Nhạc nềnPrairie

Hí Ảnh Đoạt Mệnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sáo trúc phàm trần của A Sâm vừa dứt, sương mù rừng độc bỗng cuộn lên sát khí, Vân Nhạc khẽ siết chặt thanh phôi kiếm phàm sắt nặng nề.


Mưa giông Linh Châu trút xuống xối xả, từng hạt nước nặng trịch quất vào tán lá mục rữa, tạo nên những tiếng động hỗn loạn bọc lấy khu trại tạm. Mùi ẩm mốc của bùn lầy rừng độc quyện cùng hương thảo dược Mục Hương đắng ngắt trên má trái của Vân Nhạc tạo nên một thứ mùi vị quỷ dị, kích thích khứu giác vốn đã nhạy bén của hắn sau đêm hủy dung diệt môn.


Nửa gương mặt bên trái của hắn, nơi vết sẹo bỏng gớm ghiếc do tro lò đan nóng bỏng để lại, thỉnh thoảng lại phát ra những tia sáng vàng kim nhạt nhẽo ẩn hiện dưới lớp da thịt rách nát. Đó là Brand Tội Nhân, vết thương nguyền rủa từ thiên quy ngụy tạo không cách nào chữa lành bằng dược liệu phàm trần. Nhưng lúc này, hắn không màng đến cơn đau âm ỉ ấy. Ánh mắt hắn khóa chặt vào khoảng tối sâu thẳm phía trước, nơi những bóng đen mờ ảo đang xé rách màn mưa tiến lại gần.


"Nhạc ca... bọn chúng chặn lối thoát duy nhất rồi."


A Bảo khẽ thì thầm, bàn tay nhỏ bé của cậu run rẩy nắm chặt lấy góc áo hí phục xám rách của Vân Nhạc. Cậu bé vừa dùng kim châm phàm bịt miệng con Độc Giác Mã hoang dã đang nằm phục dưới đất, mồ hôi lạnh hòa lẫn nước mưa chảy ròng ròng trên trán.


Nhạc công mù Tần Thiết Y ôm chặt cây đàn nhị gỗ mun rạn nứt rỉ sét, đôi tai mù khẽ động đậy theo từng nhịp gió rít. Ông khàn giọng truyền âm:


"Nhạc nhi, là Lý Bưu. La bàn định vị linh khí của gã đang quét rất gắt. Dù lão già này đã dùng u minh khúc dập tắt bột huỳnh quang định vị vòng ngoài, nhưng nếu chúng ta di chuyển cả gánh hát lúc này, dao động huyết khí phàm nhân chắc chắn sẽ khiến la bàn của gã phát hiện ra."


Vân Nhạc cúi đầu nhìn xuống cánh tay trái của mình. Toàn bộ cánh tay từ bàn tay đến khuỷu tay đã bị hóa thạch đỏ thẫm vĩnh viễn, sần sùi, nặng nề như một khối đá rỉ sét ngàn năm dưới lòng đất cổ. Hắn dùng cánh tay phải điều chỉnh lại lớp vải xám quấn quanh khối hóa thạch nặng nề ấy, khẽ siết chặt thanh Phôi Kiếm Phàm Thiết—thanh kiếm sắt nặng trịch không mang một tia linh tính nào do Thiết A Sinh rèn đúc.


"Tần thúc, mọi người ở lại đây ẩn khí tuyệt đối." Vân Nhạc khẽ nói, giọng nói khàn khàn nhưng mang theo một sự trấn định đáng sợ. "Con sẽ đơn độc dụ toán tuần tra của Lý Bưu vào sâu trong đầm lầy sương mù dày đặc phía Tây. Khi bọn chúng bị chia nhỏ, con sẽ phán quyết Lý Bưu."


"Một mình ngươi?" Tần Thiết Y khẽ biến sắc, dây đàn nhị u minh dưới tay ông phát ra một tiếng trầm buồn lo ngại. "Lý Bưu tuy chỉ là chấp sự ngoại môn Luyện Khí tầng sáu, nhưng gã mang theo ba tên đệ tử tuần tra Chấp Pháp Điện trang bị ngự kiếm thuật và hỏa phù. Ngươi không có linh căn bẩm sinh, đan điền lại vỡ nát hoàn toàn, làm sao đối đầu trực diện?"


