Chợ Đen Đổi Diện
Đêm mưa Linh Châu vẫn gào thét không ngừng, từng luồng nước buốt giá quất thẳng vào da thịt rách nát trên gương mặt Vân Nhạc. Dưới tán lá mục rữa của rừng độc, hắn đứng lặng trong bóng tối, bàn tay phải gầy guộc nhưng gân guốc siết chặt lấy chiếc la bàn đồng rạn nứt vừa đoạt được từ xác Lý Bưu. Luồng linh quang đỏ rực từ mặt la bàn quất thẳng vào màn sương mù dày đặc, chỉ về hướng Đông Nam—nơi sâu thẳm dưới lòng đất của Hạc Minh Hí Trấn.
Hắn khẽ thở dốc, lồng ngực phập phồng dưới bộ hí phục xám rách nát dính bết bùn đất và máu khô. Má trái của hắn, nơi vết sẹo bỏng gớm ghiếc do tro lò đan nóng bỏng để lại, đột ngột nhói lên một cơn đau buốt thấu xương. Dưới lớp thuốc Mục Hương đắng ngắt đã bị nước mưa gột rửa phần nào, Brand Tội Nhân—ấn ký nguyền rủa của thiên quy ngụy tạo—lại khẽ phát ra luồng linh quang màu vàng kim nhạt nhẽo, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về huyết hải thâm thù chưa trả.
Hắn đưa bàn tay phải lên, áp chặt chiếc trâm gỗ đào khắc hoa mai của tỷ tỷ Vân Dao vào sát lồng ngực. Hơi ấm phàm trần mỏng manh từ thớ gỗ đào như một dòng nước mát lành, xoa dịu ma niệm cuồng bạo đang chực chờ bùng nổ trong thức hải từ chiếc Mặt Nạ Phán Quyết gỗ rỉ sét đang ẩn sâu dưới da thịt hắn.
"Tỷ tỷ... Nhạc nhi sẽ đến cứu tỷ. Bất kể là đầm lầy hay địa ngục đan phòng."
Hắn khàn giọng thì thầm, ánh mắt rực lên một quyết tâm đáng sợ. Vân Nhạc liếc nhìn cánh tay trái của mình—khối hóa thạch đỏ thẫm sần sùi, nặng nề kéo dài từ bàn tay đến tận khuỷu tay. Hắn phải gồng hết cơ bắp của bả vai phải để nâng đỡ khối đá rỉ sét nặng trịch này, khéo léo dùng một dải vải xám quấn chặt lấy nó để ngăn không cho những đường vân rạn nứt rỉ ra u minh khí tím đen. Đối với một kẻ phế mạch hoàn toàn không có linh lực bẩm sinh như hắn, nhục thân rèn thể chính là vũ khí duy nhất, và mỗi lần mượn lực từ mặt nạ là một lần hắn phải đánh cược bằng chính xương máu của mình.
Hắn nhún chân lướt đi, thi triển Hí Bộ Vô Ảnh. Thân ảnh gầy gò của hắn như một bóng ma xám rách, uyển chuyển băng qua những vũng nước độc mà không hề để lại một tiếng động nhỏ hay bất kỳ dao động linh khí nào.
***
Nửa canh giờ sau, Vân Nhạc đã đứng trước một nhà kho bỏ hoang ở ngoại ô Hạc Minh Hí Trấn. Nước mưa xối xả chảy dọc theo những mái ngói vỡ nát, đổ xuống rãnh nước thải hôi thối bốc mùi bùn đất và rác rưởi. Đây chính là lối vào bí mật của Chợ đen Linh Châu—vùng đất ngầm phi pháp nằm ngoài tầm kiểm soát của phàm nhân nhưng lại là nơi thỏa hiệp lợi ích ngầm của các chấp sự Quy Nguyên Tông.
Vân Nhạc kéo thấp chiếc nón lá rách, bước xuống bậc thềm đá ẩm ướt dẫn sâu vào lòng đất. Ở cuối hành lang tối tăm, một gã già gầy gò, khoác chiếc áo lông thú hôi hám mùi thú dữ đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ mục. Mắt trái của lão quấn băng đen bẩn thỉu, con mắt phải còn lại ti hí như mắt chuột, liên tục đảo quanh đầy vẻ gian giảo và hoài nghi.
Đó chính là Lão Chột, kẻ gác cổng chợ đen khét tiếng tham lam nhưng cực kỳ sòng phẳng.
