Huyết Lệ Phán Tội
Bóng tối dưới lòng mỏ quặng Linh Châu không phải là màu đen thuần túy. Nó là một thứ màu xám đục, đặc quánh khí lưu huỳnh độc hại và bụi đá li ti, lơ lửng trong không trung như những bóng ma vô hình chực chờ chui vào phổi của những kẻ khốn khổ.
Vân Nhạc bò rạp người trong đường hầm ngầm chật hẹp mà Lục Thanh đã chỉ dẫn. Tiếng nước rỉ rả từ vách đá thấm qua lớp áo hí phục xám rách nát, lạnh buốt. Phía sau lưng hắn, thanh Phôi Kiếm Phàm Thiết nặng nề ép chặt vào xương sống, tỏa ra một cảm giác lạnh lẽo nhưng kiên định. Cánh tay trái của hắn—khối hóa thạch đỏ thẫm sần sùi—tì xuống nền đất đá nhấp nhô, gồ ghề. Mỗi lần bả vai phải của hắn phải gồng lên để kéo lê khối nhục thân nặng trịch này, Vân Nhạc lại nghe thấy tiếng xương khớp mình kêu lên răng rắc.
Hắn dừng lại ở lối ra của đường hầm, khẽ nâng vành nón lá rách nát. Mùi đắng ngắt nồng nặc của Thảo Dược Mục Hương đắp trên má trái rỉ máu đen nhẹ giúp hắn giữ được sự tỉnh táo giữa bầu không khí ngột ngạt này. Trước mắt hắn, không gian mỏ quặng Linh Châu mở ra như một cái miệng quái thú khổng lồ nuốt chửng vạn linh.
Dưới ánh sáng le lói, chập chờn của những viên huỳnh thạch treo trên vách đá rêu phong, hàng ngàn phàm nhân đào mỏ gầy trơ xương, chỉ còn da bọc lấy những thớ thịt xám xịt, đang nhịp nhàng vung những chiếc cuốc sắt rỉ sét xuống lòng đá cứng. Tiếng cuốc va vào đá vang lên những âm thanh cộc, cộc, cộc... khô khốc, đều đặn như tiếng gõ phách gõ nhịp trong một vở tang kịch không có hồi kết. Trên cổ mỗi người phàm đều hằn sâu một vết nô ấn màu xám tro, thỉnh thoảng lại lóe lên linh quang giam cầm, hút đi chút thọ nguyên ít ỏi còn sót lại của họ để nuôi dưỡng địa mạch cho Quy Nguyên Tông.
"Nhanh tay lên! Lũ súc vật vô dụng!"
Một tiếng quát chói tai vang lên, cắt đứt tiếng gõ phách câm lặng của hầm mỏ.
Từ trên bục đá cao, một tráng sĩ râu quai nón bặm trợn, mặc áo giáp da hổ rách nát bước xuống. Gã chính là cai ngục Vương Mãnh. Trên tay gã, chiếc roi da gai sắt Huyết Lệ dài hơn trượng dính đầy máu khô đen kịt đang kéo lê trên mặt đất đá, phát ra những tiếng sột soạt rợn người. Đôi mắt ti hí của gã quét qua đám đông với sự khinh miệt tột cùng.
"Hôm nay, Chấp Pháp Điện phát hiện có nội tuần tra mất tích ngoài rừng độc. Nếu đứa nào trong các ngươi dám tàng trữ linh thạch thô hoặc có ý định trốn chạy, ta sẽ lột da, quăng xác xuống Thung lũng Phế Mạch làm củi đốt đan!"
Ngay dưới chân bục đá, một phàm nhân già nua, cơ thể gầy gò đến mức lồng ngực nhô ra từng dải xương sườn, do kiệt sức đã quỳ sụp xuống, chiếc cuốc sắt tuột khỏi bàn tay run rẩy. Vương Mãnh quay đầu lại, đôi mắt lộ ra vẻ tàn bạo khát máu bộc phát.
"Lười biếng sao?"
Gã vung tay, chiếc roi sắt gai Huyết Lệ quất mạnh ra trong không khí, xé rách màn sương độc phát ra tiếng rít chói tai.
Chát!
Tiếng roi da quất thẳng vào lưng lão phu mỏ, da thịt rách nát ngay lập tức, máu tươi đỏ thẫm bắn tung tóe trên vách đá xám. Lão phu mỏ chỉ kịp rú lên một tiếng thảm thiết rồi ngã gục xuống vũng bùn nước bẩn, cơ thể co giật kịch liệt dưới độc tố đan độc ăn mòn kinh mạch bám trên roi sắt.
"Vương Mãnh..."