"Con không có linh căn, nhưng con có Mặt Nạ Phán Quyết." Vân Nhạc khẽ chạm vào má trái, nơi chiếc mặt nạ gỗ rỉ sét đang chìm sâu dưới da thịt hắn bỗng rục rịch như muốn thức tỉnh. "Hơn nữa, đây là rừng độc. Tiên nhân ngạo mạn luôn phụ thuộc vào la bàn dò tìm linh khí. Một kẻ phế mạch hoàn toàn không có linh lực như con, chính là tử thần vô hình của chúng trong bóng đêm."


Hắn nhìn về phía A Bảo, khẽ gật đầu:


"A Bảo, bảo vệ Thím Trương và mọi người. Khi nghe thấy tiếng đàn nhị của Tần thúc vang lên từ xa, đó là lúc ta bắt đầu phán quyết."


Nói đoạn, Vân Nhạc dứt khoát xoay người, nhún chân lướt đi. Thân ảnh gầy gò của hắn lập tức hòa vào màn mưa độc mù mịt. Hắn thi triển Hí Bộ Vô Ảnh, bộ pháp di chuyển uyển chuyển dựa trên các điệu múa kép võ mà nghĩa phụ Vân Hoài Sơn đã bắt hắn luyện tập trên hàng vạn cọc tre nhọn dính máu suốt mười năm qua. Mỗi bước chân của hắn lướt trên mặt đất bùn nhão nhoét hoàn toàn không phát ra một tiếng động nhỏ, không để lại dấu vết hay hơi ấm linh lực nào để la bàn tiên môn có thể khóa định.


***


Cách trại tạm khoảng hai dặm về phía Tây, sương mù độc hại bốc lên từ những đầm lầy sụt lún dày đặc như sữa đặc.


Lý Bưu mặc đạo y chấp sự ngoại môn rách nát dính đầy vết bùn, tay cầm thanh kiếm sắt rỉ linh khí yếu ớt, khuôn mặt một mí giăng đầy sự bực dọc và tàn nhẫn. Gã nâng tấm la bàn đồng rạn nứt lên ngang tầm mắt, nhưng kim chỉ nam trên la bàn cứ xoay tròn hỗn loạn dưới cơn mưa bão.


"Mẹ kiếp! Thứ bột huỳnh quang định vị của Chấp Pháp Điện sao lại đột ngột mất dấu?" Lý Bưu quất mạnh chiếc roi da gai sắt xuống một bụi cây mục nát, khiến nước độc bắn tung tóe. "Lũ phế vật hí tử kia chắc chắn không thể chạy xa. Bọn chúng không có linh căn, chướng khí rừng độc sớm muộn cũng ăn mòn lục phủ ngũ tạng của chúng. Tìm kỹ cho ta! Thần đường Tào Phủ đang cần thêm dược nô thể chất thuần âm để luyện chế Huyết Đan thọ nguyên hoàn mỹ cho Chưởng sự Tào Lĩnh!"


"Lý chấp sự, phía trước có dao động oán khí cực mạnh!" Một tên đệ tử tuần tra ngoại môn gầy gò bỗng kêu lên, chỉ tay về phía đầm lầy sương mù dày đặc.


Tấm la bàn trên tay Lý Bưu đột ngột dừng xoay, kim chỉ nam rực lên một tia sáng đỏ thẫm hướng thẳng về phía bóng tối sâu thẳm của đầm lầy.


"Hừ, quả nhiên lẩn trốn ở đây!" Lý Bưu cười khẩy, liếm dòng nước mưa lạnh buốt trên môi. "Bọn phàm nhân hèn mọn chỉ biết mượn oán khí bãi tha ma để tự vệ. Đi! Bắt sống bọn chúng dâng nộp cho tông môn, chúng ta sẽ được ban phát Tử Khí Đan để đột phá cảnh giới!"


