phạm vi đầm lầy.
Tào Không vung tay, Chấp Pháp Ấn trên tay gã bỗng nhiên phóng đại, phát ra một luồng lôi quang vàng kim khổng lồ bao phủ toàn bộ bầu trời rừng độc trong phạm vi trăm trượng.
"Huyền Thiết Lôi Pháp—Phong Lâm!"
Luồng lôi quang vàng kim giáng xuống như một cái lồng khổng lồ, phong tỏa hoàn toàn địa mạch linh khí xung quanh, thiêu rụi những tán cây cổ thụ mục nát thành tro bụi. Chướng khí màu tím của rừng độc bị lôi điện dập tắt, để lộ ra khoảng trống đầm lầy sụt lún nhão nhoét.
"Trận chiến này kích hoạt lôi lực rất mạnh," Vân Nhạc thầm nghĩ, lồng ngực hắn khẽ phập phồng. Lôi Phạt Chi Linh trong tim hắn bắt đầu đập mạnh hơn, như thể muốn bộc phát để hấp thụ luồng lôi điện ngụy tạo của Quy Nguyên Tông. Nhưng hắn cưỡng ép đè nén lại. Hắn biết, tu vi Luyện Khí tầng mười của Tào Không không phải là thứ hắn có thể cận chiến đối đầu trực diện khi đối phương đang nắm giữ Chấp Pháp Ấn phong tỏa tầm xa.
Hắn cần một cái bẫy.
Vân Nhạc thò bàn tay phải gầy guộc vào vạt áo hí phục xám rách, rút ra một lá bùa màu tím rách nát—đây chính là 'Lôi Trị Tù Phù' mà hắn đã cướp được từ xác của một chấp sự tuần tra bị hắn giết im lặng ngoại ô trấn trước đó. Lá bùa này vốn chứa đựng lôi lực tàn bạo của Lôi Trị, dùng để thiêu sống tội nhân phàm trần. Nhưng đối với tu sĩ bình thường, nó chỉ là một vật dụng hành hình thô sơ.
Nhưng Vân Nhạc mang trong mình huyết mạch của Tội Tộc Lôi Gia.
Hắn cắn chặt đầu ngón tay trỏ phải, để một giọt máu tươi đỏ thẫm rỏ xuống bề mặt lá bùa tím. Ngay khi giọt máu tội nhân chạm vào giấy bùa, tàn niệm Lôi Phạt Chi Linh trong tim hắn bỗng nhiên rung động dữ dội. Một luồng lôi quang xám tro u uất, nhỏ như sợi tơ, dọc theo kinh mạch cánh tay phải lao thẳng vào lá bùa.
Xoẹt!
Các đường vân phù văn màu vàng kim trên Lôi Trị Tù Phù lập tức bị nhuộm thành màu xám tro rỉ sét. Oán lực từ chiếc Mặt Nạ Phán Quyết trên mặt Vân Nhạc cũng theo đó rót vào, biến đổi hoàn toàn cấu trúc runic của lá bùa. Nó không còn là một công cụ hành hình của Quy Nguyên Tông nữa, mà đã biến thành một cái bẫy lôi điện tối cổ mang theo oán hận ngút trời của tội tộc.
"A Bảo, nhắm vào trận nhãn lôi trận của gã, bắn!" Vân Nhạc khẽ truyền âm qua thần thức.
A Bảo ẩn nấp trong bụi rậm đầm lầy, nghe mệnh lệnh liền dứt khoát giương chiếc nỏ nhỏ phàm trần, bắn ra ba mũi kim độc phàm sắt không mang linh tính về phía Tào Không.
Nhưng Tào Không là thiên tài ngoại môn, phản ứng cực nhanh. Gã cười khinh bỉ, không thèm né tránh.
"Sâu kiến phàm nhân, trò hề bẩn thỉu!"
Quanh thân Tào Không bùng nổ một luồng lôi quang hộ thể vàng kim rực rỡ từ Chấp Pháp Ấn. Ba mũi kim độc phàm sắt vừa chạm vào luồng lôi quang lập tức bị chấn vỡ vụn thành tro bụi trong nháy mắt. Luồng phản chấn lôi điện dọc theo quỹ đạo bắn ngược trở lại, chém rách nát bụi rậm nơi A Bảo đang ẩn nấp.
"A Bảo, lùi lại ngay!"
