Mưu Sự Mỏ Quặng
Mưa Linh Châu chưa bao giờ dứt, nó trút xuống thứ nước đen ngòm, nhớp nhúa như lòng tham của đám ngụy tiên Quy Nguyên Tông.
Vân Nhạc đi trong bóng tối, thân ảnh gầy gò của hắn như một vệt mực xám rách nát hòa tan vào màn đêm nhầy nhụa. Bước chân hắn lướt trên bùn đất không hề phát ra một tiếng động nhỏ, đó là kết quả của mười năm rèn luyện hí bộ trên những cọc tre nhọn dính máu dưới sự nghiêm khắc của nghĩa phụ Vân Hoài Sơn. Hí Bộ Vô Ảnh giúp hắn di chuyển uyển chuyển như một bóng ma phàm tục, hoàn toàn cách biệt với mọi sự dò tìm thần thức thông thường.
Nhưng lúc này, lồng ngực hắn đang phập phồng dữ dội. Cơn đau từ vết sẹo bỏng má trái—vết sẹo mang Brand Tội Nhân của thiên quy Đại Ngu—lại rỉ ra từng vệt máu đen nhạt nhẽo, thấm ướt lớp thuốc Mục Hương đắng ngắt mà y sư Thẩm Vô Kỵ đã đắp cho hắn. Khủng khiếp hơn cả là cánh tay trái. Khối hóa thạch đỏ thẫm sần sùi, nặng nề đã lan rộng đến gần khuỷu tay, cứng ngắc và lạnh buốt như băng ngàn năm. Mỗi lần hắn mượn oán lực từ Mặt Nạ Phán Quyết để chiến đấu, cái giá phải trả bằng nhục thân lại càng thêm tàn khốc. Hắn phải gồng chặt cơ bắp vai phải, dùng một dải vải xám quấn chặt lấy cánh tay tàn phế để ngăn không cho luồng khí tức tím đen rò rỉ ra ngoài.
Hắn siết chặt chiếc la bàn rạn nứt của Lý Bưu trong vạt áo, ánh sáng đỏ le lói của nó dẫn hắn đến một khu ổ chuột sập sệ nằm rìa ngoại ô trấn, nơi những tu sĩ phế mạch bị Quy Nguyên Tông thải ra đang thoi thóp chờ chết.
Hắn dừng lại trước một căn lều dựng bằng những tấm ván gỗ mục nát và da thú rách rưới. Mùi quặng độc rò rỉ hòa lẫn mùi ẩm mốc bốc lên nồng nặc. Vân Nhạc không gõ cửa, hắn khẽ dùng ngón tay phải đẩy nhẹ cánh cửa liếp tre ẩm ướt, bước vào trong.
"Ai? Kẻ nào dám thâm nhập?"
Một giọng nói khàn khàn, tràn ngập sát khí và sự cảnh giác tột độ vang lên từ góc tối của căn lều. Ngay sau đó, một thanh nạng gỗ thô sơ quất mạnh ra, chặn đứng trước ngực Vân Nhạc với một lực lượng phàm tục khá mạnh mẽ.
Dưới ánh sáng le lói của ngọn nến dầu phàm trần đặt trên chiếc hòm gỗ mục, một thanh niên gầy gò, hốc hác hiện ra. Gã cụt mất chân trái, chỉ còn lại một ống quần rách nát buông thõng, cơ thể mặc bộ đạo y xám rách rưới của đệ tử ngoại môn bị phế bỏ. Đôi mắt gã trợn trừng, hằn học nhìn chằm chằm vào Vân Nhạc dưới vành nón lá rách.
Đó chính là Lục Thanh, cựu đệ tử ngoại môn Quy Nguyên Tông, kẻ bị phế đan điền vì không nộp đủ linh thạch cống hiến.
"Một tên hí tử phế vật bị hủy dung?" Lục Thanh nheo con mắt thâm quầng, nhận ra vết sẹo bỏng đặc trưng trên má trái Vân Nhạc. "Ngươi là kẻ mà Chấp Pháp Điện đang treo thưởng vạn viên linh thạch hạ phẩm để truy nã! Ngươi mò đến đây làm gì? Cút đi trước khi ta bẻ gãy cổ ngươi để đổi thưởng!"
Vân Nhạc không hề lùi bước trước thanh nạng gỗ đang tì sát lồng ngực. Hắn chậm rãi đưa bàn tay phải lên, khẽ hạ vành nón lá rách nát, để lộ chiếc Mặt Nạ Phán Quyết gỗ rỉ sét đang ẩn hiện dưới da thịt má trái rỉ máu.
"Lục Thanh, ngươi muốn đổi thưởng sao?" Giọng nói của Vân Nhạc trầm đục, lạnh buốt như phát ra từ dưới chín tầng địa ngục. "Nếu ngươi muốn làm chó săn cho Quy Nguyên Tông, ngươi đã không trốn ở xó xỉnh hôi thối này để gặm nhấm oán hận. Chúng ta đều là những kẻ bị ngụy tiên tước đoạt tất cả. Ta đến đây để giao dịch sòng phẳng."