Vân Nhạc ẩn mình trong bóng tối sau một cột đá lớn, hai hàm răng siết chặt đến mức rỉ ra vị máu tanh nồng. Hắn khẽ đưa bàn tay phải lên, áp chặt chiếc trâm gỗ đào khắc hoa mai của tỷ tỷ Vân Dao vào sát lồng ngực. Hơi ấm phàm trần mỏng manh từ thớ gỗ đào như một dòng nước mát lành xoa dịu ma niệm cuồng bạo đang chực chờ bùng nổ trong thức hải của hắn. Hắn nhớ đến lời hứa với Lục Thanh. Hắn nhớ đến cái chết với nụ cười thanh thản của nghĩa phụ Vân Hoài Sơn.
Hắn không thể lùi bước. Đây chính là hí đài phán quyết ban đầu của hắn.
Vân Nhạc dứt khoát bước ra khỏi bóng tối, hòa vào hàng ngũ những phu mỏ đang run rẩy cúi đầu. Hắn kéo thấp vành nón lá, bước chân uyển chuyển của hí bộ giúp hắn lướt đi im lặng giữa những tiếng la hét tàn bạo của Vương Mãnh. Hắn tiếp cận cự ly gần, nhắm thẳng vào gã cai ngục tiên môn.
"Kẻ nào dám đứng thẳng người?" Vương Mãnh nhạy cảm quay ngoắt đầu lại, phát hiện ra một bóng dáng gầy gò khoác hí phục xám rách nát, đeo nón lá đang lừng lững tiến về phía mình. Gã cười gằn, không hề nghĩ rằng một tên phu mỏ phế vật lại dám phản kháng. "Tìm chết sao súc vật!"
Vương Mãnh vung roi sắt gai Huyết Lệ quất thẳng vào vai trái của Vân Nhạc.
Nhịp thứ nhất của cuộc huyết chiến cận chiến bắt đầu.
Chát!
Cú quất cực mạnh mang theo linh lực Luyện Khí tầng bảy giáng thẳng xuống bả vai trái của Vân Nhạc. Lớp vải xám quấn quanh vai hắn rách toác, gai sắt cào rách nhục thân, độc tố đan hỏa nóng bỏng như molten lead thấm vào huyết nhục bỏng rát. Nhưng Vân Nhạc không hề né tránh, hắn đứng trơ trơ như một pho tượng đá cổ xưa.
Nhịp thứ hai. Trong tim hắn, luồng lôi quang xám tro của Lôi Phạt Chi Linh ngủ say đột ngột thức tỉnh. Huyết mạch Tội Tộc Lôi Gia bộc phát, hấp thụ và triệt tiêu hoàn toàn lực lượng chấn động từ cú quất lôi điện của roi sắt gai, chuyển hóa nó thành một luồng khí huyết nóng rực chạy dọc xương sống ma cốt.
"Cái gì? Ngươi không chết?" Vương Mãnh kinh hoàng trợn trừng mắt. Gã chưa từng thấy một tên phàm nhân phế mạch nào có thể đứng vững sau một roi đầy linh lực của gã.
Nhịp thứ ba. Vân Nhạc đưa bàn tay phải lên mặt. Chiếc Mặt Nạ Phán Quyết gỗ rỉ sét ẩn sâu dưới vết sẹo bỏng má trái đột ngột rống lên một tiếng ma niệm cổ xưa trong thức hải của hắn. Oán lực sạc đầy từ hai viên Huyết Lệ Tinh Thạch của Lý Bưu bùng nổ.
Hắn đeo mặt nạ lên mặt.
Một làn khói oán hận màu tím đen cuồn cuộn bốc lên từ chiếc mặt nạ gỗ rỉ sét rạn nứt, bao phủ lấy nửa gương mặt trái của hắn. Đôi mắt sau lớp mặt nạ rực sáng oán hỏa tím đầy ma mị. Vân Nhạc phóng thích *Vô Diện Chi Thể*.
Một vòng tròn sương mù xám xịt, tĩnh lặng như chết chóc lập tức lan tỏa ra xung quanh nhục thân hắn, phong tỏa chính xác phạm vi mười trượng.
Nhịp thứ tư. Vương Mãnh kinh hoàng phát hiện ra luồng linh lực Luyện Khí tầng bảy trong đan điền của mình đột ngột khựng lại, rồi lập tức tắt ngúm như một ngọn nến gặp bão lớn. Không gian xung quanh gã trở nên lạnh ngắt, không còn một tia linh khí thiên địa nào để gã có thể ngự trị. Roi da gai sắt Huyết Lệ trên tay gã mất đi linh quang bảo hộ, biến thành một sợi xích sắt rỉ sét tầm thường của phàm giới. Gã bị cưỡng ép kéo tu vi xuống ngang bằng nhục thân phế mạch của Vân Nhạc.