"Đứng lại." Lão Chột khè ra một ngụm khói thuốc từ chiếc tẩu bằng ngọc giả, con mắt ti hí khóa chặt vào thân ảnh quấn vải xám của Vân Nhạc. "Kẻ phàm phu không linh căn bẩm sinh? Hay là một tán tu phế mạch trốn chạy? Chợ đen Linh Châu không phải là nơi cho kẻ ăn mày vào trú mưa. Mười viên linh thạch hạ phẩm, hoặc cút."
Vân Nhạc không nói lời nào. Hắn chậm rãi thọc bàn tay phải vào ngực áo, rút ra hai viên tinh thạch màu đỏ thẫm rực sáng u uất.
Đó là Huyết Lệ Tinh Thạch—thứ năng lượng cấm kỵ ngưng tụ từ oán niệm tột cùng của phàm nhân bị hiến tế dưới Đầm Huyết Lệ, thứ mà hắn đã thu hoạch được sau khi phán quyết Lý Bưu và toán tuần tra Chấp Pháp Điện.
Nhìn thấy hai viên tinh thạch đỏ thẫm rực sáng dưới ánh sáng le lói của ngọn đèn dầu, con mắt còn lại của Lão Chột đột ngột co rút dã man. Lão vội vàng giật phắt lấy hai viên tinh thạch, đưa lên mũi hít hà luồng oán khí đậm đặc rỉ ra từ thớ đá, khuôn mặt già nua nhăn nheo lộ ra vẻ thèm khát tột cùng.
"Huyết Lệ Tinh Thạch tinh khiết!" Lão Chột khàn giọng thì thầm, ánh mắt nhìn Vân Nhạc lập tức thay đổi từ khinh miệt sang kiêng kị sâu sắc. "Ngươi... ngươi lấy thứ này từ đâu? Đây là cấm vật của Chấp Pháp Điện và Đan Đường!"
"Giao dịch sòng phẳng." Vân Nhạc khàn giọng nói, âm thanh trầm đục phát ra từ sau chiếc nón lá rách nát. "Ta không hỏi nguồn gốc linh thạch của ngươi, ngươi cũng đừng hỏi lai lịch của ta. Ta muốn vào chợ đen, và ta cần tin tức."
Lão Chột khẽ rùng mình trước sự lạnh lùng đáng sợ của thiếu niên trước mặt. Lão vội vã nhét hai viên tinh thạch vào túi áo lông thú, khẽ ho khan một tiếng rồi đứng dậy, dùng chiếc chìa khóa sắt rỉ mở cánh cửa gỗ nặng nề phía sau.
"Vào đi, kẻ đeo mặt nạ bí ẩn." Lão Chột khẽ nói, giọng nói đầy vẻ nịnh hót và cảnh giác. "Chợ đen Linh Châu luôn chào đón những vị khách sòng phẳng và hào phóng như ngươi. Muốn tin tức gì, cứ tìm đến quầy hàng của lão già này ở khu vực trung tâm ngầm."
Vân Nhạc bước qua cánh cửa, lập tức một luồng không khí ngột ngạt, nóng bức và đầy mùi máu tanh nồng nặc ập thẳng vào mặt.
Chợ đen Linh Châu hiện ra như một mê cung hang động khổng lồ dưới lòng đất. Những ngọn đuốc dầu hỏa cắm dọc vách đá tỏa ra làn khói đen xì, chiếu rọi hàng trăm quầy hàng tạm bợ dựng bằng xương thú và vải rách. Những kẻ vãng lai nơi đây đều đeo mặt nạ quỷ diện để che giấu danh tính, thì thầm giao dịch những linh tài cấm, từ xương thú rừng độc, thảo dược tẩm độc, cho đến những bình sứ chứa đầy máu tim phàm nhân dùng để luyện chế tà công.
Sự dơ bẩn, tham lam và tàn bạo của giới tu tiên hạ giới hiển lộ rõ nét nhất ở nơi tăm tối này, hoàn toàn tương phản với vẻ lộng lẫy, thanh cao giả tạo của ngọn núi chính Quy Nguyên Tông phía trên.
Vân Nhạc đi xuyên qua đám đông, dập tắt hoàn toàn mọi dao động huyết khí bằng Ẩn Khí Quyết. Hắn tiến thẳng đến quầy hàng nằm sâu trong một ngách đá của Lão Chột. Lão già gác cổng lúc này đã ngồi sẵn sau một tấm phản gỗ đầy vết chém rạch, con mắt ti hí vẫn đang mân mê hai viên Huyết Lệ Tinh Thạch dưới ánh sáng ngọn nến.