"Giao dịch? Một tên hí tử phế mạch thì có tư cách gì để giao dịch với ta?" Lục Thanh cười gằn, thanh nạng gỗ vẫn không hề nhúc nhích. "Ta tuy bị phế tu vi, nhưng nhục thân vẫn là cựu Luyện Khí tầng năm. Còn ngươi, chỉ là một con kiến hôi phàm trần bị hủy dung!"
Vân Nhạc không giải thích bằng lời. Hắn khẽ nhắm mắt, kích hoạt một tia oán lực nhỏ từ Mặt Nạ Phán Quyết.
Ngay lập tức, một luồng khí tức màu tím đen, lạnh buốt thấu xương tủy từ cánh tay trái hóa thạch của hắn rò rỉ ra ngoài. Nhiệt độ trong căn lều ẩm ướt đột ngột hạ xuống điểm đóng băng. Ngọn nến dầu phàm trần đang le lói trên hòm gỗ bỗng nhiên khựng lại, toàn bộ ngọn lửa màu vàng cam bị nhuộm thành một sắc tím ma mị, rồi lập tức đóng băng thành một khối tinh thể dầu lạnh ngắt trong nháy mắt.
Thanh nạng gỗ trên tay Lục Thanh run lên bần bật. Gã trố mắt nhìn ngọn nến bị đóng băng, cảm nhận được luồng oán sát khí tối cổ rùng rợn đang vây chặt lấy nhục thân mình, khiến đan điền rách nát của gã nhói đau dữ dội.
"Sức mạnh này... đây không phải linh lực tiên môn!" Lục Thanh lắp bắp, giọng nói run rẩy vì kinh hoàng. "Đây là... cấm kỵ Thần Ma! Ngươi... ngươi đeo mặt nạ... ngươi là kẻ đã giết Lý Bưu?"
"Lý Bưu đã đền tội dưới kiếm của ta." Vân Nhạc khẽ vung tay phải, luồng oán khí tím đen lập tức thu hồi vào cánh tay hóa thạch, ngọn nến lại bùng cháy trở lại với sắc vàng phàm tục. "Ta đeo mặt nạ để phán quyết ngụy tiên, đòi lại huyết hải thâm thù cho gánh hát. Ta biết ngươi nắm giữ bản đồ ngầm của Mỏ quặng Linh Thạch Linh Châu. Đưa bản đồ cho ta, ta sẽ cho ngươi cơ hội nhìn thấy Quy Nguyên Tông sụp đổ."
Lục Thanh lùi lại một bước, chống nạng gỗ ngồi sụp xuống đất bùn ẩm ướt. Gã nhìn chằm chằm vào Vân Nhạc, hơi thở dồn dập. Sự căm hận ngút trời đối với tông môn và nỗi kinh hoàng trước sức mạnh quỷ dị của Vân Nhạc đang điên cuồng giằng xé trong lòng gã.
"Ngươi muốn đột kích mỏ quặng?" Lục Thanh khàn giọng hỏi, đôi mắt đỏ ngầu rực lên một tia hy vọng điên cuồng. "Ngươi có biết nơi đó là địa ngục trần gian không? Hàng vạn phàm nhân và tu sĩ phế mạch bị dán nô ấn, bị roi sắt gai của Đội Tuần Tra Địa Mạch đánh đập dã man đến chết để đào quặng linh thạch độc hại dâng nộp cho thượng giới. Oán khí ở đó ngập trời, nhưng canh gác cũng nghiêm ngặt nhất ngoại môn!"
"Oán khí ngập trời chính là thứ ta cần." Vân Nhạc lạnh lùng bước tới, ngồi đối diện với Lục Thanh trên nền đất ẩm. "Mặt nạ của ta cần oán lực của vạn dân bị hại để sạc đầy năng lượng trước khi ta đột kích đan phòng cứu tỷ tỷ Vân Dao. Ta cần bản đồ ngầm để thâm nhập mà không kích hoạt chuông cảnh báo lôi phạt."
Lục Thanh khẽ rùng mình, gã nhận ra sự sòng phẳng và kiên định đến đáng sợ trong đạo tâm phàm nhân của thiếu niên trước mặt. Gã chậm rãi thọc tay vào vạt áo rách, rút ra một mảnh ngọc giản rạn nứt—mảnh vỡ chứa sơ đồ địa hình ngầm ngoại môn—rồi dùng một viên than đen vẽ trực tiếp lên nền đất ẩm ướt của căn lều.
"Được! Ta giao dịch với ngươi!" Lục Thanh nghiến răng, giọng nói rít qua kẽ răng đầy máu. "Đây là sơ đồ đường hầm khai thác mỏ quặng Linh Châu. Mỏ quặng được chia làm ba khu vực chính. Khu vực ngoài cùng là nơi phàm nhân đào quặng thô, khu vực ngầm sâu nhất là nơi tích tụ nhiều oán khí nhất do xác chết phế mạch bị ném xuống Thung lũng Phế Mạch."