"Trận pháp gì thế này? Đan điền của ta... linh lực của ta đâu rồi?" Vương Mãnh hét lên thảm thiết, gã lùi lại một bước, khuôn mặt bặm trợn cắt không còn một giọt máu.
Nhịp thứ mười hai của tang kịch bắt đầu. Vân Nhạc không trả lời bằng lời. Hắn vươn bàn tay phải gầy guộc ra sau lưng, dứt khoát rút thanh Phôi Kiếm Phàm Thiết cực nặng ra khỏi tấm vải xám.
Thanh kiếm sắt đen kịt, thô sơ, không mang một tia linh tính nào nhưng nặng nề phi thường, chém rách màn sương độc mỏ quặng bằng một lực lượng vật lý cực hạn. Vân Nhạc múa hí bộ Nghịch Mệnh, thân ảnh mờ ảo di chuyển hỗn loạn không để lại dấu chân trên đất cát. Hắn thi triển hí khúc kiếm thuật phàm trần kết hợp hí bộ uyển chuyển.
Sát!
Vân Nhạc vung phôi kiếm phàm sắt chém mạnh xuống. Vương Mãnh hoảng loạn dùng chiếc roi sắt gai Huyết Lệ nâng lên đỡ đòn bằng sức mạnh nhục thân phàm tục.
Răng rắc! Đoàng!
Chiếc roi sắt gai linh cấp của Vương Mãnh bị thanh kiếm sắt cực nặng đập gãy vụn thành hàng vạn mảnh sắt vụn rỉ sét dưới lực lượng khổng lồ thuần túy. Thanh phôi kiếm sắt không hề dừng lại, vẽ ra một đường vòng cung hoàn mỹ màu đen xám trong không trung mỏ quặng.
Phập!
Một nhát chém dứt khoát, sắc bén quất thẳng qua cổ họng gã cai ngục tàn bạo.
Đầu của Vương Mãnh bay vút lên cao, đôi mắt ti hí vẫn còn trợn trừng kinh hoàng tột độ, trước khi rơi bịch xuống vũng bùn nước bẩn dưới chân bục đá. Máu tươi từ cổ gã phun ra như một vòi phun đỏ thẫm, nhuộm đỏ cả một góc vách đá quặng Linh Châu.
Vân Nhạc thu kiếm, đứng thong dong giữa vũng máu rực đỏ dưới ánh sáng chập chờn của huỳnh thạch. Gương mặt gỗ rỉ sét của chiếc Mặt Nạ Phán Quyết rực sáng oán hỏa tím đen đầy ma mị, tỏa ra một uy áp phán quyết lạnh buốt khiến không gian mỏ quặng hoàn toàn câm lặng.
Hàng vạn phàm nhân đào mỏ xung quanh bàng hoàng ngưng cuốc. Họ nhìn chằm chằm vào cái xác không đầu của Vương Mãnh đang đổ sụp xuống đất, rồi nhìn lên thiếu niên đeo mặt nạ gỗ rỉ sét đang lừng lững đứng đó như một vị thần phán quyết giáng thế từ bóng tối sâu thẳm.
Đột nhiên, từ sâu trong lòng mỏ quặng ngầm dẫn tới Thung lũng Phế Mạch—nơi chất đống hàng vạn xác chết phàm nhân bị Quy Nguyên Tông thải bỏ qua nhiều thế hệ—một luồng khí xám xịt, đặc quánh oán hận tột cùng bắt đầu bùng nổ.
Oán khí ngút trời của những oan hồn bị hiến tế như cảm ứng được sự phán quyết sòng phẳng của Vân Nhạc, điên cuồng tuôn trào ra ngoài hầm mỏ. Luồng khói xám đen khổng lồ cuồn cuộn bám vào Mặt Nạ Phán Quyết trên mặt hắn, rít lên những tiếng gào thét u uất bi tráng của vạn cổ anh linh.
Vân Nhạc nhắm mắt lại, cảm nhận luồng oán lực cực thịnh đang tràn ngập thức hải của mình, sạc đầy năng lượng cho chiếc mặt nạ gỗ rỉ sét. Đan điền rách nát của hắn ấm lên dữ dội, nhục thân phế mạch được gia cố mạnh mẽ dưới tác động của oán lực tối cổ, đạt đến cảnh giới *Ngưng tụ oán lực* sơ cấp hoàn mỹ.