"Nói." Vân Nhạc đứng lặng trước tấm phản gỗ, thanh Phôi Kiếm Phàm Thiết cực nặng giắt sau lưng khẽ rung nhẹ dưới lớp hí phục xám rách. "Ta muốn biết lịch trình bế quan của Chưởng sự Đan Đường Tào Lĩnh. Và tình hình hiện tại của đan phòng Tào Phủ."
Lão Chột khựng lại, con mắt ti hí nhìn quanh quất đầy vẻ sợ hãi, sau đó lão rướn người về phía trước, hạ thấp giọng xuống mức tối thiểu:
"Ngươi muốn động vào Tào Lĩnh? Ngươi điên rồi! Lão là Trúc Cơ Kỳ tầng ba, chưởng sự Đan Đường độc quyền của ngoại môn! Nhưng... nhận tiền của ngươi, lão già này sẽ giữ chữ tín."
Lão Chột khẽ vuốt chòm râu dê thưa thớt, thì thầm:
"Tào Lĩnh đang ở thời khắc mấu chốt để đột phá Trúc Cơ Trung Kỳ. Lão đã gom đủ định mức dược nô thể chất thuần âm và đang chuẩn bị khởi động lò đan Xích Lân Đỉnh tại đại điển hiến tế trong vòng bốn ngày tới. Trong thời gian này, lão sẽ bế quan tuyệt đối trong mật thất ngầm dưới Tào Phủ ở sườn núi Quy Nguyên Tông để tẩm bổ nguyên khí, mọi việc canh gác ngoại vi đều giao cho cháu trai gã là Chấp pháp đội trưởng Tào Thiết chỉ huy."
Nghe đến ba chữ "Tào Thiết", khớp xương bàn tay phải của Vân Nhạc bỗng phát ra những tiếng rắc rắc giòn giã do siết quá chặt. Tào Thiết—kẻ trực tiếp dẫn binh đồ sát gánh hát Hạc Minh Hí Ban của hắn, kẻ đã cười man dại khi nhìn nghĩa phụ hắn ngã xuống vũng máu.
"Còn gì nữa?" Vân Nhạc nén cơn giận dữ tột độ, khàn giọng hỏi.
"Nghe nói đan phòng của Tào Lĩnh được bảo hộ bởi một kết giới trận pháp hút sinh thọ cực kỳ tàn bạo." Lão Chột tặc lưỡi, ánh mắt lộ ra vẻ ghê tởm. "Bất kỳ phàm nhân hay tu sĩ phế mạch nào thâm nhập mà không mang theo lệnh bài đan đường đều sẽ bị kết giới hút cạn năm năm thọ nguyên trong vòng một khắc. Muốn phá giải kết giới đó, hoặc ngươi phải có lệnh bài chấp pháp ngoại môn, hoặc ngươi phải tìm được Thần Sa Cổ Đại—thứ bột khoáng sản thần bí có khả năng hàn gắn và tịnh hóa mọi phong ấn trận pháp."
"Thần Sa Cổ Đại ở đâu có?" Vân Nhạc lập tức hỏi.
"Thứ đó cực kỳ hiếm gặp ở hạ giới Linh Châu." Lão Chột lắc đầu. "Chỉ có những vùng cấm địa thời không rạn nứt như Vạn Táng Cổ Lĩnh ở Vô Sắc Hải mới có thể khai quật được. Nhưng nghe đồn, dưới lòng đất Hí Miếu hoang cổ ở rìa trấn của các ngươi... vạn năm trước từng là một phế tích Thần triều sụp đổ, biết đâu vẫn còn sót lại một ít tích tụ sâu dưới lòng đất."
Vân Nhạc khẽ chấn động thần thức. Hí Miếu hoang cổ—nơi hắn nhặt được chiếc Mặt Nạ Phán Quyết gỗ rỉ sét. Hóa ra ngôi miếu hoang tàn ấy lại ẩn chứa nhiều bí mật đến thế.
"Tin tức của ngươi rất giá trị." Vân Nhạc lạnh lùng nói, quay người định rời đi.