Vân Nhạc vọt tới, tay phải nắm lấy cổ áo A Bảo kéo mạnh lùi về phía sau năm trượng, tránh thoát luồng lôi quang nổ tung đất bùn. Hắn khẽ đẩy cậu bé về phía Độc Giác Yêu Vương đang đứng canh gác rương đạo cụ trong bóng tối.
"Bây giờ, đến lượt ta diễn hí."
Vân Nhạc đứng thẳng người giữa đầm lầy nhão nhoét. Hắn đưa tay trái quấn vải xám lên gõ mạnh vào nhịp phách gỗ sồi cổ đeo bên hông.
Cộc! Cộc! Cộc!
Tiếng gõ phách phàm trần vang lên khô khốc, u uất giữa tiếng mưa bão gào thét. Vân Nhạc múa hí bộ Nghịch Mệnh, thân ảnh gầy gò của hắn bắt đầu di chuyển uyển chuyển theo một quỹ đạo hỗn loạn không thể định vị.
Hắn kích hoạt *Hí Ảnh Vô Song*.
Trong nháy mắt, từ màn sương mù tím độc của đầm lầy, hàng chục bóng ma mặc hí phục xám rách nát, đeo mặt nạ gỗ rỉ sét giống hệt Vân Nhạc đột ngột bước ra. Những ảo ảnh này mang theo dao động khí huyết phàm nhân mờ ảo, di chuyển hỗn loạn, splashed bùn nước độc hại khắp nơi, vây quanh Tào Không và đội truy binh.
"Trò hề giả tạo! Trước mặt Chấp Pháp Ấn, mọi ảo ảnh đều là hư vô!" Tào Không gào lớn, gương mặt tuấn lãng đầy vẻ kiêu ngạo tột cùng.
Gã thúc giục Chấp Pháp Ấn trên tay, phóng ra hàng loạt luồng lôi điện vàng kim cuồng bạo, điên cuồng càn quét khắp không gian đầm lầy.
Đoàng! Đoàng! Đoàng!
Hàng loạt ảo ảnh hí phục của Vân Nhạc bị lôi điện chém trúng, nổ tung thành những làn khói xám đen nhạt nhẽo rồi biến mất. Tào Không đứng trên bục đất cao, ngạo nghễ dẫm chân bước xuống bùn lầy, đuổi theo bóng dáng mà gã tin là nhục thân thật của Vân Nhạc đang trốn chạy về phía trung tâm đầm lầy sụt lún.
"Chết đi, tên hí tử hủy dung hèn mọn!" Tào Không vung cự kiếm lôi điện, chém thẳng xuống bóng dáng Vân Nhạc trước mắt.
Nhưng ngay khi mũi kiếm của gã chuẩn bị chạm vào nón lá rách nát, bóng dáng ấy bỗng nhiên tan biến thành một làn khói xám rỉ sét.
"Cái gì? Lại là giả?" Tào Không kinh hoàng phát hiện ra mình đã dẫm chân vào một bãi bùn lầy nhão nhoét màu tím đen—đây chính là khu vực đầm lầy chứa nhiều độc tố nhất của rừng độc Linh Châu.
Vân Nhạc thật đang đứng trên một thân cây mục nát phía trên cao, đôi mắt sau chiếc Mặt Nạ Phán Quyết rực sáng oán hỏa tím đen lạnh lùng nhìn xuống.
"Vở kịch phán quyết... hạ màn."
Hắn vung tay phải, dứt khoát kích hoạt lá bùa Lôi Trị Tù Phù cải tiến đang chôn sâu dưới lớp bùn độc ngay dưới chân Tào Không.
ẦM ẦM ẦM!!!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa bùng phát từ sâu trong lòng đất đầm lầy.
Không phải là luồng lôi điện vàng kim hay xanh lam thông thường của Quy Nguyên Tông. Từ dưới lớp bùn độc màu tím đen, hàng vạn tia sét màu xám tro viễn cổ—thứ lôi phạt bản nguyên của Tội Tộc Lôi Gia—đột ngột phun trào lên như một ngọn núi lửa lôi đình khổng lồ.
Luồng lôi điện xám tro mang theo oán hận ngút trời của vạn cổ anh linh bị phản hại, gào thét rền vang khắp rừng độc Linh Châu.
Hơn mười chấp sự tuần tra ngoại môn tinh nhuệ đứng xung quanh chưa kịp rú lên một tiếng thảm thiết nào đã ngay lập tức bị lôi quang xám tro nuốt chửng, nhục thân và kiếm dài linh cấp của bọn chúng bị thiêu rụi hoàn toàn thành tro bụi đen kịt trong nháy mắt.