Hắn khom người xuống bên cạnh xác Vương Mãnh, dùng tay phải lục lọi trong vạt áo giáp da hổ rách nát của gã. Ngón tay hắn chạm vào một tấm lệnh bài đồng rỉ sét và một mảnh ngọc giản nhỏ màu xám đen tỏa ra mùi thối rữa kỳ lạ của thời gian.
Vân Nhạc áp mảnh ngọc giản vào trán, kích hoạt một tia oán lực nhỏ để đọc thông tin bên trong. Ngay lập tức, những dòng mật tự rực sáng hiện lên trong thức hải của hắn. Đó là bức mật thư giữa Tào Lĩnh và Thần Quang sứ giả Quang sứ Giáp thượng giới.
*"Định mức Huyết Đan thọ nguyên quý này của Linh Châu phải tăng gấp đôi. Thập Đại Tiên Đế cần lượng lớn sinh khí phàm nhân để duy trì kết giới bảo hộ thiên đạo ngụy tạo. Vân Dao mang thể chất thuần âm đặc biệt, lập tức bắt giữ đưa vào lò đan Xích Lân Đỉnh để luyện chế viên Huyết Đan hoàn mỹ nhất..."*
"Huyết Đan... duy trì kết giới của Tiên Đế sao?"
Bàn tay Vân Nhạc siết chặt đến mức mảnh ngọc giản rạn nứt vỡ vụn thành tro bụi trong lòng bàn tay phải của hắn. Vết sẹo bỏng Brand Tội Nhân trên má trái bỗng nhiên bùng cháy dữ dội dưới da thịt rách nát, tỏa ra một luồng ánh sáng vàng kim nhạt nhẽo đầy u uất. Hắn nhận ra chân tướng tàn bạo của thế giới tu tiên này: phàm nhân vạn tộc hạ giới thực chất chỉ là một chuồng nuôi gia súc khổng lồ, bị bòn rút thọ nguyên và sinh mệnh để nuôi dưỡng sự bất tử giả tạo cho đám ngụy tiên trên cao.
"Tỷ tỷ... ta sẽ đập tan cái lò đan dơ bẩn đó!" Vân Nhạc khàn giọng thì thầm, sát khí phàm nhân kiên định bùng phát dữ dội xung quanh nhục thân hắn.
Hắn chậm rãi nhặt đầu của Vương Mãnh lên, bọc vào một mảnh vải xám rách nát để chuẩn bị mang về thực hiện lời hứa sòng phẳng với Lục Thanh.
Khi hắn quay đầu lại nhìn về phía hàng vạn phu mỏ đang bàng hoàng đứng chôn chân dưới đất đá, hắn khẽ nâng tay trái quấn vải xám lên cao. Luồng oán hỏa tím đen từ chiếc Mặt Nạ Phán Quyết rực sáng xua tan màn sương độc mù mịt của hầm mỏ.
"Các ngươi... muốn làm súc vật chờ bị bỏ vào lò luyện đan, hay muốn đứng thẳng người làm phàm nhân tự do?" Giọng hát xướng khang hí khúc của Vân Nhạc vang dội khắp các vách đá ngầm, trầm hùng, bi tráng như một khúc ca phạt tiên khởi nghĩa.
Một phu mỏ già nua run rẩy quỳ sụp xuống đất bùn nước bẩn, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng trên khuôn mặt đầy bụi quặng đen kịt:
"Cứu thế chủ... Người đeo mặt nạ cứu thế chủ đã giáng thế rồi!"
Ngay sau đó, hàng vạn phu mỏ đào quặng bàng hoàng đồng loạt quỳ sụp dưới chân Vân Nhạc. Tiếng gào khóc, tiếng cầu xin giải thoát và oán hận ngút trời tích lũy ngàn năm bùng nổ rền vang khắp mỏ quặng Linh Châu, tạo thành một cơn bão oán khí khổng lồ cuồn cuộn bám vào nhục thân thiếu niên đeo mặt nạ.
"Phá bỏ xiềng xích!"
"Chúng ta muốn sống làm phàm nhân tự do!"
"Giết sạch đám ngụy tiên Quy Nguyên Tông!"
Cục diện bạo loạn quy mô lớn chính thức bùng nổ tại Linh Châu, đặt nền móng sơ khai cho liên minh phản quân Vô Diện Hội sau này.
Nhưng ngay khi hàng vạn phu mỏ đang điên cuồng gào thét đòi phá bỏ nô ấn, từ sâu trong các vách đá ngầm của mỏ quặng, một tiếng chuông đồng cổ quái dị, chói tai bỗng nhiên vang lên dồn dập, rền rĩ khắp không gian ngầm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!