"Khoan đã, tiểu tử đeo mặt nạ." Lão Chột bỗng nhiên gọi giật lại, con mắt ti hí híp lại đầy vẻ cảnh cáo. "Hai viên Huyết Lệ Tinh Thạch của ngươi tuy tốt, nhưng oán khí rò rỉ từ chúng quá đậm đặc. Ở chợ đen này, có những kẻ nhạy cảm với mùi oán hận hơn cả chó săn. Ngươi đã bị nhắm vào rồi đấy. Đi đứng cho cẩn thận, ta không muốn mất đi một mối làm ăn sòng phẳng trong tương lai đâu."
Vân Nhạc không thèm quay đầu lại, dứt khoát bước nhanh vào bóng tối của ngõ ngách hang động.
Hắn vận hành Ẩn Khí Quyết đến cực hạn, nghịch hành toàn bộ khí huyết phàm tục về phía trái tim để dập tắt mọi dao động sinh cơ, khiến cơ thể trở nên lạnh ngắt giống như một xác chết phàm nhân di động. Hắn luồn lách qua những ngách đá hẹp, cố ý rẽ vào những lối đi tối tăm, vắng vẻ nhất của chợ đen dưới lòng đất.
Quả nhiên, mùi máu tanh nồng nặc và u uất từ phía sau bắt đầu bám theo hắn như hình với bóng.
Mùi thối rữa của xác chết hòa quyện với huyết khí tà ác—đây là mùi đặc trưng của tà tu chuyên hút máu phàm nhân để luyện công.
Vân Nhạc khẽ nhếch môi dưới lớp nón lá rách. Hắn không hề hoảng sợ, trái lại, một kế hoạch tác chiến sòng phẳng đã nhanh chóng hình thành trong đầu. Chợ đen là nơi cá lớn nuốt cá bé, nhưng đối với một kẻ hoàn toàn không có linh lực bẩm sinh như hắn, địa hình chật hẹp, tối tăm của những ngõ đá ngầm chính là hí đài phán quyết hoàn mỹ nhất để vô hiệu hóa ưu thế pháp thuật của kẻ thù.
Hắn dứt khoát rẽ vào một ngõ cụt tối tăm, ngập tràn mùi máu thối rữa và nước thải rỉ ra từ vách đá ẩm ướt. Hắn đứng lặng ở cuối ngõ, quay lưng lại phía lối vào, tay phải buông thõng sát chuôi thanh Phôi Kiếm Phàm Thiết nặng nề.
"Cạch... cạch..."
Tiếng bước chân nặng nề, nhớp nhúa vang lên từ đầu ngõ tối.
Sương mù màu đỏ máu—huyết vụ—đột ngột bùng nổ từ bóng tối, cuồn cuộn tràn vào ngõ cụt, bao vây và cô lập hoàn toàn không gian xung quanh Vân Nhạc. Mùi tanh nồng của huyết dịch ăn mòn vách đá rào rào, khiến những cây nấm dại bám trên đá lập tức thối rữa thành nước đen.
Từ trong làn huyết vụ đặc quánh, một gã dị nhân khoác áo bào đỏ thẫm rách rưới, hôi hám bước ra. Da mặt gã xanh mét như xác chết, răng nanh nhọn hoắt nhô ra gớm ghiếc, và mười đầu ngón tay dài nhọn màu đen đang rỉ ra những giọt độc tố huyết sát xanh lam nhạt nhẽo.
Đó chính là Huyết Ma Nhân—gã tà tu Luyện Khí tầng tám khét tiếng chuyên lẩn trốn ở chợ đen Linh Châu.
"Khặc khặc khặc..." Huyết Ma Nhân cười lên những tiếng rùng rợn, âm thanh như tiếng hai khúc xương khô cọ xát vào nhau. "Một gã phế mạch phàm nhân hoàn toàn không có linh lực, lại dám mang theo Huyết Lệ Tinh Thạch tinh khiết đi nghênh ngang ở chợ đen? Hơn nữa... trên mặt ngươi... thứ oán khí tối cổ rỉ ra từ vết sẹo bỏng kia... thật là một món bổ dưỡng tuyệt vời cho Huyết Sát Thần Công của ta!"
Gã tà tu liếm bờ môi nứt nẻ rỉ máu, đôi mắt đỏ rực như hai hạt chu sa khóa chặt vào gương mặt khuất sau nón lá của Vân Nhạc.