Gã dùng than vẽ một vòng tròn đậm ở trung tâm ngầm:
"Nơi này được canh giữ bởi Đội Tuần Tra Địa Mạch, dẫn đầu là cai ngục Vương Mãnh. Gã là tu sĩ Luyện Khí tầng bảy, cực kỳ tàn bạo, chuyên dùng roi da gai sắt Huyết Lệ để quất nát kinh mạch phàm nhân. Gã chính là kẻ đã quất chết cha ta, phế đi chân trái của ta khi ta cố gắng ngăn gã bắt muội muội ta đi làm dược nô!"
Sát khí từ người Lục Thanh bùng phát dữ dội, nước mắt gã hòa lẫn với bùn đất chảy ròng ròng trên mặt.
"Giao dịch của ta rất đơn giản! Ta đưa bản đồ ngầm và chỉ ra kẽ hở tuần tra cho ngươi. Đổi lại, ngươi phải mang đầu của Vương Mãnh về đây cho ta tế đầu cha ta! Ngươi có dám hứa không?"
Vân Nhạc nhìn chằm chằm vào sơ đồ vẽ bằng than trên đất, đôi mắt Phán Quyết Nhãn sau lớp mặt nạ khẽ chớp động. Hắn ngửi thấy mùi oán hận đậm đặc từ mảnh đất Linh Châu này rỉ ra qua từng nét vẽ của Lục Thanh.
"Ta hứa." Vân Nhạc khàn giọng, giọng nói đanh thép như sắt đá đập vào nhau. "Giao dịch sòng phẳng. Đầu của Vương Mãnh sẽ thuộc về ngươi. Bây giờ, nói cho ta biết kẽ hở của đội tuần tra địa mạch."
Lục Thanh khẽ thở phào, gã chỉ ngón tay gầy guộc vào một đường vẽ ngoằn ngoèo nằm sát rìa mỏ quặng:
"Quy Nguyên Tông canh phòng mỏ quặng bằng hệ thống la bàn quét linh cực mạnh ở cửa chính, bất kỳ kẻ nào mang theo linh lực lạ thâm nhập đều sẽ kích hoạt Thất Sát Lôi Trận vây quét. Nhưng ngươi... ngươi không có linh căn, đan điền trống rỗng, la bàn quét linh hoàn toàn vô dụng với ngươi! Đây là ưu thế lớn nhất của ngươi."
Gã hạ thấp giọng, chỉ vào đường hầm ngầm cũ:
"Đường hầm này do ta và những phế mạch đệ tử âm thầm đào sâu dưới lòng đất mười năm trước để trốn chạy, lối vào nằm ngay bãi tha ma ngoại ô. Nó dẫn thẳng tới khu vực ngầm sâu nhất của mỏ quặng, bỏ qua toàn bộ chốt tuần tra la bàn ngoại vi. Tuy nhiên..."
Lục Thanh đột ngột dừng lại, khuôn mặt lộ ra một vẻ kinh hoàng tột độ, gã nắm chặt lấy vai Vân Nhạc, khàn giọng cảnh báo:
"Vương Mãnh không đơn giản! Gã sở hữu một chiếc la bàn định vị huyết mạch rò rỉ, và roi sắt gai Huyết Lệ của gã chứa độc tố đan độc ăn mòn nhục thân cực mạnh. Hơn nữa, trận pháp tự động báo động lôi phạt ngoại môn luôn chực chờ. Chỉ cần ngươi bộc phát một tia linh lực lạ hoặc oán khí quá giới hạn ba khắc để mặt nạ rò rỉ, thiên lôi lôi phạt của tông môn sẽ lập tức đánh sập toàn bộ hầm mỏ, chôn sống ngươi cùng hàng vạn phàm nhân bên trong! Ngươi phải tuyệt đối cẩn thận!"
Vân Nhạc chậm rãi đứng dậy, kéo lại dải vải xám quấn chặt lấy cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm nặng nề. Hắn khẽ gật đầu, vành nón lá rách che khuất nửa gương mặt rách nát mang vết sẹo Brand Tội Nhân, chỉ để lộ đôi mắt rực sáng oán hỏa tím đen đầy ma mị dưới bóng tối.
"Lôi phạt thiên quy... ta sẽ dùng chính phôi kiếm phàm sắt này để chém đứt nó."
Hắn siết chặt chuôi thanh Phôi Kiếm Phàm Thiết cực nặng sau lưng. Sát khí phàm nhân kiên định bùng phát xung quanh nhục thân hắn, dập tắt hoàn toàn hơi ấm le lói cuối cùng của ngọn nến phàm trần.
Bên ngoài, tiếng sấm rền vang dội từ phía ngọn núi chính Quy Nguyên Tông. Áp lực truy sát của Chấp Pháp Điện đang khép chặt vòng vây do sự mất tích của Lý Bưu và toán tuần tra. Vân Nhạc biết, thời gian của hắn không còn nhiều. Hắn dứt khoát xoay người, bước ra khỏi căn lều rách nát, biến mất vào màn mưa độc đen kịt hướng thẳng về phía mỏ quặng Linh Châu, chuẩn bị cho vở diễn phán quyết đẫm máu tiếp theo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!