Tào Không kinh hoàng tột độ, gã điên cuồng thúc giục linh lực Luyện Khí tầng mười vào Chấp Pháp Ấn, tạo ra một kết giới lôi quang vàng kim khổng lồ bảo hộ quanh thân.
Nhưng luồng lôi phạt xám tro tối cổ này chính là khắc tinh tuyệt đối của ngụy lôi Quy Nguyên Tông. Khi tia sét xám đầu tiên chạm vào kết giới vàng kim, kết giới của Chấp Pháp Ấn lập tức phát ra những tiếng rạn nứt răng rắc dữ dội.
"Không thể nào! Đây là lực lượng gì? Đan điền của ta... lôi lực của ta đang bị dập tắt!" Tào Không hét lên điên cuồng.
Đoàng!
Lá chắn bảo hộ vàng kim của Chấp Pháp Ấn vỡ vụn hoàn toàn. Luồng lôi phạt xám tro quất mạnh vào lồng ngực Tào Không, chấn vỡ Chấp Pháp Ấn trên tay gã thành hàng vạn mảnh vụn đồng nát rỉ sét. Nhục thân của gã bị đánh bay ra xa mười trượng, dập mạnh xuống vũng bùn độc rách nát.
Nhưng ngay lúc bẫy lôi bùng nổ, Vân Nhạc cũng phải trả một cái giá vô cùng tàn khốc.
"Hự..."
Vân Nhạc ngã gục xuống thân cây mục, phun ra một ngụm máu tươi đỏ thẫm nhuộm đỏ cả vành nón lá rách nát. Việc cải tiến và cưỡng ép kích hoạt Lôi Trị Tù Phù bằng huyết mạch tội nhân chưa thức tỉnh hoàn toàn đã tạo ra một luồng lôi điện phản phệ kinh khủng chạy ngược vào kinh mạch của hắn.
Cánh tay phải của hắn—cánh tay duy nhất còn lành lặn—giờ đây bị bỏng nặng nghiêm trọng. Toàn bộ kinh mạch từ cổ tay đến bả vai phải bị lôi hỏa thiêu rụi cháy đen, da thịt rộp lên rỉ ra máu tươi bỏng rát, đau đớn tột cùng như bị vạn đao băm vằn. Thanh Phôi Kiếm Phàm Thiết tuột khỏi bàn tay run rẩy, cắm phập xuống đất bùn độc hại bên dưới.
Hắn quỳ một chân trên thân cây mục, thở dốc một cách nặng nề, cơ thể run rẩy kịch liệt dưới sự cắn trả của lôi điện phản phệ. Lôi Phạt Chi Linh trong tim hắn giãy giụa điên cuồng, cố gắng tịnh hóa luồng lôi lực tàn phá kinh mạch.
Khói đen và tro bụi từ vụ nổ lôi đình chầm chậm tản ra, để lộ ra khoảng đầm lầy hoang tàn rách nát.
Từ trong vũng bùn đất cháy đen, một bóng dáng tơi tả, đầy máu chầm chậm đứng dậy.
Tào Không vẫn chưa chết.
Đạo y đen tuyền lộng lẫy của gã giờ đây rách nát tả tơi dính đầy bùn máu, nửa thân người bên trái bị lôi điện thiêu rụi cháy sém lộ ra xương thịt ghê người. Chiếc Chấp Pháp Ấn quý giá đã vỡ vụn, nhưng tu vi Luyện Khí tầng mười (bán bước Trúc Cơ) cực mạnh đã giúp gã giữ lại một hơi tàn sinh cơ cuối cùng.
Đôi mắt gã giờ đây đỏ ngầu như máu, chứa đựng một sự điên cuồng phẫn nộ tột cùng của một thiên tài bị phế bỏ danh dự bởi một tên phế vật hí tử.
"Hí tử hèn mọn... Ta phải xé xác ngươi ra thành trăm mảnh!!!"
Tào Không gào lên một tiếng rống điên cuồng xé rách cổ họng, gã vung thanh kiếm gãy rỉ lôi quang vàng kim tàn tạ còn sót lại, liều mạng lao ra khỏi vũng bùn độc, phóng thẳng về phía Vân Nhạc đang quỳ kiệt sức trên cây mục với một sát cơ điên cuồng đồng quy vu tận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!