"Giao chiếc mặt nạ gỗ ẩn dưới da mặt ngươi ra đây, ta sẽ cho ngươi một cái chết nhanh chóng, không bị rút xương hút tủy!"
Vân Nhạc chậm rãi xoay người lại. Hắn đưa bàn tay phải lên, dứt khoát giật phắt chiếc nón lá rách ném xuống vũng nước thải đen ngòm dưới chân.
Nửa gương mặt trái rách nát gớm ghiếc của hắn lộ ra dưới ánh sáng lờ mờ của huyết vụ. Ngay lập tức, chiếc Mặt Nạ Phán Quyết gỗ rỉ sét ẩn dưới da thịt hắn bùng nổ oán hỏa tím đen cuồn cuộn. Chiếc mặt nạ gỗ rạn nứt nhô lên khỏi da thịt rỉ máu, dính chặt vào gương mặt hắn, tỏa ra một luồng sát niệm cổ xưa lạnh buốt thấu xương cốt.
Đồng thời, đôi mắt sau lớp mặt nạ rực sáng oán hỏa tím đen dũng mãnh. Vân Nhạc kích hoạt Phán Quyết Nhãn.
Trong tầm nhìn rực sắc tím đỏ của hắn, toàn bộ làn huyết vụ độc hại bỗng chốc trở nên trong suốt. Hắn nhìn thấu quỹ đạo tà khí màu đỏ máu đang uốn lượn xung quanh, và phát hiện rõ nét một sợi tơ nhân quả tội ác màu đỏ thẫm liên kết giữa đan điền của Huyết Ma Nhân với hàng vạn linh hồn phàm nhân bị gã hút máu tàn sát. Tử huyệt Đạo Cơ Ngụy của gã tà tu rực sáng một điểm đen kịt ngay dưới rốn ba thốn.
"Muốn chiếc mặt nạ này?" Vân Nhạc khàn giọng nói, âm thanh phát ra từ sau chiếc mặt nạ gỗ rỉ sét mang theo một sự uy nghiêm đáng sợ của Phán Quyết Giả tối cổ. "Để xem tội nghiệt của ngươi có gánh nổi sức nặng của nó hay không!"
"Chết đi! Kẻ cuồng vọng!"
Huyết Ma Nhân giận dữ gầm lên, gã vung mạnh tay phải, thi triển Huyết Sát Chưởng đánh thẳng vào lồng ngực Vân Nhạc.
Một bàn tay khổng lồ ngưng tụ từ máu tươi thối rữa, mang theo độc tố huyết sát ăn mòn vách đá rào rào, lao vun vút xé rách không gian ngõ tối. Luồng linh áp của tu sĩ Luyện Khí tầng tám áp chế nặng nề, khiến những viên đá nhỏ bám trên vách ngõ cụt nổ tung thành bột mịn.
Vân Nhạc đứng lặng giữa làn huyết sát chưởng phong đang tiến sát. Hắn không hề lùi bước, trái lại, khóe môi sau lớp mặt nạ khẽ nhếch lên một nụ cười sòng phẳng tàn nhẫn.
Hắn dứt khoát kích hoạt Mặt Nạ Phán Quyết ở trạng thái chiến đấu đặc biệt, giải phóng Vô Diện Chi Thể (Đồng hóa linh lực).
Ngay khi bàn tay máu khổng lồ của Huyết Ma Nhân tiến vào phạm vi mười trượng xung quanh Vân Nhạc, một hiện tượng nghịch thiên bỗng nhiên xảy ra.
Toàn bộ linh lực tà ác duy trì Huyết Sát Chưởng đột ngột bị dập tắt hoàn toàn, biến mất vào hư không như một làn khói xám vô hại. Luồng linh áp áp chế của tu sĩ Luyện Khí tầng tám biến mất không một dấu vết. Bàn tay máu khổng lồ lập tức tan rã thành những giọt nước mưa phàm trần rơi rụng lã chã xuống đất bùn hôi thối.
"Cái gì?! Linh lực của ta... đan điền của ta sao lại trống rỗng?!"
Huyết Ma Nhân kinh hoàng hét lên, khuôn mặt xanh mét lộ ra vẻ hoảng loạn tột độ. Gã phát hiện ra toàn bộ linh lực đạo cơ ngụy trong cơ thể mình đã bị dập tắt đột ngột khi tiến sát Vân Nhạc, biến gã thành một phàm nhân yếu ớt không thể thi triển bất kỳ pháp thuật nào.