Bọn chúng hoàn toàn không biết rằng, luồng oán khí rò rỉ kia chính là mồi nhử do Vân Nhạc chủ động giải phóng từ Mặt Nạ Phán Quyết để dẫn dụ chúng vào vùng tử địa.


Sương mù đầm lầy độc hại mỗi lúc một dày đặc, ăn mòn tầm nhìn của toán tuần tra xuống còn chưa đầy năm trượng. Lý Bưu vung kiếm chấp sự chém loạn xạ vào những dây leo chằng chịt trong sương mù độc, miệng không ngừng chửi rủa khí hậu khắc nghiệt của Linh Châu hạ giới.


Đột nhiên, tiếng gió rít qua tán lá mục bỗng dừng lại. Một luồng âm khí lạnh buốt thấu xương bất ngờ ập đến.


"Ai?" Lý Bưu quát lớn, giương kiếm cảnh giác.


Từ trong màn sương mù xám xịt, bốn bóng ma khổng lồ mặc hí phục xám rách nát bỗng nhiên hiện thân. Bọn chúng không có gương mặt rõ ràng, nửa mặt trái rực sáng hoa văn ma thần màu tím đen mờ ảo, di chuyển hỗn loạn quanh toán tuần tra theo những nhịp điệu hí khúc phàm trần quỷ dị.


Đó là Hí Ảnh Vô Song—chiêu thức ảo ảnh khí huyết do Vân Nhạc thi triển bằng cách nghịch chuyển dòng chảy huyết dịch phàm tục phối hợp với oán lực sơ khởi của mặt nạ.


"Tà ma ngoại đạo! Giả thần giả quỷ!"


Lý Bưu kinh hoàng hét lên, nhưng gã nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, cắn đầu ngón tay kích hoạt ngự hỏa thuật ngoại môn.


"Xích Viêm Hỏa! Thiêu sạch cho ta!"


Ba quả hỏa cầu đỏ rực mang theo hơi nóng bỏng rát bùng nổ từ tay gã, lao thẳng về phía ba bóng ma xám rách. Tiếng nổ vang dội xé rách sương mù, ngọn lửa đan hỏa thiêu rụi ba ảo ảnh hí phục thành tro bụi trong nháy mắt. Thế nhưng, bóng ma thứ tư—bản thể thật sự của Vân Nhạc—đã hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của gã.


Sử dụng Hí Bộ Vô Ảnh uyển chuyển lướt đi trên bùn lầy không tiếng động, Vân Nhạc dập tắt hoàn toàn mọi dao động linh lực bằng Ẩn Khí Quyết, tiếp cận áp sát từ phía sau bóng tối của Lý Bưu.


Hắn vung mạnh thanh Phôi Kiếm Phàm Thiết cực nặng bằng sức mạnh của cánh tay phải phàm nhân rèn thể, đâm thẳng vào lồng ngực đối thủ từ sau lưng.


Keng!


Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên giữa màn mưa. Thanh kiếm sắt phàm trần của Vân Nhạc bị chặn đứng bởi lớp giáp da hổ bọc sắt nặng nề ẩn dưới đạo y chấp sự của Lý Bưu. Lực phản chấn cực lớn từ lớp giáp phòng ngự vật lý khiến xương cổ tay phải của Vân Nhạc run lên bần bật, suýt chút nữa làm rơi thanh kiếm nặng nề.


"Hừ! Phế vật hí tử! Ngươi tưởng phàm sắt có thể xuyên thủng hộ thân giáp của ta sao?"


Lý Bưu phát hiện ra kẻ ám sát, gã gầm lên giận dữ, xoay người quất mạnh chiếc roi da gai sắt dính đầy máu khô về phía Vân Nhạc. Đồng thời, một luồng hỏa độc đan hỏa bộc phát từ cơ thể gã cuộn trào ra ngoài.


Vân Nhạc không kịp né tránh, dứt khoát vung cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm nặng nề lên làm khiên chắn vật lý cản phá cú quất roi.


Bốp!