"Hí đài này, tu vi của ngươi do ta phán quyết!"
Vân Nhạc gầm lên một tiếng xướng khang bi tráng. Hắn vung cánh tay phải phàm nhân rèn thể, dồn hết sức mạnh cơ bắp rút thanh Phôi Kiếm Phàm Thiết cực nặng giắt sau lưng ra ngoài.
Thanh kiếm sắt đen nặng trịch, không mang một tia linh tính nào nhưng lại cực kỳ nặng nề, xé rách màn mưa trút xuống một nhát chém vật lý thuần túy dũng mãnh.
Keng!
Huyết Ma Nhân hoảng hốt vung móng vuốt rỉ độc đen kịt lên đỡ đòn. Tiếng va chạm kim loại chói tai vang dội ngõ tối. Sức nặng phi thường của thanh phôi kiếm phàm sắt đập gãy vụn ba chiếc móng tay rỉ độc của gã tà tu, lực phản chấn cực lớn khiến khớp xương cổ tay gã nứt nẻ đau đớn.
Không để đối thủ kịp thở, Vân Nhạc lướt tới bằng Hí Bộ Vô Ảnh uyển chuyển. Hắn vung tay áo hí phục đỏ thẫm rách nát, phóng dải lụa dài tẩm oán khí—Hí Y Quấn Cổ hòng siết chặt cổ họng Huyết Ma Nhân từ cự ly mười trượng.
Thế nhưng, Huyết Ma Nhân là kẻ chiến đấu sinh tử lâu năm ở chợ đen. Trong khoảnh khắc nguy cấp, gã dứt khoát cắn lưỡi tự bạo một phần tinh huyết đạo cơ để cưỡng ép phá vỡ sự phong tỏa của Vô Diện Chi Thể.
"Phụt!"
Một ngụm máu tà độc đen kịt phun ra từ miệng gã, bắn thẳng vào dải lụa đỏ thẫm đang tiến sát. Độc tố huyết sát ăn mòn cực mạnh trong máu tà tu lập tức khiến dải lụa hí phục bị mục nát, rách tươm thành hàng vạn mảnh vải vụn rơi lả tả dưới mưa.
"Khặc khặc! Phế vật hí tử! Ngươi tuy có bí thuật quỷ dị dập tắt linh lực, nhưng nhục thân phàm nhân của ngươi làm sao chịu nổi huyết độc của ta!"
Huyết Ma Nhân điên cuồng hét lên, gã vung móng vuốt đen kịt còn lại, lao thẳng vào Vân Nhạc hòng xé rách lồng ngực hắn.
Cơn đau bỏng rát từ cánh tay trái hóa thạch bỗng chốc bùng phát dữ dội. Vân Nhạc nhận thấy oán lực trong Mặt Nạ Phán Quyết đang cạn kiệt nhanh chóng do phải duy trì kết giới Vô Diện Chi Thể dập tắt linh lực đối thủ. Nếu không sạc đầy năng lượng ngay lập tức, mặt nạ sẽ cắn trả, biến toàn bộ nhục thân hắn thành tượng đá đỏ thẫm vĩnh viễn.
Hắn dứt khoát đưa tay phải vào ngực áo, bóp nát hai viên Huyết Lệ Tinh Thạch thu hoạch được từ Lý Bưu.
Luồng oán niệm tột cùng của phàm nhân bị hại ngưng tụ trong tinh thạch đỏ thẫm lập tức hóa thành hai luồng khói xám đen đậm đặc, cuồn cuộn chui tọt vào các vết rạn nứt trên Mặt Nạ Phán Quyết. Chiếc mặt nạ gỗ rỉ sét rít lên một tiếng cười ma mị u uất, oán hỏa tím đen bùng cháy dữ dội gấp mười lần, sạc đầy năng lượng chiến đấu cho Vân Nhạc.
Cảm nhận được nguồn oán lực khổng lồ tràn ngập kinh mạch phế vật, đôi mắt Phán Quyết Nhãn của Vân Nhạc rực sáng oán hỏa tím đen dũng mãnh. Hắn nhìn thấu quỹ đạo vuốt độc của Huyết Ma Nhân đang lao tới.
Hắn không né tránh, dứt khoát vung cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm nặng nề lên gánh chịu cú cào xé vật lý của đối thủ.
Bốp!
Móng vuốt đen kịt của Huyết Ma Nhân cào mạnh vào lớp đá thạch đỏ thẫm sần sùi trên cánh tay trái Vân Nhạc, phát ra những tiếng ken két chói tai như cào vào sắt thép gia cố. Lớp hóa thạch đỏ thẫm bị nứt nẻ nhẹ rỉ ra vài giọt máu đen u uất, nhưng nhục thân cứng ngắc của cánh tay hóa thạch hoàn toàn chặn đứng đòn chí mạng vật lý.
Đồng thời, Vân Nhạc vặn người uyển chuyển theo một điệu múa kép võ hí khúc. Hắn vung Phôi Kiếm Phàm Thiết cực nặng bằng tay phải, dồn toàn bộ oán lực tối cổ vừa hấp thụ được vào thớ kiếm sắt đen rỉ sét.
Thanh kiếm phàm sắt rít lên tiếng gào thét u uất của vạn cổ oán linh, chém ra một nhát chém vật lý cực nặng mang theo kiếm ý phàm trần mới ngộ.
Phập!
Nhát chém chuẩn xác cắt đứt lìa cánh tay phải rỉ độc của Huyết Ma Nhân. Máu đen tà ác phun ra xối xả dưới cơn mưa độc Linh Châu.
"A hự!"
Huyết Ma Nhân thét lên một tiếng bi thảm tột cùng, đạo tâm sụp đổ hoàn toàn khi nhận ra sức mạnh vật lý phi thường kết hợp oán lực mặt nạ của Vân Nhạc đã vượt xa giới hạn gánh chịu của gã.
Biết gặp phải hung thần bóng đêm nghịch thiên thật sự, Huyết Ma Nhân không dám chậm trễ một nhịp thở nào nữa. Gã dứt khoát ném bình gốm chứa oán huyết Huyết Hồn Bình xuống đất tự bạo, tạo ra một vụ nổ huyết vụ đỏ ngòm bao phủ ngõ tối hòng che mắt thần thức Vân Nhạc.
Ngay khi làn huyết vụ bùng nổ, nhục thân Huyết Ma Nhân đã nhanh chóng thi triển Thổ Độn Phàm Thuật tà môn, hóa thành một luồng hắc khí chui tọt sâu xuống lòng đất ẩm ướt trốn chạy.
Vân Nhạc vung Phôi Kiếm Phàm Thiết chém rách nát làn huyết vụ tự bạo, nhưng bóng dáng của Huyết Ma Nhân đã hoàn toàn biến mất khỏi ngõ tối ngập tràn mùi máu thối rữa.
Hắn đứng lặng giữa cơn mưa xối xả, lồng ngực phập phồng thở dốc dồn dập. Khóe môi sau lớp mặt nạ gỗ rỉ sét rỉ ra một vệt máu đen nhạt nhẽo—đó là cái giá của việc mượn oán lực tinh thạch quá giới hạn thọ nguyên phàm nhân. Cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm nặng trịch của hắn khẽ run rẩy, các vết rạn nứt sần sùi lan rộng thêm một thốn vĩnh viễn hướng về phía khuỷu tay.
Hắn chậm rãi cúi xuống, nhặt lấy chiếc nón lá rách nát dính đầy nước mưa độc hại đội lên đầu che giấu gương mặt gỗ rỉ sét đang từ từ chìm sâu dưới da thịt rách nát.
Hắn biết, trận chiến này tuyRepel được Huyết Ma Nhân nhưng hiểm họa lớn hơn đã bắt đầu gieo rắc. Gã tà tu xảo quyệt và đầy oán hận kia chắc chắn sẽ không cam lòng chịu mất cánh tay. Với bản tính tham lam và tàn bạo của chợ đen, gã sẽ lập tức đem tin tức về hành tung của gã hí tử phế vật đeo mặt nạ Phán Quyết bán cho Chấp Pháp Điện ngoại môn để nhận vạn viên linh thạch hạ phẩm tiền thưởng.
Thời gian bế quan của Tào Lĩnh chỉ còn lại bốn ngày, và thiên la địa võng của Chấp Pháp Điện sắp sửa khép chặt vòng vây Linh Châu.
Vân Nhạc siết chặt thanh phôi kiếm phàm sắt nặng nề, dứt khoát xoay người lướt đi vào sương mù độc dày đặc, hướng thẳng về phía mỏ quặng linh thạch để chuẩn bị cho mưu sự lớn nghịch thiên tiếp theo của kế hoạch nghịch thiên cải mệnh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!