Roi da gai sắt quấn chặt lấy cánh tay hóa thạch thô ráp cứng ngắc như đá rỉ sét của hắn. Luồng đan hỏa bùng nổ thiêu đốt trực tiếp vào huyết nhục rách nát của bàn tay trái Vân Nhạc, gây ra một cơn bỏng rát tột cùng. Kinh mạch tay trái của hắn bị tổn thương nhẹ do đan hỏa cắn trả, nhưng nhục thân phế mạch không linh lực của hắn lại phát huy tác dụng nghịch thiên—hoàn toàn miễn nhiễm với các đòn tấn công định vị thần thức của hỏa pháp.


Ngay lúc Lý Bưu định giật roi để quật ngã Vân Nhạc, từ khoảng không xa xôi phía Tây rừng độc, một tiếng đàn nhị bỗng nhiên vang lên.


"Từng... tứng... tưng..."


Tiếng đàn nhị u uất, réo rắt từ cây đàn U Minh Cổ Cầm của Tần Thiết Y xuyên qua màn mưa bão giông, vang vọng khắp đầm lầy sương mù. Sóng âm u minh mang theo oán niệm tột cùng của phàm nhân bị hại lập tức chấn nhiễu thần trí của Lý Bưu và đám đệ tử tuần tra, khiến linh lực trong đan điền của chúng bị trì trệ, hỗn loạn trong ba nhịp thở.


Đây chính là Nghịch Mệnh Hí Thuật phối hợp hoàn mỹ với tiếng đàn nhị để tạo ra hí cảnh phán quyết.


Chớp thời cơ ngàn năm có một, Vân Nhạc cắn chặt răng chịu đựng cơn đau bỏng rát ở tay trái. Hắn vươn bàn tay phải gầy guộc vào trong tay áo hí phục đỏ thẫm rách nát, rút ra dải lụa dài tẩm oán khí Phán Quyết Diện—Hí Y Quấn Cổ.


Một dải lụa đỏ thẫm rực sáng oán hỏa tím đen tự động uốn lượn như một con rắn độc trong sương mù, chuẩn xác quấn chặt lấy cổ họng của Lý Bưu từ khoảng cách năm trượng.


"Khẹc... khẹc..."


Lý Bưu trợn tròn mắt, hai tay điên cuồng cào cấu dải lụa đỏ đang siết chặt lấy cổ mình. Khi dải lụa quấn quanh cổ gã, Vô Diện Chi Thể quanh thân Vân Nhạc lập tức kích hoạt, dập tắt hoàn toàn mọi dao động linh lực của ngự kiếm pháp thuật và đan hỏa trong phạm vi mười trượng xung quanh gã.


Đan điền của Lý Bưu hoàn toàn bị phong tỏa, biến gã thành một phàm nhân yếu ớt không thể phản kháng.


Vân Nhạc dùng sức mạnh nhục thân cực hạn của cánh tay hóa thạch đỏ thẫm làm đòn bẩy, kết hợp với cánh tay phải kéo mạnh dải lụa đỏ thẫm về phía sau.


Rắc!


Tiếng xương cổ gãy vụn vang lên giòn giã giữa tiếng mưa bão gào thét. Nhục thân của Lý Bưu mềm nhũn đổ sụp xuống đất bùn hôi thối của đầm lầy độc hại, đôi mắt gã trợn trừng đầy sự kinh hoàng và không cam lòng trước cái chết dưới tay một phế vật hí tử bị hủy dung.


Ba tên đệ tử tuần tra đi theo thấy thủ lĩnh bị giết trong chớp mắt, linh lực lại bị dập tắt hoàn toàn bởi vùng chân không vô diện, lập tức hoảng loạn định trốn chạy. Nhưng Vân Nhạc đã không cho chúng cơ hội. Hắn vung thanh Phôi Kiếm Phàm Thiết nặng nề, thi triển những đường kiếm uyển chuyển dứt khoát của hí bộ, nhanh chóng kết liễu từng tên một trong màn sương mù độc hại câm lặng.


Khi Lý Bưu hoàn toàn tắt thở, từ trong vạt áo rách nát của gã, một tấm la bàn đồng rạn nứt rơi ra, phát ra luồng linh quang rực đỏ hướng thẳng về phía mỏ quặng linh thạch nơi phàm nhân đang gào thét.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!